Vội vàng, Hương bỏ cả giầy len lén ra thang gác xuống dưới nhà, chui vào buồng tắm trốn. Hương chưa kịp thở, một que diêm đã bật lên, một lão già sặc rượu đứng ôm bụng cười hềnh hệch, rồi xô cả cái mình vĩ đại vào, ôm chặt lấy Hương. Hương giãy giụa, lão già càng ghì mạnh, sau cùng, Hương khụy xuống góc tường, tóc tung rã rợi, và máu ở môi Hương bật ra tê xót.
Tức uất người, Hương co chân đạp lão già rồi Hương cực thân ôm mặt khóc. Lão già càng cười lớn, cúi xuống hôn gáy Hương, hôn tóc Hương, xoa nắn đôi vai tròn trĩnh của Hương. Hương đẩy lão ra, lão sán lại gần. Lão nhét vào tay Hương tờ giấy bạc. Hương ném trả, lão tức mình bế xốc Hương ra vừa lớn tiếng gọi bà chủ để mách tội Hương không tiếp quan viên, vừa lôi tuồn tuột Hương lên thang gác.
Thấy mụ chủ nhìn mình như đe dọa, Hương đành nuốt khổ, vấn lại tóc, gài lại khuy áo, theo lão già lên.
Cả bọn cười rộ để hoan hô:
- Quan Nghị đi ăn mảnh ở xó nào mà lâu thế?
- Quan Nghị còn đĩ tính lắm!
- Em Hương…
- Bà Nghị chứ! Chớ quên thế, quan Nghị giận.
- Ừ thì bà Nghị ngồi lên đây tiêm hộ điếu thuốc tất niên nào! Bàn tay xinh thế kia mà tiêm thuốc thì hút kỳ chết cũng đáng. Có phải không quan Nghị?
Lão Nghị già gật gù, cười khoái trí như khi trúng cử. Bọn kia cười to hơn, tựa hồ các cử tri đang hy vọng được mời đi ăn cơm Tây, mời xuống xóm.
Hương lại nén lòng, ngồi lên sập. Họ tranh nhau, đẩy nhau để được gối đầu lên hai bên đùi Hương. Thỉnh thoảng họ làm cho Hương đau phải kêu oai oái. Họ vây chặt xung quanh cho Hương khỏi chạy. Họ thở khói thuốc phiện cho Hương hít phải mà ho sù sụ, mặc dầu khói thuốc đã khiến Hương say choáng váng, mặc dầu Hương van lạy họ đủ điều, ngảnh mặt đi, hoặc vơ lấy chiếc gối để che.
Nước mắt Hương ứa trào ra, nhưng họ lại khôi hài cho kỳ Hương phải bật cười, rồi nhân dịp, họ cười theo ầm ỹ, thực là một cuộc vui đầy đủ.
Bây giờ, họ kéo nhau sang tiệm khiêu vũ đằng cuối phố, chỉ còn vài ba người nằm lại. Mấy người này lành hơn cả, họ để Hương được ngồi yên.
Hương cầm dao bổ một quả cam. Vô ý, lưỡi dao sắc cắt sâu vào thịt, máu chảy ròng ròng. Hương vội chạy ra ngoài bao lơn, dúng ngón tay vào chậu nước. Máu đào loang khắp chậu, Hương rùng mình một cái nhẹ, người nàng run lên. Hương sực nghĩ đến đêm nào, nàng nhẹ dạ, tin lời dỗ dành dịu ngọt của một người trẻ tuổi để đến nỗi công giữ gìn bao năm bị phá hoại nửa giờ.
Những khi ngồi nghĩ lại, Hương chỉ nhớ lơ mơ như giấc chiêm bao rằng đêm ấy, cái đêm đầu tiên, nàng nằm trên một tấm giường là lạ sau khi ký giấy bán mình cho mụ Bảy để lấy vài chục bạc nuôi cha…, nàng chỉ nhớ lơ mơ rằng cũng đêm ấy, người ta bắt nàng phải ngồi ca cho một bọn đàn ông nghe, rồi nàng bị ép nằm với một người trẻ tuổi… Nàng sợ hãi, mê man như một cô dâu mới, sợ hãi, mê man quá đến nỗi nàng không dám kêu van cũng không dám kháng cự gì…
Hương lấy chiếc mùi xoa lụa nhỏ quấn ngón tay rớm máu. Nàng quay vào ngồi một lát thì tiếng hò hét, tiếng giầy dẫm thình thịch ngoài cầu thang làm Hương tái mặt.
Bọn lão Nghị đã lộn về. Lão thét giục làm cháo. Lão ôm chầm lấy Hương, sốc lên tay ẵm, chạy khắp phòng. Hương giãy giụa, kêu la, lão cúi xuống gắn cả bộ râu rậm, cả bộ môi xám xịt vào miệng Hương làm Hương ngạt không dám kêu to nữa. Lão cười sằng sặc, nước bọt lẫn cốt trầu bắn be bét vào mặt Hương. Hương oằn ẹo, ngả đầu xuống, lão càng ôm chặt, phăm phăm chạy vào buồng, đóng sầm cửa lại.
Bọn chị em đồng nghiệp ngả nghiêng, nhí nhảnh trên lòng các quan viên, được dịp cười, càng vỗ tay reo để trợ vui. Hương biết các chị em thù ghét mình, không che chở cho mình là vì từ hôm bước vào nghề, Hương chỉ âu sầu ngồi một xó, lãnh đạm với tất cả mọi người. Họ cho là Hương làm bộ, nên họ cố ý xui giục quan viên hành hạ, giày vò, giễu cợt Hương cho bõ ghét.
Bàn tiệc đã dọn xong.
Họ đập cửa ầm ầm, lão Nghị ẵm Hương ra đặt ngồi xuống chiếc ghế liền bên lão.
Lúc này, họ hoàn toàn là lũ hung thần. Họ ăn uống một cách thô bỉ, đùa nghịch một cách tàn nhẫn, nói cười với tất cả sự đểu cáng, dâm ô.
- Uống cho chết đi!
- Uống tất niên! Rót đầy vào, chị Huệ!
- Hôn tất niên! Môi đâu, em Yến?
- Yêu tất niên! Hương ơi, đừng chối điều thỉnh cầu ấy nhé!
- Thỉnh cầu! Ha! Ha! Quan Nghị thỉnh cầu Chánh phủ một nghìn linh một điều cho nước, cho dân còn đắt giá, huống hồ thỉnh cầu em Hương có mỗi một chữ Yêu, lẽ nào chẳng được! Hương duyệt y đi, mai quan Nghị sẽ dắt đi làm lễ cưới!
Thôi thì không còn một câu khôi hài nào vô duyên hơn thế, không còn thiếu một cử chỉ nào tục tĩu hơn thế, vì ở đây là cái chiếu rượu cô đầu. Người ta có quyền nói chữ Thánh mà không cần quay lưỡi bẩy lần, người ta có quyền văng tục trong khi ngâm một bài thơ hay nhất của tiền nhân, người ta có quyền ghé răng cắn đứt dây quần của một cô đầu khó tính rồi sáng mai lại nghiêm nghị giảng bài luân lý cho học trò nghe như thường.
- Chầu tất niên! Uống cho khỏe vào! Hút cho khỏe vào!
- Rót rượu anh đây, em Liễu!
- Gắp thịt gà cho quan đây! Mai!
- Sao không cho muối vào trong trứng? Cô đầu gì mà vụng thế! Sao lại đưa rượu tay này? Phạt một cốc!
- Không biết uống à? Cô đầu phải biết uống! Uống đi!
Hương phun rượu ra đầy chiếc mùi xoa. Rượu rỏ xuống ướt áo, ướt quần. Hương say quá, chỉ muốn nôn. Nhưng bị lão Nghị ép chặt trong cánh tay, Hương không đứng lên được, gục đầu xuống cạnh bàn, giữ lấy ngực, chẹn lấy cổ, vì nàng đang sắp ọe ra. Lão Nghị nâng mặt Hương lên ngắm. Men rượu làm cho da mặt Hương hồng hào như vừa thoa thêm phấn, môi Hương đỏ thắm như mới vẽ lại son, và mắt Hương lờ đờ như chứa cả một khoảng trời ân ái.
Lão Nghị gục mặt xuống má nàng, hôn không cho nàng thở. Rạo rực cả ruột gan, Hương nén không được nữa, đành nôn liều ra sàn gác.
Bọn chị em cùng nghề kêu chu chéo, kẻ chạy xuống nhà mách chủ, kẻ đứng phỉ nhổ, riếc móc Hương vô ý tứ. Lão Nghị bị bẩn tí quần, gắt ầm nhà. Các quan viên bỏ tiệc đứng lên, nhao nhao như chợ vỡ.
Hương thấy trời như đen đặc lại, toàn thân nàng nóng rực. Nàng men tường, men cầu thang, một mình lần xuống dưới nhà, nằm vật xuống cái trõng kê trong một xó tường ẩm thấp, chăng đầy chiếu chăn, quần áo bẩn.
Nàng lịm đi tựa cái thây ma.
Hăm chín Tết rồi.
Vậy mà Hương vẫn ốm, bởi xác thịt nàng bị hành hạ suốt đêm qua.
Hương ngao ngán nghĩ đến cái số kiếp khốn nạn của mình. Nàng không biết rồi đây xác thịt nàng có quen với nghề để chịu đựng được tất cả sự đày đọa của bọn quan viên tàn nhẫn, chứ mới có ba tối sống trong nhà hát, nàng đã thấy rùng mình, tưởng chừng đã bị sa vào địa ngục để chịu hình phạt của bọn đầu trâu, mặt ngựa tự muôn đời.
Hương chùm chăn kín đầu để được khóc to một lát cho người ta khỏi biết. Hương nhớ cha quá, muốn lẻn về thăm xem mệnh hệ thế nào, nhưng mụ chủ dặn tất cả người nhà phải để ý đến Hương, không cho Hương lọt ra khỏi cửa. Nàng lo lắng không biết người cha mù lòa ốm yếu mấy hôm nay mất nàng đã sống làm sao? Món tiền bán rẻ xác nàng, không biết ông Sáu có gối đầu giường cẩn thận, hay đã bị kẻ nào lấy mất? Niêu cơm con ai thổi, ấm nước ai đun, thuốc phiện nhờ ai mua hộ, hay là không biết cậy nhờ ai, ông đã nhịn ăn, nhịn uống, nhịn hút mà chết lả đi rồi? Manh áo rách ai người khíu vá, ngọn đèn dầu, chắc không bao giờ lên lửa nữa, vì cả đất trời, với cả non sông, người mù kia chẳng mong gì nhìn thấy, thì căn phòng nhỏ hẹp này, người mù còn cần chi cơn tắt lửa, tối đèn!
- Cha ơi!
Hương muốn khóc òa lên cho lòng đỡ khổ, muốn kêu to lên cho người cha mù ở trong ngõ bùn lầy kia nghe tiếng, nhưng nàng không dám khóc, dám kêu.
Thanh danh của tổ tiên xưa kia ăn lộc triều đình, của một giòng tôn thất đến ngày nay còn được vẻ vang, Hương đành quên đi một khi đã bán mình làm đĩ nuôi cha.
Nhưng người ta có tin đâu tiểu sử của nàng, mà nàng cũng không can đảm kể ai nghe. Người ta chỉ nhận nàng là con đĩ, người ta đủ quyền đọa đày nàng, vì nàng là thứ đồ chơi công cộng của loài người.
Hương nằm đợi đã lâu mà người vú già vẫn không cho nàng bát cháo. Nàng cố chống tay ngồi dậy, đứng xuống đất, rón rén lần ra.
Ngấp nghé nhòm ra ngoài nhà, Hương thấy Liễu, Huệ đang thử áo mới. Mai, Lan ở chợ Đồng Xuân về, đang đon đả bưng chậu cúc, cành đào, cây quất vào nhà. Họ ríu rít nịnh bà chủ, tranh nhau bày hoa, trồng cây, nhộn nhịp như ở một gia đình phú quý, mà bọn họ là các cô thiếu nữ đảm đang khoe đức hay làm để được bà mẹ hiền ban cho một nụ cười âu yếm.
“Nhưng ở đây, họ có được gì đâu!” Hương nghĩ vậy, thở dài.
Nàng toan quay vào bếp tìm xem có thừa chút cơm nguội ăn cho đỡ đói thì mụ chủ nhìn thấy gọi giật nàng ra.
Nàng sợ hãi đững không vững để chịu một hồi chửi rủa. Sau cùng, mụ chủ cho phép nàng chỉ được nằm đến lúc lên đèn, rồi phải dậy phấn sáp để chờ tiếp khách.
Sẩm tối, Hương phải ra nhà ngoài trang điểm. Nàng đứng gỡ tóc. Mỗi một sợi quấn vào răng lược bị rứt ra thì da đầu nàng đau chói buốt thấu vào tận óc và nước mắt lại ứa ra. Nàng vừa xuýt xoa rên khe khẽ, vừa soi gương đánh phấn trong khi các bạn nàng đang khảo nhân tình của nhau, đang sung sướng vẽ lông mày, bôi mi mắt, và bàn sáng mai mồng một Tết, sẽ mặc áo quần gì, đi lễ những chùa nào…
Hương kéo ghế ngồi bên trong cửa sổ để ý nhìn các chị em xếp hàng ngồi đầy cửa, đi lượn giữa đường để thóc mách nhòm vào những chiếc xe chạy qua mui che kín mít, để đi đánh ghen với nhân tình vào nhà khác hát, để trèo kéo, gọi tên những khách chơi đi qua cửa tuy họ chưa quen biết bao giờ.
Thấy họ nhởn nhơ vô tư lự, mãn nguyện sống với nghề, Hương càng chán ngán. Hương cố nghĩ để hiểu cái cớ tại làm sao mà họ vui đùa nhởn nhơ được như thế mãi, như thế mãi suốt ngày này, đêm khác, cả tháng, cả năm! Nhưng Hương cũng hoài nghi rằng trong số bạn hồng nhan, chắc có nhiều người khổ sở mà cười, âu sầu mà vui, mà hát. Đi “săn” khách, bắt nhân tình với quan viên, đó có lẽ chỉ là việc phải làm cho tròn phận sự với nghề, cho bõ miếng cơm ăn của chủ.
Nghĩ vậy Hương lo ngại quá. Nàng không biết rồi đây nàng có thể trơ trẽn buộc lòng học những khóe nhà nghề đó không.
Như lạc vào cơn ác mộng, nàng bâng khuâng nghĩ đến một đoàn xe hơi đám cưới chạy qua đường hôm nọ. Những tràng hoa trắng kết đầy xe… Những chồng gối thêu, chăn gấm… Những tiếng pháo nổ vang đằng cuối phố xa… Không bao giờ Hương được ngồi trên chiếc xe kết hoa trắng ấy, không bao giờ Hương được nằm trong tấm mền gấm ấy, không bao giờ Hương được rộn lòng nghe tiếng pháo kêu ròn rã ấy… không bao giờ Hương được hưởng một giấc ngủ thần tiên trong tối tân hôn vì không bao giờ Hương được lấy chồng! Tất cả những ước vọng, hạnh phúc, hoan lạc, những sự nâng niu vuốt ve mà các cô thiếu nữ có quyền được hưởng ở một người chồng trong tối tân hôn, than ôi, Hương chẳng có quyền mong ước nữa!
Đoàn xe đám cưới ấy đi qua rồi nhưng còn để lại bên lòng Hương biết bao niềm tủi cực, nàng khóc ngấm ngầm thương tiếc cả cuộc đời. Cuộc đời Hương đã bị người ta giày xéo, thể chất ngọc ngà, trong trắng của Hương đã bị người ta bỏ tiền mua như mua một món đồ cũ bầy ở hiệu tầm tầm, rồi thì… một gã đàn ông đêm hôm ấy, tự do bịt miệng, bóp cổ nàng, hăm dọa dỗ dành nàng mà hãm hiếp!
- Hãm hiếp! Trời hỡi, loài người!
Hương vội đưa tay lên che mặt, thẹn thùng với cái hồng nhan. Hương cảm thấy hết cả nỗi nhục nhã của đời mình và nhận thấy hết cả sự đểu giả của giống người, tuy nhiên nghề làm đĩ nó vẫn bắt nàng phải chiều chuộng, gần gũi cái giống người ấy mãi. Là vì, nếu không, họ có quyền làm đau thịt da nàng bằng một nắm tay chắc chắn chứ không phải bằng một cánh hoa, họ có quyền làm đau linh hồn nàng bằng một lời mắng chửi chứ không phải bằng một câu an ủi dỗ dành.
Hương khóc nấc lên mấy tiếng. Sợ chủ biết, nàng chạy vào nhà bếp, chúi vào xó tối mà thổn thức một hồi lâu.
Lát sau, cơn uất ức dịu dần, Hương xoa lại phấn, ra nhà ngoài ngồi “bày hàng” cùng các bạn, đợi khách hát tất niên.
Người ta đang rầm rộ tiến đến kia kìa!
Một cơn gió lốc sắp lùa vào làm tan tác những bông hoa úa.
Hương bắt đầu run bần bật như chiếc lá vàng chờ rơi…
(Đăng Tiểu thuyết thứ bẩy số 192/1938)
9 Viết tiếp truyện “Ông thầy đàn” đã đăng kỳ trước.