Hôm sau, ngày Hai mươi tám, bữa sáng được phục vụ từ lúc tám giờ.
Bốn người bao gồm tôi, Uedera Chie, Nomoto Kazuhiko, Haraguchi Ryuhei có mặt tại bàn ăn. Chỉ riêng Kuroiwa là chưa thấy xuất hiện, nhưng đúng tám giờ là bà Satomi Makiko dọn đồ ăn lên. Thực đơn bữa sáng có trứng ốp lết, xúc xích, sa lát rau, súp bí ngô, bánh mì nướng, nước cam ép và cà phê.
“Ngon quá trời quá đất! Trứng ốp lết mềm ơi là mềm!”
Uedera Chie trầm trồ tán dương. Haraguchi Ryuhei ngấu nghiến hết món này đến món khác bằng sức ăn như rồng cuốn của một cậu thiếu niên. Quả thật bữa sáng ngon miệng không thua gì bữa tối. Có lẽ đây là lần đầu tôi đánh chén no nê đến thế vào bữa sáng.
Sau khi đã ăn xong, Uedera Chie cuối cùng cũng nhận ra sự vắng mặt bất thường của Kuroiwa và lên tiếng.
“Anh Kuroiwa vẫn chưa thấy đến. Chẳng biết anh ta có sao không nhỉ?”
“Phải rồi. Có khi giờ này cậu ấy vẫn đang ngủ cũng nên.” Bà Satomi Makiko đáp.
“Nếu anh ta không đến thì bữa sáng tính sao?”
“Chúng tôi sẽ đợi đến chín giờ. Nếu lúc đó cậu ấy vẫn chưa có mặt thì đành phải dọn đi thôi.”
“Ôi, bữa sáng ngon thế mà bỏ thì uổng quá.”
Tôi nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần tám rưỡi rồi.
“Để tôi đi gọi cậu ấy vậy.”
Bà Satomi Makiko nói rồi rời khỏi phòng ăn. Nhưng khi quay lại, mặt bà hoảng hốt như vừa gặp phải ma.
“Cậu ấy không có trong phòng.”
“Hay anh ta đang ở trong nhà vệ sinh?” Uedera Chie hỏi.
“Nhưng giường chiếu không có vẻ gì là đã có người nằm ngủ cả.”
Đến đây tôi mới sực nhớ ra mình từng trông thấy Kuroiwa đi vào tháp đồng hồ lúc mười một giờ đêm qua. Tôi kể với mọi người, Ryuhei gật đầu nhất trí.
“Tháp đồng hồ? Sao cậu ta lại đến đó vào cái giờ ấy chứ?”
Gương mặt bà Satomi Makiko hiện lên vẻ nghi ngại.
“Tôi cũng lấy làm lạ, nhưng chắc anh ta không định khoắng cái máy dọn tuyết đâu...”
Bà Satomi Makiko kể cho ông chồng đang ở trong bếp nghe chuyện về Kuroiwa. Ông Satomi Ryosuke bèn bảo “Để tôi qua cái tháp xem sao” rồi rời khỏi phòng ăn. Không hiểu sao tôi có một dự cảm chẳng lành nên quyết định đi theo.
Khi đang định rời khỏi phòng ăn thì tôi sực nhớ ra mình vẫn đang đi dép đi trong nhà nên bảo mọi người “Để tôi về phòng thay giày đã”.
“Anh ở phòng 101 phải không? Thế thì anh đi từ cửa phụ ấy, phòng 101 gần cửa phụ hơn.”
Sau khi quay lại phòng 101 để thay giày, tôi cùng ông Satomi Ryosuke đang đợi ở sảnh tiến về phía cửa phụ ở cuối hành lang.
Phía trước cửa phụ là một mặt nền đổ bê tông thấp hơn hành lang một bậc, một đôi ủng được đặt sẵn tại đó. Ông Satomi Ryosuke thay dép tông sang ủng và mở cửa.
Bên ngoài, tuyết phủ trắng cả một vùng. Ba hàng dấu chân người in trên nền đất trắng xóa. Vệt nào cũng nằm về phía bên trái của cửa phụ. Tôi đặt chân lên tuyết, một cảm giác ớn lạnh bắt đầu tấn công tôi như kim đâm, khiến tôi chợt rùng mình.
Ba hàng dấu chân người đều trải dài đến tận tháp đồng hồ. Một hàng chạy từ cửa phụ ra đến ngọn tháp. Dấu chân của hai hàng còn lại lớn hơn hàng kia một chút và đi về hai chiều từ cửa phụ đến tháp đồng hồ.
“Dấu chân to hơn có vẻ là của đôi ủng mà tôi đang mang.”
Ông Satomi Ryosuke nói. Đem so dấu chân của ông ấy với dấu chân to kia thì quả nhiên tương đồng. Xem ra chủ nhân của dấu chân to đã đi đôi ủng đặt ngay cạnh cửa phụ.
“Đôi ủng này cỡ bao nhiêu?” Tôi hỏi.
“Cỡ 26.”
Hàng chân kia nhỏ hơn nó một chút, chắc là cỡ 25.
Dấu chân của đôi ủng cỡ 26 đi rồi về giữa cửa phụ và tháp đồng hồ, còn dấu chân đôi giày cỡ 25 thì chỉ đi một chiều về phía tòa tháp mà không hề quay lại, cho nên chắc hẳn giờ này chủ nhân của đôi giày cỡ 25 vẫn đang ở trong tháp.
Trong số những vị khách của khách sạn này, người duy nhất chưa thấy xuất hiện chỉ có Kuroiwa. Điều đó có nghĩa anh ta chính là chủ nhân của đôi giày cỡ 25 ấy.
Rõ ràng trong tháp đồng hồ không hề có phòng bếp. Chẳng lẽ suốt từ đêm qua đến sáng nay, Kuroiwa đã ở trong cái tháp lạnh lẽo ấy ư? Linh cảm không hay của tôi càng lúc càng gia tăng.
“Ông cẩn thận chút, đừng giẫm vào những dấu chân này nhé.”
Nghe thấy thế, trông ông Satomi Ryosuke rất đỗi ngạc nhiên.
“Ủa? Tại sao vậy?”
“Trước mắt ông đừng giẫm lên chúng mà bước theo tôi ấy.”
Ông ấy có vẻ không hiểu lắm, nhưng vẫn làm theo lời tôi bảo.
Chúng tôi giữ khoảng cách chừng vài mét với ba hàng chân nọ rồi tiến về phía tháp đồng hồ. Có những đoạn có dấu vết cho thấy đôi ủng đã đứng lại, còn dấu giày cỡ 25 thì đi thẳng một mạch đến tháp đồng hồ. Tuy nhiên, đường đi của đôi ủng đè lên dấu giày ấy, từ đó suy ra dấu ủng xuất hiện sau.
Sau khi đến tháp đồng hồ, chúng tôi mở cửa. Đèn trong tháp vẫn sáng trưng. Chính lúc ấy tôi đã biết dự cảm chẳng lành của mình là hoàn toàn chính xác.
Thân thể Kuroiwa đang nằm ngửa trên mặt sàn gỗ. Ông Satomi Ryosuke đứng kế bên tôi chết lặng và ngây người tại chỗ. Tôi bước lại gần Kuroiwa.
Kuroiwa mặc một chiếc áo khoác màu đen, đi găng tay đen, chân đi giày đen. Một quả tạ tay bằng sắt rơi ngay gần đó. Chính là quả tạ sắt trong phòng giải trí.
Tôi cúi xuống bên Kuroiwa và chạm vào cánh tay phải của anh ta. Quả nhiên thân thể anh ta đã cứng đờ và lạnh ngắt.
Nhìn cặp mắt đang mở của anh ta thì thấy giác mạc đã bắt đầu đục. Ít nhất đã sáu tiếng trôi qua kể từ khi anh ta tắt thở. Trên đầu có một vết lõm. Anh ta đã bị đánh vào đầu bằng quả tạ sắt kia.
“Ch... chuyện gì thế này? Anh Kuroiwa đã bị sát hại sao?”
Ông Satomi Ryosuke hỏi, giọng run run.
“Có vẻ là thế.”
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng phải cố gắng lắm mới giữ cho giọng mình khỏi run. Tính tới nay, đây đã là lần thứ năm một gã lính mới của Ban chuyên án như tôi đụng phải thi thể nạn nhân vì bị giết hại. Tôi rút điện thoại và gọi 110 [*] .
Kế đó, tôi dùng điện thoại chụp lại đôi giày mà Kuroiwa đang mang. Ông Satomi Ryosuke bảo “Ra khỏi đây thôi” rồi rời khỏi tháp đồng hồ.
Tôi đã so sánh dấu giày cỡ 25 với hình chụp đế giày của Kuroiwa. Cả hai đều hoàn toàn trùng khớp. Không thể nhầm lẫn được, đây đúng là dấu giày của Kuroiwa. Và dấu chân mà đôi ủng để lại chính là của hung thủ. Hung thủ không muốn dấu giày của mình để lại vết tích nên đã đi đôi ủng đặt ở cửa phụ, tức đôi mà ông Satomi Ryosuke đang đi, để đi đi về về giữa cửa phụ và tháp đồng hồ.
Trên hàng dài mà vết giày của Kuroiwa để lại, đôi chỗ lại bị vết ủng đè lên, điều đó cho thấy Kuroiwa đến tháp đồng hồ trước, sau đó hung thủ mới tới. Mười một giờ đêm qua tôi đã trông thấy Kuroiwa đi về phía tháp đồng hồ, và tôi đứng ngắm cảnh bên cửa sổ đến mười một giờ mười phút nhưng không hề bắt gặp hung thủ đi về phía đó.
Điều này cho thấy thời điểm hung thủ đi đến tháp đồng hồ phải là sau khi tôi ngừng ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Tóm lại, thời gian gây án là sau mười một giờ mười phút.
Chúng tôi trở lại phòng khách và thông báo rằng Kuroiwa đã bị sát hại. Bà Satomi Makiko nắm chặt tay ông chồng vừa quay về.
Hai mươi phút kể từ lúc tôi gọi điện báo, điều tra viên của đồn cảnh sát trung ương Nagano và tiếp đó là điều tra viên của Ban chuyên án thuộc Sở cảnh sát tỉnh Nagano có mặt. Khi biết tôi là đồng nghiệp, mặt họ hiện rõ vẻ nhẹ nhõm. Chắc họ nghĩ sẽ lấy được lời khai khách quan hơn so với dân thường. Vì là thành viên của Ban chuyên án nên tôi được họ tiết lộ một số thông tin nhất định.
Đầu tiên, đội điều tra đã tổ chức khám xét xem xung quanh nhà nghỉ còn vết chân nào trên tuyết không. Nhưng chẳng có gì cả. Tức là hung thủ nằm trong số những người có mặt tại nhà nghỉ - Nomoto Kazuhiko, Uedera Chie, Haraguchi Ryuhei, ông chủ Satomi Ryosuke, Satomi Makiko - vợ ông ta và tôi.
Tiếp đó, đội điều tra kiểm tra cỡ giày của những người trong nhà nghỉ. Đôi ủng mà hung thủ đi có cỡ 26, thế nên có thể loại những người có cỡ chân lớn hơn con số này ra khỏi diện tình nghi.
Tuy nhiên, toàn bộ những người trong khách sạn đều có cỡ chân bằng hoặc nhỏ hơn 26.
Cụ thể là Nomoto cỡ 25, Uedera Chie cỡ 24, Ryuhei cỡ 24, Satomi Ryosuke cỡ 26, Satomi Makiko cỡ 24, tôi cỡ 26. Thế nên tất cả đều có thể xỏ chân vào đôi ủng kia. Người chân cỡ 23 mà đi đôi ủng cỡ 26 thì có lẽ rất rộng, nhưng chỉ cần chèn thêm vật gì đó vào đầu ngón chân là sẽ ổn thôi, với lại ủng không như giày dép bình thường, nó bao quanh cổ chân và cả phần bắp chân, nên dù đi hơi rộng cũng vẫn không thể nào tuột được. Người chân cỡ 23 hoàn toàn có thể đi ủng cỡ 26. Rốt cuộc chúng tôi chẳng thể dựa vào cỡ giày của mỗi người mà khoanh vùng đối tượng tình nghi được.
Sau đó đội điều tra khám phá ra được sải chân của các vết ủng rơi vào khoảng từ bảy mươi tư cho đến bảy mươi bảy phân, đồng nghĩa người đó phải có chiều cao từ một mét sáu lăm cho tới một mét bảy. Vậy là có ba người có chiều cao nằm trong phạm vi ấy: Nomoto Kazuhiko, Satomi Ryosuke và tôi. Ngoài ra, Uedera Chie và Satomi Makiko cao trên dưới một mét sáu, còn Ryuhei cao một mét năm mươi lăm. Nghĩ theo cách ấy có thể thu hẹp diện điều tra về ba người Nomoto, Satomi Ryosuke và tôi.
Mặc dù vậy, chưa chắc hung thủ đã bước đi với sải chân vốn có của hắn. Xét đến việc hung thủ đã cố tình chọn đôi ủng để đi nhằm đánh lạc hướng điều tra, nên không chừng hắn cũng cố tình sải bước rộng hơn để không bị lộ sải chân thật của mình. Trong trường hợp ấy, hung thủ có thể là một người cao chưa đến một mét sáu lăm, tức Uedera Chie, Satomi Makiko hoặc Ryuhei. Suy đi tính lại, rốt cuộc cũng không thể khoanh vùng hung thủ từ sải chân.
Hung khí là chiếc tạ sắt từng được đặt trong phòng giải trí. Không ai biết hắn đã lén mang nó ra khỏi phòng từ lúc nào. Ai cũng có khả năng làm việc này.
Từ việc hắn đã dùng vật có ở hiện trường làm hung khí, có thể suy ra rằng hắn đến đây rồi mới nảy sinh ý định giết Kuroiwa. Mặc dù vậy, tôi nghĩ giữa Kuroiwa và khách thuê phòng không có khúc mắc gì đáng kể.
Đội điều tra yêu cầu chúng tôi ở lại “Sơn trang thời gian” thêm một đêm nữa. Có vẻ họ định trước chiều mai sẽ hoàn thành xong việc khám nghiệm pháp y, xác định được thời điểm tử vong và khoanh vùng đối tượng tình nghi. Khách thuê phòng không phản đối mà yên lặng tuân theo.
Vợ chồng ông chủ dường như cảm thấy mình cũng có phần trách nhiệm nên đã nhiều lần cúi đầu xin lỗi chúng tôi và nói sẽ miễn phí tiền thuê phòng cho mọi người. Nhưng tất cả chúng tôi đều từ chối. Họ quả là những người chủ tử tế. Giải quyết xong vụ này tôi sẽ còn quay lại. Tất nhiên là trong trường hợp nếu hai người họ không phải thủ phạm...
Cả ngày hôm đó chúng tôi bị đội điều tra giám sát hờ. Mặc dù ngay từ đầu họ cho rằng kẻ khả nghi chỉ có duy nhất một tên, nhưng ai nấy đều cảm thấy không thoải mái. Có vẻ một thanh tra cảnh sát như tôi ít bị nghi ngờ hơn, nhưng cảm giác bức bối vẫn chẳng có gì khác. Khỏi phải nói, tôi không được phép đi trượt tuyết. Vậy nên bốn người gồm tôi, Nomoto, Uedera và Ryuhei cùng chơi bi-a trong phòng giải trí hoặc về phòng mình nằm, còn vợ chồng ông chủ khách sạn thì lặng lẽ lo liệu công việc phục vụ khách thuê phòng.
Hôm qua Ryuhei có bảo tôi rằng cậu bé phải học trường nội trú vì cha mẹ đều đang làm việc ở nước ngoài. Hơn hai giờ chiều, giáo viên của “Học viện Hisakata” nơi cậu bé theo học nhận được thông báo từ cảnh sát tỉnh Nagano nên đã vội vàng đến đây. Khi biết khách thuê phòng được yêu cầu phải ở lại thêm một đêm, vị giáo viên này bảo sẽ ở lại phòng của Ryuhei.
Sáng hôm sau, ngày Hai mươi chín, đã có kết quả khám nghiệm pháp y. Theo đó, thời điểm Kuroiwa tử vong rơi vào khoảng mười một giờ tối ngày hôm kia, Hai mươi bảy tháng Một, cho đến không giờ sáng hôm qua, tức là một tiếng đồng hồ. Từ lời khai về cảnh tượng mà tôi đã chứng kiến và sau mười một giờ mười phút hung thủ mới đi đến hiện trường, thì thời gian gây án được rút gọn lại từ mười một giờ mười phút cho đến không giờ sáng.
Đúng mười một giờ, Kuroiwa đi đến tháp đồng hồ. Tòa tháp cách nhà chính những mười mét và lại không có cửa sổ nên hung thủ cho rằng sẽ phần nào giấu được tiếng ẩu đả và la hét, thế nên hắn đã viện một cái cớ để hẹn gặp Kuroiwa và bảo anh ta đến tòa tháp trước. Kuroiwa đã đợi hung thủ trong tháp đồng hồ. Ít nhất phải mười phút sau khi Kuroiwa đến tháp đồng hồ, tức là sau mười một giờ mười phút, hung thủ mới đến nơi. Giá mà tôi đứng ngắm cảnh bên cửa sổ thêm một lúc thì biết đâu lại nhìn thấy hung thủ đi về phía tòa tháp. Thân là một thanh tra cảnh sát, tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Dựa trên những lời khai nghe được cho đến thời điểm này, đội điều tra đã đối chiếu hoạt động của những người có liên quan trong đêm ngày Hai mươi bảy với thời gian ước tính Kuroiwa tử vong và tổng hợp chứng cứ ngoại phạm của từng người.
Đầu tiên là Nomoto Kazuhiko. Sau khi dùng xong bữa tối tại phòng ăn vào lúc tám rưỡi, anh ta quay lại phòng mình. Lúc ấy anh ta xem tivi trong phòng, đến mười một giờ hơn thì thèm uống rượu nên đã rời khỏi phòng để đến quầy bar và chạm mặt tôi, cả hai đi cùng nhau. Về thời điểm tôi và Nomoto gặp nhau, cụ thể là tôi ngắm tuyết trong vườn đến mười một giờ mười phút và quyết định cầm điện thoại ra khỏi phòng ngay sau đó, lúc ấy màn hình hiển thị mười một giờ mười một phút, vì thế có thể cho rằng tôi đã gặp Nomoto lúc mười một giờ mười một phút. Sau đó chúng tôi đều ở quầy bar cho đến không giờ sáng, lúc quầy bar đóng cửa.
Suy từ điều này thì thời gian để Nomoto gây án chỉ vỏn vẹn một phút tính từ mười một giờ mười đến mười một giờ mười một phút. Mà trong một phút thì không thể nào đi từ nhà nghỉ đến tháp đồng hồ, giết hại Kuroiwa rồi quay trở về được. Thế nên chứng cứ ngoại phạm của Nomoto đã được xác lập.
Tiếp theo là Uedera Chie. Cô ấy ăn tối xong ở phòng ăn lúc tám rưỡi và quay về phòng, nhưng mười giờ đã có mặt tại quầy bar của phòng ăn và liên tục uống ở đó đến tận không giờ sáng.
Tuy nhiên, lúc mười một giờ hai mươi phút, cô ấy nhận được điện thoại từ một người bạn nên đã rời đi khoảng mười lăm phút. Đội điều tra đã xác nhận điều này với bạn của cô ấy, quả thật bọn họ đã trò chuyện với nhau trong khoảng mười lăm phút. Không thể có chuyện cô ấy vừa nói chuyện điện thoại vừa sát hại Kuroiwa được. Họa chăng chỉ có thể vừa nói chuyện vừa di chuyển tới tháp đồng hồ, chứ giết người thì quả là bất khả thi. Bởi nếu thế, hung thủ sẽ phải một tay cầm điện thoại, tay kia nện tạ sắt vào đầu nạn nhân, nhưng trừ phi là sát thủ chuyên nghiệp, chứ nào ai làm được việc ấy chứ, quan trọng nhất là người ở đầu bên kia rất có thể sẽ nghe thấy giọng nói hoặc tiếng la hét của Kuroiwa. Đội điều tra cũng đã tính đến việc bạn của Uedera đồng lõa nên đã nhiều lần hỏi người đó về nội dung cuộc nói chuyện, nhưng lời khai của cô ấy không mảy may thay đổi mà cũng chẳng có dấu hiệu đáng nghi cho thấy cô ấy đang đóng kịch. Thế là Uedera Chie đã có chứng cứ ngoại phạm.
Kế đến là vợ chồng ông chủ. Sau mười một giờ, thi thoảng hai người lại rời khỏi phòng ăn để lo việc vặt nên sự hiện diện của họ có gián đoạn về mặt thời gian. Tuy vậy, khoảng thời gian trống chỉ kéo dài một, hai phút. Đi đến tháp đồng hồ, gây án rồi quay lại chỉ trong vỏn vẹn hai, ba phút là chuyện không tưởng. Do đó vợ chồng ông chủ cũng có chứng cứ ngoại phạm.
Người duy nhất không chỉ ra được chứng cứ ngoại phạm là Haraguchi Ryuhei. Cậu bé đã ở nguyên trong phòng suốt từ lúc rời khỏi phòng tôi. Lúc trò chuyện với tôi Ryuhei đã rất hào hứng nên hẳn đầu óc vẫn đang tỉnh táo lắm, chưa buồn ngủ ngay được, nhưng cậu bé nói đã tắt đèn lên giường đi ngủ ngay để sáng hôm sau dậy sớm.
Hiển nhiên đội điều tra cho rằng Ryuhei chính là hung thủ. Và dĩ nhiên giáo viên của cậu bé ở học viện Hisakata cùng khách thuê phòng chúng tôi đều phản đối, nhưng đội điều tra lại nói cậu nhóc có động cơ gây án.
Một thằng bé học lớp bảy mà có động cơ giết người ấy à? Thấy chúng tôi bán tín bán nghi, đội điều tra đã kể một chuyện rất khó tin.
Theo những gì bọn họ điều tra được, địa chỉ mà Kuroiwa viết trên giấy xác nhận đăng ký là một địa chỉ ma. Không những thế, kết quả khám nghiệm pháp y còn cho thấy Kuroiwa đã phẫu thuật chỉnh hình khuôn mặt.
Đội điều tra nghi ngờ Kuroiwa chỉ là tên giả, và thực chất hắn chính là một tên tội phạm bỏ trốn nên đã tra thử và đối chiếu với dấu vân tay của hắn trong cơ sở dữ liệu của hệ thống nhận diện vân tay tự động ở Cục cảnh sát quốc gia. Thì ra hắn chính là tên đầu sỏ từng bị bắt của một nhóm lừa đảo đặc biệt có quy mô lớn đã bị cảnh sát triệt phá, tên thật của hắn là Shirota Koji.
Lừa đảo đặc biệt là từ để chỉ nhiều hình thức lừa đảo, chẳng hạn như giả dạng làm người thân hoặc cảnh sát để vòi tiền, lừa đảo thanh toán khống, lừa đảo hoàn tiền, lừa đảo vay bảo đảm, lừa đảo danh nghĩa giao dịch các sản phẩm tài chính, lừa đảo cung cấp thông tin đảm bảo thắng cá cược, lừa đảo giới thiệu đối tượng hẹn hò,... Nhóm do Shirota Koji cầm đầu đã dùng những cách trên để lừa được hơn một tỷ yên.
Gần một nghìn người đã trở thành nạn nhân của bọn chúng, trong đó có Nakai Takako, bà của Ryuhei. Năm ngoái sau khi bị lừa thanh toán khống số tiền ba mươi triệu yên, bà ấy đã tự sát. Đây là một cú sốc tinh thần lớn đối với Ryuhei bởi cậu bé rất yêu thương bà mình. Một trong những lý do khiến cậu bé muốn trở thành cảnh sát có lẽ là do mối căm hận đối với những tổ chức lừa đảo đặc biệt. Thi thoảng Ryuhei vẫn thuê phòng tại khách sạn, và có lẽ vì một duyên cớ nào đó, cậu bé đã phát hiện ra Kuroiwa chính là Shirota. Ryuhei quyết tâm báo thù. Cậu bé đã dọa báo cảnh sát và bắt Kuroiwa đi đến tháp đồng hồ. Sau khi rời khỏi phòng tôi lúc mười một giờ hơn, cậu bé đem chiếc tạ sắt ra khỏi phòng giải trí. Và sau mười một giờ mười phút, cậu bé đến tháp đồng hồ và giết hại Kuroiwa...
Đây là kịch bản mà cảnh sát đã dựng nên. Ryuhei khăng khăng rằng cậu bé không hề nhận ra Kuroiwa chính là kẻ có thù với bà mình, nhưng phía điều tra không chấp nhận.
Đội điều tra bảo tôi, Nomoto, Uedera Chie có thể trở về phòng riêng rồi yêu cầu Ryuhei và giáo viên của cậu bé chịu để họ áp giải cậu bé về Sở cảnh sát tỉnh Nagano. Ryuhei đồng ý và đi thu dọn đồ đạc. Chúng tôi chỉ còn cách đứng nhìn cậu bé bị giải đi.
Tôi lớn tiếng gọi “Haraguchi!” dù chẳng biết nên nói gì. Một nụ cười hiện lên trên gương mặt tái xanh của cậu thiếu niên ấy.
“Sau này chú lại kể chuyện tiếp cho cháu nghe nhé. Biết đâu một ngày nào đó cháu lại trở thành đàn em của chú.”
“Ryuhei à, lần sau nhớ uống trà cùng chị nhé!”
Uedera Chie lã chã nước mắt và gọi với theo. Ryuhei mỉm cười và đáp rằng rất mong đợi dịp ấy.
Nomoto sững sờ nhìn Ryuhei cùng giáo viên lên xe của đội điều tra. Chiếc xe lăn bánh, hai vợ chồng ông chủ vẫn đang cúi thấp đầu.
Tôi không tin Ryuhei là hung thủ. Tôi không thể tưởng tượng được một cậu thiếu niên kể về mơ ước trở thành cảnh sát với ánh mắt lấp lánh ấy lại đi giết người, bất kể là vì lý do gì. Tuy vậy, Kuroiwa đã đến tháp đồng hồ lúc mười một giờ, mà mười phút sau đó không một ai đi đến ngọn tháp, tức là việc anh ta bị giết sau mười một giờ chắc chắn không thể nhầm lẫn được. Mà người duy nhất không có chứng cứ ngoại phạm sau mười một giờ là Ryuhei.
Tôi chẳng muốn tin cậu bé là hung thủ, nhưng tôi cũng không thể nghi ngờ mắt mình, cũng chẳng thể phủ nhận điều mà mình đã trông thấy. Thân là một cảnh sát, tôi không thể bóp méo lời khai của chính mình để bao che cho cậu bé được.
Trên chuyến xe trở về Kurohime, để loại bỏ sự tình nghi cho Ryuhei, tôi đã dồn hết tâm trí nghĩ cách phá chứng cứ ngoại phạm của những người khác. Dẫu vậy, tôi chẳng nghĩ nổi cách gì khả thi. Cứ đà này thì cậu ấy sẽ bị tống vào trại cải tạo thanh thiếu niên mất.
Vụ án xảy ra tại khu vực quản lý của cảnh sát tỉnh khác, do đó tôi không có quyền điều tra. Không chứng minh được sự trong sạch của Ryuhei bằng suy luận có sức thuyết phục hoặc chưa phá được chứng cứ ngoại phạm của người khác thì không cách nào tác động được đến quá trình điều tra.
Vậy là, tôi chỉ còn biết quay trở về căn hộ của mình, cất đồ đạc rồi cắm đầu cắm cổ chạy như Melos [*] đến hiệu đồng hồ Mitani.