Trong lúc đi gặp các học viên để hỏi thăm tình hình, đội trưởng Shimogo và tôi nhận được cuộc điện thoại từ chánh thanh tra Makimura, chúng tôi bèn thay đổi kế hoạch và đến gặp em gái của người bị hại. Chúng tôi đã ghé vào đồn công an quản lý thị trấn Suzaki và được họ cho biết địa chỉ nhà Kawaya Junko.
Đó là một căn nhà riêng nằm trong góc một khu dân cư. Căn nhà có hai tầng, nhìn từ bên ngoài có thể đoán nó có ba phòng ngủ. Bên cạnh khung cửa sổ trượt ngang của căn phòng có vẻ là phòng khách có một nhà để xe đủ chứa một chiếc ô tô, nhưng bên trong chỉ có một chiếc xe đạp dựng ở chính giữa. Có lẽ khi xây nhà để xe này, ở đây từng có một chiếc ô tô nhưng sau đó nó đã bị bỏ đi. Hai bên nhà và đằng sau đều có hàng rào bao quanh, tạo ấn tượng rằng ngôi nhà đang bị phong tỏa.
Chúng tôi đã ấn chuông cửa nhiều lần nhưng không thấy ai trả lời nên cho rằng không có người ở nhà và chuẩn bị quay về, thì đúng lúc ấy có tiếng “Ai thế ạ?” rất khẽ vang lên.
“Chúng tôi là Ban chuyên án của Sở cảnh sát tỉnh. Chúng tôi muốn hỏi cô về cô Kawaya Toshiko, chị gái cô.”
“Tôi hiểu rồi. Xin đợi một lát.”
Sau khi để chúng tôi đợi năm phút, cuối cùng Kawaya Junko cũng ra mở cửa. Đó là một cô gái có thân hình mảnh khảnh, độ tuổi khoảng hơn hai mươi lăm. Đôi mắt cô sưng húp nhưng khuôn mặt khá ưa nhìn.
Tôi thấy dáng vẻ này sao trông quen thuộc quá. Chắc chắn đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, vậy mà tôi cứ có cảm giác đã trông thấy cô gái này ở đâu rồi. Không biết có phải vì trông cô ấy rất giống người chị quá cố của mình không? Chị em thì dĩ nhiên phải giống nhau, nhưng tôi thấy cô gái này còn giống ai đó nữa.
Sau khi được thông báo chuyện chị gái cô ấy bị giết hại, cô ấy liền đáp lại: “Tôi đã đọc được tin ấy trên báo rồi” với vẻ mặt thẫn thờ.
“Cô không định liên hệ với phía cảnh sát điều tra sao?” Đội trưởng Shimogo hỏi với một vẻ ngờ vực.
“... Tôi cũng định làm thế.”
Junko lí nhí trả lời. Chuyện cô ấy không báo cảnh sát ngay lập tức chứng tỏ việc hai chị em bất hòa có vẻ đúng là thật.
“Rất xin lỗi, nhưng cô đã ở đâu từ chín giờ sáng cho đến mười hai giờ trưa ngày hôm kia?”
“Từ chín giờ sáng đến mười hai giờ trưa ư?”
Một vẻ nao núng hiện lên trên gương mặt Junko.
“Lúc ấy tôi đang ở nhà ngủ.”
“Cô ngủ ấy hả?” Đội trưởng Shimogo không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Hiện tôi đang làm việc ở quán bar và phải gần một giờ sáng tôi mới về đến nhà. Thế nên tôi luôn đi ngủ vào lúc sáu giờ sáng và tỉnh dậy vào mười hai giờ trưa.”
“Vậy giờ đang là thời điểm nghỉ ngơi của cô nhỉ. Xin lỗi vì đã đánh thức cô nhé.”
“Không, không vấn đề gì ạ...”
“Cô sống một mình ư?”
Junko gật đầu. Nghĩa là cô ấy không có chứng cứ ngoại phạm.
“Xin lỗi cho tôi hỏi, hình như cô đã cãi vã với chị gái về ngôi nhà này phải không?”
“Vâng. Chị ấy ghét căn nhà này lắm nên đã sớm dọn khỏi đây để qua chung cư sống. Nhưng tôi thì lại rất gắn bó với căn nhà nên không muốn bỏ nó đi.”
Tôi cảm thấy vẻ dao động rõ rệt của Junko khá đáng ngờ. Cô gái này đang che giấu điều gì đó. Có thể nói cô ấy hoàn toàn phù hợp với tiêu chí của một kẻ bị tình nghi. Có điều chúng tôi chưa nắm đủ dữ liệu, phải tìm ra bằng chứng hỗ trợ giả thuyết này mới được.
Thế rồi chúng tôi di chuyển tới quán bar Noir nơi Junko làm việc. Đó là một quán bar khá cao cấp nằm dưới tầng hầm của một tòa nhà ở Saemoncho trong khu phố sầm uất nhất tỉnh và trải dài về phía Đông Nam của ga Nano.
Muốn đi bar dạng này thì cứ xác định là phải nướng một phần tư tháng lương cảnh sát.
Quán vẫn đang chưa mở cửa, nhưng người quản lý đã có mặt ở đó. Đấy là một phụ nữ đã ngoài bốn mươi tuổi, trông rất có khí chất. Chúng tôi hỏi bà ta về biểu hiện của Junko trong đêm hôm kia, hôm xảy ra vụ án.
Hỏi xong mới biết tối hôm ấy Junko không đi làm. Mà lại còn nghỉ không thèm xin phép.
Thế nhưng thay vì thấy giận dữ, bà quản lý chỉ cảm thấy khó hiểu.
“Thực tình, con bé ấy làm việc rất đâu ra đấy, chưa từng nghỉ mà không báo trước một tiếng. Tối hôm qua nó đã đi làm lại và xin lỗi tôi đàng hoàng, nhưng tôi hỏi đã có chuyện gì thì lại ậm ừ không chịu nói...”
Lúc chúng tôi hỏi Junko đã làm gì vào thời điểm tử vong ước tính, cô ấy cũng có vẻ nao núng, đã vậy còn nghỉ việc không xin phép đúng vào hôm xảy ra vụ án. Tôi và đội trưởng Shimogo bốn mắt nhìn nhau.
Phải chăng có chuyện này là vì Kawaya Junko không muốn chạm mặt đồng nghiệp ngay sau khi giết người? Kẻ giết người hẳn là rất sợ người xung quanh suy ra tội trạng của mình từ những biểu hiện khác lạ. Thế nên cô ấy mới quyết định không đi làm hôm đó. Đáng ra cô ấy có thể gọi điện xin nghỉ vì lý do không khỏe, nhưng biết đâu cô ấy sợ người ta để ý đến giọng nói không bình thường của mình.
Vẻ mặt của đội trưởng Shimogo cho tôi biết ông ấy cũng đang có suy nghĩ tương tự.
“Có chuyện gì vào tối hôm kia vậy?” Bà quản lý lo lắng hỏi.
“Sáng hôm kia, chị gái cô Junko đã bị sát hại tại căn hộ chung cư của mình.”
Gương mặt bà quản lý lộ rõ vẻ bàng hoàng.
“Không phải các anh nghi ngờ Junko là hung thủ đấy chứ?”
“Sao bà lại nghĩ thế? Giữa cô Junko và chị gái có vấn đề gì sao?”
Đội trưởng Shimogo hỏi, ra điều chưa nắm được tình hình. Mặt bà quản lý bỗng bừng bừng giận dữ.
“Chuyện đó tôi không biết. Nhưng nghe cái giọng điệu hỏi dò của đám cảnh sát các anh thì tôi đoán các anh đang nghi ngờ Junko. Nói cho các anh biết, Junko không phải hạng có thể đang tâm giết hại người khác đâu. Riêng việc đó thì tôi không thể nhầm lẫn được.”
Ba giờ chiều hôm sau, tức vào ngày Hai mươi, chúng tôi áng chừng giờ mà Junko thức dậy và lại đến nhà tìm cô ấy lần nữa.
“Nghe nói cô đã nghỉ làm buổi tối ngày Mười bảy nhưng không báo cáo với quản lý.”
“... Vâng.”
“Tại sao vậy? Bà quản lý ở đó lấy làm lạ vì trước nay cô chưa từng nghỉ việc mà không xin phép đấy.”
“... Thú thật là tối đó tôi ngủ quên.”
“Ngủ quên? Mấy giờ cô đi làm?”
“Sáu giờ tối. Vì quán mở cửa lúc bảy giờ.”
“Cô vẫn ngủ từ sáu giờ sáng như mọi khi đúng không? Vậy mà đến sáu giờ chiều vẫn không dậy được sao?”
“... Vâng. Lúc tôi mở mắt ra thì đã nửa đêm mất rồi.”
“Nghĩa là cô đã ngủ một mạch mười tám tiếng đồng hồ. Tại sao thế?”
“... Tôi cũng không rõ nữa.”
“Ngủ li bì như vậy thì rất kỳ lạ đấy. Xin lỗi nhưng tôi phải hỏi, cô không nói dối đấy chứ? Thực chất cô không hề ngủ quên nhưng lại bịa ra chuyện ấy phải không?”
“... Tôi không nói dối. Lúc tôi tỉnh dậy thật sự đã nửa đêm rồi mà.”
Lần gặp mặt trước tôi đã có cảm giác cô gái này đang giấu giếm gì đó. Có thật cô ấy ngủ quên không? Không, không phải vậy. Cô gái này đang lấp liếm một chuyện khác.
“Tôi nghe nói khi bà quản lý ở đó hỏi cô đã gặp chuyện gì tối hôm trước, cô cũng đánh trống lảng. Tại sao cô không nói là mình ngủ quên?”
Môi Junko run bần bật. Sau một hồi đắn đo mãi, cô ấy nhìn chúng tôi như thể mới vừa hạ quyết tâm.
