Chúng tôi vừa đến bệnh viện thành phố Nano thì người đàn ông ấy trút hơi thở cuối cùng và được chính thức xác nhận tử vong dưới sự chứng kiến của các y bác sĩ. Sau đó anh ta được chuyển xuống nhà xác.
Tôi đang phân vân chưa biết làm gì tiếp theo thì điện thoại lại reo. Cuộc gọi từ tổ trưởng Tổ số 4, Phòng trọng án số 2 của Ban chuyên án thuộc Sở cảnh sát tỉnh, tức chánh thanh tra Makimura hay cấp trên của tôi.
“Này cậu lính mới. Nghe nói cậu đã tìm thấy hung thủ rồi hả? Vậy là hễ cậu xuất phát thì sẽ đụng trúng hung thủ nhỉ?”
Chánh thanh tra vừa nói vừa cười một mình.
“Vụ lần này sẽ do tổ chúng ta phụ trách. Bây giờ tôi sẽ đi đón anh Shimo, cậu cứ ở đấy chờ nhé.”
Chừng mười phút sau, xe điều tra dừng lại trước bệnh viện. Đội trưởng đội tuần tra Shimogo và tổ khám nghiệm pháp y bước xuống.
“Bắt các anh phải mất công đến đón thế này thật ngại quá.”
Tôi vừa dứt lời, đội trưởng Shimogo phán một câu xanh rờn.
“Trước khi đến hiện trường, tôi muốn đến xem dung nhan của hung thủ ra sao cái đã. Sau đấy cậu hẵng lên xe.”
“Ra là thế.”
Tôi thuật lại đầu đuôi cảnh người đàn ông ấy bị tông xe và cách anh ta tự thú. Sau đó tổ pháp y được dẫn đến nhà xác.
Cho đến lúc nãy, người đàn ông ấy chỉ thốt ra được những câu đứt quãng, còn bây giờ anh ta không thể nói được lời nào nữa mà đã hóa thành bộ xương khô. Tổ pháp y chụp ảnh vết cào trên má trái, sau đó lục túi quần jean của anh ta. Nhưng cũng như lúc tôi tìm thử trên xe cứu thương, họ không tìm được thứ gì cho biết danh tính của người này cả.
“Rốt cuộc anh ta là ai nhỉ...?”
Đội trưởng Shimogo khẽ lẩm bẩm. Thế rồi, một nhân viên của bệnh viện ngập ngừng lên tiếng.
“Không biết đây có phải nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám Okuyama Shinichiro không nhỉ?”
“Okuyama Shinichiro? Tôi chưa nghe thấy cái tên này bao giờ.”
“Vì anh ấy cũng không đến mức nổi đình nổi đám... Tôi thích tiểu thuyết trinh thám lắm, nên cũng từng tìm đọc mấy tác phẩm của anh ấy. Tôi thấy mặt người này khá giống bức ảnh đăng ở bìa sau của sách...”
Tôi rút điện thoại ra và tìm thử ảnh của Okuyama Shinichiro. Trong kết quả có vài bức ảnh của một người đàn ông ở độ tuổi ba mươi. Rõ ràng đây chính là người chết đang ở ngay trước mặt chúng tôi. Tôi cho đội trưởng Shimogo và nhân viên pháp y xem.
“Không thể nhầm lẫn được nữa. Đúng anh ta rồi.”
Đội trưởng Shimogo gật gù rồi cảm ơn nhân viên bệnh viện. Chắc ông ấy cảm thấy người nhân viên này nói năng có phần khinh suất, nhưng nét mặt thì không nén nổi vui mừng.
Chúng tôi lên xe điều tra để đi đến hiện trường. Lần này nhiệm vụ cầm lái thuộc về tôi, gã nhân viên quèn. Trong lúc ấy, nhân viên pháp y lấy điện thoại của mình ra để tìm hiểu về Okuyama Shinichiro và đọc to kết quả.
