Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3214 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

“Th... thật à!”

“Xin nói thêm, tôi cũng đã chứng minh được sự vô tội của cậu nhóc Ryuhei.”

Ơn trời, may mà tôi đã nhờ cô gái này giúp. Ở phía bên kia quầy thu ngân, Tokino cười lém lỉnh và nói.

“Mấu chốt để phá án nằm trong cảnh tượng mà quý khách đã trông thấy. Vậy mà quý khách lại chẳng nhận ra điểm quan trọng ấy.”

“... Cảnh tượng mà tôi đã thấy ư?”

“Theo lời quý khách thì dấu chân của anh Kuroiwa, tức là dấu giày cỡ 25, “đi thẳng một mạch đến tháp đồng hồ mà không hề dừng lại”. Tuy nhiên, khi quý khách trông thấy anh Kuroiwa đi từ tòa nhà chính đến tháp đồng hồ, anh ấy đã đứng lại một lần và nhìn chằm chằm về phía nhà chính. Thế thì lạ quá. Anh Kuroiwa đã đứng lại, vậy mà vết chân không hề cho thấy dấu hiệu ấy, thế nghĩa là sao?”

Tôi bỗng sững người.

“Chỉ có một cách suy luận duy nhất. Dấu chân được cho là của anh Kuroiwa thực chất không phải của anh ấy. Nghĩa là thứ mà anh ấy đã đi không phải đôi giày cỡ 25.”

“Đôi mà Kuroiwa đi không phải giày cỡ 25 ấy à...?”

“Đôi anh ấy đi chính là đôi ủng kìa. Trên vết tích đôi ủng quả thực có dấu hiệu đứng lại phải không? Và như vậy chủ nhân của dấu giày cỡ 25 chính là hung thủ.”

“Vậy tức là...”

“Có đoạn cho thấy đôi giày cỡ 25 đã giẫm lên vết mà đôi ủng đi từ khách sạn về phía tháp đồng hồ để lại, từ đó suy ra anh Kuroiwa đã đến tháp đồng hồ sau hung thủ. Khi anh Kuroiwa đi về phía tháp đồng hồ, hung thủ đã có mặt ngay tại đó rồi.

Sự thật là hung thủ đến tháp đồng hồ trước anh Kuroiwa, mà phải mười một giờ quý khách mới bắt đầu ngắm cảnh bên cửa sổ, do đó không thể trông thấy thủ phạm đến tháp đồng hồ trước. Hơn nữa trời lại có tuyết, không nhìn rõ trăng sao, tuyết không phản quang nên khó trách quý khách không nhận ra trên tuyết đã in dấu giày cỡ 25 trước khi anh Kuroiwa đi đến tháp cũng như việc chân anh ấy mang ủng. Không những thế, nhìn từ phía phòng của quý khách thì cửa ra vào lại khuất sau tòa tháp, do đó quý khách cũng không biết trong tháp đã sáng đèn, nghĩa là hung thủ đã có mặt từ trước rồi. Tháp không có cửa sổ, ánh đèn không thể lọt ra ngoài.”

“... Nhưng nếu vết ủng là do Kuroiwa để lại thì sao anh ta không đi giày của mình đến tháp đồng hồ?”

“Vì anh ấy không muốn giày mình bị lưu lại dấu vết trên tuyết.”

“Không muốn giày mình bị lưu lại dấu vết trên tuyết? Tại sao chứ?”

Đến đây tôi bỗng ngớ người ra. Cứ nghĩ đến vị thế khác nhau giữa Kuroiwa và hung thủ khắc rõ.

“.. Ra thế. Kuroiwa định giết hung thủ phải không?”

“Vâng. Thế nên khi đến tháp đồng hồ, anh Kuroiwa đã đi ủng để giày của mình không in trên mặt tuyết.”

Tôi nhớ lại dáng vẻ của Kuroiwa mà mình đã trông thấy vào lúc mười một giờ. Vậy ra anh ta đã có ý định giết hại hung thủ.

Vào buổi chiều hôm nọ, Kuroiwa đã cùng khách thuê phòng chúng tôi đến tham quan tháp đồng hồ dưới sự hướng dẫn của bà Satomi Makiko. Khi đó Kuroiwa mới biết tháp đồng hồ ban đêm không khóa cửa, có thể ra vào thoải mái, tách biệt khỏi nhà chính độ mười mét và lại không có cửa sổ, vậy nên nếu có tiếng ồn phát ra từ đây thì nhà chính cũng chẳng nghe thấy được. Tuy không rõ anh ta quyết chí từ lúc nào, nhưng khi đã ấp ủ ý đồ giết người trong lòng, hẳn là anh ta đã nhận ra tháp đồng hồ này quả là một địa điểm cực kỳ lý tưởng để gây án. Đêm hôm ấy, mọi thứ xung quanh đều tối mịt vì có tuyết rơi, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến anh ta quyết định hành động.

