Hết lần này đến lần khác tôi sửng sốt trước tốc độ phá án thần sầu của Tokino. Một tường thành ngoại phạm khiến cả đội điều tra quy tụ toàn điều tra viên dày dạn kinh nghiệm phải vò đầu bứt tai mà không xử lý được, ấy thế nhưng nó đã bị cô gái này phá giải trong nháy mắt.
“Trong lời khai của cậu Furukawa có một điểm khiến tôi hơi băn khoăn.”
“Băn khoăn?”
“Khi quý khách nói “Vì bài này chỉ được phát vào ngày mùng Sáu tháng Mười hai thôi”, cậu ấy đã rất ngạc nhiên và hỏi lại rằng “Hả? Thật vậy ư?” phải không?”
“Đúng thế. Vậy thì sao?”
“Từ phản ứng của cậu Furukawa, ai cũng cho rằng cậu ấy không hề biết bản nhạc này chỉ được phát vào mùng Sáu tháng Mười hai. Tức là lúc tải bản nhạc và cho Furukawa nghe, cậu Wada không hề đả động đến thời gian phát bản nhạc này.”
“Đúng là thế.”
“Quý khách không thấy lạ sao? Tại sao Wada không tiết lộ việc bản nhạc ấy chỉ được phát vào ngày mùng Sáu tháng Mười hai? Cậu ấy đã ngóng cả một ngày để được nghe nó, nên hoàn toàn có thể trò chuyện về việc ấy chứ? Thực chất, việc giám đốc của công ty phát hành nhạc đồng ý với điều kiện của nhạc sĩ rằng chỉ phát bản nhạc đó vào một ngày duy nhất dường như đã trở thành chủ đề gây xôn xao dư luận. Cậu Wada muốn cho cậu Furukawa nghe bản nhạc này đến mức vừa tải xong đã bật cho cậu ấy nghe ngay. Nếu vậy, chắc chắn nó sẽ rất thu hút sự quan tâm của Furukawa, vậy mà bọn họ lại không hề bình luận về câu chuyện thú vị đằng sau thời gian phát hành nhạc hạn chế chỉ trong vòng một ngày. Tại sao lại không đề cập đến chuyện này?”
Nghe cô ấy phân tích tôi mới thấy quả thực là như vậy.
“Trong trường hợp đó, tôi nghĩ chỉ cần tưởng tượng xem mọi chuyện sẽ ra sao nếu cậu Wada kể về việc bản nhạc chỉ được phát vào một ngày duy nhất là xong.”
“Nếu nói về việc bản nhạc chỉ được phát vào một ngày duy nhất ư...?”
“Nếu đề cập đến chuyện này, dĩ nhiên điều đó đồng nghĩa với việc thông báo rằng bản nhạc ấy chỉ được phát vào ngày mùng Sáu tháng Mười hai. Không phải cậu Wada muốn tránh làm như vậy hay sao?”
“Tránh làm như vậy ấy à?”
“Ngày cậu Wada mời cậu Furukawa về phòng không phải là mùng Sáu tháng Mười hai. Do đó nếu nói ra việc bản nhạc này chỉ được phát vào ngày hôm ấy thì thế nào cậu Furukawa cũng phủ nhận, rằng hôm nay không phải mùng Sáu tháng Mười hai.”
“Không phải mùng Sáu tháng Mười hai thì là ngày nào mới được chứ?”
“Tôi nghĩ là ngày mùng Năm, một ngày trước đó.”
“Nhưng bản nhạc Castle of Sand chỉ được phát vào hôm mùng Sáu thôi mà, làm sao mùng Năm đã tải xuống được chứ? Với lại trên điện thoại của Wada còn ghi rõ lược sử tải bản nhạc ấy vào lúc mười một giờ bốn mươi sáu phút ngày mùng Sáu tháng Mười hai nữa kìa.”
“Dĩ nhiên thời điểm mà cậu Wada tải xuống bản Castle of Sand trước mặt cậu Furukawa chính là mùng Sáu tháng Mười hai. Bằng không, cậu ta sẽ không thể tải xuống được.”
Tôi cứng họng luôn, chẳng biết nên nói thế nào nữa.
“... Nhưng cô vừa bảo ngày Wada rủ Furukawa về phòng là ngày mùng Năm tháng Mười hai đấy thôi?”
“Vâng, tôi có nói như vậy.”
Tokino khúc khích cười.
“Nghe này, cô không thấy lời mình nói rất mâu thuẫn sao?”
“Có gì mâu thuẫn ư?”
“Wada rủ Furukawa về phòng vào ngày mùng Năm tháng Mười hai, vậy thì tại sao lại tải bản Castle of Sand vào ngày mùng Sáu được chứ?”
“Vì giữa chừng ngày tháng có sự thay đổi. Nghe nói bản Castle of Sand bắt đầu được phát từ lúc không giờ không phút không giây của ngày mùng Sáu tháng Mười hai, và vì đã sang ngày mới rồi nên cậu ấy mới tải xuống được.”
“Giữa chừng ngày tháng có sự thay đổi? Nhưng Furukawa rời khỏi nhà Wada trước không giờ cơ mà...”
Lúc bấy giờ tôi mới ngớ người ra.
“Ôi, thì ra là thế. Wada đã làm cho đồng hồ trong phòng chạy chậm đi đúng không?”
“Tôi cho là thế. Cậu Wada đã rủ cậu Furukawa lên phòng vào ngày mùng Năm tháng Mười hai, nhưng khi đó cậu ấy đã chỉnh cho đồng hồ của phòng mình chạy chậm lại. Tôi nghĩ chậm khoảng mười lăm phút. Nghe nói trong phòng cậu Wada có đồng hồ để bàn và đồng hồ treo tường. Hẳn là cậu ấy đã chỉnh cho cả hai chiếc chạy chậm. Có lẽ cả đồng hồ trên máy tính dùng để chơi game cũng vậy.
Ngày mùng Năm tháng Mười hai, cậu Wada và cậu Furukawa cùng ăn tối tại căng tin của đại học Meio vào lúc sáu giờ chiều, hai người cùng vào cửa hàng tiện lợi mua bia và đồ nhắm rồi về phòng của cậu Wada. Tôi nghĩ chắc quý khách cũng từng trải qua chuyện này rồi, khi còn là sinh viên gần như người ta chẳng mấy bận tâm đến giờ giấc. Có lẽ cậu Furukawa cũng là người như vậy. Thế nên khi lên phòng của cậu Wada chơi, cậu ấy không nhận ra đồng hồ trong phòng chạy chậm mười lăm phút. Nếu chậm những một tiếng thì không nói, nhưng nếu chỉ độ mười lăm phút thì không nhận ra cũng chẳng có gì lạ.”
“Đúng thế.”
Tôi nhớ lại thời còn học đại học và gật gù.
“Đã thế, hình như hai cậu ấy còn đang mải đấu game trên máy tính mà cậu Wada đã viết. Chắc cậu Furukawa mê chơi game đến độ chẳng buồn nhìn điện thoại của mình. Thế nên cũng không sợ cậu ấy phát hiện ra giờ giấc sai lệch.”
Wada tự mình viết game có lẽ là nhằm mục đích này.
“Ngay sau khi bước sang không giờ sáng ngày mùng Sáu, cậu Wada đã tải bản Castle of Sand và cho cậu Furukawa nghe. Lúc ấy, để cậu Furukawa biết rằng mình đã thực sự tải bản nhạc này, cậu Wada cho Furukawa nhìn màn hình phát nhạc và cả quá trình tải nhạc nữa. À mà tôi nghĩ lúc này cậu ấy đã cho ẩn thời gian trên thanh trạng thái ở góc trên của màn hình. Không làm như vậy thì lộ ra việc đã bước qua không giờ sáng mất. Ngoài ra, chắc hẳn vì cậu ấy đã làm cho đồng hồ chạy chậm mười lăm phút nên mới khiến cậu Furukawa tưởng thời gian tải nhạc là hồi mười một giờ bốn mươi sáu phút.
Cậu Wada tinh vi chính là ở điểm này. Giả sử hai, ba hôm sau cậu Furukawa được hỏi là đã đến chơi nhà cậu Wada vào ngày nào, hẳn là cậu ấy sẽ lập tức trả lời là ngày mùng Năm tháng Mười hai.
Nhưng sau vài tháng, ký ức của cậu ấy sẽ trở nên mơ hồ và có lẽ chỉ nhớ được đầu tháng Mười hai, nhưng vì cậu ấy thường xuyên đến phòng cậu Wada chơi game nên sẽ dần quên mất chuyện đó xảy ra vào hôm nào trong quãng thời gian ấy. Cậu Furukawa không viết nhật ký, trong điện thoại lại chỉ ghi chép lịch học ở trường nên về sau cậu ấy không thể xác định được chính xác ngày mình tới phòng cậu Wada chơi.
Mặt khác, hẳn là cậu Furukawa vẫn nhớ cậu Wada đã tải bản Castle of Sand và bật cho mình nghe. Bởi vì đây là chuyện hiếm, chỉ xảy ra một lần.
Vài tháng trôi qua kể từ thời điểm ấy, khi ký ức của cậu Furukawa về ngày tháng đã phai mờ thì công phu của cậu Wada mới bắt đầu đem lại kết quả.
Lúc này, cuối cùng thì Wada cũng lọt vào tầm điều tra của cảnh sát. Cậu ấy khai rằng mình đã ở cùng cậu Furukawa nên cảnh sát sẽ tìm gặp cậu Furukawa và hỏi xem cậu ấy có đến phòng cậu Wada vào đầu tháng Mười hai hay không. Cậu Furukawa trả lời là có, nhưng lại không nhớ rõ ngày nào.
Cảnh sát sẽ báo với cậu Wada rằng cậu Furukawa không nhớ được ngày cụ thể. Đến đây, cậu Wada sẽ giả vờ lo lắng và sực nhớ ra việc mình đã tải bản nhạc Castle of Sand và cho cậu Furukawa nghe. Cậu ấy sẽ khẳng định bản nhạc này chỉ được phát vào ngày mùng Sáu tháng Mười hai, nên ngày tải xuống sẽ được ấn định luôn là ngày hôm ấy.
Cảnh sát sẽ lại đến gặp cậu Furukawa một lần nữa và hỏi xem chuyện tải nhạc kia có thật hay không. Và cậu Furukawa sẽ trả lời rằng cậu Wada đã tải bản nhạc ấy vào khoảng sau mười một rưỡi tối và cho cậu ấy nghe thử. Việc tải bản Castle of Sand chứng tỏ cậu Wada đã rủ cậu Furukawa về phòng vào ngày bản nhạc này được phát, tức là ngày mùng Sáu tháng Mười hai.
Thế là bằng cách chỉnh đồng hồ trong phòng chạy chậm mười lăm phút, sau vài tháng, cậu Wada đã thành công mỹ mãn trong việc lùi ngày tháng trong trí nhớ của cậu Furukawa xuống một ngày.”
“Nhưng trong lược sử tải nhạc trên điện thoại của Wada có ghi thời gian tải xuống là mười một giờ bốn mươi sáu phút tối ngày mùng Sáu tháng Mười hai kia mà.”
“Cậu Wada đã tải bản nhạc ấy hai lần. Lần đầu là ngay trước mặt cậu Furukawa, lúc không giờ hơn ngày mùng Sáu tháng Mười hai. Cậu ấy đã xóa lược sử và cả dữ liệu nhạc. Sau đó tải lại bản nhạc này một lần nữa vào lúc mười một giờ bốn mươi sáu phút. Lược sử mà cậu ta cho quý khách và đồng nghiệp thấy là của lần tải thứ hai.”
“À, ra thế...”