Theo bài viết trên Wikipedia, Okuyama Shinichiro là tên thật, năm nay ba mươi bảy tuổi. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta làm việc cho một công ty chứng khoán trong vòng tám năm, nhưng bảy năm trước, chiếc xe chở anh ta gây tai nạn giao thông và khiến anh ta bị thương nặng. Sau một tháng chơi vơi giữa lằn ranh sinh tử, anh ta đã hồi phục một cách thần kỳ. Lúc ấy, anh ta đã cảm nhận được một cách sâu sắc rằng đời người có thể chấm dứt bất cứ lúc nào nên đã bỏ việc ở công ty và quyết định theo đuổi giấc mơ tiểu thuyết gia trinh thám ấp ủ từ thời niên thiếu. Sau đó, anh ta đã gửi tác phẩm Chứng cứ ngoại phạm trong chiếc đồng hồ để tranh giải ở thể loại kỳ bí của Shindokusha, một nhà xuất bản lớn, và may mắn đoạt giải nhất, tác phẩm cũng được ra mắt. Kể từ đó, năm nào anh ta cũng cho ra đời hai tác phẩm, đều như vắt tranh. Gọi là tiểu thuyết trinh thám nhưng thực chất cũng có nhiều thể loại. Thể loại mà Okuyama viết chú trọng vào giải đáp bí ẩn, trong đó anh ta tâm đắc nhất với chủ đề phá chứng cứ ngoại phạm.
Cho tới nay, anh ta đã sáng tác được hai mươi cuốn truyện dài, một tập truyện ngắn. Tác phẩm nào cũng xoay quanh việc hung thủ được bảo vệ bởi những chứng cứ ngoại phạm vững chắc. Dĩ nhiên tất cả đều là chứng cứ giả, nhưng phía điều tra không tài nào phá giải nổi. Khi lâm vào mê cung bế tắc, họ đành giao phó công tác điều tra cho thanh tra Matsuo, một người có sở trường phá chứng cứ ngoại phạm. Anh ta có thể tái lập vụ án rất chi tiết, và dùng những điểm mâu thuẫn cực nhỏ để phá tan chứng cứ ngoại phạm gang thép của hung thủ.
Chung cư Yabu là một khu nhà ở cũ kỹ có năm tầng. Trong bãi đậu xe dành cho cư dân ở ngay kế bên có khoảng sáu chiếc xe đang đậu.
Trên con đường phía trước chung cư cũng có hai xe điều tra. Những người sống quanh đó ló mặt ra khỏi nhà và quan sát chúng tôi bằng ánh mắt lo âu.
Đội trưởng Shimogo, nhân viên pháp y và tôi đến chào hỏi người bảo vệ mặc đồng phục đang đứng gác tại đó rồi lên phòng 503 có gắn tấm biển “Nakajima”.
Chung cư này không có thang máy, nên chúng tôi phải đi thang bộ lên tầng năm. Giữa cầu thang, một vài người sống quanh đó bước ra khỏi nhà, ngước mắt nhìn lên tầng năm với vẻ mặt thấp thỏm lo sợ.
Khi chúng tôi đến nơi, cửa ra vào loại kéo và đẩy của phòng 503 đã được mở toang, cánh cửa hướng về phía hành lang. Tôi thấy bóng dáng một vài điều tra viên ra vào căn hộ.
Ánh mắt chánh thanh tra Makimura hướng về phía chúng tôi.
“Ồ, các anh vất vả quá. Cậu lính mới lại lập công phải không? Này anh Shimo, đã tra ra danh tính của gã ấy chưa?”
“Tra ra rồi. Là một tiểu thuyết gia thể loại trinh thám tên Okuyama Shinichiro.”
“Tiểu thuyết gia thể loại trinh thám à? Anh ta có quan hệ thế nào với nạn nhân.”
Nghe chánh thanh tra hỏi như vậy, chúng tôi tiến vào phòng 503. Bước lên thềm nhà là tới một lối đi ngắn, phía tay phải là nhà vệ sinh có bồn tắm, sau lối đi là gian bếp kiêm phòng ăn. Trong cùng có một căn buồng nữa.
Thi thể một phụ nữ độ ba mươi tuổi đổ xuống sàn phòng ăn trong tư thế nằm ngửa. Có thể thấy rõ dung nhan của nạn nhân, lúc còn sống chắc chắn cô gái này cũng được xếp vào hạng mỹ nhân, vậy mà khuôn mặt đã sưng vù và có dấu hiệu tím tái. Đây là đặc trưng của một vụ bóp cổ. Nhân viên điều tra hiện trường ngồi xuống và bắt đầu khám thi thể nạn nhân. Xung quanh họ, các nhân viên pháp y đang tiến hành lấy dấu vân tay và chụp ảnh. Anh nhân viên pháp y đi cùng chúng tôi đến bệnh viện cho các đồng nghiệp của mình xem bức ảnh trong điện thoại rồi bắt đầu giải thích.