Trên đường đi từ nhà chính đến tháp, Kuroiwa đã dừng lại một lần và nhìn về phía nhà chính rất lâu, chắc là vì một người đang âm mưu giết người như vậy sẽ thấy thấp thỏm không biết mình có bị ai trông thấy hay không. Lúc đó tôi và Ryuhei đã tắt đèn trong phòng để ngắm cảnh ngoài cửa sổ nên Kuroiwa không nhận ra chúng tôi đã trông thấy anh ta. Nếu phát hiện ra điều này, có khi anh ta sẽ không đến tháp đồng hồ nữa.

“Anh Kuroiwa đã viện cớ gì đó để bảo hung thủ đến tháp đồng hồ vào lúc mười một giờ. Trời đổ tuyết từ năm đến bảy giờ tối, quanh khách sạn tuyết phủ trắng xóa. Nếu đi giày của mình đến tháp đồng hồ thì sẽ để lại dấu vết. Thế nên anh Kuroiwa bỏ lại giày trong phòng và lén xỏ chân vào đôi ủng đặt ở cửa phụ để đi đến nơi hẹn. Khi đó, có lẽ anh ấy cũng nhét dép đi trong nhà vào túi áo khoác để mang đi. Nếu đặt đôi dép đi trong nhà ở cửa phụ thì khi có người trông thấy, chỉ cần nhìn qua họ cũng biết đã có người ra ngoài.

Lúc anh Kuroiwa đến tháp đồng hồ, hung thủ đã đợi sẵn ở đó. Anh ấy định chờ đối tượng sơ hở để đánh người đó bằng chiếc tạ sắt mình mang theo, nhưng một chuyện nằm ngoài kế hoạch của anh ấy lại phát sinh. Hung thủ đã xô xát với anh Kuroiwa và giằng được chiếc tạ sắt, và thay vì trở thành nạn nhân, hung thủ đã ra tay sát hại anh Kuroiwa.

Có lẽ hung thủ phải choáng váng mất một lúc trước việc mình vừa gây ra, nhưng rồi người đó đã lấy lại được bình tĩnh và rời khỏi tháp đồng hồ. Song lúc này hung thủ nhận ra một vấn đề nghiêm trọng. Nếu cứ đi đôi giày cỡ 25 mà ra về thì việc mình là hung thủ đã rõ mười mươi nhờ suy từ dấu giày trên tuyết. Cũng có thể tính đến việc xóa dấu vết bằng cách di đi di lại vết giày hoặc hất nước lên, nhưng cách nào cũng tốn thời gian cả, hơn nữa chưa chắc trong lúc hành sự hung thủ không bị ai bắt gặp. Mà nếu dùng máy dọn tuyết thì tiếng động cơ sẽ nổ ầm ầm, do đó cách này khỏi bàn tới.

Hung thủ quyết định chọn cách nhanh nhất, đó là đổi giày của mình với anh Kuroiwa. Hung thủ đã cho anh Kuroiwa đi đôi giày của hắn để trông như thể anh ấy đã đến tháp đồng hồ bằng chính đôi giày đó, đồng thời biến dấu giày mà hung thủ đi từ tòa nhà chính thành của nạn nhân. Dĩ nhiên trước khi xỏ giày của mình vào chân anh Kuroiwa, hung thủ đã lau thật kỹ để xóa dấu vân tay bám trên đó. Thế rồi hung thủ đi về khách sạn bằng đôi ủng mà anh Kuroiwa đã đi.

Vậy là hung thủ đã thành công trong việc giấu cỡ chân của mình, ai cũng tưởng vết giày chiều đi là của anh Kuroiwa. Và việc đi về bằng đôi ủng đã giúp hung thủ làm giả cỡ chân của mình.

Hung thủ gặp may ở chỗ hắn đã trở về khách sạn sau mười một giờ mười phút. Khi ấy quý khách đã thôi không ngắm cảnh nữa, thế nên hắn không bị bắt gặp. Hung thủ trở về khách sạn và lẻn vào phòng anh Kuroiwa, lấy đôi giày của anh ấy và tráo bằng giày của mình. Giày của hung thủ và của nạn nhân giống hệt nhau nên mới có thể đánh tráo được như thế. Dĩ nhiên, khi rời khỏi tháp đồng hồ, hung thủ đã lục quần áo anh Kuroiwa để lấy chìa khóa phòng anh ấy. Hắn đã để anh Kuroiwa đi đôi giày của mình, tức là khi quay lại khách sạn, hắn sẽ chẳng có gì để đi nếu chưa lấy được giày của anh Kuroiwa. Hẳn là hung thủ không bỏ quên đôi dép đi trong nhà mà anh Kuroiwa đã nhét sẵn trong túi áo.

Từ suy luận trên có thể chứng minh sự vô tội của cậu nhóc Ryuhei. Hung thủ đến tháp đồng hồ trước anh Kuroiwa, vậy nên không thể có khả năng Ryuhei là hung thủ do cậu bé đã cùng quý khách chứng kiến cảnh anh Kuroiwa đi đến tháp đồng hồ.

Vậy thì ai mới là hung thủ? Hung thủ chính là người đã tới tháp đồng hồ trước anh Kuroiwa và quay lại khách sạn sau mười một giờ mười phút. Tóm lại, chính là người không có chứng cứ ngoại phạm trong khoảng từ mười một giờ đến mười một giờ mười phút, hơn nữa, suy từ việc người đó có thể đổi giày cho anh Kuroiwa thì người đó là nam giới và cùng đi giày cỡ 25 như anh ấy.”

“Là Nomoto Kazuhiko phải không?”

“Vâng. Anh Nomoto đã khẳng định rằng sau khi ăn tối xong vào lúc tám rưỡi tối, anh ta luôn ở trong phòng mình cho tới khi chạm mặt quý khách ở hành lang vào lúc mười một giờ mười một phút và cùng quý khách đến quầy bar, do đó anh ta không có chứng cứ ngoại phạm. Hơn nữa, anh ta cũng đi giày cỡ 25.”

“Nghĩa là khi chạm mặt tôi ở hành lang vào lúc mười một giờ mười một phút, Nomoto vừa mới trở về từ tháp đồng hồ?”

Tokino nói: “Đúng thế”.

“Quý khách cho là lúc ấy anh ta vừa ra khỏi phòng, nhưng thực ra không phải. Nomoto đã đi đôi ủng về cửa sau rồi xỏ đôi dép đi trong nhà lấy được từ anh Kuroiwa và lẻn vào phòng anh ấy để lấy cắp giày. Phòng của anh Kuroiwa ở tầng hai, do đó hẳn là anh Nomoto đã đi ngang qua phòng của quý khách để tiến về phía cầu thang. Nhưng trong mắt quý khách, anh ta giống như vừa rời khỏi phòng mình vậy.

Khi quý khách hỏi có phải anh Nomoto cũng sắp đến quầy bar như mình không, anh ta đã lập tức thay đổi ý định. Có lẽ là vì anh Nomoto đang tính lẻn vào phòng anh Kuroiwa, do đó nếu trả lời rằng mình không định đến quầy bar thì sợ bị nghi ngờ về ý đồ thực sự. Bởi vậy anh ta mới nói dối rằng mình cũng đang định đến quầy bar. Anh Nomoto đã chuyển kế hoạch đột nhập vào phòng anh Kuroiwa sang nửa đêm, khi mọi người đã ngủ say.”

Vừa mới giết người xong đã chạm mặt tôi, hẳn là gã này phải hốt hoảng lắm. Thế mà hắn vẫn đủ gan góc để không lộ chút sợ hãi nào ra mặt, đúng là phải phục hắn sát đất.

“Tôi sẽ tổng hợp lại xem làm thế nào mà một người tưởng như đã có chứng cứ ngoại phạm là anh Nomoto lại có khả năng là hung thủ. Cho đến giờ, mọi người đều đinh ninh rằng vụ việc diễn ra từ sau mười một giờ mười phút. Thêm vào đó, anh Nomoto đã gặp quý khách ở hành lang vào lúc mười một giờ mười một phút, hai người cùng nhau đến quầy bar và luôn có mặt ở đó cho đến tận không giờ sáng, thế nên mọi người nghĩ anh Nomoto chỉ có một phút tính từ mười một giờ mười phút cho đến mười một giờ mười một phút để gây án. Chỉ trong vỏn vẹn một phút thì không thể nào đến tháp đồng hồ, sát hại anh Kuroiwa rồi quay trở lại được, nhờ thế mà chứng cứ ngoại phạm của anh Nomoto được xác lập.

Tuy nhiên, trên thực tế, anh Nomoto đã đến tháp đồng hồ trước lúc mười một giờ, thời gian gây án nằm trong khoảng từ mười một giờ và mười một giờ mười phút. Sau đó, trong vòng một phút tính từ mười một giờ mười phút cho đến mười một giờ mười một phút, anh Nomoto đã rời tháp đồng hồ để trở về khách sạn. Một phút không thể là thời gian đi đến tháp đồng hồ và sát hại anh Kuroiwa, nhưng nếu là để từ tháp đồng hồ quay trở lại khách sạn thì quá đủ.”

“Ra là vậy...”

Nạn nhân định giết hung thủ nhưng rốt cuộc lại chết dưới tay hắn, thế nên chúng tôi mới nhầm dấu chân của hung thủ với nạn nhân. Sự nhầm lẫn tai hại này đã đảo lộn thứ tự xuất hiện tại hiện trường của hai đối tượng trên. Kết quả là xác định nhầm thời điểm gây án xảy ra muộn hơn so với thực tế, thành thử vô tình tạo chứng cứ ngoại phạm cho hung thủ…

Nomoto đã hại ngược Kuroiwa và biến vết giày cỡ 25 của anh ta thành của nạn nhân hòng che giấu sự thật, nhưng chắc chính anh ta cũng không ngờ sẽ có bao sự trùng hợp ngẫu nhiên tạo chứng cứ ngoại phạm cho mình. Đây không phải là chứng cứ ngoại phạm được hung thủ vạch ra từ trước mà là loại trời ơi đất hỡi mà chính hắn không chủ ý dàn dựng. Có lẽ người kinh ngạc nhất trước chứng cứ ngoại phạm của mình không ai khác chính là bản thân Nomoto.

“Cô nghĩ tại sao Kuroiwa lại muốn giết hại Nomoto?”

“Tôi cũng không rõ, nhưng chắc là vì anh Nomoto đã nhận ra chân tướng của anh Kuroiwa. Có lẽ anh Kuroiwa đã biết được tin ấy nên mới muốn giết người bịt đầu mối.”

Điều tra chi tiết là nhiệm vụ của cảnh sát tỉnh Nagano.

“Tóm lại là chúng ta đã giải oan được cho nhóc Ryuhei và phá vụ án rồi. Tôi phải gọi điện ngay cho cảnh sát tỉnh Nagano mới được.”

Vừa nhận được cuộc gọi của tôi, cảnh sát tỉnh Nagano đã khẩn trương bắt giữ Nomoto, chẳng bao lâu sau anh ta cũng tự thú. Vụ giết hại Kuroiwa Kenichi (Shirota Koji) hoàn toàn chỉ là để đáp trả, chứ đây vốn không phải giết người có chủ đích, thế nên ý định che giấu vụ việc của Nomoto cũng không kiên định cho lắm.

Khi bị điều tra viên của Sở cảnh sát tỉnh Nagano hỏi về lý do Shirota muốn giết hại mình, Nomoto trả lời: “Vì tôi quen biết cậu ta từ hồi nhỏ.” Shirota đã phẫu thuật khuôn mặt, nhưng cử chỉ cọ dao và dĩa với nhau trong lúc ăn tối của hắn đã giúp Nomoto nhận ra người quen nên anh ta mới lên tiếng hỏi thăm sau bữa ăn. Nomoto không có ý gì khác, nhưng dường như lòng nghi kỵ đã trỗi dậy trong Shirota vì hắn đang là kẻ bị truy nã. Nomoto đã tới tháp đồng hồ trước mười một giờ khuya đúng như được dặn, sau đó Shirota xuất hiện và vung tạ sắt tấn công anh ta. Nhanh như cắt, Nomoto né đòn và vật lộn với Shirota, khi anh ta ý thức được thì chiếc tạ sắt đã nện xuống đầu đối phương. Shirota đổ kềnh xuống sàn nhà, không nhúc nhích nữa. Nomoto hoảng hốt bắt mạch, nhưng người bạn thuở nhỏ đã tắt thở.

Trước câu hỏi của điều tra viên rằng tại sao Shirota lại đến “Sơn trang thời gian”, Nomoto trả lời: “Trông vậy thôi chứ cậu ta sành ăn lắm.” Có lẽ hắn bỗng nhớ ra bếp trưởng Satomi Ryosuke danh tiếng lẫy lừng từ lâu nên tìm đến để thưởng thức tay nghề của ông ấy. Đến cả tội phạm bỏ trốn cũng bị hấp dẫn mà tìm tới, tài hoa của bếp trưởng Satomi Ryosuke thật dễ sợ.

Vì Nomoto đã tự thú, nên mọi nghi ngờ đối với Haraguchi Ryuhei cũng đã được xóa sạch. Tôi thầm cảm ơn trời đất. Nhất định trong tương lai, cậu bé này sẽ trở thành một viên cảnh sát tràn đầy nhiệt thành với sứ mệnh của mình cho xem.

Liên Vũ (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »