Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3207 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 3 ❀

“Nào Tokino, cháu nghĩ sao?”

Ông nội vui vẻ hỏi.

“Đầu tiên phải nghĩ tới việc bức ảnh này không được chụp vào lúc ba giờ hai mươi lăm phút ngày hôm nay mà là vào giờ này của một hôm trước đó.”

“Thì ra là cháu nghĩ như vậy. Nhưng bức ảnh này lại xếp sau mấy bức chụp tiệc sinh nhật hôm qua đấy nhé. Cháu nhìn phim âm bản mà xem.”

Nhìn vào phim âm bản thì quả nhiên thấy bức ảnh đồng hồ ở phía sau ảnh tiệc sinh nhật thật.

“Thế nên không thể có chuyện bức ảnh đồng hồ được chụp trước tiệc sinh nhật tối qua được.”

“Thế thì chụp lại ảnh chụp của đồng hồ vậy?”

“Chụp lại ảnh?”

“Ông chẳng dạy cháu rồi đấy thôi, rằng có một mẹo làm giả thời gian chụp ảnh bằng cách phóng to bức ảnh chụp khi khác lên, sau đó chụp lại chính bức ấy. Rõ ràng bức này dùng mẹo ấy mà. Ông đã phóng bức ảnh chụp trước ba giờ hai mươi lăm phút của ngày nào đó trước ngày hôm qua, rồi chụp lại bức ấy vào tối hôm qua. Thế là bức ảnh đồng hồ trông như thể được chụp sau ảnh tối qua vậy.”

“Ra là thế.”

“Cháu còn nghi bức ảnh này ở một điểm nữa cơ. Ảnh này không chụp toàn thân ông, tay trái cũng không vào ảnh luôn. Nhờ người khác chụp mà vậy thì lạ quá. Thế nên cháu mới đoán là ông đã chụp lại ảnh. Khi chụp lại, nếu chụp cả viền của bức cũ thì sẽ bị lộ ra đây chỉ là ảnh chụp lại, thế nên ông đã cố tình thu hẹp phạm vi chụp so với ảnh gốc để không thấy viền ảnh. Chắc là chân và tay trái ông ở ngay sát viền bức ảnh gốc chứ gì? Thế nên nếu chụp ở một phạm vi hẹp hơn ảnh gốc thì chân và tay trái sẽ ra khỏi khung hình.”

Ông nội tươi cười.

“Cháu ông thông minh quá. Nhưng đáng tiếc là không có khả năng ấy đâu. Cháu nhìn kỹ vật trong túi áo polo của ông mà xem.”

“... Hửm?”

Tokino vội đưa bức ảnh lên rồi ghé sát mắt vào đó. Thứ cô bé trông thấy ở túi áo trước ngực ông chính là...

“... Chiếc khăn tay màu xanh! Chính là chiếc cháu đã tặng ông hôm sinh nhật đây mà.”

“Đúng vậy, thế nên không thể phát sinh khả năng bức ảnh đồng hồ chụp trước tối hôm qua được nhé.”

“Thế chẳng nhẽ bức này được chụp vào hôm nay ư...? Đúng rồi, cho dù bức này chụp được khoảnh khắc ba giờ hai mươi lăm phút hôm nay thì cũng chưa chắc đã là ba giờ hai mươi lăm phút chiều, mà là ba giờ hai mươi lăm phút sáng đúng không ông?”

Ông nội lại cười.

“Cháu chưa bao giờ thức dậy vào sáng sớm như thế nên không biết là phải, lúc ấy trời vẫn tối đen như mực. Không thể đem ảnh lúc ấy ra làm giả ảnh chụp ban chiều được đâu.”

“Thế ạ... Vậy chắc bức này đúng là được chụp vào chiều nay rồi. Nhưng nếu là ba giờ hai mươi lăm phút chiều thì chẳng hóa ra ông có chứng cứ ngoại phạm thật, thế thì chắc chắn trên chiếc đồng hồ này có điểm gì đánh lừa người nhìn cho mà xem.”

“Đánh lừa bằng cách nào nhỉ?”

“Khả năng đầu tiên cháu nghĩ được là ông đã lật ngược phim âm bản. Nếu xoay ngược lại thì phải và trái sẽ đảo cho nhau, thế nên kim chỉ tám giờ ba mươi lăm phút sẽ trông như thể ba giờ hai mươi lăm. Bức ảnh này được chụp vào lúc tám giờ ba mươi lăm phút sáng nay đúng không ạ.”

“Không hề. Cháu hãy nhìn thử bộ quần áo mình mặc trong tiệc sinh nhật mà xem.”

“... Ôi, đúng rồi. Hướng mà chuột Mickey quay mặt sang đây này.”

Trong bức ảnh mà ông nội và Tokino đã chụp bằng chế độ chụp tự động, Tokino đang mặc chiếc áo in hình chuột Mickey. Chuột Mickey quay sang bên phải, nhưng như vậy mới giống chiếc áo ngoài đời.

“Nếu ông lật ngược phim âm bản thì hẳn là mọi thứ đều bị đảo ngược chứ, đằng này lại không phải như vậy. Tức là ông không hề lật ngược phim âm bản.”

“Ra là thế... Với lại nếu không có bác Ninomiya làm tòng phạm thì ông cũng đâu làm được chuyện ấy.”

“Cháu định coi bác Ninomiya là tòng phạm ấy hả? Nhờ vả thì sau này mắc nợ bác ta, khéo ông sẽ phải chịu thua lúc chơi cờ mất thôi.”

Tokino khúc khích cười. Đúng lúc ấy cô bé sực nhớ ra một chiêu khác đã được ông nội chỉ dạy.

“Vậy nếu dùng gương thì sao hả ông? Không thể lật ngược phim âm bản, vì như thế sẽ khiến phải và trái đảo ngược hết cả. Thế nên chỉ cần lật ngược phải trái của mỗi chiếc đồng hồ thôi là được. Muốn vậy cứ dùng một chiếc gương là xong. Ông đã chụp mình đứng bên chiếc đồng hồ phản chiếu trong gương đúng không?”

“Làm vậy đâu có được. Bức ảnh đồng hồ được chụp từ chính diện, nếu dùng gương thì cả máy ảnh cũng bị vào hình mất.”

“A, đúng rồi.”

Tokino lại đăm chiêu suy nghĩ.

“Xem ra không thể dùng mẹo để chỉnh sửa bức ảnh được rồi. Tức là mình chỉ còn cách nghĩ theo hướng ông đã thực sự đứng trước chiếc “đồng hồ trên tường” vào ba giờ hai mươi lăm phút chiều nay để phá chứng cứ ngoại phạm thôi.”

Liên Vũ (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »