Hà Nội Cũ Nằm Đây

Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Truyện thần tiên

❊ ❊ ❊

Simonne thích chí đặt mấy lá bài xuống nệm, xòe tay vơ nắm tiền chinh Bảo Đại nhét vào túi áo, rồi lăn ra cười. Nàng cười to quá khiến các bạn nàng tái mặt sợ bà giám thị nghe thấy thì cả bọn sẽ bị phạt, nếu bị phạt về tội đánh “ít-sì” trong giờ ngủ ít ra cũng phải quét vườn, rửa bát đĩa và một buổi nghỉ học để quỳ.

Simonne ngồi dậy, vuốt ngược làn tóc cho khỏi xòa kín mắt, thọc tay vào túi đếm nhẩm tiền xem được tất cả bao nhiêu, nàng thấy được nhiều quá thì lại cười to hơn nữa. Các cô bạn xúm lại, vật nàng ngã ra, bịt lấy miệng. Simonne giẫy mạnh, các bạn bảo nhau giữ chặt chân tay Simonne, đoạn nhét mùi soa vào đầy miệng.

Có tiếng giầy gõ ngoài hành lang. Cả bọn con gái im thin thít. Tiếng giầy ai tiến đến gần phía cửa, rồi có tiếng ho sù sụ, tiếng ho của một người già. Biết đích là bà giám thị, cả bọn đều chia nhau, kẻ thì vội tắt đèn, kẻ chui vào gậm giường, kẻ nấp sau tủ áo, xó tường.

Một lát, khi nghe tiếng giầy đã đi xa, bọn quỷ sứ mới chui ra, ai về phòng người ấy. Simonne lôi chiếc khăn tay ở miệng, ném trả một cô bạn, cười khúc khích, rón rén trèo lên thang gác về buồng.

Simonne mở ngăn kéo tìm thỏi nến mà nàng phải giấu kỹ kẻo sợ các bạn đùa ăn cắp mất, bật diêm đốt cho chảy, dính xuống bàn. Nàng ngước mắt nhìn tập lịch treo ở góc tường, tập lịch bẩn thỉu nàng nhặt được ở một phố Tây. Nàng kiễng chân, bóc một tờ, mắt nàng bỗng sáng lên vì mai là ngày chủ nhật. Sung sướng quá! Mai nàng sẽ được tạm thoát cái ngục u tối giam hãm toàn những cô trinh nữ vô duyên bạc phận này để trong vài giờ tự do sống ngoài phố phường đông vui, ngoài trời đầy ánh sáng, đầy cây xanh, bóng mát, hoa tươi...

Nàng chắc rằng ngày mai thể nào nàng cũng được ra, vì kỳ trước khi nàng đánh liều xin phép, bà Đốc vuốt tóc nàng mà hẹn chủ nhật này.

Ngày mai, các cô bạn nàng sẽ phải ghen vì thấy nàng nhảy như con chim sẻ ra ngoài cửa. Sẵn có món tiền dành dụm được từ lâu và cả món tiền được bạc tối nay, nàng sẽ gọi xe không cần mặc cả, đi một cuốc đến nhà bà cô nàng trong một ngõ hẻm ngoại thành.

Cô nàng, một me Tây già năm mươi tuổi, cằn cỗi tựa cây cổ thụ, đau ốm quanh năm. Bà có ba đời chồng đều là người Pháp: một người chết trận, một người chết vì say rượu, và một người tự nhiên bỏ bà để về Pháp chịu tang cha từ sáu bảy năm nay. Sau bảy năm ấy bà vẫn đợi chờ..., bà không hiểu duyên trời đã định hay sao mà bà thương nhớ người chồng này quá đỗi, bà buồn rầu mà sinh bệnh, hai mắt bị đau do bà khóc than nhiều quá.

Bà có một cô con gái mà cô con gái đó chính bà mãi đến bây giờ còn hoài nghi không biết rõ cô là con ai trong ba người chồng của bà, vì cô không giống người nào. Ngay đến bà, cô cũng không giống, không giống cả về hình thức lẫn tâm hồn. Cô đẹp một vẻ đẹp nhuần nhụy của người Việt, một vẻ đẹp buồn mơ, quý phái, thoạt nhìn ai cũng ngỡ cô là vị tiểu thư lá ngọc cành vàng. Cô nghiêm trang, thùy mị, ít cười ít nói, mắt lúc nào cũng như đẫm lệ. Cô hổ thẹn vì lai lịch mẹ, sầu tủi vì duyên phận mình rồi đây không hi vọng lấy được người chồng theo ý muốn của cô. Quả nhiên, cô bị mẹ ép lấy một võ quan người Pháp, cô cưỡng mãi mà không thể được, sau liều mình cô tự sát bằng thuốc độc.

Con gái quý chết được nửa năm nay, bà hối hận khóc ngấm than ngầm, bệnh rức đầu, sổ mũi, đau tim, đau ngực lại càng thêm nặng. Bao nhiêu tiền mà bà nhịn ăn nhịn mặc để dành phải bỏ ra uống thuốc, đến nỗi hiện giờ bà thân tàn ma dại, nghèo nàn. Sống cô độc, bà chỉ còn lấy cháu gái làm thân; nhưng cháu bà, Simonne cũng là đứa trẻ hoàn toàn xấu số, mẹ chết nơi đất Việt, bố chết dưới trời Âu, nên bơ vơ, Simonne phải xin vào ở “Nhà nuôi trẻ mồ côi”.

Simonne năm nay gần mười bảy tuổi. Simonne cũng có vẻ đẹp của người thiếu nữ quý phái phương Đông, đẹp đến nỗi người ta tưởng chừng trời sinh ra nàng cho bọn đàn ông, dù gan dạ anh hùng cũng phải quỳ xuống khẩn cầu nàng ban cho một chút tình. Trái với nết con gái bà cô - tức là chị nàng - Simonne hay cười hay nói, nhí nhảnh ngây thơ, ngoan ngoãn. Nhờ vậy, nàng được các bạn đều quý mến và ngay cả bà giám thị, bà Đốc cũng thương yêu.

Châm tiếp một mẩu nến khác, Simonne mở cái tủ con sơn trắng, cẩn thận lấy ra bộ áo bằng nhiễu đen. Nàng đem soi gần vào cây nến, và nàng mỉm cười, yên trí rằng những con mắt tò mò của kẻ đi đường sẽ không nhận thấy mấy chỗ thủng nàng đã vá, đã mạng rất khéo tự hồi trưa. Simonne lại lấy cả chiếc mũ dạ mà nàng mới chải đi chải lại mất nửa giờ, chiếc mũ nàng dùng từ ba bốn năm nay, nó đã bạc mầu và hơi chật khiến nàng đội lâu phải nhức đầu. Simonne tìm miếng giẻ lau lại đôi giầy đen cho bóng, song nàng lau đến mỏi tay mà vẫn không vừa ý, vì nó cũ lắm rồi. Simonne moi đôi tất đen nhét dưới nệm giường, nó cũng rách hở cả ngón chân, nhưng chỉ có một đôi ấy nên nàng vẫn quý như đôi tất lụa đắt tiền.

Đấy là bộ cánh diện ngày chủ nhật, ngày lễ, ngày tết của cô gái mồ côi.

Gió thổi tạt vào lành lạnh, Simonne nhìn chòm cây phơ phất ngoài tường, và nàng ngước mắt nhìn vòm trời cao xanh, điểm lác đác mấy vì sao thưa. Nàng vui thích nghĩ đến ngày mai nắng thu dìu dịu, nàng sẽ đi chơi khắp chốn, đi cho kỳ mỏi chân mới chịu về trường. Rồi nàng hớn hở, khe khẽ hát, cởi áo ngoài, lên giường nằm, lim dim mắt nhìn ngọn nến tàn dần...

* * *

Simonne ra ngoài đường vui tựa con sơn ca xổ lồng. Không đi xe như đêm qua dự định. Nàng đi bộ, bởi đi bộ là một cái thú khi người ta không vội vã, và còn một lẽ khác. Nàng hà tiện, không muốn bỏ ra món tiền mà tiêu đi nàng không còn hi vọng kiếm được.

Simonne tìm những phố lạ chưa bao giờ đi đến, nàng dừng chân ngắm những tòa nhà lộng lẫy của những gia đình người Pháp, lòng Simonne thổn thức khi thấy mấy cô gái Pháp ăn mặc cực kỳ sang trọng và những đứa trẻ xinh đẹp đang chơi piano hoặc đang xúm quanh cái máy hát, cười nói, nô đùa. Đến đầu phố nàng hay đứng lại để ngửa mặt ngắm bằng cặp mắt thèm muốn hình những chiếc xe hơi lịch sự in trên giấy dán ở tường, và nàng đọc rất kỹ mấy tờ quảng cáo phim chiếu bóng của các rạp Hà thành. Nàng ước ao được xem các bộ phim ấy thì sung sướng lắm.

Đã qua nhiều phố mà Simonne chưa thấy mỏi chân. Nàng đi tới Gôđa. Nàng thấy hoa mắt lên vì xe hơi xuôi ngược chẳng ngừng, lòng sôi lên vì ghen với số phận, với vẻ kiêu sa, lịch sự của người đời nhởn nhơ đi lại ngắm nhìn nhau, ríu rít chuyện trò. Nàng cảm thấy mình như mới ở một địa ngục nào ra, lẻ loi, trơ trẽn, không biết nói cùng ai, mà cũng không ai đếm xỉa đến nàng.

Thấy những hàng bán “son” bày ở ngoài hiên, Simonne sau một lúc suy nghĩ đã quyết định mua một đôi giầy vải, một chiếc áo len, và đôi tất mầu da chân.

Ôm một gói to, Simonne vui thích bước rảo chân sang bên kia hè. Những quầy hoa tươi bầy một dẫy dài bên bờ Hồ Gươm, hương thơm thoang thoảng. Simonne toan mua một bó, nhưng nàng chợt nhớ ra: mua hoa để làm gì? Nếu để biếu bà cô thì thật là việc vô nghĩa lý, vì con người già nua ấy còn thiết gì đến hoa, mà đem về trường thì nàng không có lọ để cắm, lại nữa, bà giám thị sẽ chẳng bằng lòng về sự làm dáng không xứng đáng với nàng chút nào!

Nhìn đồng hồ trên nóc Gôđa chỉ mười giờ, Simonne thấy đói, mệt và mỏi chân. Nàng vẫy một chiếc xe, khẽ mặc cả cẩn thận rồi mới dám ngồi, bởi một cô đầm xinh đẹp mà mặc cả với gã culi là một sự lạ lùng.

Simonne đẩy cửa nhà bà cô, nhanh nhảu bước vào. Nàng đoán trước rằng bà cụ hẳn như mọi lần đang nằm ho sù sụ, kêu sổ mũi nhức đầu, nhưng không, nàng ngạc nhiên thấy bà cụ hôm nay có vẻ tỉnh táo, ngồi phơi nắng ngoài sân, vừa giũ tóc ra lần chấy vừa để ý canh gác mẹt cá khô phơi trên ghế, bà chỉ sợ con mèo ốm đói kia đang rình để ăn vụng.

Simonne reo lên một tiếng, chạy sấn đến ôm cổ bà cụ mà hôn rồi nàng ngồi xuống bới chấy giúp bà cụ, kể lại những chuyện trong trường, những cái lạ nàng được gặp ngoài đường từ hồi sáng.

Một lát sau, Simonne và bà cụ vào nhà. Simonne sung sướng thấy mâm cơm đặt sẵn. Nàng chắc dưới chiếc lồng bàn kia có vài món ăn nóng sốt để thết nàng. Nuốt nước bọt và rón rén nhấc chiếc lồng bàn lên, nàng thất vọng: chỉ có đĩa rau muống già, chén nước chấm, hai con cá mắm bày trên chiếc đĩa sứt rạn, một bát thịt kho và một chiếc liễn nhỏ đựng cơm hẩm.

Bà cụ sốt sắng giục Simonne ăn, gắp cho Simonne từng ngọn rau, từng miếng cá, hình như bà cho bữa cơm như thế này là thịnh soạn lắm rồi. Nếu không có nàng, món cá kia, món thịt kia, bà cụ tất đậy kín trong nồi, treo lên gác bếp để dành ăn dần.

Đói bụng, lại được vài giờ sống tự do, Simonne ăn thấy ngon lành, hể hả hơn những bữa cơm ở trong trường.

Buông đũa bát, Simonne nhảy ra vườn cây hái một quả đu đủ chín xuống bổ ăn tráng miệng.

Bà cụ ăn xong, lại nổi cơn nhức đầu sổ mũi, vào buồng nằm rên. Simonne ngoan ngoãn, xoa dầu, đấm bóp cho bà cụ, tức thì bà cụ nằm yên ngủ. Buồn quá, Simonne đi quanh quẩn trong phòng, lục xem những tấm ảnh của bà cụ chụp với những ông Tây, người già mặc đồ nhà binh, người trẻ mặc “si-vin”, từ mấy mươi năm cũ. Nàng lại tìm thấy trong một chiếc hộp gỗ rất nhiều thư từ của tình nhân hoặc của chồng bà bên Pháp gửi sang cho bà, toàn đề “Simonne yêu quý”. Thì ra bà khi xưa cũng lấy tên là Simonne, trùng với tên nàng? Simonne mỉm cười ranh mãnh, cất trả những bức thư vào hộp.

Thấy cái tủ áo cũ kê ở góc tường hé mở, Simonne tò mò mở ra xem. Nàng ngạc nhiên thấy treo tấm áo nhung the màu hoàng yến, khuy ngọc phách, cắt kiểu tân thời. Nàng mở chiếc hộp bằng giấy, thấy một đôi sandale da trắng. Mở cái hộp nữa, nàng thấy một chiếc kiềng vàng lóng lánh, dưới chiếc kiềng có mấy cái quần lụa trắng, áo cánh viền đăng ten, và cả sơmi lụa mầu hồng, cả mùi soa, bí tất, cả phấn, sáp, nước hoa..., đủ các thức dùng trang điểm. Nàng còn thấy một cái dù màu tím sẫm, một chiếc ví tay. Những thức ấy, những quần áo ấy là của con gái bà cụ để lại khi nàng giận mẹ ép duyên mà tự tử từ nửa năm nay.

Đứng ngắm một cách thèm muốn say sưa những y phục mà từ thuở bé chưa được mó đến bao giờ, Simonne tinh nghịch nẩy ra một ý: mặc thử. Không ngần ngại, Simonne khép cửa buồng, cởi bộ áo đầm và mặc quần áo kia vào mình. Xong, Simonne xoa phấn, sức dầu thơm để chải làn tóc cho gợn sóng, làn tóc đẹp vô cùng, khiến các thiếu nữ trông thấy mà phát thèm.

Sau khi đánh phấn, thoa son, đeo kiềng, đi sandale Simonne giương chiếc dù đứng trước tấm gương hoen mờ, ngắm nghía. Simonne bỡ ngỡ không nhận ra mình nữa. Simonne lúc này là vị tiểu thư người Việt đặc biệt. Bộ áo mới đẹp làm sao! Nó ăn sát vào tấm thân tuyệt mỹ của nàng. Không ai dám bảo là nàng đi mượn, người ta chỉ biết thán phục nàng mà thôi. Ngắm một lúc, Simonne toan cởi hết ra bỏ trả vào tủ, nhưng cơn gió ở đâu thổi mạnh làm bật cánh cửa sổ con; tự nhiên tâm hồn nàng mở rộng để vui đón cả một khoảng trời cao xa lồng lộng, ánh nắng thu rực rỡ, gió thu man mác. Nàng muốn được đi chơi, đến một nơi nào xa Hà Nội, ở đấy có cây cao bóng mát, có hoa đồng cỏ nội ngạt ngào... Simonne bỏ áo, mũ, giầy của mình vào tủ, rồi hé cửa, rón rén bước ra, khẽ dặng hắng... nhưng bà cụ vẫn ngủ say.

Ra ngoài phố, ai nấy đều nhìn nàng để khen thầm nhan sắc một giai nhân. Nàng biết vậy và cảm thấy lòng hổ thẹn, bồi hồi.

Gặp chuyến xe điện, Simonne chẳng nghĩ ngợi, nhanh nhẹn trèo lên, cũng chẳng cần biết chuyến xe ấy chạy về đâu. Nàng bảo người phát vé bán cho chiếc vé mà nàng có thể ngồi tới khi xe chạy hết đường nàng sẽ xuống. Và nàng mỉm cười nói tiếng Pháp cho người ta biết rằng: nàng chỉ có việc đi chơi phiếm để hưởng một buổi trời thu mát mẻ, “một ngày tự do”.

Hơn nửa giờ, Simonne đã đến cuối con đường sắt. Người ta xuống cả, nàng cũng xuống.

Lững thững đi lên một quãng ngắn, nàng hỏi một người, người ấy cho biết đây là tỉnh Hà Đông, mà dòng sông chảy dưới cầu kia là sông Nhuệ.

Simonne rẽ sang bên phải, đi theo dọc bờ sông. Nàng nhìn những xóm làng sau rặng tre xanh im lìm không một bóng người. Nàng đi mãi, qua một ngôi nhà có vườn hoa rất đẹp. Thích quá, nàng đứng lại nhìn vào. Một con chó sắp xồ ra thì may có một bà già ra đuổi nó đi. Nàng lễ phép chào bà cụ và xin bà lão cho phép nàng vào hái vài bông. Bà lão niềm nở vui lòng. Những đóa hoa lạ nàng chẳng biết tên, dưới làn gió hiu hiu ngoài sông đưa lại nhịp nhàng uốn éo tựa hồ vui vẻ đón chào nhan sắc của nàng. Nàng đi giữa những luống hoa, dịu dàng tha thướt như nàng tiên dạo chơi trong vườn Thượng uyển. Tà áo mỏng rập rờn bay lướt trên hoa như cánh điệp, và muôn vàn đóa hoa đua nhau ngả theo như hôn, như đón áo nàng, như giữ nàng đứng lại, mời nàng cúi mình đưa bàn tay ngọc mà hái, đem về phòng ngủ thả vào bát sứ, cắm vào lọ đẹp, rồi nâng niu chúng mãi tới khi tàn. Nhưng than ôi, nếu phải hoa có hồn hoa sẽ tủi... vì nàng tiên ấy chỉ đẹp có một ngày, bởi không phải lúc nào nàng cũng được yêu hoa như các nàng tiên khác ở cõi trần. Tấm mình ngà kia, chốc nữa sẽ phải mặc lại chiếc áo đen buồn thảm như chiếc áo thầy tu, bàn tay đẹp nọ chỉ lát nữa thôi sẽ cầm chổi quét sàn, rửa soong, rửa đĩa, rẫy cỏ ngoài vườn... Nàng, hỡi ơi, chỉ là một kẻ hồng nhan đầy tục lụy, lạc vào một giấc mơ tiên!

Hái xong mấy bông hoa đẹp nhất vườn, nàng dúi hai hào vào tay thằng bé con đứng đó, rồi cúi chào bà lão, trở ra. Nàng đi lên nữa, ngửa mặt nhìn mây trôi, ưỡn ngực hít gió trời, nàng gửi nụ cười âu yếm tặng Thiên nhiên. Mỏi chân, nàng đến ngồi dưới một gốc cây cành lá um tùm rủ trên mặt nước. Mấy con đò im đậu bên sông.

Rồi trong bóng nước, bỗng nhiên in bóng một người cạnh bóng nàng. Giật mình, nàng ngảnh lại. Một người đàn ông trẻ tuổi vận âu phục rất sang, tay cầm máy ảnh, cúi chào nàng:

- Thưa cô, cô cho phép?

Nàng kinh ngạc:

- Cho phép gì, thưa ông?

Anh nói ngọt ngào:

- Cô cho phép tôi chụp tấm ảnh cô ngồi trong bóng lá bên sông. Ồ..., đẹp quá! đẹp quá! Ánh sáng rất đều, dáng điệu rất tự nhiên! Xin cô cứ ngồi như thế, đừng động đậy... Cô nhếch miệng cười cho tươi... cô ngước mắt nhìn con chim ở đầu cành rập rờn mặt nước kia kìa... Thế! Xong rồi!

Anh chạy lại gần nàng cám ơn lần nữa. Rồi thân mật, anh ngồi ngay cạnh nàng, trong khi nàng còn bỡ ngỡ ngạc nhiên không hiểu anh là hạng thế nào, và không rõ tại sao nàng cứ như bị thôi miên ngồi yên cho anh chụp ảnh, hơn thế, nàng lại cười, lại nhìn con chim xanh đu ở cành cây..., nàng đã dễ dàng, ngoan ngoãn tựa một người tình chí thiết của anh.

Hối hận, nàng vùng đứng dậy giận dữ:

- Ông là ai mà dám chụp hình tôi trong khi tôi chưa cho phép? Ông không lịch sự! Tôi sẽ kiện ông tại tòa!

Anh cười khanh khách, lễ phép đáp:

- Cô kiện tôi xin chịu, nhưng thưa cô, cô đẹp quá, cảnh trời đẹp quá..., nếu không chụp được thì suốt một đời nghệ sĩ tôi sẽ không bao giờ còn gặp một người khác đẹp như cô, sẽ không bao giờ còn gặp cảnh trời đẹp như cảnh trời này. Xin cô vui lòng thể tình cho. Vả một mỹ nhân có bao giờ giận dữ, bởi như thế vẻ đẹp sẽ giảm nhiều.

Anh nói khéo quá, nàng phải mỉm cười. Tức thì, anh tiến đến nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng. Nàng ngây dại ngã lòng, không kháng cự, theo anh cùng ngồi xuống.

Ánh nắng từ trên cành cây cao dọi xuống làn tóc lăn tăn như sóng gợn, bóng cây rắc loang lổ xuống áo nàng như dệt thành những tràng hoa. Nàng đẹp vô ngần!

Anh say đắm nhìn nàng..., nàng cũng vậy.

- Cô có thể cho tôi biết tên.

- Ông hỏi làm chi vô ích. Là bạn ngồi chơi ngắm cảnh đẹp trong chốc lát, cần gì phải biết họ tên nhau.

- Tôi cần được biết để vài hôm nữa, khi ảnh rửa xong, tôi sẽ gửi đến tận nhà tặng cô.

Ý muốn có tấm ảnh không cho nàng kín đáo như vậy mãi, nàng khẽ trả lời:

- Simonne!

Anh biên vào cuốn sổ tay.

- Và Simonne làm ơn cho biết luôn chỗ ở.

Trời ơi! Liệu nàng có can đảm cho anh biết chỗ ở của nàng? Không, không! Nàng đâu có can đảm ấy! Ai lại dại dột mà tự thú với kẻ đang ngưỡng vọng nhan sắc mình rằng mình là cô gái mồ côi ở trong nhà nuôi trẻ mồ côi.

Nàng im lặng.

Anh gặng mãi, nàng đáp buồn rầu:

- Ông đừng hỏi nữa. Những cái đó nào có nghĩa gì. Chỉ ngày hôm nay ông mới thấy em, đến ngày mai thì hết rồi, ông không thể thấy em được nữa đâu, ông ạ...

Sự liên tưởng đưa trí nàng đến hình ảnh bà cô ốm yếu trùng với tên nàng, nàng cau mày, mỉm cười:

- Nếu ông tới nhà em mà hỏi, thì có lẽ ông chỉ thấy một Simonne già nua, xấu như hủi, bẩn như ma, đón ông vào để mà kêu than với ông về bệnh sổ mũi, rức đầu, bệnh tật suốt tháng năm...

Anh la lên một tiếng, nhìn nàng như nhìn một cái gì quái gở, nhưng rồi anh lại thản nhiên cười:

- Simonne làm như là một con tinh thay hình đổi dạng, hiện lên để ghẹo đùa tôi!

Nàng cũng mỉm cười:

- Hơn cả một con tinh! Lúc này, chính thực em không là... em, ông ạ. Em chỉ là một nhân vật sống trong những truyện thần tiên mà thôi.

Anh cho là câu chuyện khôi hài thú vị, liền bá lấy cổ nàng:

- Vậy em hãy ban cho kẻ này một cái hôn, gọi là chút duyên may của người tiên, kẻ tục.

Anh đặt môi lên má nàng, xuống môi nàng. Nàng rùng mình, bủn rủn cả thịt da.

Nắng chiều sắp tắt sau cái hôn dài mà nàng trinh nữ lần đầu được hưởng, mà gã phong tình như con bướm thành tinh lượn bay khắp trời hương đã mê ly hút giọt mật đầu. Giọt mật đầu ấy là một lời thơ ở môi nàng: “Em muốn yêu anh”.

Nhưng đó chỉ là câu nói vô tình buột miệng trong cơn cảm khoái, vì vậy, Simonne cuống quít gỡ tay anh đứng dậy, nhìn hoàng hôn lòng lại nhủ lòng: “Một ngày tự do đã hết rồi!”.

Nghĩ ra một kế để gỡ thoát tay anh: nàng vờ để rơi vài bông hoa xuống sông, bảo anh xuống vớt. Chờ lúc anh lúi húi bám rễ cây lần xuống, nàng rón rén bước đi một quãng rồi cắm đầu chạy.

Nhưng không biết nghĩ sao, nàng đứng lại, lấy ngón tay viết xuống bãi cát địa chỉ của bà cô nàng, và để làm dấu hiệu cho chàng biết, nàng cắm lên hàng chữ ấy mấy bông hoa.

Ra đến đường sắt, may gặp chuyến xe điện sắp đi Hà Nội, nàng vừa kịp nhảy lên thì tầu chạy. Tầu chạy được quãng dài, nàng mới thấy chàng chạy đuổi theo giơ tay vẫy. Nàng thương hại cũng giơ mùi xoa vẫy. Một nỗi buồn bỗng xâm chiếm cả tâm hồn, nàng đưa khăn lên làn môi thắm như để lau, để xóa một vết gì nhơ bẩn, một vết của Tình yêu.

* * *

Về đến nhà bà cô thì sẩm tối, Simonne trống ngực đổ hồi, sợ hãi bước vào. Bà cụ mới qua cơn sốt, đang ngồi róm bếp thổi cơm. Thấy bà cụ mải cúi đầu thổi lửa, quay lưng ra không biết có người vào, Simonne mừng rỡ, tháo giầy cầm tay, rón chân khe khẽ vào buồng.

Nàng bối rối tháo kiềng, cởi quần, cởi áo, trải ra giường gấp, bỏ vào hộp; rồi sau khi cất đủ mọi thứ vào trong tủ như trước, nàng mới yên lòng mặc bộ áo của mình. Nhìn vào gương, nàng buồn rầu ngao ngán quá. Bây giờ, nàng đã trở lại nguyên hình một cô gái mồ côi, áo giầy toàn một màu đen lạnh lẽo, nàng cảm thấy mình già, xấu hẳn đi.

Mặc xong, Simonne lại rón rén bước ra. Bà cụ vẫn bận cắm cúi ghế nồi cơm, nàng đến ôm vai bà cụ.

Bà cụ lau nước mắt vì khói ngước nhìn cháu, mếu máo cười:

- Cháu đi chơi có vui không? Ăn cơm đã rồi hãy về trường.

- Cháu về trường muộn quá. Thế nào cũng bị bà giám thị mắng, rồi sẽ bị phạt, cháu đang lo sốt cả người đây. Không biết bao giờ cháu mới lại được ra thăm bà...

Nàng ôm trong cánh tay gói hàng mua “son” ban sáng, chào bà cụ, nghẹn ngào ra cửa. Nhưng sực nhớ một điều, nàng lại trở vào, nũng nịu:

- Bà ơi, cháu hỏi cái này bà đừng giấu nhé!

- Cháu cứ nói đi.

Nàng vuốt mớ tóc bạc của bà cụ, giọng ngây thơ:

- Cháu thấy trong tủ có bao nhiêu là quần áo, cả dù, kiềng, giầy, phấn sáp nữa. Chắc của chị Jacqueline, nhưng chị đã chết rồi, bà còn giữ những vật đó làm gì cho thêm thương nhớ, hả bà?

Bà cụ nhìn cháu, nước mắt dưng dưng:

- Bà cũng định sáng mai mang tất cả đến nhà Vạn Bảo cầm, hoặc hàng xóm có ai mua, bà bán đứt để lấy tiền ăn, vì bà túng bấn quá, gạo hết cả rồi, áo rách hết cả rồi...

Nghe bà cụ khóc, nàng đau đớn an ủi rồi lủi thủi bước ra. Nàng không hy vọng được mặc bộ quần áo ấy nữa để gặp anh. Nhớ lại những câu chuyện thuở bé được nghe mẹ kể, nàng tự ví mình như nàng tiên vẽ trong tranh, cảm lòng thành của gã thư sinh, nàng tiên hiện hình, rồi bị chàng rình xé nát bức tranh, nàng tiên đành phải ở với chàng, không bao giờ được về tiên giới. Simonne cũng vậy. Như nàng tiên mất cánh để ẩn hình giỡn gã si lang. Simonne từ đây, than ôi, cũng bị mất bộ y phục đẹp, tức là mất cả phép nhiệm mầu để quyến rũ lòng người... Bà cô nàng sắp mang nó đi cầm bán rồi! Nàng đành mãi mãi làm cô gái mồ côi nghèo khổ, nàng sẽ phải trọn đời trốn lánh mặt anh!

Simonne tần ngần đứng trong cửa kính, nghe tiếng gió thở dài ảm đạm ngoài song. Nàng nhìn gian phòng u tối như địa ngục, lúc này vắng tanh ngoài tiếng mọt kêu.

* * *

Sau buổi gặp nàng, anh vẫn lang thang đi khắp chốn để tìm.

Anh đã lần đến một túp nhà tiều tụy ở một xóm ngoại thành, theo như nàng đã viết trên mặt cát bên bờ sông Nhuệ... Anh gõ cửa và lên tiếng gọi, một bà lão bước ra.

- Cụ làm ơn cho tôi biết có phải đây là chỗ ở của Simonne?

Bà cụ lặng yên nhìn khách, rồi sực nhớ đến một cái tên đã chôn sâu trong dĩ vãng, bà cụ nhếch miệng cười như khóc, để hở hàm răng còn trơ lại vài chiếc:

- Simonne! Simonne! À, phải, đó là tên tôi hồi trẻ. Thày muốn hỏi gì? Hay là có thư của ông ấy ở bên Pháp gửi về cho tôi?

Rồi theo tật quen, bà kể lể:

- Cực khổ lắm, thầy ạ. Ba người chồng Pháp, kẻ chết, người bỏ, tôi ngày nay già nua nghèo khó, đau ốm quanh năm. Đã vậy, có một đứa con gái lớn, thương nó, tôi ép nó lấy một người lương những ba trăm, thế mà nó hờn duyên tủi phận, giận tôi, uống thuốc độc mà tự tử... Thế có thảm không hả thầy?

Bà cụ bưng mặt vật đầu vào cửa khóc rưng rức. Anh chán chường không đáp, vội bước đi.

Càng nghĩ đến bà cụ anh càng hoảng sợ, rùng mình. Thực đúng như lời nàng nói: “Nếu ông có tìm thì ông chỉ thấy một Simonne già nua, bẩn như khỉ, xấu như ma, sẽ kêu than với ông về bệnh tật ốm đau...”.

Chẳng lẽ, Simonne - bà cụ bẩn như con hủi này, với Simonne - thiếu nữ đẹp tuyệt trần ngồi bên sông hôm ấy là một người ư?

Anh mê hoảng ngỡ mình gặp phải yêu tinh, hay như lời nàng nói, anh đã gặp một nhân vật sống trong những truyện thần tiên hoang đường.

Lang thang suốt một ngày đêm dưới bầu trời đầy mây và lá rụng, anh càng thấy lòng hoang mang, vương vấn khi nghĩ đến người con gái đẹp kỳ dị và say sưa cùng giấc mơ tiên chửa tàn...

(Đăng Tiểu thuyết thứ bảy số 179/1937)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026