Chúng tôi rời khỏi nhà Furukawa và lại đến nhà Wada lần nữa.
“Chúng tôi đã hỏi cậu Furukawa xem cậu ấy có lên phòng cậu hay không.”
“Cậu ấy đã trả lời có lên đúng không?”
Wada nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kỳ vọng.
“Đúng là hồi thượng tuần tháng Mười hai cậu ấy có đến phòng cậu, nhưng lại không nhớ là ngày nào.”
Gương mặt Wada đờ ra.
“Sao lại... Tôi thật sự đã ở cùng Furukawa vào tối ngày mùng Sáu tháng Mười hai mà.”
“Cậu ấy bảo mỗi tháng cậu ấy đến nhà cậu bốn, năm lần, mà đã lâu vậy rồi nên không nhớ rõ ngày bao nhiêu.”
“Không nhớ rõ.”
Wada bặm môi và chìm trong suy nghĩ, rồi gương mặt bỗng rạng lên.
“Phải rồi, Furukawa không nhớ rõ là vì thường đến nhà tôi chơi, lại toàn thực hiện những việc giống nhau. Thế nên họa chăng có chuyện gì hiếm khi xảy ra, thì may ra cậu ấy mới nhớ được.”
“Có chuyện gì như vậy sao?”
“Chú có biết bài Castle of Sand không?”
Bị hỏi một câu lạ lùng như vậy làm tôi chợt trở nên bối rối.
“Tôi không biết.”
“Đó là ca khúc mà Akagi Tetsuro sáng tác hồi còn là sinh viên. Tôi là fan của Akagi Tetsuro, các chú hãy nghe tôi giải thích đã.”
Đội trưởng Shimogo nhìn tôi như muốn hỏi Akagi Tetsuro là ai, nên tôi lắc đầu. Tôi không hứng thú với âm nhạc cho lắm.
“Akagi Tetsuro là ai thế?”
Trước câu hỏi của đội trưởng Shimogo, Wada liền giải thích.
Akagi Tetsuro là một nhạc sĩ nổi tiếng của J-Pop. Khi còn học ở trường nhạc, anh ta từng mơ ước trở thành một nhà soạn nhạc cổ điển và đã sáng tác ca khúc Castle of Sand từ dạo ấy. Akagi Tetsuro rất nổi tiếng về các ca khúc J-Pop, nhưng khi được fan đề nghị chơi bản nhạc đã viết thời sinh viên thì anh ta liên tục từ chối với lý do “đó là dòng nhạc khác”. Song rốt cuộc anh ta vẫn cho phát bản nhạc này.
“Tại sao lại thế?”
“Bởi vì Castle of Sand chỉ được phát vào mùng Sáu tháng Mười hai thôi.”
“Chỉ vào mùng Sáu tháng Mười hai thôi ư?”
Ban đầu Akagi cũng phản đối việc phát bản nhạc Castle of Sand trên internet. Nhưng công ty phát hành nhạc Music Mile không hiểu bằng cách nào đã thuyết phục được anh ta đồng ý. Điều kiện mà Akagi đặt ra khi đó là chỉ được phát bài này vào một ngày duy nhất. Ban đầu Music Mile cũng do dự, nhưng giám đốc lại cho rằng việc giới hạn một ngày cụ thể như vậy có thể khiến dư luận chú ý, nên đã thực hiện đúng như vậy. Họ đã chọn ngày sinh nhật Akagi, mùng Sáu tháng Mười hai, để phát bản nhạc này.
“Lúc rủ Furukawa đến nhà chơi vào mùng Sáu tháng Mười hai, tôi nhớ là đến hơn mười một rưỡi bản nhạc ấy cuối cùng cũng được phát. Và tôi còn cho Furukawa nghe ngay.”
Wada lấy chiếc điện thoại thông minh ở trên bàn và mở lược sử download cho chúng tôi xem. Trên đó quả thực có ghi “Castle of Sand, 2017/12/6, 23:46”. Tức là Wada thực sự tải bản nhạc ấy vào lúc mười một giờ bốn mươi sáu phút mùng Sáu tháng Mười hai năm 2017.
“Vậy thì sao?”
“Chú chưa hiểu ư? Bản nhạc Castle of Sand chỉ được phát duy nhất vào mùng Sáu tháng Mười hai, dù trước hay sau đó đều không được. Tôi đã tải bản nhạc ấy trước mặt Furukawa và bật cho cậu ta nghe, vậy chẳng phải đã chứng minh được rằng Furukawa đến phòng tôi vào mùng Sáu tháng Mười hai sao?”
Việc đầu tiên mà đội điều tra làm là phái người đến Music Mile để xác nhận xem họ có phát bản nhạc Castle of Sand vào mùng Sáu tháng Mười hai hay không. Người phụ trách cho biết họ đã phát bài này từ không giờ sáng cho đến mười một giờ năm mươi chín phút năm mươi chín giây ngày hôm ấy.
Vẫn có khả năng Wada đã cho Furukawa nghe bản nhạc khác chứ không phải bản Castle of Sand , do đó chúng tôi đã nhờ người phụ trách lưu bản nhạc này vào đĩa CD.
Xong xuôi, đội trưởng Shimogo và tôi lại đến gặp Furukawa Kippei ngay trong tối hôm ấy. Tôi có cảm giác như mình là quả bóng bàn bay qua bay lại giữa Wada và Furukawa vậy, nhưng muốn điều tra thì không thể nào tránh được điều đó.
Đội trưởng Shimogo nhắc đến bản nhạc Castle of Sand , Furukawa gật gù.
“Nhắc đến mới nhớ, Wada đã tải bài này về điện thoại. Tôi muốn cả hai cùng đấu bằng game mới nhưng cậu ấy bảo “muốn tải một bản nhạc” nên cứ ngó đồng hồ trong phòng suốt và lăm lăm điện thoại trong tay. Wada đã tải nó về điện thoại rồi bắt tôi nghe ngay.”
“Có phải bài này không?”
Tôi bật bài Castle of Sand đã lưu sẵn trong máy. Đây là file copy từ bản trong đĩa CD của Music Mile.
Tiếng dương cầm bắt đầu cất lên. Âm điệu chậm rãi, trang trọng như thể thực sự trông thấy và bước đi trong một lâu đài kiên cố vậy. Một âm thanh nghe như tiếng sóng lọt vào giữa giai điệu ấy, ngày một rõ hơn. Khi đạt tới cao trào, giai điệu đưa ta đến một cung bậc cảm xúc khác, tựa hồ đang chân trần chạy trên cát. Đến cuối, nó trở thành một tiếng vọng buồn thảm, âm sắc nhỏ dần. Bản nhạc kết thúc, như thể cơn sóng đã cuốn theo hạt cát cuối cùng đi mất. Độ dài chỉ ba phút mà để lại ấn tượng như ta vừa nghe kể về một câu chuyện dài.
Furukawa đắm mình trong bản nhạc, vừa gật gù vừa nói: “Vâng, đúng bản này rồi.”
“Cậu không nhầm đấy chứ?”
“Không nhầm đâu ạ.”
Cách trả lời nghe rất tự nhiên. Ánh mắt cậu ta không đảo liên tục và cũng không hề mất bình tĩnh. Tôi nhận định rằng khả năng Furukawa đang nói dối là rất thấp. Nếu vậy, không hề có chuyện Wada cho Furukawa nghe một bản nhạc giả.
“Cậu ta tải bài này vào lúc mấy giờ?”
“Ngay trước khi tôi ra về, chắc là độ sau mười một rưỡi. Vì tôi luôn về trước mười hai giờ đêm.”
“Có thật Wada đã tải bài này không?”
“Vâng, chú hỏi vậy là sao?”
Furukawa tỏ vẻ khó hiểu.
“Cậu bảo là tải xuống, nhưng liệu có khả năng cậu ta đã lưu sẵn nó trong máy rồi bật cho cậu nghe không?”
Nếu đúng là vậy thì có thể tính đến trường hợp Wada đã tải bản Castle of Sand vào mùng Sáu tháng Mười hai nhưng đến hôm sau mới giả vờ tải nhạc và cho Furukawa nghe, và khi ký ức của cậu ta đã phai nhạt sau vài tháng, mọi chuyện sẽ giống như cậu ta cho Furukawa nghe bản nhạc đó vào mùng Sáu tháng Mười hai.
