Hai hôm trước, thứ Bảy ngày Hai mươi bảy tháng Một, tôi ghé thăm một khách sạn có tên “Sơn trang thời gian” nằm trên cao nguyên Kurohime của tỉnh Nagano.
Tổ số 4, Phòng trọng án số 2 của Ban chuyên án thuộc Sở cảnh sát tỉnh chúng tôi đang mải vùi đầu vào điều tra án mạng một tay đại gia xảy ra hồi thượng tuần [*] tháng Mười hai. Thành thử tết nhất mà tôi chỉ được nghỉ có hai ngày xong phải lập tức quay lại với công tác phá án. Kết quả là có những điều tra viên trong Tổ số 4 và đồn cảnh sát đã gục vì quá đỗi lao lực. Thế nên trưởng Ban chuyên án đã ra chỉ thị cho chúng tôi nghỉ bù dài ngày. Tôi đã xin nghỉ từ ngày Hai mươi bảy đến ngày Hai mươi chín tháng Một để lên cao nguyên Kurohime trượt tuyết. Chỗ ở mà tôi chọn chính là Sơn trang thời gian.
Đó là một lô nhà nghỉ hai tầng con con nằm trên bãi đất rộng khoảng hai trăm bình [*] dưới chân núi Kurohime. Đó là một nhà nghỉ cực kỳ bình thường, nhưng khu vườn thì có phần dị biệt.
Một nửa mạn phía Nam của tòa nhà là bãi đỗ xe, nửa còn lại là khu vườn cỏ mọc um tùm, một tháp đồng hồ được dựng trong khu vườn bé tí tẹo ấy. Đó là một khối hình trụ quét sơn trắng cao khoảng bảy mét, bề ngang ba mét và được lợp mái chóp nhọn bằng thép đỏ chót. Bốn mặt tháp đều có gắn đồng hồ hình tròn. Trông hệt như một tháp đồng hồ dễ thương bước ra từ trong truyện cổ tích vậy. Có lẽ tên nhà nghỉ cũng bắt nguồn từ đây.
Tầng một có hai phòng dành cho khách, tầng hai có năm phòng. Phòng của tôi nằm ở phía Nam của tầng một, phòng 101, và ở ngay phía Tây của cầu thang dẫn lên tầng hai. Phòng của tôi có tường trắng, sàn lát gỗ, một giường đôi, bàn gỗ và tivi. Dù bài trí không khác những khách sạn trong thị trấn là bao, nhưng phòng ốc rộng rãi hơn nhiều. Mà nhất là cảnh quan nhìn từ cửa sổ ra thì thật tuyệt. Từ đây có thể trông thấy tháp đồng hồ trong vườn, một hàng cây trải dài ở phía bên kia con đường. Cảnh vật đều được tuyết phủ trắng xóa. Ở tỉnh nơi tôi sống rất hiếm khi có tuyết, nên tôi không khỏi phấn khích khi trông thấy cảnh tuyết trắng trời như thế này.
Có thể đi nguyên giày vào trong nhà nghỉ, không thì thay bằng dép tông có sẵn ở mỗi phòng, và tôi đã chọn đổi sang dép tông đi cho tiện.
Quản lý nhà nghỉ là Satomi Ryosuke và Makiko, một cặp vợ chồng đã ngoài năm mươi lăm tuổi. Tôi đặt phòng trước tại một trang web trên mạng, theo như lời giới thiệu thì ông chồng Satomi Ryosuke đã là bếp trưởng của nhà nghỉ này trong suốt nhiều năm liền, đồ ăn chính là một trong những điểm hút khách của nơi đây.
Sau khi trượt một vòng quanh sân trượt tuyết gần đó, tôi tìm đến phòng ăn vì nghe nói lúc bốn giờ chiều phục vụ hồng trà và bánh ngọt. Tính cả tôi thì tổng cộng có năm khách thuê phòng. Phòng ăn rộng gần ba mươi chiếu mà chỉ có năm người nên căn phòng rất vắng lặng.
“Mọi người à, sao chúng ta không tự giới thiệu ngắn gọn về bản thân nhỉ?”