“Vậy ta hãy chuyển sang phân tích hành động của cậu Wada vào ngày hôm ấy nhé. Cậu Wada đã rủ cậu Furukawa về phòng vào tối ngày mùng Năm tháng Mười hai, lúc ấy đồng hồ trong phòng đã được chỉnh sao cho chạy chậm mười lăm phút, nhưng nếu lúc ấy cậu Furukawa nhận ra điều đó thì thành quả gặt hái được sau mấy tháng nữa, tức chứng cứ ngoại phạm, sẽ đổ sông đổ bể nên hẳn là cậu ấy sẽ từ bỏ việc gây án. Nhưng đến cuối cậu Furukawa vẫn không nhận ra đồng hồ trong phòng chạy chậm, nên cậu Wada quyết định hành động vào tối hôm mùng Sáu.
Nghe nói trong nhật ký mà cậu Wada cho quý khách xem có dán hóa đơn ăn tối tại trường đại học có in thời gian lúc mười tám giờ mười phút ngày mùng Sáu tháng Mười hai năm 2017 và hóa đơn mua hàng ở cửa hàng tiện lợi vào lúc mười tám giờ bốn mươi chín phút ngày mùng Sáu tháng Mười hai năm 2017. Tôi nghĩ cậu ấy quả thực có ăn tối tại trường và mua hàng ở cửa hàng tiện lợi vào hai thời điểm ấy. Hoàn toàn trùng khớp với thời điểm ăn tối và đi mua đồ với cậu Furukawa vào hôm mùng Năm đúng không? Nhưng điểm khác biệt là hôm mùng Năm Wada đi cùng cậu Furukawa, còn hôm mùng Sáu cậu ấy chỉ đi một mình.
Sau khi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, cậu Wada đã chuyển sang tuyến JR từ ga Hachioji để đến ga Kitano của thành phố Nano. Có lẽ giữa đường cậu ấy đã vứt những thứ mua ở cửa hàng tiện lợi. Cậu ấy đã đi bộ khoảng mười phút từ ga Kitano đến hiện trường và sát hại Tomioka Shinji. Nếu thời điểm tử vong dự tính có phạm vi quá rộng thì chứng cứ ngoại phạm của cậu ấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa, thế nên cậu ấy đã gọi điện nặc danh đến số 110 để họ lập tức phát hiện ra thi thể. Sau đó cậu ấy lại đi tiếp tuyến JR để quay về Hachioji. Và rồi chỉ cần đợi vài tháng cho ký ức của cậu Furukawa trở nên mơ hồ nữa thôi.”
“Cứ cho là vậy đi, nhưng không phải chứng cứ ngoại phạm của Wada vẫn quá mạo hiểm sao? Phải ba tháng sau khi vụ án xảy ra cậu ta mới bị cảnh sát sờ gáy, thế nên Furukawa chẳng nhớ được mấy nữa, nhưng nếu cậu ta lọt vào tầm ngắm của đội điều tra sớm hơn thì e là Furukawa vẫn nhớ rõ mình đã đến phòng Wada vào hôm mùng Năm tháng Mười hai.”
“Vốn dĩ Wada đã tính toán được từ trước rằng phải mất vài tháng mình mới lọt vào diện bị điều tra. Bởi cậu ấy biết lý do mình bị điều tra là vì cỏ trong vườn nhà ông Tomioka đã được nhổ sạch, cây cối bị đào lên và thi thể cha mình được phát hiện dưới gốc cây. Đúng là khi ông Tomioka qua đời, người chị muốn bán khu đất ấy đã bắt đầu dọn sạch cỏ dại và cây cối, nhưng không phải là ngay sau cái chết của ông ta. Trước hết chị gái của ông ta sẽ phải thừa kế ngôi nhà và khu đất của ông Tomioka, kể cả bà ấy làm xong thủ tục thừa kế nhanh đến mấy thì cũng phải tốn thời gian lựa chọn hoặc nhờ vả công ty đầu tư, mà việc xử lý đám cỏ dại và cây cối cũng không phải trong một sớm một chiều mà xong được. Đã thế, cho dù thi thể của cha cậu Wada được phát hiện thì cũng phải cần thời gian để xác định danh tính của thi thể. Sau đó, họ mới liệt được Wada vào diện tình nghi. Tóm lại, cậu Wada vốn đã biết rõ kiểu gì mình cũng bị điều tra, nhưng ấy là chuyện vài tháng sau khi gây án và trước đó cậu ấy tuyệt đối sẽ không bị sờ gáy. Có lẽ chính vì thế cậu ấy đã sử dụng mánh khóe ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm lợi dụng trí nhớ không rõ ràng sau một thời gian như vậy.”