“Không, không thể có chuyện đó được. Tôi đã nhìn màn hình điện thoại trong lúc cậu ấy tải nhạc mà. Trên màn hình hiện đúng bản Castle of Sand , có cả biểu tượng cho thấy file đang được tải xuống nữa.”
“Vậy à...”
“Nhưng việc tải bản nhạc này xuống có gì quan trọng đến thế ạ?”
“Vì bài này chỉ được phát vào mùng Sáu tháng Mười hai thôi.”
“Hả? Thật vậy ư?”
“Thế nên nếu Wada thật sự tải bài Castle of Sand trước mặt cậu thì tức là cậu đã đến nhà cậu ta vào mùng Sáu tháng Mười hai.”
“Phía cảnh sát muốn biết tôi có đến nhà cậu ấy vào hôm đó không à... Hôm ấy đã xảy ra chuyện gì thế?”
“Chúng tôi không thể tiết lộ chi tiết, nhưng hôm đó đã xảy ra một vụ án. Để làm rõ rằng Wada không hề dính líu đến vụ việc, chúng tôi phải xác định hành tung của cậu ta vào ngày hôm ấy.”
“Vậy à.” Furukawa gật gù. Mặt cậu ta sáng bừng lên như thể vừa cứu bạn mình thoát khỏi cảnh nguy khốn.
“Tinh thần chính nghĩa của cậu ấy cao lắm, cậu ấy rất ghét những thứ sai trái. Chắc chắn không dính dáng gì đến chuyện mà cảnh sát các chú đang điều tra đâu…”
Đội điều tra vẫn tiếp tục tìm kiếm những dấu hiệu chứng tỏ Wada là hung thủ từ phương diện khác.
Nếu Wada giết hại Tomioka vì muốn báo thù cho cha thì rõ ràng cậu ta phải xác minh xem Tomioka có giết cha mình thật hay không. Vậy cậu ta đã kiểm chứng bằng cách nào?
Tuy không rõ nguồn cơn ra sao, nhưng Wada phải nghi ngờ rằng cha mình không mất tích như người ta tưởng mà đã bị giết. Tuy nhiên, chẳng có bằng cớ nào cho thấy Tomioka có dính dáng đến việc này.
Hẳn là Wada đã ngấm ngầm điều tra Tomioka và biết được ông ta từng liên tục từ chối đề nghị bán đất cho các nhà đầu tư lớn. Cũng có thể nghĩ rằng ông ta rất trân quý ngôi nhà và mảnh đất này, có điều ông ta lại không hề chăm chút cho nó, cứ để cây trong vườn mọc loạn, cỏ dại um tùm. Cậu ta đã nghi ông ta liên tục từ chối bán đất là vì xác của cha mình được giấu trong nhà hoặc ngoài vườn. Nếu có thể lái xe, chắc hẳn ông ta có thể phi tang cái xác ở đâu đấy, nhưng Tomioka lại không làm được điều đó, điểm này cũng là cơ sở để nghi ngờ ông ta giấu xác trong nhà hoặc ngoài vườn.
Vậy thì mối nghi của Wada càng được củng cố mạnh hơn nữa.
Đúng lúc ấy, đội điều tra chợt nhớ ra hàng xóm của Tomioka khai rằng từng trông thấy một người chuyên dọn cỏ để mắt đến tình trạng hoang tàn của khu vườn nên đã cố chào hàng và thậm chí xông vào khu vườn nữa. Phải chăng người dọn cỏ ấy là do Wada cải trang thành? Wada nghi ngờ xác cha mình bị chôn trong vườn nên đã đóng giả người chuyên dọn cỏ dại và cố tình xông vào đó. Thấy Tomioka cự tuyệt quyết liệt, cậu ta đã dám chắc rằng mối nghi ngờ của mình là hoàn toàn đúng.
Bình thường, khi có kẻ đùng đùng xông vào vườn nhà mình, ít nhất người ta cũng phải dọa báo cảnh sát. Nhưng vì trong vườn có chôn xác chết nên ông ta tuyệt đối không làm như vậy, từ cách phản ứng này của Tomioka, Wada đã dám chắc nghi ngờ của mình quả nhiên là sự thật và đã bắt tay vào kế hoạch giết người, không phải như vậy sao?