Người vừa lên tiếng là một phụ nữ chừng khoảng ba mươi tuổi. Gương mặt cô ấy bừng lên vẻ tươi vui và sảng khoái.
“Được đấy.”
Một người đàn ông độ hơn bốn mươi lăm trả lời, những người còn lại cũng gật đầu tán thành.
“Tôi khởi xướng thì để tôi nói trước nhé. Tôi là Uedera Chie, nhân viên văn phòng. Nghe nói đồ ăn của khách sạn này được đánh giá rất cao nên tôi mới tìm đến đây.”
“Cảm ơn quý khách.”
Bà Satomi Makiko đang làm phục vụ bàn nói cảm ơn với một nụ cười tươi tắn.
“Tôi là Nomoto Kazuhiko, cũng là nhân viên văn phòng.”
Một người đàn ông có vẻ ưa xã giao tiếp lời.
Lượt thứ ba đến phiên tôi tự giới thiệu, tôi bảo mình là công chức.
Người thứ tư là một cậu thiếu niên có khuôn mặt bảnh bao.
“Cháu tên là Haraguchi Ryuhei, cháu đang là học sinh lớp bảy.”
“Em đến đây một mình ư?”
Uedera Chie hỏi với một vẻ hết sức hiếu kỳ, Ryuhei gật đầu “vâng”.
“Ồ, học sinh lớp bảy à, ghê thật. Sao lại đến nhà nghỉ một mình thế? Học sinh cấp hai chắc phải thích đến những nơi khác hơn chứ.”
“Là vì bà em rất thích khách sạn này ạ. Nhưng năm ngoái bà mất rồi... Thế nên em đến đây thay bà.”
“Cha mẹ cháu đâu?”
“Cha mẹ cháu đang ở nước ngoài lo công chuyện. Cháu đang theo học trường cấp hai nội trú.”
“À, hóa ra là thế.” Bà Satomi Makiko ngạc nhiên nói.
“Bà cháu tên gì nhỉ?”
“Takako ạ. Nakai Takako.”
“À à, ra là chị Nakai Takako... Từ hồi chúng tôi mới khai trương hai mươi năm trước, năm nào chị ấy cũng ghé qua. Thì ra cậu chính là cháu trai của chị Nakai...”
Nói rồi bà Satomi Makiko lên tiếng gọi ông chồng đang ở phòng bếp.
“Mình ơi, có cháu trai của chị Nakai Takako đến này.”
“Rất hoan nghênh cậu.”
Satomi Ryosuke bước ra từ bếp và lịch sự cúi đầu chào cậu bé. Chắc người phụ nữ tên Nakai Takako phải là vị khách quan trọng đối với cặp vợ chồng này lắm.
“Chỉ có điều năm ngoái chị ấy đã qua đời... Bà cậu mất vì bệnh sao?”
Ông Satomi Ryosuke hỏi. Ryuhei “vâng” một cái nhưng tôi thấy cậu nhóc thoáng do dự khi trả lời, lẽ nào không phải là như vậy?
“Tiếc thật... Nhưng có cháu của chị ấy lại ghé thăm thế này thì chúng tôi mừng lắm. Cậu hãy nghỉ ngơi thoải mái nhé.”
“Cháu cảm ơn các bác.”
“Đến thay bà cơ à, em cừ quá.”
Uedera Chie nhận xét, giọng đầy xúc động.
“Sau này có tuổi tôi cũng muốn có đứa cháu như thế. Nhưng trước đó phải kiếm bạn trai mới được.”
Người cuối cùng là một người đàn ông hơn bốn mươi lăm tuổi, mặt lạnh tanh không biểu lộ một chút cảm xúc nào.
“Tôi là Kuroiwa Kenichi, cũng là nhân viên văn phòng.”
Anh ta lúng búng trong miệng. Chắc là không muốn bắt chuyện với người khác đây mà.
Sau đó, năm khách thuê phòng quyết định đi tham quan tháp đồng hồ dưới sự hướng dẫn của bà Satomi Makiko. Nó chỉ nằm cách nhà nghỉ độ mười mét. Tháp không có cửa sổ nhưng mặt phía Tây thì có cửa ra vào. Bà Satomi Makiko mở cửa ra, bên trong là một khoảng không trống huơ trống hoác. Trên trần nhà cao vút chỉ có độc một bóng đèn điện treo lủng lẳng. Trong góc phòng đặt một chiếc máy dọn tuyết. Cửa không có ổ khóa, nhưng cũng chẳng ai nghĩ sẽ có người mất công đột nhập vào đây chỉ để cuỗm chiếc máy dọn tuyết, nên để thế cũng chẳng vấn đề gì.
“Sao bà lại dựng tháp đồng hồ này?”
Nomoto hỏi bà Satomi Makiko.
“Cậu có biết cái tháp đồng hồ nhỏ ở cửa Tây của ga Kamakura không?”
“Không, tôi không biết.”
“Ban đầu nó vốn nằm trên nóc nhà ga cũ nên người ta vẫn quen gọi là “Tháp đồng hồ mũ chóp”, nhưng lúc nhà ga được tu bổ vào năm 1984, nghe đâu cái tháp đã được chuyển sang quảng trường ở cửa Tây. Ông nhà tôi từng có thời làm bếp trưởng lâu năm cho khách sạn Kamakura, cứ hễ thấy cái tháp là ông ấy thích lắm. Thế nên lúc bắt đầu kinh doanh khách sạn, vợ chồng tôi đã quyết định làm một cái tháp đồng hồ nho nhỏ trong vườn.”
“Thì ra là thế.”
“Nhìn bên ngoài trông nó hơi khác với cái tháp ở cửa Tây của ga Kamakura. Phần tháp một thời nằm trên nóc nhà ga được kê trên một cái trụ làm mới hoàn toàn, do đó cách thiết kế của nửa trên và nửa dưới không giống nhau, nó được thiết kế sao cho có thể đi xuyên qua phần phía dưới. Còn tháp của chúng tôi thì ngay từ đầu đã được xây dựng thành tháp đồng hồ gắn liền, nửa dưới dùng làm phòng chứa đồ như thế này.”
“Chắc nó là một cột mốc rất ấn tượng đối với những người lái xe ngang qua đây.”
“Vâng, đúng thế. Chúng tôi dựng tháp đồng hồ chính là vì thế mà.”
Bà Satomi Makiko nói, miệng cười rạng rỡ.
Khoảng năm giờ chiều, những hạt tuyết trắng bắt đầu bay lượn trong không trung. Đến hơn bảy giờ thì tuyết ngừng hẳn, mặt đất được phủ một lớp sơn trắng xóa.
Từ bảy giờ cho đến tám rưỡi, khách thuê phòng sẽ tập trung tại phòng ăn để thưởng thức bữa tối. Bữa tối của chúng tôi có đủ các món, nào là món khai vị đủ loại cho đến bánh mì, súp khoai tây lạnh, cá tuyết áp chảo, bít tết phi lê phủ gan ngỗng rồi tráng miệng với kem lê và cà phê. Uedera Chie ngoài miệng luôn than thở “Kiểu gì cũng tăng cân cho xem” nhưng tay vẫn không ngừng đưa dĩa lên miệng.
Gương mặt vô cảm của Kuroiwa không biểu lộ một chút cảm xúc nào, nhưng dường như vẫn bừng lên vẻ thán phục. Vậy cũng tốt, nhưng người đàn ông này có một tật mà tôi không thể nào mê nổi. Lúc dùng bữa, anh ta liên tục cọ dao và dĩa vào nhau.
“Cậu Haraguchi có ước mai này làm nghề gì không?”
Nomoto vừa khua dao vừa hỏi cậu bé.
“Cháu muốn trở thành cảnh sát ạ.”
“Hô, cảnh sát à. Có tương lai đấy.” Nomoto nói như thể rất thán phục.
Tôi nhìn khuôn mặt khôi ngô của Ryuhei. Chẳng biết cậu bé muốn được vào bộ phận nào, nhưng khi thấy có người nói sẽ phấn đấu để được làm công việc hiện tại của mình, tôi bỗng cảm thấy vui khó tả.
Đúng lúc từ “cảnh sát” vừa lọt vào tai, tôi đã để ý thấy bàn tay đang điều khiển con dao của Kuroiwa khựng lại. Có lẽ anh ta chỉ quá bất ngờ trước cái ước muốn ngoài dự đoán của cậu bé, nhưng tôi nghĩ không đơn giản vậy đâu.
Giữa chừng tôi đi rửa tay, nhưng trên đường quay lại phòng ăn, tôi lướt ngang qua Ryuhei lúc này cũng đang đứng trước bồn rửa. Nếu tôi tiết lộ chức vụ của mình và rủ cậu bé về phòng nói chuyện sau bữa ăn, chắc hẳn cậu bé sẽ khoái chí lắm.
Tám rưỡi tối, sau khi ăn uống xong xuôi, tôi rủ Ryuhei về phòng mình để trò chuyện. Tôi kể cho cậu bé đủ thứ chuyện, về việc phải làm thế nào mới được trở thành cảnh sát, về các đợt tập huấn ở trường cảnh sát và cả những chuyện sau khi đi làm trong một chừng mực không khiến tôi vi phạm nghĩa vụ bảo mật thông tin. Mắt cậu bé sáng lên khi nghe kể chuyện.
Kể được một hồi thì tôi đâm ra mệt, bèn đứng lên trường kỷ và mở hé rèm cửa để quan sát phía ngoài cửa sổ. Trời nhiều mây, chẳng thấy trăng sao nên tuyết cũng không phản chiếu ánh sáng, xung quanh tối đen như mực. Chỉ có những cây kim giờ kim phút được phủ sơn huỳnh quang của chiếc đồng hồ trên tháp đồng hồ là ánh lên màu lục lờ mờ giữa không gian tối tăm. Bất giác tôi ngắm nhìn quang cảnh huyền ảo ấy. Nhưng ánh sáng đèn trong phòng hắt lên kính cửa sổ rất khó quan sát. Nếu mở toang cửa sổ thì chắc không bị lóa, nhưng trời lạnh thế này làm sao mở được chứ. Thế là tôi báo với Ryuhei rồi tắt đèn.
Trong màn đêm, những cây kim tỏa ra ánh sáng màu lục nhạt nhòa đang chỉ đúng mười một giờ. Thì ra chúng tôi đã trò chuyện lâu đến thế. Ryuhei cũng đứng bên cạnh tôi và ngắm nhìn khung cảnh phía bên ngoài.
“Ơ, ai như bác Kuroiwa ấy ạ.”
Ryuhei nói. Tôi nhìn kỹ và thấy một bóng đen đang đi ra từ phía tay phải của mình. Trời tối quá nên nhìn không rõ lắm, nhưng vẻ mặt vô cảm kia đích thị là của Kuroiwa rồi. Kuroiwa đứng lại, nhìn chằm chằm vào tòa nhà chính rồi lại đi tiếp.
“Tối thế này mà bác ấy còn làm gì thế nhỉ?”
“Ai lại đi tản bộ trong tuyết bao giờ.”
Giữa lúc ấy, Kuroiwa vẫn tiếp tục bước đi và biến mất sau cái bóng của tháp đồng hồ. Cứ thế, chúng tôi không thấy bóng dáng của anh ta đâu nữa. Hay là anh ta chui vào bên trong tháp từ cánh cửa ở mặt phía Tây rồi?
“Bác ấy đến tháp đồng hồ làm gì thế ạ?”
“Nếu là một cảnh sát thì hẳn sẽ liên tưởng đến một vụ trộm cắp.”
“Bên trong tháp đồng hồ có mỗi cái máy dọn tuyết thôi chú nhỉ?”
“Ừ, nhưng chắc chẳng ai cố ý lấy trộm nó giữa đêm hôm khuya khoắt thế này đâu. Muốn di chuyển nó thì phải khởi động máy, nhưng tiếng động cơ nổ ầm ầm sẽ làm mọi người phát hiện ra.”
“Đúng đấy ạ. Chắc không sao đâu. Thôi cháu về phòng đây.”
“Lúc khác lại sang nhé?”
“Vâng, mười một giờ rồi, mai cháu còn phải dậy sớm. Chú kể cho cháu nghe nhiều chuyện thú vị quá, cảm ơn chú nhé. Cháu thấy chúng bổ ích lắm ạ.”
“Kể cho cậu nghe mà chính tôi cũng thấy phấn khởi đây. Tôi sẽ đợi cậu gia nhập lực lượng cảnh sát vài năm nữa đấy nhé.”
Thằng bé nói cảm ơn và chúc tôi ngủ ngon, sau đó rời khỏi căn phòng.
Tôi vẫn ngắm cảnh thêm một lúc, chẳng thấy ai đi lại trong vườn nữa. Tôi kéo rèm khi tháp đồng hồ chỉ mười một giờ mười phút.
Không biết có phải tại cuộc trò chuyện với một cậu bé đầy ước mơ về mai này hay không mà đầu óc tôi phấn chấn quá, không tài nào chợp mắt được. Nhớ ra quầy bar ở phòng ăn mở đến tận nửa đêm, nên tôi đã quyết định đến đấy nhâm nhi chút rượu. Lúc tôi với tay lấy chiếc điện thoại thông minh đặt trên mặt bàn, màn hình hiển thị mười một giờ mười một phút.
Đúng lúc tôi ra khỏi phòng thì chạm mặt Nomoto đang đi ngang phòng mình. Nomoto ở phòng 102, nằm về phía Tây so với phòng 101 của tôi.
“Tôi đang chuẩn bị ra quầy bar, anh cũng định tới đó hả?”
Tôi lên tiếng hỏi, Nomoto gật đầu.
“Vâng. Ở đó bày nhiều loại rượu hiếm lắm, nên tôi đang định đến uống thử.”
Chúng tôi đến phòng ăn thì thấy Uedera Chie đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu cạnh quầy bar. Ở phía bên kia quầy là hai vợ chồng Satomi Ryosuke và Makiko.
“Ô kìa, các anh mau vào đây!”
Uedera Chie reo lên. Cô đang cầm một chiếc ly uống rượu trên tay, xem chừng tận hưởng lắm.
Chúng tôi vừa uống rượu vừa bàn tán về đủ thứ chuyện trên đời. Ông Satomi Ryosuke làm cho tôi một ly cocktail, tay nghề của ông ấy có thể vượt mặt cả các bậc chuyên gia lão luyện. Tôi nốc hết ly này đến ly khác, Gimlet, Salty Dog, Moscow Mule, đủ loại. Nấu ăn đẳng cấp số một đã đành, đến cả pha chế cocktail cũng không chê vào đâu được. Đúng là ông chủ tài năng đầy mình.
“Tôi thấy anh chàng tên Kuroiwa trông cứ ớn ớn thế nào ấy.”
Uedera Chie thản nhiên phán một câu chẳng kiêng nể gì, lại còn bồi thêm rằng “Ông chủ có thấy thế không?” để tìm kiếm đồng minh.
“Không, tôi không cho là vậy...” Ông Satomi Ryosuke bối rối ra mặt.
“Ha ha, tôi xin lỗi. Ông chủ thì làm sao nói xấu khách hàng được. Còn nữa, cái cậu Haraguchi Ryuhei ấy dễ thương quá đi mất. Tôi mà học cùng lớp với thằng nhóc thì đố nó thoát được khỏi tay tôi.”
“Cu cậu vừa mới trò chuyện với tôi trong phòng đấy.”
Nghe thấy thế, Uedera Chie rú lên “Chuyện gì thế? Đáng ngờ à nha!”. Cô nàng này ồn ào thật.
Khoảng mười một giờ hai mươi phút, Uedera Chie có điện thoại. Cô ấy bảo “Xin phép các anh” rồi rời khỏi phòng ăn, chừng mười lăm phút sau thì quay lại.
“Bạn tôi gọi báo tin mừng là đã làm lành với bạn trai sau một vụ cãi cọ. Suốt ngày tôi phải nghe cô ấy kể lể mấy vụ đó. Sao không độc thân vui vẻ luôn cho rồi.”
Bị một người vừa mới gặp mặt hôm nay thổ lộ những chuyện ấy khiến chúng tôi lúng túng không biết phản ứng ra sao, nhưng nhờ có cô gái này mà không khí ở đây náo nhiệt hơn hẳn. Bọn tôi tiếp tục trải qua những giây phút thật sảng khoái cho đến khi quầy bar đóng cửa vào không giờ sáng.