Một tuần sau buổi hôm ấy, tôi ghé vào hiệu đồng hồ Mitani để báo tin vụ án đã được giải quyết xong.
Trời đã vào tháng Tư, khi mỗi ngày đều chan hòa ánh nắng. Đâu đâu trong khu phố mua sắm Koikawa cũng thấy đủ kiểu giảm giá đợt mùa xuân.
Cửa chớp của hiệu đồng hồ Mitani đang đóng kín, bên trên có dán dòng chữ “Tiệm chúng tôi xin phép nghỉ bán hôm nay”. Tôi hơi lo lắng, không biết chuyện gì đã xảy ra. Hay là Tokino bị ốm? Thử hỏi hiệu ảnh Ninomiya và cửa hàng thịt sạch Terada có khi lại biết tin cũng nên.
“Ô kìa, hoan nghênh quý khách.”
Thấy tôi đứng chôn chân tại chỗ, một giọng nói cất lên.
Tokino đang đứng đó trong bộ váy liền màu xanh, áo cardigan trắng, chân đi đôi giày xanh hải quân, miệng cười tươi như hoa. Tay phải cô cầm túi xách, tay trái ôm một bó cúc. Có vẻ cô ấy vừa đi mua hoa trong khu phố. Đây là lần đầu tiên tôi trông thấy cô gái này không vận bộ đồ làm việc. Dáng vẻ ấy toát lên thật rạng ngời.
“Xin lỗi quý khách, hôm nay tiệm chúng tôi đóng cửa.”
“Cô định đi ra ngoài à?” Tôi hỏi.
“Vâng. Hôm nay là ngày giỗ của ông tôi nên tôi đi viếng mộ. Tôi ăn mặc như thế này là vì ông nội không thích quá câu nệ hình thức. Thế quý khách có việc gì vậy?”
“Tôi đến để báo với cô vụ án mà mấy bữa trước cô đã phá giải giúp ấy mà. Về sau Wada đã tự thú. Cậu ta đã tạo chứng cứ ngoại phạm đúng như phương pháp cô suy luận.”
“Vậy à…”
Tôi không tin một người chăm chỉ như cha tôi lại biển thủ tiền của công ty - tại phòng hỏi cung, Wada đã nói như vậy. Nếu cha cậu ta không biển thủ thì người có thể ngụy trang như vậy chỉ có mình giám đốc Tomioka mà thôi. Tomioka từng nói trước ngày mất tích, Wada đã đứng vất vưởng trước nhà ông ta, gương mặt trông rất hốc hác. Nhưng nếu cha cậu ta không biển thủ thì chẳng việc gì phải hốc hác cả. Tomioka đã nói dối. Nhưng tại sao ông ta lại nói như vậy? Vì ông ta chính là thủ phạm ư? Có phải người thực sự biển thủ tiền của công ty chính là Tomioka, ông ta đã bị cha cậu ta tìm đến nhà để chất vấn nên mới ra tay sát hại ông ấy? Không rõ tự bao giờ, mối nghi ngờ ấy đã dấy lên trong thâm tâm Wada. Cậu ta nhận ra khu vườn bị bỏ bê trông rất hoang tàn. Biết đâu xác của cha cậu ta đã được chôn ở đây nên ông ta mới không dám chăm chút cho khu vườn. Wada cải trang thành một người chuyên dọn cỏ dại và cố xông vào khu vườn. Từ phản ứng của Tomioka lúc ấy, cậu ta đã chứng thực được nghi ngờ của mình.
Tuy vậy, Wada không hề hé răng về mối nghi ngờ của mình với mẹ hay cảnh sát. Cậu ta đã quyết chí lấy mạng Tomioka để báo thù.
