Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3196 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 4 ❀

Các điều tra viên của Tổ số 4 chúng tôi đã bắt đầu điều tra để phá bằng được chứng cứ ngoại phạm của một người đã chết. Nếu không đệ được đơn khởi tố thì cả Ban chuyên án chúng tôi sẽ bị cười cho thối mũi mất.

Có ý kiến hoài nghi rằng “liệu người nhận món hàng được giao tại nhà vào lúc bảy giờ hai mươi phút có thật là Okuyama hay không?” hay “chẳng lẽ không có khả năng anh ta nhờ người khác giả danh hay sao? Nếu làm vậy, anh ta hoàn toàn có thể rời khỏi nhà trước bảy giờ hai mươi và thừa sức sát hại Nakajima Kasumi rồi quay về nhà.”

Vậy nên chúng tôi đã cho nhân viên giao hàng xem ảnh của Okuyama để xác nhận đấy có đúng là người đã nhận hàng hay không. Nhân viên giao hàng không hề do dự mà nói chắc như đinh đóng cột rằng người đó chính là anh ta. Và rằng Okuyama không có biểu hiện gì khác thường. Hơn nữa, kiểm tra chữ ký trên phiếu xác nhận đã nhận hàng thì thấy đúng là chữ ký của Okuyama, còn xác định được cả dấu vân tay của anh ta nữa. Không thể nhầm lẫn được, Okuyama đã tự mình nhận hàng tại nhà vào lúc bảy giờ hai mươi phút.

Chưa hết, có người còn đặt giả thuyết rằng đồng hồ của tôi chạy chậm. Đây là giả thuyết của chánh thanh tra Makimura.

“Hung thủ gặp tai nạn vào đúng tám giờ là thông tin dựa trên đồng hồ của cậu lính mới. Nhưng liệu đồng hồ của cậu ta chạy có chuẩn hay không? Không chạy chậm đấy chứ? Nếu nó chạy chậm mười phút thì thời điểm xảy ra tai nạn là tám giờ mười phút kìa. Mà như vậy thì không rõ Okuyama làm gì trong năm phút dôi ra tính từ bảy giờ hai mươi phút cho đến tám giờ năm phút. Như vậy là quá đủ để cậu ta đi giết Nakajima Kasumi rồi quay về nhà.”

Tôi trả lời rằng đồng hồ của mình không hề chạy chậm và thử đối chiếu với đồng hồ của các điều tra viên khác cho chánh thanh tra thấy.

“Cậu không lấy lại giờ sau khi vụ việc xảy ra đấy chứ?”

“Không thưa sếp.”

Tóm lại, giả thuyết về việc người khác mạo danh để nhận hàng và đồng hồ của tôi chạy chậm đều lệch mức thời gian trống của Okuyama một chút. Giả thuyết thứ nhất sớm hơn thời gian thực tế, giả thuyết thứ hai thì muộn hơn. Tiếc là phải bác bỏ cả hai giả thuyết này.

Tiếp đó lại xuất hiện giả thuyết xác chết đã bị di chuyển.

“Nếu thực chất Nakajima Kasumi không bị sát hại ở chung cư mà ở nhà Okuyama thì sao? Sau khi giết người, đồng bọn của hung thủ đã chở xác nạn nhân về chung cư. Mà vậy thì cho dù tất cả chỉ diễn ra trong vòng bốn mươi phút, anh ta vẫn có thể thực hiện hành vi gây án. Nhà Okuyama có chỗ đậu xe, chung cư của Nakajima Kasumi cũng có bãi gửi xe chuyên dụng ngay bên cạnh, thế nên anh ta có thể dừng xe rồi di chuyển tử thi. Ngoài ra, vì xe của Okuyama nằm ngay trong chỗ đậu xe, nên nếu tên tòng phạm sử dụng nó thì hắn phải lái xe quay về.”

Giả thuyết này cũng bị phản bác.

“Khó có thể cho rằng tử thi đã được chở vào chung cư đó. Chung cư không có thang máy, mà căn hộ của nạn nhân lại nằm ở tầng năm. Vậy nên nếu muốn di chuyển cái xác, tên tòng phạm phải vác nó lên nhà bằng cầu thang bộ, làm việc đó vào nửa đêm thì còn có thể chứ đằng này thời gian gây án lại rơi vào tầm bảy giờ tối, e rằng sẽ bị những người sống ở chung cư bắt gặp. Mà bị bắt gặp thì kể như chấm hết. Làm gì có ai lập ra cái kế hoạch khinh suất như thế.”

Tôi cũng góp lời.

“Hơn nữa Okuyama đã khai nhận sát hại Nakajima Kasumi tại chung cư của cô ấy, chẳng có lý do gì buộc anh ta phải nói dối cả. Chắc chắn anh ta đã giết người ngay tại nhà của nạn nhân, việc này không thể lẫn đi đâu được.”

Chánh thanh tra Makimura gật gù.

“Tiền đề của vụ này là Nakajima Kasumi đã bị sát hại ngay tại chung cư của mình. Chúng ta phải lấy đó làm tiền đề để phá chứng cứ ngoại phạm của hắn.”

“Okuyama là nhà văn viết truyện trinh thám và chuyên viết các tác phẩm lấy đề tài phá án đúng không? Nghe đâu còn rất giỏi phá chứng cứ ngoại phạm nữa. Không biết chừng anh ta đã đem cái ý tưởng vốn định cho vào tác phẩm ra áp dụng ngoài đời thật cũng nên.”

“Thế thì phiền lắm đây.”

“Rõ thật là! Đã tự thú thì sao không khai luôn cách thức tạo chứng cứ ngoại phạm đi có phải tốt không...”

Chánh thanh tra Makimura đảo mắt nhìn chúng tôi một lượt.

“Đừng nói mấy câu nhụt chí như thế. Dẫu sao đây cũng là chứng cứ ngoại phạm của một nhà văn trinh thám. Nhất định phải có sơ hở ở đâu đó.”

Tiếp theo đến lượt tôi suy luận. Chính tôi đã xác nhận anh ta gặp tai nạn lúc tám giờ đúng, tức là thiếu năm phút để gây án và do đó tạo ra chứng cứ ngoại phạm cho Okuyama. Chính vì vậy, tôi bị thôi thúc bởi ý thức về một sứ mệnh rằng mình phải tự phá giải chứng cứ này.

“Liệu có khả năng thời điểm tử vong đã bị thay đổi không? Chúng ta đang cho rằng Nakajima Kasumi bị sát hại trong khoảng từ bảy rưỡi đến tám giờ, nhưng ngộ nhỡ vụ án xảy ra sớm hơn thì sao? Chúng ta vẫn chưa xác định được hành tung của Okuyama sau khi anh ta rời khỏi quán ăn từ sáu giờ hai mươi phút cho đến lúc nhận hàng tại nhà, vì thế có thể anh ta đã gây án vào khoảng thời gian này. Biết đâu sau khi gây án, anh ta đã ướp lạnh thi thể để hòng làm chậm các hiện tượng xảy ra sau khi chết, và để trông như thể cô ấy đã chết muộn hơn so với thời gian thực tế. Giả thuyết này không hề mâu thuẫn với tiền đề là cô ấy đã bị sát hại ở chung cư nhà mình. Khi khai nhận đã giết người, Okuyama có nói “lúc nãy tôi đã giết người”, nhưng “lúc nãy” là một cách nói rất chủ quan. Vài phút trước cũng là “lúc nãy”, mà một tiếng trước cũng có thể gọi là “lúc nãy”. Không biết chừng ý của Okuyama là anh ta đã giết người từ một tiếng trước kìa.”

Đội trưởng Shimogo bèn phản biện như sau.

“Giả thuyết về việc hung thủ làm lạnh thi thể để các dấu hiệu sau khi chết diễn ra chậm hơn cũng từng được đặt ra ở vụ án hồi tháng Sáu. Muốn làm lạnh thì phải nhét thi thể nạn nhân vào tủ lạnh, mà ở hiện trường lấy đâu ra loại tủ lạnh nào lớn đến thế, nên có thể bác bỏ giả thuyết này. Ở hiện trường của vụ lần này cũng chẳng có cái tủ lạnh nào như vậy.”

“Nhưng nếu ướp xác bằng đá khô thì sao ạ?”

“Đá khô?”

“Đó là loại đá dùng khi mai táng. Nó được sử dụng để bảo quản thi thể trước khi hỏa thiêu.”

Tôi nhớ lại đám tang của ông mình nên phát biểu. Tôi bảo họ đợi một lát rồi lôi điện thoại ra và thử tìm kiếm cụm từ “đá khô ướp xác”.

“Muốn làm lạnh thi thể một người thì cần bốn khối đá nặng hai cân rưỡi, tổng cộng sẽ cần mười cân đá. Okuyama có thể tự mình đem nó tới hiện trường lắm chứ.”

“Nhưng đá ướp xác chỉ phát huy công dụng khi được bỏ vào trong quan tài chật hẹp và đóng kín thôi. Muốn ướp xác Nakajima Kasumi theo cách đó thì phải có một vật thay thế quan tài. Hơn nữa Okuyama đâu thể quay lại hiện trường, làm sao dọn cái vật thay thế quan tài ấy được. Thế thì nó vẫn phải còn ở hiện trường chứ. Nhưng đằng này ở đó chẳng có thứ nào như vậy cả.”

“Kẻ tòng phạm đã dọn dẹp hộ anh ta thì sao?”

“Kẻ tòng phạm dọn hộ? Đừng nói vớ vẩn thế. Okuyama bị xe đâm rồi thú nhận mình giết người vào đúng tám giờ tối và cảnh sát lập tức có mặt ở hiện trường là việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Chắc chắn hắn cho rằng phải rất lâu sau đó người ta mới phát hiện ra thi thể nạn nhân. Cho dù tên tòng phạm có dọn dẹp vật dùng thay quan tài thì chắc chắn cũng phải muộn hơn tám giờ nhiều. Bởi vì muốn làm chậm thời điểm tử vong ước tính, tốt nhất nên ướp xác thật lâu. Nếu vậy khi chúng ta đến hiện trường, vật dùng thay quan tài hẳn là chưa bị dọn mất.”

Các điều tra viên khác đều gật gù.

“Trong giả thuyết làm chậm thời điểm tử vong ước tính vẫn còn một vấn đề khác. Nhân viên giao hàng đã khai rằng Okuyama không có biểu hiện gì khác thường, điều đó cho ta biết vào lúc bảy giờ hai mươi phút trên má anh ta vẫn chưa có vết cào nào cả. Nghĩa là tính đến thời điểm ấy, anh ta vẫn chưa bị cào, nói cách khác, anh ta vẫn chưa giết Nakajima. Tóm lại, có thể phủ nhận khả năng thời điểm tử vong ước tính của Nakajima Kasumi đã bị lùi lại.”

“Dựa vào kết quả giám định ADN của mảnh da trong móng tay nạn nhân, đúng là có thể xác nhận Okuyama đã bị Nakajima Kasumi cào, nhưng vị trí thật sự bị cào không phải má mà là bộ phận nào khác thì sao?”

“Bộ phận khác?”

“Như ngực hay bụng chẳng hạn. Nếu thế anh ta có thể giấu vết cào dưới lớp quần áo, nên dù anh ta bị thương đi nữa cũng chẳng ai biết đâu mà lần. Vậy chẳng phải khi gặp nhân viên giao hàng vào lúc bảy giờ hai mươi phút, trên ngực hoặc bụng anh ta đã có vết cào rồi sao? Vết cào trên má trái có thể là do một nhân vật nào đó không phải Nakajima Kasumi gây ra sau khi anh ta đã nhận hàng tại nhà. Nhưng như thế cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đã nhầm lẫn khi cho rằng Nakajima cào vào má anh ta.”

Tuy nhiên, giả thuyết này cũng lập tức bị phủ định. Điều tra viên chứng kiến công đoạn khám nghiệm pháp y nói, ngoài vết cào ở má bên trái, trên người Okuyama không còn vết cào nào khác. Chắc chắn Nakajima Kasumi đã cào Okuyama vào má bên trái. Tóm lại, cô ấy bị sát hại sau bảy giờ hai mươi phút, không thể có khả năng thời điểm tử vong ước tính bị lùi trễ hơn được.

Okuyama chết vào tám giờ đúng, do đó anh ta chỉ có thể ra tay giết nạn nhân sau bảy giờ hai mươi phút và trước tám giờ. Ngặt nỗi muốn đi đi về về giữa nhà Okuyama và chung cư nơi Nakajima Kasumi sống và tính cả thời gian cần thiết để ra tay thì bất kể mau lẹ đến đâu cũng phải mất bốn mươi lăm phút, thành ra thiếu mất năm phút. Hơn nữa, nếu xét đến sự khó khăn trong việc di chuyển xác chết và lời tự thú của bản thân Okuyama thì việc Nakajima Kasumi đã bị giết ngay tại căn hộ chung cư của mình là không thể nhầm lẫn được. Và như thế, bằng chứng ngoại phạm của Okuyama là cực kỳ vững chắc. Rốt cuộc anh ta đã sát hại Nakajima Kasumi bằng cách nào?

Chúng tôi đã đọc thử các tác phẩm của Okuyama vì nghĩ biết đâu lại tìm ra manh mối nào đó. Những miêu tả trong truyện về ngành cảnh sát rất khác so với thực tế, nhưng đây đâu phải tài liệu nói về cảnh sát nên bọn tôi chẳng mấy bận tâm. Tác phẩm nào cũng có nội dung rất xuất sắc, xây dựng được những chi tiết rất tinh tế và sử dụng những mánh khóe ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm nên vô cùng thú vị. Có điều không thể tham khảo chúng ở vụ án này được. Tôi tự hỏi liệu có phải anh ta đã áp dụng ý tưởng chưa được đưa vào tác phẩm cho vụ này hay không, nên đã đọc thử các ghi chú sáng tác trong phòng làm việc, khổ nỗi vẫn không thu hoạch được gì.

“Gọi thanh tra Matsuo đến đi!” đã trở thành câu nói đùa ảm đạm trong nội bộ Tổ số 4 chúng tôi. Bởi lẽ chúng tôi muốn đùn lại vụ án này cho tay thanh tra lừng danh chuyên phá chứng cứ ngoại phạm mà Okuyama đang viết trong truyện.

« Lùi
Tiến »