Lúc ấy là mười giờ sáng ngày Mười tám tháng Mười. Thi thể có dấu hiệu bị sát hại của Kawaya Toshiko, ba mươi ba tuổi, được phát hiện tại nhà, tức căn hộ 605 của khu chung cư Maison Izumo ở thị trấn Kurobotoke, thành phố Nano.
Toshiko là giáo viên dạy dương cầm dạng một cô kèm một trò. Phòng 605 là căn hộ hai phòng ngủ. Trong hai phòng này, Toshiko đã lắp đặt thiết bị cách âm cho phòng rộng sáu chiếu và kê trong đó một cây đại dương cầm dùng làm phòng dạy nhạc. Theo lịch, một học viên đến học vào lúc mười giờ sáng, nhưng bấm chuông mãi mà không thấy phản hồi trong khi cửa ngoài không khóa. Vì lấy làm lạ, người này đã tự ý vào nhà và phát hiện ra thi thể nạn nhân ngay trong phòng dạy nhạc.
Phụ trách vụ án là Tổ số 4, Phòng trọng án số 2 của Ban điều tra. Tức là bộ phận tôi trực thuộc.
Gáy của Toshiko có vài vết thương do góc nhọn gây ra, phần tua rua của tấm rèm cửa siết chặt cổ. Mép của chiếc đại dương cầm có dính máu, kết quả khám nghiệm pháp y cho thấy hình dạng của vết thương trên gáy nạn nhân hoàn toàn trùng khớp với mép dương cầm. Vết thương ở gáy có dấu tích chứng minh là nó được gây ra khi nạn nhân còn sống, do đó chắc hẳn hung thủ đã đập gáy Toshiko nhiều lần vào mép dương cầm khiến cô ấy khuỵu xuống, sau đó mới siết cổ cô ấy cho đến chết. Nói một cách đơn giản, hung khí chính là chiếc dương cầm không thể nào xê dịch, và rõ ràng hiện trường gây án chính là phòng học nhạc.
Thời điểm tử vong ước tính là từ chín giờ sáng cho đến giữa trưa ngày hôm trước. Vì hiện trường là phòng học nhạc cách âm nên không một tiếng la hét hay xô xát nào lọt được tới tai những người sống kế bên. Ngày Mười bảy đó là thứ Ba, tức là ngày Toshiko nghỉ dạy nhạc, thế nên không có học viên nào đến nhà cô ấy và phải tới hôm sau thi thể mới được phát hiện.
Các điều tra viên đã tìm thấy danh sách học viên trong phòng Toshiko và tới hỏi thăm những người này. Tuy nhiên, Toshiko được đánh giá là một giáo viên dương cầm tận tâm, chẳng ai nói điều gì không hay về cô ấy cả.
Buổi sáng sau hôm phát hiện ra thi thể, tức vào ngày Mười chín, một người đàn ông tên là Shibata Kazuyuki đã tìm đến đội điều tra đặt tại đồn cảnh sát địa phương. Chánh thanh tra Makimura đã quyết định nghe xem Shibata định nói gì. Ngoài lúc đến khám nghiệm hiện trường ban đầu, các tổ trưởng trong đội điều tra đều ở lại trụ sở để đảm nhiệm công tác chỉ đạo.
Shibata trên dưới bốn mươi tuổi, khuôn mặt trông khá bảnh bao và kinh doanh một tiệm mát-xa có tên Rirakuzeisho ở thị trấn Ui, thành phố Nano.
“Phải đọc báo sáng hôm nay tôi mới biết, nghe nói cô Kawaya Toshiko đã bị sát hại sáng hôm kia. Thú thực cô Kawaya là khách quen của tiệm tôi, sáng hôm kia cô ấy cũng có ghé qua tiệm.”
“Khi đó là tầm mấy giờ?” Thanh tra Makimura hỏi.
“Từ lúc chúng tôi mở cửa vào mười giờ sáng đến mười một giờ trưa. Cô ấy đã chọn gói mát-xa một tiếng đồng hồ.”
Lái xe từ cửa tiệm này ở thị trấn Ui tới thị trấn Kurobotoke nơi Toshiko sinh sống mất chừng mười phút.
“Cô Kawaya đã lái ô tô đến cửa hàng của anh à?”
“Không, cô ấy đi xe đạp.”
Nếu vậy thì mất khoảng hai mươi phút để cô ấy về tới nhà, tức là mười một giờ hai mươi nếu cô ấy rời khỏi tiệm mát-xa vào đúng mười một giờ. Nghĩa là hung thủ đã thực hiện hành vi gây án trong khoảng từ mười một giờ hai mươi đến mười hai giờ trưa.
“Cô Kawaya có nói nhà mình sắp có khách hay gì không?”
“Không, cô ấy chẳng nói gì hết.”
“Thế cô ấy có bảo đang gặp rắc rối với ai đó hay không?”
Shibata tỏ ra do dự. “Tôi cũng không rõ có nên nói chuyện này ra không...”
“Dù là chuyện vặt vãnh đến mấy cũng mong anh cứ thoải mái nói ra.”
“Cô ấy có nhắc tới trận cãi vã với em gái.”
“Cãi vã về việc gì vậy?”
“Về chuyện thừa kế nhà cửa và đất đai do cha mẹ họ để lại. Nghe nói có một công ty xây dựng muốn xây chung cư trên khu đất ấy, cô Kawaya muốn bán nhưng em cô ấy lại phản đối... Có vẻ em cô ấy rất yêu quý ngôi nhà và hiện đang sinh sống tại đó.”
“Anh có biết ngôi nhà đó ở đâu không?”
“Cô ấy bảo là ở thị trấn Suzaki.”
“Tên người em gái là gì?”
“Tôi nghĩ tên cô ấy là Junko.”