Thốt nhiên, Linh ngồi nhỏm lên rối rít hỏi Hiền:
- Mình đau lắm à? Thế bây giờ định làm sao?
Hiền nhăn nhó xuýt xoa, gắt với chồng:
- Vào hộ sinh chứ còn làm sao nữa!
Tức thì Linh mở tủ bưng ra cái thúng mà Hiền đã xếp sẵn áo quần của cô, quần áo khăn lót của đứa con sắp đẻ; rồi anh cuống quýt ra mở cửa gọi xe. Đang lúc đêm đông khuya khoắt nên từ đầu phố đến cuối phố không có một cái xe nào. Linh phải chạy sang phố khác, mất hồi lâu anh mới dẫn được một cái xe về cửa.
Anh run cầm cập vì rét và vì xúc động, mặc vội vàng quần áo. Hiền vừa khoác xong chiếc áo măngtô, lại nhăn nhó kêu đau. Linh đánh thức thằng nhỏ dậy sai đóng cửa, rồi dìu Hiền ra xe. Anh đẩy con bé ở lên ngồi cạnh đỡ cho Hiền ngồi vững.
Anh bước rảo chân để theo cho kịp. Có lúc anh phu xe xuống con đường dốc, chạy nhanh quá, anh cũng phải chạy nhanh, thật là thảm hại. Giờ ấy, bên hè tối, thỉnh thoảng một vài ả điếm ở nhà nhảy, tiệm hút ra, đi nép vào nhau, ôm ấp lấy nhau cho khỏi rét. Anh kéo sụp mũ xuống để họ không nhìn rõ mặt và đi chậm lại, y như một đãng tử vừa lăn lóc ở một động phủ nào ra.
Xe đỗ trước cổng nhà hộ sinh. Linh kiễng chân với lấy đầu sợi dây chuông, giật. Một người đàn bà bưng miệng ngáp bước ra, và hai ba con chó cũng xổ theo, sủa nhặng sị. Anh đỡ cánh tay vợ bước lên mấy bậc thềm cao để vào buồng đẻ. Và trong khi Hiền ở trong buồng đẻ cho bà Đốc thăm thai thì người chồng khôn ngoan ấy đi chọn một cái giường trong phòng hạng nhất. Lúc chọn được giường rồi, anh đến cửa buồng đẻ thập thò ngó vào xem. Nhưng lại vướng tấm màn.
Bỗng có tiếng xuýt xoa, rồi tiếng rên khe khẽ. Đích thị là vợ yêu của anh đang đau. Anh bứt rứt... và tự cấu mạnh tai mình một cái, làm như thế để được cùng vợ cùng đau. Bây giờ thì tiếng rên đã trở thành những tiếng kêu. “Khốn khổ, em đau đến thế kia ư? Hiền! Hiền ơi!”. Anh muốn đâm đầu qua tấm màn để thét lên, và để nhìn xem vợ mình ra sao.
Nhưng ngó lại sau lưng, anh thấy mấy người sản phụ nhìn mình dữ quá. Vừa định lùi lại sau một bước thì một người bên trong ra vấp phải anh. Đó là một cô đỡ xinh xinh. Cô nhìn anh, cười rất duyên:
- Ông chịu khó đứng đây chờ một lát. Chỉ lát nữa thôi là ông đã có em bé ẵm.
Cô cười khanh khách. Mấy người đàn bà đẻ cũng cười họa theo. Mặt Linh đỏ bừng bừng. Anh oán cái “con bé xinh xinh” tai quái ấy quá.
Tiếng kêu của vợ anh càng to hơn nữa. Anh nghe thấy rõ cả tiếng thở nhọc mệt đứt quãng và tiếng nghiến răng ken két. Anh hoa mắt, hình dung thấy Hiền đang nằm trên một chiếc bàn dài, tóc xõa, mặt tái nhợt, người run lên. Xung quanh bàn, mấy người đàn bà đỡ đẻ, mặt thản nhiên đứng đón chờ đứa bé. Anh thấy hiện ra mấy tờ báo đăng những cái tin rùng rợn về các sản phụ hoặc chết ngay trên bàn đẻ, hoặc sinh ra những quái thai..., anh rùng mình chuồi tay víu lấy mặt tường.
- Trời ơi, sao mà đau đớn thế này! Tôi chết mất!
- Cố một hơi này nữa! Mím miệng lại! Cố đi!
Linh run bật cả chân tay, tim đánh thình thịch trong lồng ngực.
Trong buồng đưa ra tiếng thở phều phào của Hiền, nhanh và gấp.
Tiếng giục giã xen vào:
- Cố lên! Mím miệng lại đi!
Ở ngoài cửa phòng, tự nhiên Linh cũng mím môi lại..., và anh khom người xuống hai tay ôm lấy bụng, cũng cố rặn một hơi...
- Cố đi, cái đầu ra một nửa rồi! Cố đi!
Linh ôm bụng, mím môi rặn một hơi dài nữa. Người chồng chung thủy ấy tâm niệm rằng, mình làm như thế để giúp sức một cách gián tiếp cho người vợ yếu đuối mà chưa bao giờ bằng phút này anh thương xót vô cùng, thương xót đến có thể đập đầu vào bức tường này cùng chết, nếu không may có làm sao.
- Nào cố đi! Còn một nửa nữa thôi!
Theo lời thúc giục bên trong, Linh lại rặn... Mặt anh đỏ gắt, tóc dựng ngược, môi anh cắn vào nhau rớm máu, cả người anh tựa hồ bốc lên một hơi men rượu mạnh.
- Ra rồi!
Tiếng trẻ khóc oe oe, tiếng chậu thau chạm vào nhau, và tiếng cười nói rối rít ở trong phòng.
Linh lảo đảo, dựa lưng vào góc tường, có vẻ mệt rũ như người mẹ mới làm xong cái việc cho ra đời một đứa con.
Con bé ở tất tưởi chạy ra báo tin mừng:
- Thưa cậu, chú bé ạ. Bà đỡ còn đang tắm.
Linh thở phào một cái, đưa cả mười ngón tay lên vuốt mớ tóc rối cho dẹp xuống, và rút mùi soa đưa lên mặt lau lia lịa một hồi.
Anh chạy đến cái giường mới chọn ban nãy, gieo mình nằm xuống. Anh lim dim mắt, nghĩ đến cái khoái của người cha bắt đầu tự lúc này. Anh lấy thuốc lá hút, thở vung khói sang cả các giường bên...
Một lát, một người đàn bà khỏe mạnh, săm săm bế Hiền ra. Anh vùng đứng lên để trả chỗ nằm cho vợ.
Hiền mặt xanh xao, mặc quần sọc đen - cái này làm cho anh lạ mắt - nằm thẳng cho người đàn bà kia bóp dầu và lăn chai chườm bụng. Cô âu yếm nhìn chồng, và nhân khi người đàn bà ấy xoay lưng lại để xỏ bít tất cho, tức thì mắt cô sáng lên, cô đặt một ngón tay lên môi hôn vọng về phía chồng, y như đôi tình nhân mới.
Cô đỡ mà Linh gọi là “con bé xinh xinh”, ẵm đứa trẻ sơ sinh ra.
Linh sung sướng vồ ngay lấy. Anh ngắm nghía thấy nó hao hao giống mình và hao hao giống cả vợ, nghĩa là nó đẹp. Anh hôn con một chặp, quấn lại cái lót, bế con rất gọn gàng, rất khéo, hình như trời sinh ra anh là chỉ để làm những công việc ấy.
Anh nhảy một bước đã ra đến ngoài đường.
Đèn thành phố bây giờ mới tắt. Chuyến xe điện sớm đang rít bánh trên đường sắt ở đằng xa đâm tới. Người phu đưa những nhát chổi khô khan, rời rạc quét lá sấu rụng xuống khắp mặt đường. Gió bình minh lạnh buốt. Anh kéo cổ áo lên, thọc tay vào túi quần, gõ mạnh gót giầy xuống gạch, vừa đi vừa phác sẵn trong đầu một bức thư gởi vào Sài Gòn cho bố mẹ để các cụ mừng mới được có thằng cháu đầu, và anh cố nghĩ một cái tên hay đặt cho nó để ngày mai ra tòa Đốc lý khai vào sổ sinh.
Phác xong bức thư và tìm ra cái tên thật hay đặt cho con rồi, người thanh niên bắt đầu được làm cha ấy kiêu hãnh ngửa mặt lên nhìn thiên hạ. Nhưng sớm quá, thiên hạ còn ngủ cả trong chăn, nên người cha ấy lại gõ gót giầy mạnh hơn, huýt sáo miệng vang đường, hăm hở đi hoài, chỉ mong gặp một bạn nào quen để mà bắt tay thật chặt.
(Đăng Tiểu thuyết thứ bảy số 229/1938)