Một chiếc túi xách được đặt trên bàn ăn. Có lẽ đúng lúc cô ấy chuẩn bị đi đâu đó thì hung thủ xuất hiện nên đã bị sát hại.
Tôi chỉ nhìn đến đây rồi cùng đội trưởng Shimogo trở ra hành lang. Vì ở hiện trường, công tác khám nghiệm phải được ưu tiên hàng đầu.
Đúng lúc ấy, ông chủ của khu chung cư tức tốc chạy muốn hụt hơi tới chỗ chúng tôi vì nhận được điện báo. Đó là một người đàn ông ngoài sáu mươi, tên là Isoda Kozo. Nghe nói ông ấy đang sống ở một nơi cách hiện trường khoảng mười phút đạp xe. Khi hay tin người thuê nhà bị sát hại, ông ấy đã không khỏi bàng hoàng và nhìn về phía phòng 503 với vẻ sợ sệt.
“Cô Nakajima Kasumi là người như thế nào?” Chánh thanh tra Makimura hỏi.
“Tôi cho cô ấy thuê căn hộ 503 và bãi đậu xe đã tám năm nay rồi, cô ấy chưa bao giờ chậm trễ trong việc trả tiền thuê nhà và sống rất đứng đắn. Lần nào gặp tôi, cô ấy cũng chào hỏi đàng hoàng.”
“Bác có biết ai tên Okuyama Shinichiro, người quen của cô Nakajima Kasumi không?”
“Okuyama Shinichiro? Không, tôi không biết.”
“Bác có biết người nào có quan hệ thân thiết với cô Nakajima không?”
“Cũng không luôn. Quan hệ của tôi với cô ấy chỉ là chủ nhà và khách thuê phòng, thế nên tôi không tìm hiểu quá nhiều về cuộc sống riêng của người ta...”
“Bác có thấy ai hay ra vào phòng của cô ấy không?”
“À, nhắc đến mới nhớ, có lần tôi trông thấy một anh thanh niên khoảng ba mươi tuổi vào phòng cô ấy...”
Okuyama Shinichiro cũng ở độ tuổi ấy, có khi người này chính là anh ta. Nếu vậy, không biết chừng anh ta chính là người yêu của nạn nhân.
Chẳng bao lâu sau, nhân viên điều tra hiện trường đã hoàn tất công việc và đến báo cáo. Quả nhiên Nakajima Kasumi bị bóp cổ đến chết, quanh cổ họng vẫn còn một số dấu vết cho thấy điều này. Các vết này là vết xuất huyết dưới da do bị ngón tay hung thủ ép chặt và các dấu móng tay hình bán nguyệt hoặc trăng lưỡi liềm do móng tay cào lên. Việc để lại ngần này dấu vết chứng tỏ hung thủ đã siết nghẹt nạn nhân rất nhiều lần. Chắc hẳn nạn nhân đã chống cự dữ dội lắm.
Vậy là từ lúc Nakajima Kasumi qua đời vẫn chưa đầy một tiếng đồng hồ. Tôi nhìn đồng hồ, kim chỉ tám rưỡi tối. Chắc cô ấy đã bị sát hại sau bảy rưỡi. Thêm vào đó, Okuyama Shinichiro bị tai nạn giao thông rồi khai nhận vụ giết người vào đúng tám giờ, do đó thời gian nạn nhân bị sát hại rơi vào khoảng bảy rưỡi cho đến tám giờ.
Từ móng tay của ngón trỏ, ngón giữa và ngón út của Nakajima Kasumi, máu dính lẫn với những mảnh da đã khô cứng. Cần phải xét nghiệm ADN để xác định xem có thật chúng thuộc về Okuyama hay không, có điều chỉ cần nhìn mặt anh ta cũng đủ biết việc đó là không thể sai được.
Sau khi nắm được chừng ấy thông tin, mấy điều tra viên chúng tôi bắt đầu đi dò hỏi xung quanh xem đêm nay có ai bắt gặp kẻ nào khả nghi ra vào chung cư hay không. Ngặt nỗi chẳng ai trông thấy gì cả. Tôi cũng đã thử hỏi những người sống ở căn hộ 502, 504 kế bên và căn hộ 403 ngay tầng dưới xem họ có nghe thấy tiếng động gì đáng ngờ không, nhưng tiếc là không thu thập được gì.
Chúng tôi quyết định kiểm tra cả chiếc ô tô cỡ nhỏ đậu ở bãi đỗ bên cạnh chung cư Nakajima Kasumi đã thuê giữ xe. Chìa khóa xe có trong túi xách đặt trên mặt bàn, nhờ vậy, chúng tôi có thể mở được cửa để xem xét bên trong nhưng cũng chẳng lấy thêm được thông tin nào giá trị.
Vụ án lần này gần như đã xác định được hung thủ, nên thực chất công việc điều tra chỉ là chứng thực lời khai của hung thủ mà thôi. Do đó chúng tôi không thành lập đội điều tra và cũng không điều động điều tra viên của đồn cảnh sát. Kết cục vụ này chỉ được giao phó cho mỗi Tổ số 4, Phòng trọng án số 2 của Ban chuyên án chúng tôi.
Từ chín giờ sáng hôm sau, Tổ số 4 đã lên đường đến nhà riêng của Okuyama Shinichiro để bắt tay vào công cuộc điều tra.
Nhà Okuyama là một căn nhà riêng nằm ở khu dân cư của khu phố số hai thuộc thị trấn Nishimori. Nơi này cách địa điểm Okuyama bị đụng xe khoảng một trăm mét. Anh ta mới hai mấy, ba mươi nên chắc mua nhà cũ, hoặc căn nhà này được cha mẹ để lại. Căn nhà có hai tầng, có cả nơi để xe đủ rộng, chứa được tới hai chiếc ô tô con. Chiếc xe trông có vẻ là xe của anh ta đậu ở đó là loại xe nội địa của Nhật.
Bên trong, tầng một có phòng khách, phòng kiểu Nhật, khu rửa mặt, phòng tắm, toilet, trên tầng hai là phòng làm việc, phòng ngủ và phòng dành cho khách. Đúng là tiểu thuyết gia có khác, trong phòng làm việc kê mấy giá sách liền, giá nào cũng chật cứng sách vở. Có khá nhiều tiểu thuyết trinh thám, nhưng sách pháp y, xã hội học, tâm lý học cũng không ít. Mặt khác, hình như anh ta chẳng mấy hứng thú với âm nhạc hay sao mà tuyệt nhiên không thấy radio, đầu đọc CD hay đài cát-xét nào. Một chiếc CD cũng không có luôn.
Lúc Okuyama gặp tai nạn, trên người anh ta không có ví tiền, điện thoại hay bằng lái xe, vậy nên khi khám xét căn hộ của anh ta, chúng tôi quả thực đã tìm thấy trong chiếc tủ ngăn kéo kê ở phòng khách. Điện thoại anh ta dùng là điện thoại thông minh.
Trước mắt, chúng tôi phải làm sáng tỏ quan hệ giữa Okuyama và Nakajima Kasumi. Chúng tôi đã dùng dụng cụ tân tiến nhất có thể mở khóa để lấy thông tin từ điện thoại thông minh của Okuyama. Hình như người đàn ông này rất ghét điện thoại, bởi anh ta hoàn toàn không dùng chức năng gọi điện mà chỉ thường xuyên trao đổi với Nakajima qua tin nhắn.
Có thể thấy bọn họ là một cặp, nhưng dường như tình cảm đã rạn nứt ba tháng nay. Có vẻ Okuyama đã dồn hết tâm tư cho một cô gái tên là “Mina”. Trong danh bạ có lưu tên “Kasugai Mina”, đúng là người này rồi.
Đọc những tin nhắn trao đổi giữa Okuyama và Kasugai Mina thì thấy Okuyama tỏ ra nồng nhiệt hơn, còn Kasugai Mina thì không được mặn mà đến mức ấy. Rốt cuộc người phụ nữ có tên Kasugai Mina này là ai? Nghĩ đến đây tôi mới nhớ có một nữ học giả cùng tên từng xuất bản một cuốn sách bán rất chạy giải thích về tâm lý học dành cho độc giả phổ thông. Xét từ việc Okuyama cũng là người viết sách, khả năng ấy rất cao. Có điều, đột nhiên kết luận người đó chính là Kasugai Mina thì e rằng quá hấp tấp. Cho dù cô gái kia thực sự từng qua lại với Okuyama đi nữa, vẫn có khả năng cô ấy sẽ phủ nhận việc này. Chúng tôi phải điều tra sâu hơn mới được.
Nghĩ vậy, tôi quyết định nói chuyện với biên tập viên phụ trách ở nhà xuất bản Shindokusha đang phát hành sách của Okuyama. Đội trưởng Shimogo và tôi sẽ là người tới nhà xuất bản có trụ sở tại Surugadai ở Tokyo.
Biên tập viên phụ trách là một người đàn ông bốn mươi tuổi, tên là Tono Yoshio và toát ra vẻ trí thức, dễ gần. Anh ta rất sốc khi hay tin nhà văn mình phụ trách đã giết người.
“Anh có biết quan hệ giữa anh Okuyama và cô Nakajima Kasumi không?” Đội trưởng Shimogo hỏi.
“Nghe nói cô Nakajima Kasumi đang có quan hệ tình cảm với cậu Okuyama. Cô ấy là đàn em ở công ty chứng khoán mà cậu Okuyama từng làm việc trước khi trở thành nhà văn. Hai năm trước họ gặp lại và luôn quấn quýt bên nhau.”
“Giữa hai người bọn họ có xảy ra vấn đề gì không?”
Tono khẽ nghiêng đầu và đáp “Tôi không rõ” nhưng hai mắt đảo liên tục.
“Nếu anh biết gì thì xin cho chúng tôi biết.”
“Quan hệ giữa cậu Okuyama và tôi chỉ là chuyện công việc, nên tôi cũng không biết nhiều về đời tư của cậu ấy...”
“Không phải anh cũng quen biết nhà tâm lý học Kasugai Mina hay sao?”
Tono gật đầu, dường như đã bỏ cuộc.
“Các ông biết cả rồi à... Thú thực là hình như sau khi đọc tác phẩm của cậu Okuyama, cô Kasugai rất xúc động. Trước đây tôi từng biên tập cuốn sách mới của cô Kasugai nên khi biết tôi đang là biên tập viên của Okuyama, cô ấy muốn tôi giới thiệu mình với cậu ấy... Thế là tôi giới thiệu họ với nhau.”
“Sau đó hai người bắt đầu hẹn hò phải không?”
“Vâng, hình như vậy.”
Tôi mới xem ảnh chân dung ở mục quảng cáo trên báo thôi, nhưng Kasugai Mina quả là một phụ nữ đẹp ở tuổi ngoài bốn mươi lăm. Nếu Nakajima Kasumi không chấp nhận việc Okuyama thay lòng đổi dạ vì một nữ học giả tài sắc vẹn toàn thì Okuyama hoàn toàn có động cơ sát hại cô ấy.
“Anh Okuyama là người như thế nào?”
“Cậu ấy rất kiệm lời và suy nghĩ thận trọng. Trong những lần họp với tôi, cậu ấy luôn nghiền ngẫm rất kỹ những điều tôi nói rồi mới trả lời. Ngoài ra có vẻ cậu ấy không thích giao thiệp với người khác cho lắm. Cậu ấy chưa từng góp mặt ở tiệc của hội nhà văn, chúng tôi cũng từng nhờ cậu ấy làm giám khảo cho cuộc thi viết truyện trinh thám của nhà xuất bản chúng tôi, nhưng cậu ấy đều từ chối. Nghe nói cậu ấy không nhận tham gia tọa đàm luôn.”
“Rất nhiều nhà văn ngại tiếp xúc với người khác còn gì?”
“Không, cũng không hẳn. Người quảng giao tương đối đông đấy.”
“Anh Okuyama có phải là người dễ nổi nóng không?”
Tono do dự một lát rồi gật đầu.
“Có, có đấy.”
Nghĩa là nếu Okuyama ra tay giết hại người đang hẹn hò với mình trong cơn nóng giận cũng không phải chuyện lạ.
Sau đó, chúng tôi đến gặp Kasugai Mina để xác nhận có phải cô ấy đã có quan hệ tình cảm với Okuyama Shinichiro hay không. Thì ra cô ấy cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm, nhưng Okuyama thì chết mê chết mệt. Kasugai Mina cho biết mới đây anh ta còn tuyên bố chia tay bạn gái hiện tại và hỏi cưới Kasugai, làm cô ấy rất bối rối. Cho dù Okuyama đáng thương hay thế nào đi nữa, động cơ gây án của anh ta đã bị điều tra ra.
Không chỉ vậy, kết quả so sánh và xét nghiệm ADN của mảnh da dính trên móng tay Nakajima Kasumi với da Okuyama từ đội điều tra nghiên cứu khoa học của Sở cảnh sát tỉnh cho thấy chúng là của cùng một người. Vậy là việc nạn nhân đã cào Okuyama cũng được điều tra xong. Động cơ, vật chứng đủ cả. Mà quan trọng nhất là lời khai của hung thủ. Chúng tôi đã thu thập đủ chứng cứ để đệ đơn tố cáo Okuyama.
Anh ta bị xe đâm là do tài xế lái xe khi say rượu, người đàn ông đó không có quan hệ gì với Okuyama, do đó cái chết của Okuyama hoàn toàn là do tai nạn đơn thuần.
Giờ thì chúng tôi chỉ cần điền thông tin chi tiết của vụ án để gửi cho bên công tố nữa thôi.
Theo kết quả khám nghiệm pháp y, có thể khoanh vùng thời điểm Nakajima Kasumi tử vong trong khoảng từ bảy rưỡi đến tám giờ tối. Mặt khác, Okuyama gặp tai nạn vào tám giờ đúng. Chúng tôi quyết định điều tra luôn hành vi trước đó của Okuyama và phát hiện ra rằng anh ta hoàn toàn có khả năng gây án.
Sau khi kiểm tra ví của Okuyama, chúng tôi tìm thấy một hóa đơn của cửa tiệm tên là Quán ăn Oomoiri được in lúc sáu giờ mười chín phút ngày hôm đó.
Đó là quán ăn cách nhà Okuyama vài phút đi bộ. Cửa hàng cho biết ngày hôm đó Okuyama có mặt tại quán trước sáu giờ chiều như thường lệ và gọi một set cá nướng rồi ra về vào khoảng sáu giờ hai mươi phút.
Ngoài ra, chúng tôi còn tìm thấy bao bì của đơn hàng giao tại nhà trong thùng rác đặt tại phòng làm việc của Okuyama. Anh ta đã mua sách online. Chúng tôi hỏi nhân viên giao hàng thì được biết kiện hàng được giao vào lúc bảy giờ hai mươi phút hôm đó.
Tất cả đều diễn ra trong khoảng từ bảy rưỡi đến tám giờ tối, tức thời điểm Nakajima Kasumi được ước tính tử vong. Thêm vào đó, Okuyama đã nhận hàng giao tại nhà vào lúc bảy giờ hai mươi và chết vào tám giờ đúng, vì vậy sau bảy giờ hai mươi cho đến trước tám giờ, anh ta đã tìm đến khu chung cư của Nakajima Kasumi và sát hại cô ấy, sau đó quay lại khu vực quanh nhà mình.
Quả thực khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Okuyama có ô tô. Nhưng sau khi thử nghiệm chúng tôi mới biết dù khẩn trương đến mấy, muốn đi từ nhà Okuyama đến chung cư của Nakajima Kasumi cũng phải mất hai mươi phút. Cả đi cả về tổng cộng bốn mươi phút. Nếu cho rằng cần khoảng năm phút để sát hại nạn nhân thì vị chi mất cả thảy bốn mươi lăm phút. Mà như vậy thì kể cả anh ta có lập tức phi xe đến nơi Kasumi ở ngay sau khi nhận hàng giao tại nhà vào lúc bảy giờ hai mươi thì cũng phải đến tám giờ năm phút anh ta mới kịp quay về. Nhưng Okuyama lại gặp tai nạn vào đúng tám giờ trên con đường gần nhà mình.
Tóm lại, muốn đi giết Nakajima Kasumi rồi quay trở về là hoàn toàn không đủ thời gian, cho dù chỉ chênh nhau vỏn vẹn năm phút.
Thế thì chẳng phải Okuyama có chứng cứ ngoại phạm rồi sao?