"Thúy, đi xem hội “Ngày học sinh” với chúng tớ.
- Mình không đi được, bận lắm.
- Bận thêu khăn tay tặng Lãng?
- Hay chui vào phòng kín làm thơ?
- Mình van các bạn…
- Hay có cuộc hẹn hò với người tình trên chùa Láng?
- Đừng nói nữa mà! Thôi, đi đi…
Thu Hương, Bích Nguyệt, Tuệ Hà, nháy nhau cười giòn giã, rồi cùng châu đầu trước tủ gương, cầm “húp” đập lên má, bôi thêm son lên môi, uốn lại mái tóc cho bồng, kéo nếp áo cho phẳng phiu. Riêng Thúy bị các bạn giễu đùa thì ngồi thừ một chỗ, buồn rầu.
Một cơn gió nhẹ lướt vào cửa sổ. Trong chiếc hộp vuông đựng đồ kim chỉ, một mảnh lụa rớt xuống đất, để hở mấy mẩu giấy xanh cô vừa xé vụn.
Tự nhiên, Thúy cảm thấy buồn lạ lùng.
Bích Nguyệt chế cô đi với người tình trên chùa Láng? Cô thẹn thùng, không chối cãi. Vì một ngày xuân, cô mua hương hoa, xin phép mẹ đi lễ Phật. Trước cửa đền, cô đã gặp chàng… Nhưng, ô hay! Người cô yêu thấy cô vội vã quay đi, như không hề quen biết. Cô tê tái bước vào đền dâng hương hoa, quì trước phật đài thổn thức, lâm râm khấn vái, cầu đấng Thiêng liêng ứng cho cô quẻ thẻ cầu duyên. Rồi cô thẩn thơ trên đường vắng, chợt trên gò cao cô thấy người cô yêu đang kề vai một thiếu nữ tuyệt xinh, tà áo màu lả lướt vờn gió.
Nghiến răng, cô ngậm ngùi rủa phận, gọi xe, vội vã trở về.
Về đến nhà, cô vô tình nhìn bóng mình trong gương. Thì ra, than ôi, cô già, cô xấu, nét vô duyên in trên khuôn mặt võ vàng. Từ đấy, cô căm hờn chàng trai ấy, và những chàng trai khác. Họ là lũ người thù địch, họ là lũ người… “khốn nạn”, nỡ coi cô như mảnh lụa gợn nhiều mấu khi soi ra ngoài ánh sáng.
Cô buồn giữa lúc chúng bạn cợt đùa, chế giễu, thi vẻ đẹp tươi tắn bên một cái sắc tàn!
- Thúy ơi!
- Có thích cùng bọn này ra nhà Khai Trí, ngồi xe hoa, ném confetti vào đầu các anh chàng thán phục mình…
- … Nhưng tớ xấu số… trời ơi, … tớ xấu số, không được như các bạn.
- Nếu không xinh, sao được người ta cầu khẩn mời đi chơi chùa Láng; được người ta đứng chầu suốt đêm dưới cửa.
- Tớ bị người ta chê xấu khi rõ mặt rồi...
Ngượng ngùng đáp bạn, cô cười đau xót giữa lúc các bạn khúc khích, khoác tay nhau nhảy xuống cầu thang.
Cô hé cửa sổ, nhìn xuống phố. Một chiếc xe hoa chạy về phía hồ Hoàn Kiếm; người xuôi, kẻ ngược rộn ràng.
Một đám hội lớn. Một ngày vui.
Thốt nhiên, cô thấy trái tim mình cũng đập một điệu vui ca rộn ràng. Cô vùng đứng lên, ngảnh về phía chiếc bàn thấy mấy hộp phấn sáp của các bạn ban nãy vội đi còn bỏ lại. Cô cầm hộp phấn… phân vân không biết có nên thoa một chút lên màu da vốn quen mộc mạc…, rồi mở hộp son, cô băn khoăn không biết có nên tô một chút lên vành môi.
Bỗng cô ngước mắt nhìn lên mấy tấm ảnh của ba người bạn gái - cái nào cũng tô màu lộng lẫy, tươi mát như những cánh hoa nhung. Cô thèm có được nhan sắc ấy; thế rồi, quả quyết, cô đóng các cửa, đến trước gương trang điểm.
Một lát, cô mở các cửa ra cho ánh sáng lùa vào. Cô mỉm miệng cười, thấy mình không xấu lắm. Nghĩa là cô đẹp, … hơi đẹp.
Đoạn, cô với chiếc áo dài của bạn treo trên mắc, mặc vào. Cô thấy mình khác hẳn đi… đẹp hơn lên, rồi cô hối hận: “Nếu hôm xưa, mình cũng đẹp như buổi hôm nay thì đâu đến nỗi anh ấy nỡ ngảnh mặt đi, không thèm đoái hỏi”.
Đến cửa nhà Khai Trí, cô đi lẫn vào đám hội ồn ào. Cô bị người ta xô đẩy vào bậc thềm mấy hiệu buôn. Cô phải tìm một chỗ đứng để từ đó có thể nhìn tứ phía.
Đoàn xe hoa lần lượt diễu trên đường. Những tiếng reo hò vang động, rồi cơn mưa hoa giấy tới tấp bay lên đầu, lên mặt các thiếu nữ ngồi trên những chiếc xe kết đầy hoa thắm, lá tươi… Các bạn trai háo hức đi tìm người đẹp để tung hoa, để bơi lội vẫy vùng trong lớp… sóng hoa.
Cô đứng một chỗ, chỉ một chỗ, hồi hộp chờ một nắm giấy đỏ, vàng, xanh, trắng gieo rắc lên mái tóc, chờ một cặp mắt đầy ánh vui, âu yếm nhìn mình… Nhưng…, cớ sao… Cớ sao, người ta chỉ tranh nhau tung hoa lên đầu, lên má bọn thiếu nữ ngây thơ, xinh đẹp đứng tận phía sau cô… Người ta thờ ơ, hờ hững, chẳng thèm nhìn nhận một người thiếu nữ quá xuân đang nhọc lòng khát khao, mong mỏi một sự vuốt ve thoảng nhẹ của cánh hoa giấy vô tình giỡn bay.
Buồn bã, cô toan rẽ lối trở về.
Nhưng đột nhiên, cô bị tối tăm mặt mũi, hai má cô bị rát hẳn đi. Cô vội mở mắt ra: tóc cô, áo cô lốm đốm những hoa… Mừng, tủi, bàng hoàng, sung sướng - khóe mắt cô ứa lệ - cô giơ tay vuốt má.., thấy ngón tay dính… một vết bùn! Cô ngoảnh về phía có tiếng cười khúc khích: một đứa trẻ tinh ranh đang cúi nhặt những bông hoa bị vùi trên vỉa cống và lượm những mảnh hoa giấy bị người ta giày xéo dưới chân để, lần nữa, ném tặng cô.
Đau đớn, Thúy rút khăn tay xóa vết bùn trên má, và lau những giọt nước mắt đang rưng rưng ứa ra trước giây phút bàng hoàng sung sướng hiếm hoi ấy.
(Đăng Tiểu thuyết thứ bẩy số 222/1938)