Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3219 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 3 ❀

Khi chúng tôi xuống đến ga JR Hachioji thì đã gần mười giờ sáng. Tokyo nằm ngay kế bên tỉnh chúng tôi, nhưng từ trước đến giờ đây mới là lần thứ hai tôi đặt chân đến đây, kể từ vụ án tiểu thuyết gia trinh thám hồi tháng Tám năm ngoái.

“Vậy là cậu gia nhập Ban chuyên án sắp tròn một năm rồi đấy nhỉ?” Đội trưởng Shimogo hỏi.

“Vâng, tháng Tư năm ngoái tôi được phân về đây.”

“Thế thì còn bỡ ngỡ gì nữa. Việc hỏi cung Wada Eisuke giao cho cậu chủ trì đấy.”

“Dạ? Tôi ấy ạ?”

“Ừ. Làm quen việc mới chính là điểm cốt lõi đấy.”

Tôi mừng rúm vì được giao nhiệm vụ thẩm vấn một kẻ đang bị tình nghi nhất, nhưng trái lại, càng lúc tôi càng thấy căng thẳng khi gánh trên vai trọng trách này.

“Việc gì phải căng thế? Cậu cũng to gan ra phết mà, thích hợp với nhiệm vụ hỏi cung lắm đấy.”

“... Cảm ơn sếp.” Tôi đáp, miệng cười khổ sở.

Đi bộ từ ga về phía Nam chừng mười phút là thấy một tòa chung cư kiểu studio có tên Chung cư Tsubokawa nằm trong một góc của khu dân cư ở phố Koyasu. Phòng của Wada Eisuke là phòng 501.

Tôi nhấn chuông cửa, Wada bước ra. Cậu ta có chiếc mũi dọc dừa, trông cực kỳ điển trai.

“Chúng tôi có chuyện muốn hỏi cậu về vụ sát hại ông Tomioka Shinji.”

Đội trưởng Shimogo nói xong, Wada nhăn mặt rồi gật đầu bảo: “Các chú vào nhà đi.”

Chúng tôi liền bước lên thềm nhà. Bên tay phải chúng tôi chính là cửa một phòng tắm nhỏ, phía tay trái là khu bếp. Bên trong là một gian phòng rộng chừng tám chiếu. Chiếc máy giặt đặt cạnh cánh cửa phòng tắm đang vận hành nên phát ra tiếng ồn. Khác hẳn anh chàng này, bản thân tôi lại thấy dùng máy giặt công cộng là được rồi.

Ở chính giữa phòng có kê một bộ bàn ghế dành cho hai người. Phía cuối phòng có giường, kế bên là một chiếc bàn học có máy tính và đồng hồ đặt bên trên. Hai bên tường kê giá sách, giá nào cũng toàn sách là sách. Nhiều dòng chữ nối nhau trên sách về lĩnh vực tâm lý học, cứ như thể chủ nhân của chúng đang theo học ngành tâm lý ở đại học vậy. Trên tường treo một chiếc đồng hồ nữa. Về tổng thể, đây là một căn phòng ngăn nắp, sạch sẽ, cho thấy chủ nhân của nó là người rất cẩn thận.

Sau khi mời đội trưởng Shimogo và tôi ngồi, Wada cũng kéo chiếc ghế có bánh xe trước bàn học ra và đặt mình xuống đó.

“Tối hôm mùng Sáu tháng Mười hai năm ngoái cậu đã làm gì?”

Tôi bắt đầu vào đề.

“Lúc bị các chú yêu cầu cung cấp ADN, tôi đã nghĩ chuyện sẽ thành ra thế này mà... Cảnh sát cho rằng tôi đã giết Tomioka ư? Rằng tôi báo thù vì ông ta đã giết cha tôi?”

“Nhìn chung thì về lý thuyết, không phải là không có khả năng đó.”

“Thật điên rồ, tôi không đời nào làm vậy cả.”

“Chỉ cần cậu cho chúng tôi biết cậu đã làm gì vào tối hôm mùng Sáu tháng Mười hai là bọn tôi đi ngay.”

“Tận ba tháng trước cơ mà. Tôi không nhớ rõ đâu. Chắc là tôi ăn tối ở trường xong thì về đây... Phải rồi, tôi có viết nhật ký. Xem lại chắc tôi sẽ nhớ ra đấy.”

Wada mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn nhật ký và lật từng trang một.

“... Mùng Sáu tháng Mười hai, sau khi học xong tiết năm, tôi đi ăn tối với bạn ở căng tin của trường vào tầm sáu giờ chiều. Sau đó tôi dẫn bạn về nhà chơi. Giữa chừng chúng tôi đi mua bia và đồ nhắm ở cửa hàng tiện lợi về.”

“Bạn cậu tên là gì?”

“Furukawa Kippei, sinh viên năm ba khoa kinh tế. Tuy học khác khoa nhưng chúng tôi chơi rất thân. Chúng tôi thường ăn tối ở trường với nhau, và tôi cũng hay rủ cậu ấy về nhà.”

“Cậu nhớ rõ đấy chứ, nhớ cả chuyện đi mua bia với đồ nhắm.”

Wada cho tôi xem trang nhật ký ngày hôm ấy. Một tờ hóa đơn được dán dưới những dòng chữ ngay ngắn. Trên hóa đơn in tên của cửa hàng tiện lợi, thời gian xuất hóa đơn là vào mười tám giờ bốn mươi chín phút, mùng Sáu tháng Mười hai năm 2017, bia và đồ nhắm. Bên cạnh là hóa đơn của căng tin dành cho sinh viên của trường. Tờ này được xuất vào lúc mười tám giờ mười phút, mùng Sáu tháng Mười hai năm 2017 và tên các món ăn. Đúng là một chàng trai cẩn thận từng li từng tí.

“Cậu dẫn bạn về nhà vào khoảng mấy giờ?”

“Tôi nghĩ là khoảng bảy giờ. Tôi không nhớ là mình có tiện đường tạt vào đâu đấy sau khi ghé cửa hàng tiện lợi không, nên chắc là bằng giờ như lúc đi thẳng về nhà.”

“Bạn cậu đã ở đến mấy giờ?”

“Hình như trước mười hai giờ đêm. Bình thường Furukawa đều ở tới giờ này.”

“Cậu và bạn cậu đã làm gì?”

“Bọn tôi vừa uống bia vừa chơi game trên máy tính.”

“Game trên máy tính ư?”

“Là trò chơi mà tôi đã lập trình.”

Tài thật. Tôi không khỏi trầm trồ thán phục trong lòng.

Wada có sở thích viết game trên máy tính và thách đấu với Furukawa bằng chính game mình tự viết. Nghe nói mỗi tuần Furukawa lại đến căn hộ của Wada một, hai lần để chơi game.

Khu chung cư này cách ga gần nhất, ga JR Hachioji, chừng mười phút đi bộ. Suy từ việc nạn nhân bị sát hại vào độ chín giờ tối, thì cậu ta phải rời khỏi nhà muộn nhất là lúc bảy giờ bốn mươi phút. Giả sử cần mười phút để gây án, thì khi trở về nhà sớm nhất cũng đã mười rưỡi rồi. Nếu quả thực cậu ta đã ở cùng cậu bạn Furukawa suốt từ độ sáu giờ tối mùng Sáu tháng Mười hai cho đến gần nửa đêm thì Wada đã có chứng cứ ngoại phạm.

“Các chú sẽ hỏi Furukawa xem tôi có nói thật không à?”

“Ừm, đúng. Quy trình điều tra thường là như thế.”

Một vẻ lo lắng hiện trên gương mặt Wada.

“Chuyện đã ba tháng rồi, chẳng biết Furukawa có nhớ không nữa... Cậu ta hay đến nhà tôi chơi, biết đâu lại nhớ lung tung.”

Thế rồi đội trường Shimogo và tôi đến gặp Furukawa Kippei.

Nếu hỏi Wada địa chỉ nhà Furukawa, không chừng cậu ta sẽ cho chúng tôi gặp một Furukawa giả mạo, thế nên phải hỏi phòng quản lý sinh viên của đại học Meio. Nhưng khi gọi điện đến trường, tôi mới biết phòng quản lý sinh viên không làm việc sáng thứ Bảy, khổ thế chứ. Đại học Meio nằm ở quận Midori, nằm về hướng Tây Nam so với chung cư Wada sống và có thể đi bộ từ đó đến trường. Chúng tôi đã khẩn trương tới trường và giải thích tình hình với phòng quản lý sinh viên rồi xin địa chỉ của Furukawa.

Cậu ta sống ở khu chung cư studio thuộc phố Yorozu ngay kế bên phố Koyasu mà Wada sống. Furukawa có một thân hình chắc nịch và một gương mặt nghiêm trang.

“Cậu là bạn của Wada Eisuke phải không?” Tôi hỏi.

“V... vâng.”

“Có một chuyện liên quan tới Wada mà chúng tôi cần xác nhận với cậu.”

Hình như Furukawa rất choáng váng vì bỗng dưng bị cảnh sát hỏi thăm. Xem ra Wada không hề liên lạc trước và yêu cầu cậu ta khai man.

Chúng tôi đi lên phòng của Furukawa. Nó bừa bộn kinh khủng, thật là tương phản với phòng của Wada. Trên mặt sàn vương vãi nào sách vở, quần áo ngủ, trên bàn trà vẫn còn chất cả đống bát đĩa hình như là từ bữa sáng. Furukawa cuống quýt thu dọn và mời chúng tôi ngồi xuống chiếc nệm đặt trên mặt sàn.

“Thượng tuần tháng Mười hai năm ngoái, cậu đã đến nhà cậu Wada chơi phải không?”

Tôi không nói là mùng Sáu tháng Mười hai. Vì đã ba tháng trôi qua, e là Furukawa cũng chỉ có những ký ức mơ hồ. Nếu ngay từ đầu đã đề cập đến mốc mùng Sáu tháng Mười hai chỉ sợ cậu ta sẽ nhớ nhầm chuyện của ngày khác thành ngày hôm ấy mất.

“Vâng, đúng là tôi có đến.”

“Cậu còn nhớ đó là hôm nào không?”

Furukawa nghiêng đầu như thể không chắc chắn.

“Ngày nào ấy nhỉ...? Tháng nào tôi cũng ghé nhà cậu ấy bốn, năm bận, mà các chú hỏi chuyện cách đây lâu như vậy thì tôi cũng chẳng nhớ rõ là ngày bao nhiêu đâu.”

“Cậu không viết nhật ký à?”

“Không, tôi không viết.”

“Cậu có sổ kế hoạch không?”

“Tôi có viết thời khóa biểu ở trường vào lịch trong điện thoại, nhưng chỉ vậy thôi. Xưa nay tôi chẳng bao giờ viết đi gặp bạn lúc nào cả.”

“Vậy nếu nói cho cậu một ngày cụ thể thì cậu có nhớ mình đã làm gì từ mấy giờ đến mấy giờ không?”

“Nếu là từ bảy giờ chiều cho đến trước mười hai giờ đêm thì có lẽ tôi vẫn nhớ. Vì tôi luôn ăn tối ở căng tin của trường với Wada rồi mua bia với đồ nhắm về phòng cậu ấy. Tôi nghĩ đầu tháng Mười hai chắc cũng như vậy.”

“Cậu có nhớ mình đã làm gì ở phòng của cậu Wada không?”

“Bọn tôi chơi game vi tính mà cậu ấy đã viết.”

Xem ra cậu ta nhớ rất rõ thời gian và những việc đã làm. Tuy nhiên, tất cả chẳng có nghĩa lý gì nếu không nhớ đó có phải mùng Sáu tháng Mười hai hay không.

“Xin phép hỏi lại một lần nữa. Cậu có nhớ đó là ngày mùng mấy không?”

“Xin lỗi... Tôi không nhớ được cả ngày tháng đâu...”

Furukawa co cái thân hình chắc nịch của cậu ta lại và lẩm bẩm.

Đúng như lo lắng của Wada. Vậy là cậu ta không thể xác lập được chứng cứ ngoại phạm rồi.

“Không xác lập được chứng cứ ngoại phạm ư?”

Ở đầu quầy bên kia, Tokino chớp mắt lia lịa như thể kinh ngạc lắm. Bên mắt phải vẫn đeo kính lúp, hình như cô nàng quên không tháo nó ra.

Tôi gật đầu rồi nhấp một ngụm trà cho mát họng.

“Đúng hơn là chưa xác lập được chứng cứ ngoại phạm, cho đến thời điểm này thì vậy.”

Liên Vũ (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »