Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3202 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 4 ❀

Bệnh mộng du phát tác chỉ là lời do Junko bịa đặt ra - đội điều tra đã có ý kiến như thế. Họ cho rằng Junko không hề bị mộng du.

Junko đã đến thăm chị mình để bàn việc gì đó nhưng giữa họ nảy ra tranh cãi, trong lúc nhất thời kích động, cô ấy đã giết hại chị mình.

Việc quan hệ giữa hai chị em họ rất xấu cũng có vài người biết. Nếu Toshiko bị giết thì Junko bị nghi ngờ là đúng rồi. Tuy nhiên, đây là hành vi phạm tội bột phát nên hung thủ chưa kịp chuẩn bị trước chứng cứ ngoại phạm, do đó nếu biến nó thành một vụ án xảy ra do bệnh mộng du tái phát thì dù bị bắt cũng có thể bào chữa rằng lúc ấy bản thân không tỉnh táo...

Toshiko được đánh giá là một giáo viên dương cầm giỏi, không hề có rắc rối nào với học viên và cũng có quan hệ rất tốt với bạn bè. Ngoài cô em gái Junko, cô ấy không có vấn đề gì với bất cứ ai khác. Và thế là toàn bộ đội điều tra đều nhất trí với giả thuyết rằng Junko chính là hung thủ.

Không tìm thấy vết máu nào trên áo khoác của Junko. Chúng tôi đã thử hỏi thăm hàng xóm sống quanh đó, nhưng tiếc rằng không ai trông thấy Junko ra khỏi nhà từ chín giờ sáng đến mười hai giờ trưa ngày Mười bảy, thậm chí cả trước sau khoảng thời gian ấy cũng không.

Chúng tôi vẫn chưa có đủ chứng cứ để xin lệnh bắt giữ, nhưng vòng vây giăng xung quanh cô ấy đang ngày một siết chặt.

Ấy vậy mà giả thuyết Junko là hung thủ càng trở nên vững chắc trong nội bộ đội điều tra thì trái lại, tôi càng cho rằng cô ấy không thể là hung thủ.

Nỗi sợ hãi khi cô ấy bảo rất có thể mình đã giết người trong cơn mộng du trông thật đến nỗi khó mà có thể nghĩ đó chỉ là màn diễn xuất tài tình. Trong lần gặp mặt đầu tiên, tôi đã nghi ngờ cô ấy là hung thủ, vậy mà giờ tôi lại không tài nào tưởng tượng ra cảnh ấy. Không, không phải khó có thể cho rằng cô ấy là hung thủ, mà là tôi không muốn nghĩ như thế. Chắc là do tôi đã nhận ra cô ấy có chút gì đó giống cô gái mình từng thích hồi trung học. Dĩ nhiên có bị cạy miệng thì tôi cũng chẳng dám nói ra như vậy. Nói trắng ra, tôi đã mất hết tư cách làm một cảnh sát rồi.

“Tôi xin lỗi, nhưng nếu Junko là hung thủ thì tôi thật sự thấy vướng mắc khi cô ấy nói đã ngủ đến không giờ sáng hôm xảy ra vụ án.”

“Chuyện đó thì có gì mà phải lăn tăn?” Chánh thanh tra Makimura hỏi.

“Junko luôn dậy vào khoảng hai giờ chiều, vậy mà hôm đó lại ngủ mê mệt đến tận nửa đêm, liệu có phải cô ấy đã bị chuốc thuốc ngủ không?”

“Thuốc ngủ? Ai đã cho cô ta uống thuốc ngủ và để làm gì mới được chứ?”

“Hung thủ thực sự đã làm thế để đổ tội cho cô ấy.”

“Ý cậu là cô ta không phải hung thủ?”

