Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3204 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

“... Chuyện là vậy đấy. Tôi vò đầu bứt tai cách mấy cũng không nảy ra được ý tưởng nào. Vì rối trí quá nên tôi mới phải mò đến đây.”

“Cảm ơn quý khách luôn tin tưởng tiệm chúng tôi.”

Tokino nói, miệng cô ấy nhoẻn một nụ cười.

“Tôi đã quay ngược được thời gian. Tôi tìm thấy chứng cứ ngoại phạm của cô Junko rồi.”

Tôi ngây người nhìn Tokino.

“Cô tìm được chứng cứ ngoại phạm rồi ấy hả?”

“Vâng. Và tiện thể tìm ra hung thủ thực sự luôn.”

Tokino thản nhiên nói, như thể đó chỉ là chuyện cỏn con.

“Đúng theo cách nghĩ của quý khách, tôi cũng cho rằng cô Junko đã bị chuốc thuốc ngủ. Bởi vì trước khi đi ngủ vào sáng ngày Mười bảy, cô Junko đã không ăn uống gì ngoài rượu vang, vậy nên chắc chắn hung thủ đã dùng một thủ đoạn nào đó để bỏ thuốc ngủ vào chai rượu. Vậy thì sẽ phát sinh một câu hỏi rằng hung thủ đã đột nhập vào nhà cô Junko bằng cách nào. Cô ấy nói không trao chìa khóa cho bất cứ ai, nếu quả là như vậy thì hẳn là không ai có thể đột nhập được vào đó.”

“Đúng thế. Tôi cũng đang đau đầu vì chuyện ấy đây.”

“Nhưng cả cô Junko lẫn quý khách đều quên mất rằng chỉ có duy nhất một người có thể đột nhập vào nhà cô ấy.”

“Hả? Ai cơ?”

“Chị của cô Junko. Nhà hiện tại của cô Junko vốn là nhà của cô Toshiko, thế nên hiển nhiên cô Toshiko phải có chìa khóa.”

“Đúng là như vậy... Nhưng khoan đã nào. Toshiko chính là người bị hại cơ mà. Cô ấy cho Junko uống thuốc ngủ để làm gì cơ chứ?”

“Vì cô Toshiko chính là tòng phạm của hung thủ thực sự.”

“Tòng phạm?”

“Vâng. Sau khi lợi dụng cô Toshiko để cô ấy làm tòng phạm với mình, hung thủ đã trở mặt và sát hại cô ấy. Hoặc nói đúng hơn, ngay từ đầu hắn đã có ý định sát hại cô ấy rồi, nhưng trước đó, hắn đã lợi dụng cô ấy bằng cách thuyết phục cô ấy làm tòng phạm với mình.”

Diễn biến này thật sự bất ngờ quá, miệng tôi há hốc không tài nào khép lại nổi.

“Tới đây sẽ phát sinh một nghi vấn nữa. Tại sao ngay từ đầu hung thủ lại muốn đánh thuốc mê cô Junko?”

“Tại sao ư... Thì đâu phải không có khả năng Junko sẽ không đi ngủ ngày hôm ấy. Ngộ ngỡ cô ấy ra ngoài và để người khác trông thấy thì Junko sẽ có chứng cứ ngoại phạm, muốn nghi ngờ cũng chẳng được nữa. Thế nên hung thủ mới cố ý cho Junko uống thuốc để đảm bảo cô ấy sẽ ngủ say khi mình đang gây án.”

“Tôi cũng cho là vì lý do này, nhưng không phải liều lượng thuốc ngủ như vậy là quá nhiều hay sao? Cô Junko đã ngủ một mạch từ sáu giờ sáng cho đến tận nửa đêm, mười tám tiếng liên tục phải không? Nếu chỉ để đảm bảo cô ấy ngủ vào khung giờ hung thủ định gây án thì làm vậy hơi quá mức cần thiết. Chắc hẳn hắn vẫn còn ý đồ nào khác.”

“Ý đồ khác?”

“Vâng. Bây giờ điều tôi muốn quý khách nhớ lại chính là giấc mơ của cô Junko vào ngày Mười bảy.”

Cô ấy đã mơ thấy mình... bay lên không trung, bị xoa mặt, cơ thể bị đè chặt và bị nhốt trong một cái hang tối tăm.

“Tôi không cố giải thích giấc mơ này thành một hiện tượng như cách giải mã giấc mơ, mà chỉ hiểu nó theo cách thông thường thôi. Chẳng phải bay lên không trung phản ánh việc cô Junko được bế bổng lên đó sao? Chắc hung thủ đã bế cô Junko lên trong lúc cô ấy mơ màng, bởi thế cô ấy đã mơ thấy mình bay lơ lửng.

Hiện tượng tiếp theo là “bị xoa khắp mặt”. Đối với một phụ nữ như tôi, việc đó khiến tôi liên tưởng đến trang điểm. Hành động sờ tay lên mặt để thoa kem trông hệt như xoa mặt vậy.”

Tôi nhìn khuôn mặt khiến người ta nhớ đến một chú thỏ trắng của Tokino. Trông cô ấy không có vẻ gì là đang trang điểm cả.

“Thế tức là Junko bị bế khỏi nhà và được trang điểm à? Tôi chẳng hiểu gì cả.”

“Hãy thử xem xét giấc mơ thứ ba. Cơ thể bị ấn mạnh, anh có liên tưởng đến thứ gì không?”

“Là mát-xa ư?”

Tokino mỉm cười và gật đầu.

“Vâng. Có một thợ mát-xa trong số những người dính líu đến vụ án này phải không? Chính là ông Shibata Kazuyuki, chủ cửa tiệm Rirakuzeisho. Phải chăng giấc mơ của cô Junko cho thấy việc cô ấy đã bị bế khỏi nhà, trang điểm và được đưa đi mát-xa tại tiệm Rirakuzeisho trong lúc mê man? Tôi nghĩ cô ấy bị chuốc nhiều thuốc ngủ như vậy là để không tỉnh lại cho dù có bị người ta làm chừng ấy việc với mình. Mà người làm được những việc đó dĩ nhiên không ai ngoài chủ tiệm mát-xa, ông Shibata.”

“Nhưng tại sao Shibata lại làm vậy với cô ấy? Tôi ù ù cạc cạc mất rồi.”

“Quý khách từng nghi ngờ ông Shibata là hung thủ phải không? Nhưng ông ta lại có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng nên quý khách đã từ bỏ giả thuyết này. Ông Shibata làm như vậy là để tạo chứng cứ ngoại phạm cho mình đấy.”

Tôi sắp sửa mở miệng hỏi “rốt cuộc ông ta làm vậy bằng cách nào” thì một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu tôi.

“Ra là thế. Hắn định để Junko đóng giả làm Toshiko ở tiệm Rirakuzeisho đây mà.”

“Vâng. Bây giờ ta hãy thử tái lập vụ án xem sao nhé. Tối ngày Mười sáu trước hôm xảy ra vụ án, trong lúc cô Junko đi làm tại quán bar, ông Shibata và cô Junko đã bí mật lẻn vào nhà cô ấy và cho thuốc ngủ vào chai rượu hoặc thay thế nó bằng một chai rượu pha thuốc ngủ họ đã chuẩn bị từ trước.

Một giờ sáng ngày Mười bảy, cô Junko trở về nhà. Cô ấy đã uống rượu và đi ngủ lúc sáu giờ. Do uống phải thuốc ngủ nên cô ấy ngủ say hơn hẳn bình thường.

Ông Shibata đợi cho đến lúc cô ấy ngủ gục rồi đột nhập vào nhà cô ấy, bế cô ấy ra xe trong trạng thái mê man. Nếu đỗ xe ở nhà để xe ngay kế bên khung cửa sổ kéo ngang ở phòng khách nhà cô Junko thì có lẽ chẳng bị ai bắt gặp. Hơn nữa hai bên và phía sau nhà đều bị hàng rào che chắn nên càng khó phát hiện.

Ông Shibata bế cô Junko lên xe, sau đó lái xe về đến nhà cô Toshiko và để xe ở bãi đậu xe.

Thế rồi ông ta gọi cô Toshiko tới để trang điểm cho cô Junko trông thật giống mình. Vì họ là hai chị em nên đường nét khuôn mặt khá giống nhau, và lại chính cô Toshiko tự tay trang điểm nên có lẽ trông cô Junko sẽ giống hệt cô ấy. Vai trò tòng phạm của cô Toshiko thể hiện trước nhất ở việc trao chìa khóa nhà cô Junko cho ông Shibata, kế đến là trang điểm cho em gái giống hệt mình.”

“Toshiko bị bắt làm những việc ấy lẽ nào không thấy kỳ lạ ư?”

“Nếu giả sử đúng như suy nghĩ của quý khách, cô Toshiko đã yêu cầu ông Shibata ly dị vợ để cưới mình thì sao? Anh muốn cưới em, em có thể giết vợ anh không? Muốn thế, anh phải tạo chứng cứ ngoại phạm cho em. Em cứ trang điểm cho em gái thật giống mình rồi để người khác thấy mà tưởng em đã đến mát-xa ở tiệm của anh, nhân lúc ấy em lẻn đi xử lý mụ vợ kia... Có lẽ ông ta đã nói như vậy với cô Toshiko.”

Đến đây, Tokino bỗng sa sầm mặt mày.

“... Sau đó, ông Shibata để cô Junko trong xe và cùng cô Toshiko lên căn hộ trên tầng sáu của mình rồi ra tay sát hại cô ấy trong phòng dạy nhạc. Thủ đoạn gây án là đập mạnh gáy cô ấy nhiều lần vào mép chiếc dương cầm và siết cổ bằng tua rua mành cửa để cô ấy chết hẳn. Tức là cô ấy đã thực sự bị sát hại ngay tại phòng dạy nhạc. Cô Toshiko cứ ngỡ mình đã tiếp tay cho hung thủ thì làm sao ngờ được chính mình sẽ bị sát hại kia chứ. Tôi nghĩ việc ấy xảy ra vào tầm chín giờ sáng gì đó.”

Thời điểm tử vong ước tính là từ chín rưỡi sáng cho đến mười hai giờ trưa, nên giả sử cô ấy bị giết vào độ chín giờ sáng thì cũng không có gì mâu thuẫn.

“Tiếp đó, ông Shibata chở cô Junko đang ngủ đến tiệm mát-xa trước lúc mở cửa, sau đó để xe ở bãi đỗ kế bên và bế cô Junko vào phòng mát-xa bên trong tiệm. Tiệm nằm ngay ở tầng một nên rất có thể sẽ bị người khác bắt gặp, nhưng nếu cho cô Junko vào trong một thùng các tông lớn đựng dụng cụ mát-xa rồi chất lên xe đẩy thì người ta sẽ tưởng ông ta đang vận chuyển dụng cụ vào trong nhà.

Lúc đó các nhân viên của tiệm vẫn chưa đến làm nên cũng không sợ bị họ trông thấy. Thế rồi ông ta cởi bộ đồ ngủ mà cô Junko đang mặc và thay bằng bộ đồ khi mát-xa. Khi anh Tagawa vào làm, chắc ông ta đã bảo anh ấy rằng cô Toshiko đã đợi đến khi tiệm vừa mở cửa và vào mát-xa luôn. Từ mười giờ cho đến mười rưỡi sáng, ông ta cứ giữ cô Junko trong phòng khi cô ấy vẫn ngủ để mọi người tưởng ông ta đang mát-xa cho cô ấy. Trong khoảng thời gian hai mươi phút tính từ mười rưỡi sáng, ông ta để anh Tagawa nhân viên mới mát-xa cho cô Junko.”

Tôi nhớ lại, đúng là Tagawa có bảo “Có lẽ vì sảng khoái nên cô Kawaya ngủ rất ngon.”

“Hình như cũng có những khách hàng ngủ trong lúc được mát-xa, nên anh Tagawa không hề sinh nghi. Lớp trang điểm khiến anh Tagawa tưởng cô Junko là cô Toshiko. Mười phút cuối, ông Shibata lại vào thế chỗ anh ấy. Lúc này ông ta giấu cô Junko dưới giường mát-xa rồi giả vờ tiễn cô Toshiko ra về. Nghe nói ở tiệm đó không có quầy lễ tân, thế nên khi anh Tagawa đang bận mát-xa cho khách ở phòng khác, chắc có thể gọi hành động giả vờ tiễn khách kia là diễn kịch.

Sau đó ông Shibata vẫn tiếp tục thực hiện mát-xa cho khách đến tận thời điểm tử vong ước tính muộn nhất. Vậy là đã có khách hàng và anh Tagawa xác nhận rằng ông Shibata luôn có mặt ở cửa tiệm. Bên cạnh đó, suy từ vết thương gây ra bởi mép cây đại dương cầm thì chắc chắn hiện trường gây án chính là phòng dạy nhạc ở căn hộ của cô Toshiko. Thế nên có thể bác bỏ khả năng ông Shibata đã giết cô Toshiko tại phòng mát-xa rồi chở xác cô ấy về nhà. Và như vậy là ông Shibata nghiễm nhiên có chứng cứ ngoại phạm.

Trong khoảng thời gian ấy, cô Junko vẫn ngủ mê mệt bên dưới giường phòng mát-xa. Giấc mơ “bị giam trong hang tối” đã phản ánh điều đó.

Tối đến, ông Shibata đóng cửa tiệm mát-xa rồi xóa sạch lớp trang điểm giống hệt cô Toshiko trên mặt cô Junko, mặc lại đồ ngủ cho cô ấy rồi chở cô ấy về nhà. Lúc này, ông ta vẩy máu lên tay và bộ đồ ngủ của cô Junko để cô ấy tưởng là bệnh mộng du của mình tái phát. Thời điểm ấy đã cách thời gian gây án mấy tiếng đồng hồ nên nếu cứ để nguyên thì máu đã đông lại, thế nên chắc hẳn ông ta đã pha thêm chất chống đông máu là natri citrat vào đó. Nếu cảnh sát đem nó đi xét nghiệm thì thế nào cũng phát hiện ra natri citrat, nhưng chắc Shibata cho rằng kiểu gì cô Junko cũng rửa tay và vứt bộ đồ ngủ đi. Trò vẩy máu này chẳng qua là chỉ nhằm mục đích bức bách tinh thần cô ấy, khiến cô ấy không khác gì hung thủ.

Bằng cách này, kế hoạch giết người của Shibata đã có hai lớp bảo vệ. Lớp thứ nhất là gây án trong lúc cô Junko ngủ để tước đi chứng cứ ngoại phạm của cô ấy và khiến cô ấy trở thành kẻ bị tình nghi. Lớp thứ hai là lợi dụng cô Junko đang ngủ để làm sai lệch thời điểm tử vong ước tính và hình thành chứng cứ ngoại phạm cho mình. Để cảnh sát xác định sai thời điểm tử vong của cô Toshiko thì thời điểm thi thể được phát hiện càng trễ càng tốt. Thế nên chắc hẳn ông Shibata đã cố tình chọn ngày nghỉ dạy của cô Toshiko để ra tay.

Shibata đã bị bắt. Dấu vân tay của Junko được phát hiện phía dưới giường mát-xa của tiệm Rirakuzeisho, chứng tỏ cô ấy đã bị giấu ở đó. Khi đã bị bắt tận tay day tận mặt như vậy, Shibata chỉ còn nước khai ra hết.

Động cơ gây án thì đúng như tôi nghĩ. Ông ta và Toshiko có qua lại với nhau, ông ta đã giết hại Toshiko khi bị cô ấy bắt phải bỏ vợ để cưới mình. Hành vi gây án chi tiết đều y như suy luận của Tokino. Vậy là tôi lại được một phen choáng ngợp trước khả năng phá án tài tình của cô gái này. Anh chàng nào định hẹn hò với cô ấy thì cứ xác định bị đoán trúng tim đen dài dài.

Mà nhắc đến chuyện yêu đương, chuyện giữa tôi và Junko cũng chẳng tiến xa hơn. Vì tôi biết trong lòng cô ấy đã để ý một người. Nhưng với tôi, còn có một câu chuyện rất khác.

Liên Vũ (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »