Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3197 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

“Okuyama đã nhận hàng vào lúc bảy giờ hai mươi phút, việc này không thể sai được. Cũng không hề có khả năng hiện trường gây án hay thời điểm tử vong bị xác định nhầm. Do đó, Okuyama đã tạo được một chứng cứ ngoại phạm cực kỳ vững chắc. Tôi đã tự mình suy nghĩ bao nhiêu lần mà vẫn không phá giải được nó. Tôi xấu hổ lắm, nhưng rốt cuộc vẫn phải đến nhờ cô giúp một tay.”

Tokino nhoẻn miệng cười.

“Cảm ơn quý khách.”

“Cô thấy sao? Có phá được chứng cứ này không?”

“Tôi muốn hỏi anh một việc.”

“Việc gì?”

“Nghe nói bảy năm trước anh Okuyama đã gặp một tai nạn xe hơi và bị thương rất nặng. Anh có biết tình hình cụ thể ra sao không?”

“Là thế này, lúc ấy anh ta ngồi ở ghế cạnh người lái trên chiếc xe mà giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba điều khiển và bị tai nạn. Nghe nói lúc ra về từ buổi họp lớp mà Okuyama đã mời vị giáo viên có ơn với mình đến dự, anh ta đã lên xe của vị giáo viên ấy và bị tai nạn trên đường về nhà mình.”

“Vị giáo viên ấy là ai vậy?”

“Là một phụ nữ ngoài bốn mươi lăm tuổi.”

“Chắc cô giáo đó không qua đời vì vụ tai nạn đâu nhỉ?”

“Đúng thế. Cô ấy bị thương nặng lắm nhưng đã bình phục, hiện giờ nghe nói vẫn sống rất khỏe mạnh.”

Tokino gật gù nhận xét “Ra là thế” và buông một câu.

“Tôi đã quay ngược được thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của anh Okuyama đã bị phá vỡ.”

Tốc độ phá án thần sầu này khiến tôi không khỏi choáng váng. Tokino rót thêm trà vào chén của tôi rồi bắt đầu nói.

“Tôi thấy có một điểm rất kỳ lạ trong cuộc hội thoại giữa quý khách và anh Okuyama.”

“Điểm gì vậy?”

“Khi quý khách hỏi anh Okuyama rằng anh ấy đã giết người ở đâu, anh ấy đã trả lời rằng “phòng 503, khu chung cư Yabu ở thị trấn Teshiro” phải không?”

“Đúng rồi.”

“Nếu nghĩ kỹ, không phải cách trả lời của anh Okuyama khá lạ lùng sao? Tại sao anh ấy không bảo “ở chung cư của Kasumi”? Anh ấy đã khai nhận rằng mình đã giết hại Nakajima Kasumi, nên nếu bị hỏi giết ở đâu thì chỉ cần trả lời là ở căn hộ chung cư của cô ấy là được. Vậy nhưng anh ấy không làm thế mà lại cất công nói rõ địa chỉ “phòng 503 chung cư Yabu ở thị trấn Teshiro”.”

Tôi chợt khựng lại. Nghe người ta phân tích mới thấy quả nhiên là như vậy.

“Tại sao anh ta lại trả lời là “chung cư Yabu”... Lẽ nào hiện trường không phải nơi Nakajima Kasumi thực sự sinh sống? Không, không thể như vậy được. Đó đích thị là căn hộ của cô ấy.”

“Tôi đã tái hiện lại cuộc đối thoại giữa quý khách và anh Okuyama trong đầu và thấy câu trả lời “phòng 503, khu chung cư Yabu ở thị trấn Teshiro” dành cho câu hỏi “đã giết người ở đâu” khá kỳ lạ, nhưng tôi lại nhận ra rằng nếu trả lời như thế cho câu hỏi “Nakajima Kasumi? Người đó sống ở đâu?” mà quý khách hỏi trước đó thì hoàn toàn hợp lý.”

Nakajima Kasumi? Người đó sống ở đâu?

Phòng 503, khu chung cư Yabu ở thị trấn Teshiro.

Đúng là nghe cũng phù hợp đấy.

“Nhưng sao anh ta lại trả lời câu hỏi trước.”

“Tôi cũng có thắc mắc về việc này. Hơn nữa, tôi nhớ quý khách bảo trước khi hỏi “anh đã giết người ở đâu”, anh Okuyama đã nhăn mặt vì đau đớn, hai mắt nhắm nghiền. Mắt nhắm nghiền... Và thế là cuối cùng tôi cũng hiểu ra lý do tại sao anh ấy trả lời câu được hỏi trước.”

Tôi chẳng hiểu gì cả. Tokino nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười, nói.

“Anh Okuyama mà nhắm mắt lại thì không biết đối phương đang nói gì nữa. À không, anh ấy thậm chí không biết có câu hỏi tiếp theo. Anh ấy không biết quý khách đang hỏi chuyện mình. Thế nên anh ấy mới trả lời như vậy cho câu hỏi “Nakajima Kasumi? Người đó sống ở đâu?”.”

“Nhắm mắt lại là không biết người khác đang nói? Vậy là sao?”

“Vì tai anh Okuyama không nghe được. Nên anh ấy đã đọc khẩu hình để đoán ra điều đối phương đang nói.”

“Tai không nghe được?”

“Vâng. Khi nghe quý khách kể về anh ấy, có một số điểm khiến tôi nghĩ như vậy.”

Có điểm nào như thế ư?

“Quý khách trông thấy người tài xế say rượu sắp sửa đâm vào Okuyama nên đã hô lên “Nguy hiểm đấy!” mà anh ấy không hề nhận ra. Quý khách nghe thấy tiếng xe chạy nên mới nhận ra chiếc xe, vậy mà anh ấy không hề nhận ra. Vậy chẳng phải là do anh ấy bị khiếm thính hay sao?”

Cảnh tượng thân hình Okuyama bị xe tông rồi hất văng lên không trung chợt hiện lên trong đầu tôi.

“Từ câu chuyện mà biên tập viên của Shindokusha kể thì hình như anh Okuyama không hề xuất hiện ở các bữa tiệc và từ chối làm giám khảo cho giải thưởng. Không phải vì anh ấy không thích giao tiếp với người khác mà vì anh ấy không nghe được. Ở những nơi như vậy, anh ấy sẽ phải nói chuyện với rất nhiều người. Nếu tất cả đều xếp thành hàng trước mặt anh ấy thì không vấn đề gì, nhưng đâu thể có chuyện đó được. Mà như thế thì khó có thể áp dụng thuật đọc khẩu hình. Tôi nghĩ anh ấy từ chối tham dự tọa đàm là vì đến phần đặt câu hỏi sẽ có những người ở rất xa, anh ấy sẽ không thể đọc chính xác khẩu hình của họ.”

“Ồ, thì ra là thế...”

“Nghe nói anh Okuyama cũng không hề sử dụng chức năng đàm thoại của điện thoại thông minh, nhưng không phải vì anh ấy ghét điện thoại mà vì bị khiếm thính. Tôi nghĩ anh ấy sử dụng điện thoại thông minh vì có chức năng nhắn tin hoặc vào mạng, gọi video.”

“Đúng là như vậy nghe có lý hơn ghét điện thoại thông minh đấy.”

“Trong nhà anh ấy không có radio hay đầu đọc CD, đĩa CD cũng không có cái nào. Nếu anh ấy bị khiếm thính thì dĩ nhiên không có mấy thứ ấy rồi.”

Hóa ra không phải anh ta không có hứng thú với âm nhạc.

“Nghe nói anh Okuyama đeo đồng hồ tinh thể lỏng, tôi nghĩ đó là thiết bị báo hiệu trong nhà mà người khiếm thính sử dụng.”

“Thiết bị báo hiệu trong nhà?”

“Những người khiếm thính đâu thể nghe thấy tiếng chuông cửa, nên họ không biết trước hiên nhà mình đang có khách. Thế nên họ sẽ sử dụng một thiết bị thông báo bằng ánh sáng, chế độ rung hoặc chữ để nhận biết chuông cửa đang kêu. Nó được gọi là thiết bị báo hiệu trong nhà và là loại tích hợp với đồng hồ. Loại có màn hình tinh thể lỏng có thể vừa rung vừa truyền đạt thông tin bằng ký tự. Nó còn được dùng để thông báo điện thoại và fax, thông báo số thứ tự của mình đã được gọi đến lượt ở ngân hàng, bệnh viện hay báo cho các bà mẹ bị khiếm thính biết con mình đang khóc.”

“Cô rành thật đấy.”

“Vì hễ đi kèm chức năng đồng hồ thì bất cứ thiết bị gì tôi cũng phải nắm rõ.”

Tokino cười rất tươi. Ý thức về nghề nghiệp của cô gái này thật đáng ngưỡng mộ.

“Tại sao Okuyama lại bị mất thính lực?”

“Bảy năm trước, anh ấy đã bị tai nạn giao thông khi ngồi trong xe của cô giáo mình và bị thương rất nặng, có lẽ mất thính lực chính là hậu di chứng của vụ tai nạn. Nghe nói có rất nhiều người bị điếc vì hậu di chứng của tai nạn giao thông.”

“Nhưng tại sao Okuyama lại phải giấu việc anh ta bị khiếm thính chứ? Khi những người bị tổn thương thính giác tham gia giao thông, ngoài việc xe hơi của họ phải được lắp gương rộng và gương bổ trợ, họ còn có nghĩa vụ gắn biển báo hiệu mình là người khiếm thính nữa. Người khiếm thính rất khó nhận ra phía sau có xe, và những xe bên cạnh nếu không biết những người này bị khiếm thính có thể sẽ bấm còi xin vượt. Cho nên làm vậy là để tránh phát sinh những rủi ro. Xe của Okuyama không hề lắp gương rộng hay gắn biển báo. Hơn nữa qua cách nói chuyện của biên tập viên Tono và Kasugai Mina thì dường như họ không hề nhận ra Okuyama bị khiếm thính. Chắc khả năng đọc khẩu hình của anh ta phải điêu luyện lắm. Nếu xét đến những điểm này thì rõ ràng Okuyama đã giấu nhẹm mọi người chuyện mình bị điếc. Việc gì anh ta phải làm như vậy chứ?”

“Đây chỉ là tưởng tượng của tôi thôi, nhưng tôi nghĩ anh ấy làm vậy là vì người giáo viên đã điều khiển chiếc xe khiến mình gặp tai nạn.”

“Là sao cơ?”

“Có thể cho rằng tai Okuyama không còn nghe được nữa là vì vụ tai nạn. Nếu vậy, có thể nói người phải trực tiếp chịu trách nhiệm cho việc anh ấy mất đi thính giác chính là cô giáo có ơn với mình. Nếu biết được chuyện này, chắc hẳn vị giáo viên ấy sẽ bàng hoàng lắm. Vì muốn tránh việc ấy xảy ra nên anh Okuyama mới giấu chuyện mình bị điếc. Anh ấy giấu triệt để đến mức chẳng những giả vờ trước mặt giáo viên của mình mà còn làm vậy với tất cả những người khác. Bởi vì nếu chỉ giấu trước mặt vị giáo viên mà để lộ trước mặt mọi người thì chẳng có gì đảm bảo chuyện sẽ không đến tai cô giáo vì một lý do nào đó.”

“Okuyama có lòng với người giáo viên có ơn với mình đến mức thế sao?”

“Người đó là phụ nữ phải không? Có lẽ anh Okuyama có tình ý với cô ấy.”

Tưởng tượng thế này thì hơi xa rồi đấy, tôi nghĩ bụng. Nhưng tôi chợt nghĩ đến tân thủ tướng Pháp mới nhậm chức hồi tháng Năm năm nay. Anh ta đã kết hôn với người phụ nữ từng là giáo viên chủ nhiệm của mình. Rồi tôi nhớ ra Kasugai Mina, người phụ nữ khiến Okuyama thay lòng đổi dạ, cũng đã ngoài bốn mươi lăm, tức là hơn Okuyama chừng bảy, tám tuổi. Chắc anh ta bị lôi cuốn bởi những người phụ nữ lớn hơn mình nhiều tuổi.

Sau đó Tokino bảo “Nào, bây giờ tới những điều liên quan đến chứng cứ ngoại phạm nhé”.

“Như tôi đã trình bày ban nãy, “phòng 503, khu chung cư Yabu ở thị trấn Teshiro” là câu trả lời cho câu hỏi “Nakajima Kasumi? Người đó sống ở đâu?”, tuy nhiên cho đến giờ nó lại bị hiểu nhầm là câu trả lời cho câu hỏi “đã giết người ở đâu?”, thế nên mọi người cho rằng hiện trường gây án là phòng 503 của chung cư Yabu. Tuy nhiên, thực tế không phải như vậy.”

“Thế thì...”

“Có khả năng hiện trường không thuộc khu chung cư Yabu nơi cô Nakajima Kasumi sinh sống. Rất có thể là ở nhà của anh Okuyama. Biết đâu anh ấy không đến chung cư của cô Nakajima mà chính cô ấy đến nhà anh Okuyama. Trong trường hợp đó, anh ấy có thể bóp cổ cô ấy ngay tại nhà mình.”

“Trên lý thuyết thì cũng có khả năng đó...”

“Anh Okuyama đã nhắm mắt trong lúc quý khách gọi điện thoại thông báo với phía cảnh sát, vì thế anh ấy không biết quý khách nói rằng quý khách nghi ngờ vừa xảy ra một vụ giết người tại chung cư Yabu của thị trấn Teshiro. Rồi anh ấy cứ thế mà qua đời nên hiểu lầm này không được đính chính.”

“Cũng không phải không có khả năng này...”

“Lập luận rằng hiện trường gây án không phải chung cư của cô Nakajima mà ở nhà riêng của anh Okuyama còn dựa vào căn cứ khác. Chính là việc trong người anh Okuyama không có bằng lái xe và ví tiền. Nếu chung cư của cô Nakajima là địa điểm xảy ra vụ án thì khi đến căn hộ của cô ấy, chắc chắn anh Okuyama phải đem theo bằng lái xe và ví tiền. Vậy mà khi bị ô tô đâm phải, anh ấy chẳng mang theo thứ nào cả, bởi lẽ anh ấy gây án ngay tại nhà mình. Mà đã ở nhà thì dĩ nhiên không ai mang bằng lái xe hay ví tiền trong người rồi. Sau đó, anh ấy vẫn chưa hết choáng váng vì đã gây án nên lúc ra khỏi nhà đã quên đem theo chúng.”

“Cứ cho là nhà riêng của anh ta chính là hiện trường và có thể Okuyama đã bóp cổ Nakajima Kasumi ngay tại đó đi, nhưng nếu vậy sẽ phát sinh một vấn đề, đó là anh ta đã chuyển thi thể cô ấy về căn hộ chung cư bằng cách nào? Nếu Okuyama tự mình làm việc đó thì không thể có mặt tại nơi xảy ra vụ tai nạn giao thông khiến anh ta mất mạng vào lúc tám giờ tối được, do đó phải có tòng phạm, và chính người tòng phạm đó đã vận chuyển thi thể. Nhưng căn hộ của Nakajima Kasumi ở tầng năm của một chung cư chỉ có cầu thang bộ. Ban nãy tôi cũng nói rồi đấy, vác cái xác trên cầu thang bộ trong đêm hôm khuya khoắt thì còn khả thi, nhưng đằng này, thời gian là khoảng bảy giờ tối, rất dễ bị người sống ở đó bắt gặp. Tôi không cho rằng hắn chấp nhận mạo hiểm đến thế đâu.”

“Vâng, tôi cũng cho là vậy.”

Này, này, vậy là sao hả? Tôi thầm phản pháo trong đầu. Cô ấy bảo “Tôi cũng cho là vậy”, thế thì cái xác của Nakajima Kasumi được đem về nhà bằng cách nào chứ?

“Chỉ có thể nghĩ theo một cách duy nhất. Đó là cô Nakajima không được chở đến chung cư mà tự cô ấy đi về.”

Tôi không hiểu Tokino đang nói gì nữa.

“Vụ này là sao? Nakajima Kasumi đã chết rồi cơ mà? Làm sao có thể tự mình về được chứ?”

Đừng bảo cô cho rằng nạn nhân bật dậy như xác sống rồi đi bộ về nhà đấy nhé. Tokino mỉm cười rồi nói:

“Nếu anh Okuyama chỉ tưởng nhầm rằng mình đã sát hại cô Nakajima thôi thì sao? Dựa vào vết cào trên má trái của anh ấy và kết quả xét nghiệm ADN của mảnh da dính trên móng ở bàn tay phải của cô Nakajima, việc anh Okuyama đã bóp cổ cô ấy là không thể nhầm lẫn được. Tuy nhiên, điều đó không nhất thiết đồng nghĩa với việc chính anh Okuyama đã sát hại cô Nakajima. Biết đâu anh Okuyama khá yếu, nên dù có bóp cổ thì cũng chỉ đủ khiến cô Nakajima bất tỉnh nhân sự chứ không chết. Vậy nên anh ấy mới hiểu nhầm rằng mình đã giết người. Nếu là một vụ giết người có tính toán thì anh ấy phải kiểm tra xem nạn nhân đã chết thật hay chưa, nhưng nếu gây án bột phát thì hung thủ sẽ rất hoang mang, chỉ cần nạn nhân không cử động nữa là tưởng rằng người ta đã chết. Okuyama bàng hoàng quá đỗi nên mới chạy ra khỏi nhà. Sau đó thì cô Nakajima tỉnh lại.”

“Tỉnh lại...?”

“Vâng. Cô ấy có xe con phải không? Chắc cô ấy phải lái xe đến nhà anh Okuyama chứ. Nghe nói chỗ để xe nhà anh ấy lại đủ rộng để chứa hai chiếc xe con, nên cô ấy đã để xe ở đó. Sau khi tỉnh lại, cô ấy đã tự lái xe về chung cư. Cô ấy không báo cảnh sát có lẽ vì cho rằng có thể đem chuyện mình bị bóp cổ ra ép anh Okuyama kết hôn. Và khi về đến nhà cô ấy mới bị hung thủ thực sự ra tay sát hại. Tôi nghĩ trên cổ cô ấy hằn lên nhiều vết tay như vậy không phải do bị bóp cổ nhiều lần trong lúc kháng cự mà vì bị hai người hành hung. Chiếc túi xách đặt trên mặt bàn ở phòng khách không phải vì cô ấy sắp sửa ra ngoài mà là vừa mới trở về nhà.”

Tôi đã thử tính toán theo giả thuyết này xem thời gian có ăn khớp không. Khi nhân viên giao hàng tới nhà Okuyama vào lúc bảy giờ hai mươi phút, má trái của anh ta vẫn chưa bị cào. Hãy giả sử anh ta bóp cổ Nakajima Kasumi ngay sau đó. Thấy cô ấy lịm đi, Okuyama tưởng mình đã giết người nên lao ra khỏi nhà. Cô ấy tỉnh dậy vào lúc bảy rưỡi rồi lái xe về căn hộ chung cư. Lái xe từ nhà Okuyama đến khu chung cư của Nakajima Kasumi chỉ mất hai mươi phút, nên cô ấy về tới nhà vào lúc bảy giờ năm mươi phút. Tiếp theo, cô ấy bước vào nhà và bị sát hại ngay sau đó... Nếu vậy, thời gian hoàn toàn thống nhất với thời điểm tử vong ước tính. Về mặt thời gian, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.

“Vậy thì ai mới là người thực sự ra tay giết hại cô ấy?”

“Trên móng tay cô Nakajima dính mảnh da của anh Okuyama, tức là cô ấy vẫn chưa kịp rửa tay. Thông thường người ta sẽ rửa tay khi vừa về đến nhà, nhưng cô ấy lại bị giết không lâu sau đó, chứng tỏ cô ấy đã bị giết khi về nhà chưa đầy một phút. Từ đó có thể suy ra rằng, hung thủ đã có mặt trong căn hộ ngay tại thời điểm cô ấy về đến nhà.”

“Hắn đã có mặt ở đó rồi ư?”

“Vâng. Hung thủ có chìa khóa dự phòng. Có thể nghĩ rằng người được trao chìa dự phòng phải là người yêu, nhưng người yêu cô ấy là anh Okuyama nên chắc chắn không phải. Nếu vậy, chỉ có thể nghĩ rằng người đó là chủ nhà. Chủ nhà đã lén vào phòng cô Nakajima vì một mục đích nào đó. Chắc người đó đinh ninh rằng vào tầm ấy cô Nakajima vẫn chưa về. Tuy nhiên, cô ấy lại trở về, trái với dự tính của chủ nhà, cho nên người này đã hoảng sợ và xông tới bóp cổ ngay khi cô ấy bước vào phòng.

Trong lúc ấy, anh Okuyama lao ra khỏi nhà mà vẫn không biết phải làm gì nên mới đi lang thang quanh khu vực nhà mình. Rồi anh ấy bị đụng xe ngay trước mặt quý khách và khai rằng mình đã “giết người”. Có điều, việc anh ấy bị khiếm thính đã làm nảy sinh hiểu nhầm và khiến mọi người lầm tưởng rằng hiện trường của vụ “giết người” chính là chung cư của cô Nakajima. Nhưng thực chất cô ấy chỉ bất tỉnh chứ chưa chết và đã trở về chung cư sau khi tỉnh lại rồi tình cờ bị sát hại ngay tại nhà, thế là sự hiểu nhầm rằng anh Okuyama chính là hung thủ chẳng những không được tháo gỡ mà càng được thắt chặt hơn. Cũng vì thế nên mới phát sinh chứng cứ ngoại phạm của anh Okuyama.”

Đúng như suy luận của Tokino, Okuyama quả nhiên bị điếc. Người ta cũng đã xác nhận được rằng thiết bị trông giống đồng hồ tinh thể lỏng đeo tay đúng là thiết bị báo hiệu trong nhà được tích hợp máy thông báo chuông cửa hay điện thoại. Không ai trong các điều tra viên có kiến thức về phương diện này cả, thành thử cho dù nhìn thấy chuông cửa hay máy điện thoại được tích hợp một thiết bị nào đó thì cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Nỗi xấu hổ này thật không để đâu cho hết.

Quản lý Isoda Kozo của chung cư Yabu đã khai nhận ngay sau đó. Thực ra hình như ông ta còn thở phào nhẹ nhõm vì đã tự thú. Ông ta chỉ bột phát giết người trong cơn hoảng loạn chứ không hề có chủ đích. Có vẻ sau khi gây án, ông ta liên tục bị lương tâm cắn rứt.

Isoda là fan cuồng của các tác phẩm mà Okuyama sáng tác, thi thoảng ông ta vẫn trông thấy Okuyama lui tới căn hộ của Nakajima Kasumi và nhận ra anh ta. Isoda đánh bạo gọi bắt chuyện, Okuyama rất vui khi biết ông ta là fan ruột của mình nên thi thoảng gặp nhau họ vẫn trò chuyện.

Isoda lẻn vào phòng Nakajima Kasumi khi cô ấy đi vắng là do Okuyama nhờ vả. Okuyama đã lên kế hoạch gọi Nakajima Kasumi đến nhà mình và giữ cô ấy ở lại vài tiếng, thế nên anh ta nhờ Isoda tìm trong phòng cô ấy để xem có phát hiện được thứ gì có thể dùng để nắm thóp cô ấy hay không. Okuyama định lấy điểm yếu đó ra làm cớ để buộc cô ta chấp nhận việc chia tay.

Tuy nhiên, Okuyama đã lời qua tiếng lại với Nakajima trong nhà mình, và trong cơn kích động ra tay bóp cổ cô ấy. Khi thấy cô ấy bất tỉnh, anh ta quá hoảng loạn vì cho rằng Nakajima đã chết nên đã lao ra khỏi nhà. Sau đó, Nakajima tỉnh lại và tự lái xe về chung cư. Isoda hốt hoảng khi thấy cô ấy về nhà sớm hơn dự kiến nên lập tức bóp cổ cô ấy.

Nếu Okuyama còn sống và biết mọi người hiểu nhầm rằng Nakajima Kasumi đã bị giết tại nhà cô ấy, chắc chắn anh ta sẽ chữa lại thành “tôi không giết cô ấy ở căn hộ chung cư” và thế là chân tướng sẽ được sáng tỏ ngay tại đó. Nhưng Okuyama đã chết, nên chẳng ai nhận ra hiện trường đã bị xác định nhầm.

Hung thủ là một nhà văn trinh thám có sở trường phá chứng cứ ngoại phạm, nên điều tra viên chúng tôi ai nấy đều cho rằng hẳn là anh ta đã vận dụng kiến thức tích lũy được cả đời để tạo ra một chứng cứ ngoại phạm lắt léo. Vậy mà trên thực tế, hung thủ chỉ gây án vì bốc đồng chứ không hề có kế sách nào hết. Chuyện chỉ đơn giản là hiểu nhầm cộng thêm trùng hợp ngẫu nhiên đã tạo ra chứng cứ ấy mà thôi.

Không biết liệu thanh tra Matsuo có phá giải được vụ án này không nhỉ?

« Lùi
Tiến »