“Tôi nghĩ cũng có khả năng ấy. Hung thủ thực sự đã cố tình thực hiện hành vi gây án vào khung giờ Junko ngủ để mọi nghi ngờ đổ dồn về phía cô ấy. Nhưng khó có thể cho rằng hoàn toàn không thể xảy ra khả năng vào đúng hôm ấy, Junko không hề đi ngủ. Lỡ cô ấy đi ra ngoài và để người khác bắt gặp thì Junko sẽ có chứng cứ ngoại phạm và do đó không thể nghi ngờ cô ấy nữa. Chính vì thế, chắc hẳn hung thủ thực sự đã chuốc thuốc để bắt cô ấy ngủ đúng vào thời điểm xảy ra vụ án.”

“Trí tưởng tượng của cậu hơi bay bổng quá rồi đấy. Chẳng có chứng cứ gì đảm bảo lời khai ngủ đến tận nửa đêm của cô ta là thật cả. Cô ta nói bệnh mộng du tái phát chẳng qua chỉ là để câu chuyện nghe có vẻ hợp lý hơn thôi. Đi tin vào một lời khai chẳng có gì bảo chứng, lại còn vẽ ra chuyện cô ta bị chuốc thuốc ngủ thì ngớ ngẩn quá.”

Cứ đà này thì tôi chẳng có căn cứ gì đủ vững chắc để lật ngược giả thuyết Junko là hung thủ mất. Tôi đã quyết tâm điều tra độc lập và trái ngược với phương hướng của đội điều tra. Nhưng nếu chuyện đó bị lộ ra, tôi sẽ bị khiển trách, vậy nên tôi phải âm thầm hành động ngoài giờ làm.

“Nghe quả là gay cấn quá.”

Tokino đứng sau quầy thu ngân, vừa tủm tỉm cười vừa đưa ra nhận xét. Trớ trêu một nỗi là, trông gương mặt cô ấy có vẻ rất nghiêm túc. Tôi hắng giọng một cái rồi tiếp tục câu chuyện.

Vốn dĩ Junko lọt vào tầm ngắm điều tra là vì giữa hai chị em Toshiko và Junko đã nảy sinh khúc mắc về ngôi nhà và mảnh đất mà cha mẹ họ để lại - tức là từ lời khai của Shibata Kazuyuki, chủ quán mát-xa Rirakuzeisho, mà ra. Có thể cho rằng ông ta mới đúng là hung thủ thật sự nên đã khai như thế hòng đổ tội cho Junko.

Tuy không rõ Shibata có thể sát hại Toshiko vì động cơ gì, nhưng cũng cần phải kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của tay này. Tối ngày Hai mươi mốt, sau khi đội điều tra họp xong, tôi đã bắt hẳn một chiếc taxi đến tiệm mát-xa mà Shibata kinh doanh.

Quán Rirakuzeisho tọa lạc tại tầng trệt của một tòa nhà thương mại có năm tầng. Ngay kế bên là một bãi đỗ xe rộng rãi. Tôi đến nơi vào hơn tám giờ tối, lúc họ vừa đóng cửa. Có ba căn phòng riêng rộng khoảng ba chiếu, các phòng đều được trải thảm và giường mát-xa. Có lễ tân nhưng không phải dạng quầy chuyên tính tiền mà có vẻ nhân viên mát-xa sau khi xong việc sẽ thu tiền trực tiếp từ khách.

Tôi bảo Shibata kể cho tôi nghe về biểu hiện của Kawaya Toshiko vào hôm Mười bảy và ông ta đã vui vẻ trả lời.

“Cô Kawaya ghé vào tiệm của tôi ngay khi chúng tôi vừa mở cửa vào lúc mười giờ sáng. Cô ấy vẫn chọn gói một tiếng đồng hồ như mọi khi, mười phút cuối cùng do tôi phụ trách.”

“Ông có thể gọi nhân viên mát-xa khác đến đây được không?”

Người ông ta gọi đến là một người đàn ông trông có vẻ nghiêm trang, tuổi đời trên dưới ba mươi. Anh ta tự xưng là Tagawa.