Ngoài ra, các điều tra viên đã cho hàng xóm của Tomioka xem ảnh của Wada và hỏi đó có phải là chuyên gia dọn cỏ dại nọ không. Người hàng xóm trả lời rằng có vẻ đúng là người đàn ông này.
Trong buổi họp điều tra tối hôm đó, Wada đã được xác định là kẻ tình nghi có nhiều khả năng là hung thủ nhất. Tuy vậy, bằng chứng ngoại phạm qua lời khai của Furukawa Kippei mà đội trưởng Shimogo và tôi báo cáo đã tạt cho họ một gáo nước lạnh.
“Không phải Furukawa nói dối đấy chứ?”
Một điều tra viên lên tiếng.
“Wada đã tải bản Castle of Sand trước mặt Furukawa và cho cậu ta nghe, đây không phải là nói dối.”
Tôi thấy Furukawa chẳng có vẻ gì là đang bịa chuyện cả, nhưng nếu cậu ta nghĩ Wada chính là hung thủ thì quả thực cứ mặc định rằng cậu ta đang nói láo là cách giải quyết đơn giản nhất. Tôi có cảm giác khi ấy, mọi người sẽ ngầm quy trách nhiệm cho tôi vì không nhìn ra sự dối trá của Furukawa.
“Tôi không cho là Furukawa nói dối đâu.”
Phát ngôn này là của đội trưởng Shimogo.
“Tại sao ạ?”
“Cách dàn dựng chứng cứ ngoại phạm quá yếu để trở thành một lời nói dối thuyết phục. Nếu Wada có thể khiến Furukawa nói dối thì sao không bảo cậu ta khai là đã đến nhà mình chơi vào mùng Sáu tháng Mười hai ngay từ đầu đi cho rồi? Ban đầu Furukawa nói không nhớ chính xác ngày bao nhiêu của tháng Mười hai, sau đó suy từ một bản nhạc chỉ phát vào một ngày duy nhất mới xác định được là mùng Sáu tháng Mười hai... Nói dối mà thế thì yếu quá.”
“Ý sếp là nếu không nói dối thì chắc chắn đã có thể tạo được một chứng cứ ngoại phạm trực tiếp và đơn giản hơn nhiều, do đó nếu suy ngược lại thì đây không phải nói dối, đúng không ạ?”
“Đúng thế.”
“Vậy sếp cho rằng Wada không phải hung thủ sao?”
“Không, xét đến vụ chuyên gia diệt cỏ dại, tôi nghĩ việc Wada là hung thủ không thể nhầm được nữa. Thế tức là Furukawa đã bị hoa mắt mất rồi.”
“Làm thế nào mà cậu ta hoa mắt được chứ?”
Đúng thế, vấn đề chính là ở chỗ đó. Nếu Furukawa không nói dối thì cậu ta đã thật sự được Wada cho nghe bản nhạc Castle of Sand . Chẳng những thế, cậu ta còn thấy trên màn hình điện thoại của Wada đang phát bản nhạc này và hiển thị trạng thái tải xuống. Mà nó thì chỉ được phát vào mùng Sáu tháng Mười hai, tức là Furukawa đã lên phòng Wada vào đúng ngày hôm ấy.
“Tiếc là tôi không biết.” Đội trưởng Shimogo đáp.
“Tôi có cảm giác cậu ta đã bị gây ảo giác bằng một thủ đoạn rất đơn giản nào đó...”
“.. Chứng cứ ngoại phạm của Wada dựa cả vào trí nhớ của cậu ta về việc tải bản nhạc Castle of Sand , do đó nó cực kỳ mong manh. Tuy vậy, chúng tôi không cách nào phá giải được uẩn khúc này. Mặt khác, chúng tôi lại tìm được thêm một kẻ tình nghi khác. Việc điều tra đã lâm vào bế tắc. Cô là người cuối cùng tôi có thể trông cậy, nên tôi muốn mượn trí tuệ của cô.”
“Cảm ơn quý khách.”
Chủ nhân của hiệu đồng hồ Mitani cúi đầu một cách rất lịch sự ở phía bên kia quầy thu ngân.
“Cô thấy thế nào? Có phá được chứng cứ ngoại phạm của Wada không?”
Tôi vừa nói dứt lời, Tokino đã tủm tỉm cười và trả lời.
“Tôi đã quay ngược được thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của cậu Wada đã bị phá vỡ.”