Cậu ta không lập tức bắt tay ngay vào kế hoạch giết người vì sợ nếu chẳng may mình bị bắt, mẹ cậu ta sẽ rất đau lòng. Wada bị kẹt trong hai suy nghĩ ấy. Nhưng rồi nửa năm trước, mẹ cậu ta đột ngột qua đời. Vậy là không gì có thể ngăn được cậu ta báo thù nữa.
Dĩ nhiên cậu ta không định để cảnh sát bắt giữ dễ dàng như vậy mà quyết tâm ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm. Nhờ theo học ngành tâm lý và nắm rõ về sự thiếu chính xác của ký ức, thế nên cậu ta đã lợi dụng điều ấy để tạo ra chứng cứ ngoại phạm. Nhưng muốn làm giả chứng cứ, ắt cần phải có một nhân chứng không viết nhật ký hay sổ kế hoạch. Người duy nhất thích hợp cho vai trò làm nhân chứng đó chỉ có Furukawa.
Sau khi gây án vào ngày mùng Sáu tháng Mười hai, Wada đã chờ đợi, thầm cầu cho cậu bạn thân sẽ dần quên đi ngày tháng. Wada không ngừng sống trong những chuỗi ngày thấp thỏm rằng bạn cậu ta sẽ nhớ ra ngày đến phòng mình chơi là ngày mùng Năm tháng Mười hai. Nhưng nếu đem chuyện ngày tháng ra hỏi Furukawa thì kiểu gì cũng bị cho là đáng ngờ, thế nên cậu ta đành chọn cách giữ im lặng. Nỗi bất an ấy cứ ngày một gia tăng, ý nghĩ mình đã lừa dối bạn thân luôn dằn vặt lương tâm Wada.
Lạ quá, mặc dù gần như cậu ta không hề ân hận vì đã giết Tomioka nhưng lại vô cùng cắn rứt vì lừa dối bạn mình. Thậm chí có lúc cậu ta còn nghĩ mình tạo chứng cứ ngoại phạm để làm gì cơ chứ?
Thế rồi thi thể của cha cậu ta được phát hiện, danh tính cũng được xác định và Wada bị điều tra vì tình nghi đã giết hại Tomioka. Đây là lần đầu tiên công phu tạo chứng cứ ngoại phạm từ ba tháng trước của Wada phát huy sức mạnh và bảo vệ cậu ta. Dẫu vậy, chính Wada cũng cảm thấy phát ốm vì cái chứng cứ ngoại phạm đã che chở cho mình. Trong ba tháng vừa qua, đâu đó trong lòng cậu ta đã thay đổi. Chẳng bao lâu sau, cậu ta không còn cảm thấy hành động giết người của mình là đúng đắn nữa.
Thế nên cậu ta cảm thấy rất nhẹ nhõm khi cảnh sát phá giải được chứng cứ ấy, điều đó đồng nghĩa cậu ta sẽ không cần phải che đậy tội trạng, cũng chẳng cần lừa gạt bạn thân nữa.
Mỗi khi hay tin hung thủ mà mình đã phá chứng cứ ngoại phạm bị bắt, khuôn mặt Tokino luôn đượm buồn. Lần này cũng vậy, trông cô ấy hơi sa sầm nét mặt.
Chắc là tại lý do ấy.
“Nếu cô không phiền, tôi có thể đi viếng mộ ông nội cùng cô được không?”
Tôi hăng hái đề nghị. Tokino chớp mắt liên tục vì ngạc nhiên.
“Tất nhiên là được rồi. Không ảnh hưởng gì đến thời gian của quý khách chứ ạ?”
“Không. Cô luôn giúp đỡ tôi như vậy cũng là nhờ sự bảo ban của ông nội, nên tôi muốn đến cảm ơn ông ấy một tiếng.”
Tokino khúc khích cười.
“Nhất định ông tôi sẽ vui lắm. Phải rồi, có một hiệu bánh ngọt rất ngon. Quý khách có muốn cùng tôi ghé vào đó không?”
“Rất sẵn lòng.”
Và rồi chúng tôi bắt đầu rảo bước trong khu phố đượm hương xuân.