“... Tôi sẽ nói thật cho các ông nghe.”
Tôi cứ tưởng cô ấy định thú nhận tội giết người nên có chút căng thẳng, nhưng đội trưởng Shimogo thì nhìn Junko với vẻ mặt hiền hòa.
“... Tôi không nói với quản lý rằng mình ngủ quên vì tôi sợ phải nghĩ đến nguyên nhân khiến bản thân như vậy.”
“Nguyên nhân?”
“... Thực ra tôi đang rất khổ sở vì bị mắc bệnh mộng du. Vào hôm Mười bảy, bệnh của tôi phát tác, khiến tôi đi lại lung tung... Tôi nghĩ chắc chuyện đó khiến tôi mệt mỏi đến nỗi ngủ liền một mạch tới tận nửa đêm mới tỉnh dậy.”
“Cô không thấy đem bệnh mộng du tái phát làm nguyên nhân khiến mình ngủ quên là hơi quá đà sao? Không phải còn lý do nào khác khiến bệnh mộng du của cô tái phát chứ?”
“... Vì có dính máu.”
“Hả?”
“Trên tay và tay áo ngủ của tôi có dính máu.”
“Không phải máu của cô à?”
“Vâng. Vì tôi không thấy mình bị chảy máu ở đâu hết. Cứ nghĩ đến việc... cứ nghĩ xem đó là máu của ai, sao lại dính trên người tôi là tôi rùng mình.”
Cơ thể Junko run lẩy bẩy như thể vừa nhớ ra cảnh tượng hãi hùng ấy.
“Không chỉ vậy thôi đâu. Tôi còn mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ lắm.”
“Giấc mơ như thế nào?”
“Tôi thấy mình lơ lửng trên không trung, bị xoa khắp mặt, người bị ấn mạnh và nhốt trong một cái hang tối om... Giấc mơ như vậy đấy. Bình thường tôi hầu như chẳng bao giờ mộng mị khi ngủ, vậy mà hôm ấy tôi lại mơ như thế nên mới nghĩ mình lại bị mộng du và hành động lung tung.”
Junko nói tiếp.
“... Sau khi đọc báo buổi sáng hôm Mười chín tôi mới biết chị mình bị sát hại.”
“Cô đã nghĩ gì về chuyện đó?”
“Tôi nghĩ có lẽ chính mình đã giết chết chị ấy. Biết đâu tôi bị mộng du rồi đi sát hại chị mình thật thì sao? Biết đâu vết máu dính trên tay tôi chính là máu chị ấy...”
“Cô hận chị mình tới mức muốn giết cô ấy ư?”
“... Không, làm gì tới mức ấy cơ chứ. Quả thực chúng tôi có cãi cọ về việc xử lý căn nhà này, nhưng dù gì chị ấy cũng là chị ruột của tôi mà. Dẫu vậy, một khi lý trí bị kìm hãm trong lúc ngủ, thì biết đâu có thể một phần cảm xúc trong tôi đã bột phát lắm chứ.”
“Cô không có ô tô mà. Cứ cho là cô đã sát hại chị mình đi, nhưng cô đã đến nhà cô ấy bằng cách nào trong trạng thái mộng du chứ? Từ đây đến thị trấn Kurobotoke khá xa đấy.”
“Nếu bắt xe buýt từ điểm dừng gần nhất thì cũng chỉ mười lăm phút là đến được chung cư của chị tôi thôi.”
“Tay áo ngủ của cô cũng dính máu phải không? Cô đã làm gì với nó?”
“Dĩ nhiên tôi vứt nó đi rồi.”
“Thật khó mà tin được rằng cô đã bắt xe buýt trong bộ đồ ngủ ấy. Chắc cô phải choàng áo khoác hay gì chứ. Cô đã thử kiểm tra xem trên áo khoác có dính gì không chưa?”
“Có, tôi thử rồi. Nhưng nó chẳng bị dính gì hết.”
Tôi và đội trưởng Shimogo đều cảm thấy bối rối và quay sang nhìn nhau. Lẽ nào đây là một vụ giết người trong lúc mộng du...
Liệu có được coi đây là lời thú nhận tội giết người không nhỉ? Nhưng tôi chưa từng nghe đến vụ giết người nào trong hoàn cảnh ấy cả. Khả năng hoạt động khi bệnh mộng du phát tác vốn kém hơn lúc bình thường rất nhiều. Có thể đến mức giết người ư?
Thấy đội trưởng Shimogo hỏi mượn chiếc áo khoác nọ, sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng Junko cũng gật đầu. Chắc hẳn cô ấy cũng muốn thoát khỏi cái trạng thái bấp bênh khi liên tục bị nỗi bất an giày vò vì không biết liệu mình có tự tay sát hại chị gái thật hay không.
Trên đường quay lại đồn cảnh sát, cuối cùng tôi cũng nhớ ra lý do khiến mình cảm thấy như thể đã gặp Junko từ trước.
Trông cô ấy hao hao giống một cô gái tôi đã phải lòng hồi trung học.