“Vâng, tôi thực hiện hai mươi phút giữa. Tôi mới vào làm nên cũng chưa đáng tin cậy lắm, thế nên ông chủ phụ trách ba mươi phút đầu và mười phút cuối cùng, và chỉ để tôi lo hai mươi phút trong khoảng đó thôi. Có lẽ vì sảng khoái nên cô Kawaya đã ngủ rất ngon.”

“Anh có trông thấy cô Kawaya ra về không?”

“Không. Vì lúc đó tôi đang mát-xa cho khách ở phòng khác.”

Shibata nhăn mặt cười rồi nói xen vào.

“Không lẽ anh nghi ngờ tôi sát hại cô Kawaya ngay tại cửa tiệm này? Tôi làm việc ấy trong mười phút cuối, sau khi thay Tagawa mát-xa cho cô ấy ư? Anh hỏi Tagawa xem có thấy cô ấy ra về hay không là vì thế chăng?”

“Không, không phải như vậy đâu...”

“Theo tôi đọc báo thấy thì hình như cô Kawaya bị sát hại tại căn hộ chung cư của cô ấy mà. Gáy của cô ấy bị đập nhiều lần vào chiếc đại dương cầm, còn cổ thì bị siết. Không thể có chuyện tôi giết cô ấy tại cửa tiệm này được.”

Đúng như ông ta nói. Chiểu theo vết thương gây ra bởi mép nhọn của chiếc đại dương cầm, thì không thể cho rằng Shibata đã sát hại cô ấy tại cửa tiệm này. Nhưng chẳng phải vẫn có khả năng ông ta khiến cô ấy không cử động được rồi giam cầm cô ấy trong mười phút mát-xa cuối của liệu trình hay sao? Tagawa thực chất không trông thấy cô ấy ra về. Biết đâu từ đó cho đến mười hai giờ trưa, thời điểm tử vong ước tính muộn nhất, ông ta đã đưa Toshiko về chung cư của cô ấy rồi mới ra tay thì sao?

“Nghe nói cô Kawaya ra về vào lúc mười một giờ, sau đó ông đã làm gì?”

“Hơn mười một giờ tôi có một vị khách khác và tôi đã mát-xa cho người đó. Vị khách ấy cũng chọn gói một tiếng đồng hồ.”

“Người này tên là gì?”

“Bà Moroi Tomoyo.”

“Ông biết địa chỉ của bà ấy chứ?”

“Vâng. Bà ấy là khách hàng hội viên của chúng tôi, nên tôi có ghi lại địa chỉ.”

Dường như Shibata hơi phật ý.

“Anh nghĩ việc tôi mát-xa cho bà Moroi sau mười một giờ hôm ấy là nói dối phải không? Anh nghĩ tôi đã đến chung cư của cô Kawaya để sát hại cô ấy hả?”

“Tôi hỏi là để xác minh xem ông có nói thật hay không, thế nên xin ông hãy cho tôi thông tin.”

“Thôi được.” Ông ta miễn cưỡng nói rồi cho tôi biết địa chỉ nhà người khách có tên Moroi Tomoyo.

“Trong quá trình mát-xa cho bà Moroi, ông cũng để anh Tagawa thay mình giữa chừng phải không?”

Tagawa gật đầu xác nhận “đúng vậy”.

“Đúng là tôi đã được thay ông chủ độ hai mươi phút.”

Shibata cắt ngang.

“Tôi thấy trong vòng hai mươi phút đó, không lý nào tôi có thể đến nhà cô Kawaya để giết cô ấy rồi quay trở về cửa tiệm sau khi xong việc được. Vì đi ô tô từ đây đến nhà cô ấy cũng mất mười phút rồi. Tính thêm cả thời gian để gây án thì rõ ràng phải mất hơn hai mươi phút.”

Sau khi rời khỏi tiệm Rirakuzeisho, tôi tìm đến nhà Moroi Tomoyo. Lúc ấy đã là tám rưỡi tối, không phải giờ thăm hỏi thông thường, nhưng tôi muốn xác minh xem Shibata có bằng chứng ngoại phạm hay không sớm phút nào hay phút ấy.

Nhà của Moroi Tomoyo cách tiệm Rirakuzeisho khoảng mười phút đi bộ và nằm trong góc một khu dân cư yên tĩnh.

Tôi hướng về phía chuông cửa nội bộ, tự xưng là cảnh sát và có chuyện muốn hỏi về ông Shibata Kazuyuki ở tiệm Rirakuzeisho. Rồi cửa ngoài mở ra, một cặp nam nữ ngũ tuần bước ra.

“Tôi là Moroi Tomoyo đây.”

Người phụ nữ có khuôn mặt tròn trĩnh, thân hình hơi mập mạp nói một với vẻ nghi ngại. Người đàn ông gầy gò kia chắc là chồng bà ấy, có lẽ vì trời đã tối nên ông ấy đi theo vợ cho yên tâm.

“Rất xin lỗi vì tối rồi còn làm phiền gia đình. Xin hỏi bà đã ghé vào tiệm Rirakuzeisho lúc mười một giờ trưa ngày Mười bảy tháng Mười phải không? Tôi có chuyện muốn hỏi bà về thời điểm ấy.”

“Cậu muốn hỏi chuyện gì?”

“Chi tiết thì e là tôi không thể nói rõ, nhưng ông Shibata có liên quan đến một vụ án và có nhắc đến quý danh của bà, thế nên tôi muốn hỏi bà về việc đã xảy ra hôm ấy.”

“Anh Shibata bị tình nghi về việc gì ư?”

Bà Moroi Tomoyo tròn xoe mắt.

“Đấy, bà nghe thấy chưa! Tôi đã bảo cái tay ấy ám muội lắm mà.”

Thấy ông chồng cắt ngang câu chuyện, bà Moroi Tomoyo nạt ngay: “Mình trật tự đi.”

“Không hẳn là bị tình nghi, đúng hơn phải nói là tôi muốn hỏi cho rõ xem liệu ông ta có dính líu vào một vụ án hay không.”

“Tôi hiểu rồi. Cậu vào nhà đi.”

Bà Moroi Tomoyo vừa dứt lời, tôi liền bước lên thềm nhà và được dẫn vào một căn phòng kiểu Nhật ở ngay bên phải.

“Kìa mình, lấy trà mời khách đi chứ.” Bà Moroi Tomoyo nói vọng ra hành lang, ông chồng đáp lại: “Có ngay, có ngay.”

Tôi nói “Xin ông bà đừng câu nệ” rồi vào đề luôn.

“Mười một giờ trưa ngày Mười bảy, bà đã đến quán đó mát-xa một tiếng đồng hồ phải không?”

“Vâng.”

“Người đã mát-xa cho bà là ông Shibata phải không ạ?”

“Ba mươi phút đầu thì là anh ta. Hai mươi phút tiếp theo đến lượt một cậu nhân viên mới tên là Tagawa. Mười phút cuối cùng lại là anh Shibata. Anh ấy vẫn có tay nghề hơn mà. Khác cái cậu lính mới ấy một trời một vực.”

Vậy là ăn khớp với những gì tôi đã được nghe kể ở tiệm mát-xa kia. Moroi Tomoyo nói năng rành rọt, đàng hoàng nên trông không có vẻ gì là nói dối cả. Nếu vậy Shibata đã có đủ chứng cứ ngoại phạm. Chắc hung thủ không phải ông ta rồi.

“Này cậu cảnh sát, có vụ án gì mà cậu phải điều tra về anh Shibata thế?”

“Mong bà thứ lỗi, tôi không thể tiết lộ chi tiết được...”

“Không lẽ là vụ án mạng của cô giáo dạy dương cầm?”

Tôi ngạc nhiên nhìn bà Moroi Tomoyo. Bà ấy cười một cách rất bình thản rồi nói “tôi biết ngay mà”.

“... Sao bà lại biết?”

“Thì bởi thi thoảng tôi vẫn thấy cô giáo ấy ở tiệm mát-xa đó mà. Cô ấy xinh lắm, nên tôi nhớ. Vừa thấy ảnh cô ấy trên bản tin là tôi nhận ra ngay.”

Khả năng ghi nhớ và quan sát của người phụ nữ này thật đáng gờm.

“Tôi cứ đinh ninh là cô gái ấy bị giết hại vì chuyện yêu đương với anh Shibata.”

“Chuyện yêu đương?”

Một chuyện không ai ngờ tới đột nhiên được tiết lộ như vậy làm tôi không khỏi kinh ngạc.

“Vâng, anh Shibata trông ưa nhìn thế còn gì. Chẳng thiếu chị em phụ nữ đến làm khách chỉ vì muốn được gặp mặt anh ấy đâu. Tôi cũng là một trong số ấy đây. Chắc cô giáo dương cầm kia phải lòng anh Shibata nên mới chọc giận người đàn bà khác và bị giết hại.”

“Bà có nghi ngờ ai cụ thể không ạ?”

“Tôi không đặc biệt thấy ai khả nghi hết.”

“Bà nghĩ ông Shibata và cô giáo dạy dương cầm ấy có qua lại với nhau ư?”

“Tôi không biết rõ tới mức ấy. Nhưng nếu có chuyện đó thật thì tôi nghĩ anh Shibata cũng chẳng dám lún sâu vào đâu.”

“Tại sao ạ?”

“Anh ấy sợ vợ một phép. Nghe nói chị vợ lắm tiền nhiều của, mà cái tiệm mát-xa ấy cũng do chị ta bỏ vốn chứ đâu.”

Có một bà vợ giàu có không thể bì lại được...

Động cơ của Shibata đây rồi, tôi chắc mẩm. Nếu Shibata và cô khách quen Kawaya Toshiko quá sâu nặng với nhau nên Kawaya Toshiko đã yêu cầu ông ta bỏ vợ để cưới mình thì mọi chuyện sẽ ra sao? Nếu quả là như vậy, Shibata sẽ phải đau đầu vì nguy cơ bị mất đi cửa tiệm. Biết đâu vì lẽ đó nên ông ta mới giết Toshiko.

Có vẻ bà Moroi Tomoyo không hề cho rằng chính Shibata là hung thủ giết người. Chắc bà ấy đang nghĩ anh ấy có chứng cứ ngoại phạm vì đã mát-xa cho mình ở cửa tiệm đây mà.

Đúng là Shibata có chứng cứ ngoại phạm, nhưng đồng thời cũng có cả động cơ gây án. Tôi xin phép ra về rồi đứng dậy.

Kế đó tôi đến quán bar Noir nơi Junko làm việc một lần nữa. Khi ấy đã là quá nửa đêm, tôi đã canh đúng thời điểm quán bar đóng cửa để tìm tới. Chính tôi còn thấy ngạc nhiên, không hiểu giờ này mình còn làm gì giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy nữa.

“Xin lỗi, chúng tôi đóng cửa rồi. Ủa? Anh cảnh sát mấy hôm trước đây mà.”

Bà quản lý trong trang phục truyền thống của Nhật đang tiễn một nhóm bốn ông khách cuối cùng, trông thấy tôi liền nói.

“Anh làm việc khuya thế này cơ à?”

“Tôi có chuyện muốn hỏi bà về cô Junko.”

Môi bà ta mím lại và hỏi: “Các anh vẫn còn nghi ngờ con bé ư?”

“Tôi không có chút nghi ngờ nào đối với cô ấy cả.”

“Ô hay? Vậy là sao?”

“Bà có thể gọi cô Junko ra đây được không?”

Bà quản lý chẳng nói chẳng rằng chỉ gật đầu và cất tiếng gọi Junko. Thế rồi Junko đến trước mặt tôi trong bộ đầm dài màu trắng và ngước lên nhìn tôi với vẻ căng thẳng.

“Sáng hôm Mười bảy, trước khi đi ngủ cô đã ăn uống những gì?”

“Tôi uống rượu vang. Lần nào tôi cũng nhấp một ly trước khi đi ngủ.”

“Chỉ rượu vang thôi sao?”

“Vâng. Có vấn đề gì ư?”

“Cô không hề nghĩ trong đó có bỏ thuốc ngủ ư?”

“Thuốc ngủ? Ai lại làm thế chứ...”

“Hung thủ thật sự. Tôi nghĩ cô đã bị hắn cho vào tròng.”

Junko thốt lên một tiếng rồi trợn trừng mắt. Mãi một lúc sau cô ấy mới thều thào được câu cảm ơn.

“Nhưng nếu muốn bỏ thuốc ngủ vào đó thì hung thủ phải bí mật lẻn vào nhà tôi. Tôi không hề trao chìa khóa nhà cho ai thì làm sao xảy ra chuyện đó được.”

“Thật sự cô không trao chìa khóa cho bất cứ ai ư?”

“Vâng, không ai hết.”

“Khi tan làm trở về nhà, cô không nhận thấy dấu vết đã có kẻ đột nhập à?”

“Tôi không thấy.”

Hãy tạm gác việc hung thủ đã đột nhập vào nhà bằng cách nào. Phải kiểm tra chai rượu trước đã.

“Bây giờ cô có định làm gì không?”

“Không, tôi chỉ về nhà thôi, sau đó không có dự định nào khác...”

“Bây giờ chúng ta có thể về nhà cô và cô cho tôi mượn chai rượu được chứ?”

“... Luôn bây giờ ạ?”

“Tôi xin lỗi, tôi biết giờ này còn đến thì không phải phép cho lắm. Nhưng tôi muốn kiểm tra xem trong chai rượu có thuốc ngủ hay không càng sớm càng tốt. Giờ cô cho tôi mượn nó, sáng sớm mai tôi sẽ nhờ người bạn đang làm việc tại viện nghiên cứu khoa học kiểm tra xem thế nào. Phần lớn những người trong đội điều tra đều đang nghiêng về ý kiến cho rằng cô chính là hung thủ. Cần phải nhanh chóng chứng minh cô đã bị hung thủ thật sự gài bẫy.”

Junko hơi lưỡng lự một chút, sau đó gật đầu như thể đã hạ quyết tâm.

“... Tôi hiểu rồi. Tôi đi thay đồ chắc tầm mười lăm phút, anh chờ ở đây nhé?”

Thế rồi tà váy trắng phấp phới biến mất sau quán bar.

Tôi thấy những người qua đường say xỉn đi đi lại lại trên phố đêm đều dán mắt nhìn mình. Sự mệt mỏi của cả một ngày dài đang đè lên cơ thể tôi nặng trĩu. Trong lòng tôi như thể đang văng vẳng tiếng ai đó lẩm bẩm “mày thật ngu ngốc”, nhưng tôi lờ nó đi.

Đúng mười lăm phút sau, Junko bước ra khỏi quán. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác ngoài lông lạc đà. Một lúc sau, bà quản lý cũng theo chân.

“Này anh cảnh sát, anh cũng tử tế đấy chứ. Lần sau hết phiên trực nhớ ghé quán tôi nhé. Tôi sẽ giảm nửa giá cho anh.”

“Ấy không, vậy khác nào tôi được chiêu đãi...” Tôi mếu máo cười trừ.

Junko gọi một chiếc taxi rồi chúng tôi cùng lên xe. Chúng tôi không nói với nhau câu nào trong xe cho đến khi về tới nhà cô ấy ở thị trấn Suzaki. Người tài xế nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Junko bảo tài xế dừng xe trước cửa nhà mình độ một trăm mét. Cô ấy sống một mình, nên có lẽ không muốn tài xế biết nhà mình ở đâu. Tôi định trả tiền xe nhưng Junko nói “Tôi có vé taxi của quán rồi” và đưa tấm vé cho tài xế.

Sau khi chiếc taxi phóng đi, chúng tôi cùng đi bộ trên con đường đêm vắng vẻ. Về đến nhà Junko, tôi bảo cô ấy “Tôi đứng đợi cô trước hiên nhà nhé”. Junko mở cửa rồi vào nhà và trở lại với một chai rượu đựng trong túi ni lông. Tôi nói cảm ơn rồi nhận lấy.

“... Hay anh vào trong làm tách trà đã?”

Junko nói rất khẽ, tôi lưỡng lự một lúc rồi khước từ. Tôi có cảm giác như thể làm theo lời cô ấy chính là dấn thân vào một con đường không thể quay đầu lại.

Chúng tôi chúc nhau ngủ ngon và tôi bắt đầu một mình rảo bước trên con đường khuya.

Sáng hôm sau, trước khi đến đồn cảnh sát nơi đặt trụ sở điều tra, tôi đến nhà người bạn đang công tác tại Phòng nghiên cứu điều tra khoa học của Sở cảnh sát tỉnh. Tôi trao chai rượu cho cậu ta rồi lên tiếng nhờ vả: “Kiểm tra gấp giúp tớ xem trong chai rượu này có thuốc ngủ không nhé.”

“Này, thế này là sao hả?” Anh bạn hỏi tôi, tròn mắt ngạc nhiên.

“Cứ kiểm tra giúp tớ đi đã.”

“Sao cậu không đem nó đến Phòng nghiên cứu khoa học? Đừng bảo bên trong có mấy thứ nặng đô đấy nhé.”

“Không phải thứ gì đáng ngờ đâu. Chỉ là tớ đang cần kiểm tra gấp, thế thôi.”

“Tớ còn khối thứ phải kiểm tra đây này. Chịu khó xếp hàng đi.”

Thấy cậu bạn có vẻ không bằng lòng, tôi phải dọa tiết lộ quá khứ xấu hổ mà cậu ta chẳng muốn ai biết. Đổi lại, nếu cậu ta chịu kiểm tra giúp tôi ngay lập tức, tôi sẽ chiêu đãi cậu ta một bữa tối toàn những món khoái khẩu của cậu ta. Dù cố cự nự rằng “Cậu như thế mà cũng đòi là cảnh sát à?” nhưng cuối cùng cậu ta cũng bằng lòng.

Suốt cả ngày hôm ấy, tôi bồn chồn không yên. Khi trời nhá nhem tối, tôi nhận được cuộc gọi từ cậu bạn kia.

“Bên trong không có thuốc ngủ đâu.”

“Thật á?”

“Thật, không có mà.”

“... Thế à. Cảm ơn nhé.”

“Ê, cậu đã hứa bao tớ một chầu thịnh soạn rồi nhé, không được quên đâu đấy.”

“... Rồi! Cứ nghĩ sẵn xem mình muốn ăn món nào đi.” Tôi cúp máy.

Lúc ấy tôi khá nản chí, nhưng đã sốc lại tinh thần ngay. Cho dù không phát hiện được thuốc ngủ bên trong chai rượu cũng không có nghĩa ly rượu mà Junko uống không bị pha thuốc ngủ. Biết đâu sau khi cô ấy uống, hung thủ đã đánh tráo chai rượu có chứa thuốc ngủ thành một chai khác thì sao. Mà không, cũng tùy thương hiệu mà, đâu phải dễ để chuẩn bị sẵn một chai tương tự đâu, rõ ràng đổ rượu pha thuốc ngủ đi rồi rửa sạch cái chai và rót rượu mới vào sẽ hiệu quả hơn nhiều. Nếu dùng cùng một loại rượu thì khó mà phân biệt nổi sự khác nhau về mùi vị, trừ phi là chuyên gia.

Rốt cuộc tôi phải làm cách nào mới có thể chứng minh sự trong sạch của cô ấy đây? Phải làm gì mới có thể tìm được “chứng cứ ngoại phạm đã mất” của cô ấy?

Và rồi hiệu đồng hồ Mitani chợt hiện lên trong tâm trí của tôi. Không thể chậm trễ thêm giây nào được nữa. Có mất mặt đến mấy tôi cũng phải nhờ đến năng lực của Tokino.

Liên Vũ (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »