2010, mùa hè.
Trần Việt không hề quên.
Mùa hè năm 2010, Trần Việt đến Thượng Hải nhập học đại học.
Một chị gái thuộc Quỹ từ thiện Ánh dương Tây Nam đã đón anh ở Thượng Hải, còn chu đáo đưa anh đến tận trường.
Đến trường, làm thủ tục xong xuôi, người đầu tiên anh nhìn thấy trong ký túc xá là Hà Gia Thụ.
Hà Gia Thụ đến sớm nhất, đang ngồi một mình chán nản, vừa thấy bạn học mới đã nhiệt tình giới thiệu chiếc giường bên cạnh mình cho anh.
Vị trí đó gần ban công, cách xa cửa ra vào.
Ký túc xá dùng giường tầng, phía dưới là bàn học và tủ quần áo, phía trên là giường ngủ.
Trong lúc Trần Việt trải ga giường, chị gái kia bắt đầu trò chuyện với Hà Gia Thụ. Lúc thì khen cậu ta đẹp trai (điểm này Trần Việt đồng ý), lúc thì khen tính cách cậu ta tốt (điều này chắc chắn là xã giao, mới gặp lần đầu sao nhìn ra được tính cách? Dù sau này điểm này đã được Trần Việt kiểm chứng), lúc thì mời cậu ta ăn trái cây, lúc lại dúi cho cậu ta hộp sữa chua.
Trần Việt tập trung cao độ nhét ga trải giường vào đệm, vuốt phẳng phiu không một nếp nhăn.
Anh thầm nghĩ, có lẽ chị gái này muốn dùng cách thức "hối lộ" bạn cùng phòng để mong đối phương đối xử tử tế với đứa em có gia cảnh đáng thương như anh.
Trần Việt không bình luận gì về việc này, anh hiểu rõ bản thân mình không phải kiểu người dễ kết bạn.
Anh theo học ngành Kỹ thuật điện và Tự động hóa.
Một chuyên ngành trong khoa được chia làm hai lớp. Bốn mươi nam sinh ở cùng một tầng, đều là những chàng trai mười bảy mười tám tuổi, chưa chính thức khai giảng đã thân thiết như anh em, chạy qua chạy lại, cửa ký túc xá gần như chẳng bao giờ đóng.
Trần Việt không bao giờ sang phòng người khác, anh không thích nói chuyện, cũng chẳng ham giao lưu, chỉ thân với ba người bạn cùng phòng, nhất là Hà Gia Thụ.
Đôi khi, người khác sang phòng họ, ồn ào náo nhiệt, nghịch ngợm đùa giỡn.
Để tránh cuộc vui, Trần Việt lại ngồi xếp bằng trên giường quan sát.
Hà Gia Thụ nói: "Cậu đừng ngồi trên đó một mình, xuống đây đi."
Anh bèn xuống, ngồi vào bàn học.
Các bạn cùng lớp đùa nghịch, va cả người lẫn ghế của anh lệch sang một bên, thế là anh đành bê ghế ra ban công ngồi.
Chưa khai giảng, bố mẹ Hà Gia Thụ đã gửi tặng ký túc xá một món quà lớn: mỗi người một chiếc máy tính.
Bốn chiếc máy tính cùng kiểu dáng được vận chuyển đến, lắp đặt ngay ngắn trong phòng, trông cực kỳ hoành tráng.
Sau khi lắp xong, ba người còn lại nôn nóng cài đặt phần mềm, để lại đống xốp, giấy bìa và băng dính đầy sàn.
Trần Việt liếc nhìn, ngồi xuống dùng máy tính, sờ sờ con chuột, rồi lại quay đầu nhìn sàn nhà, lại nhìn máy tính, cuối cùng đứng dậy cầm chổi. Anh gom một đống rác lớn, ra ngoài đổ sạch.
Vừa quay về thì đụng ngay Từ Văn Lễ ở phòng đối diện, lớp Điện khí 2, đang ngậm que kem sang chơi, hỏi: "Họp lớp chưa?"
"Họp rồi."
"Lớp các cậu có mấy nữ?"
Trần Việt không trả lời được.
"Ba người." Dương Khiêm là lớp trưởng mới nhậm chức, đang cài phần mềm diệt virus cho máy tính.
"Không công bằng. Lớp tớ có mỗi một đứa! Chia trung bình thì phải chuyển một đứa sang lớp tớ chứ."
"Nằm mơ đi."
"Đời sinh viên mất đi một nửa niềm vui rồi." Từ Văn Lễ tựa người vào lưng ghế của Dương Khiêm, hỏi, "Con gái lớp các cậu trông thế nào? Thôi bỏ đi, khỏi hỏi, chắc chắn là không có..."
"Cậu đoán sai rồi đấy." Dương Khiêm gõ phím, nói, "Có một đại mỹ nữ."
"Chém gió."
"Cậu hỏi Trần Việt đi. Trần Việt không nói dối đâu."
Từ Văn Lễ mút que kem, chen vào nửa cái ghế của Trần Việt, hỏi: "Thật à?"
Trần Việt đang cài phần mềm, bị cậu ta chen lấn làm con chuột trên màn hình vẽ một vòng tròn lớn.
Anh cảm thấy không tự nhiên, hơi xê dịch nửa bên mông ra ngoài ghế, có chút ý định muốn đứng dậy.
"Này, hỏi cậu đấy. Có thật là có người xinh đẹp không?"
Trần Việt hỏi: "Ai cơ?"
Dương Khiêm và Lý Tư Tề đồng loạt quay đầu từ màn hình máy tính: "Mạnh Quân chứ ai!"
Hà Gia Thụ nói: "Mắt cậu bị cận à?"
Trần Việt quay đầu, đọc dòng chữ nhỏ trên màn hình máy tính của Hà Gia Thụ: "Tổng hợp bàn thắng Euro, phản hồi để mở khóa link tài nguyên..."
Hà Gia Thụ: "Câm miệng."
Không trách Trần Việt được, lúc họp lớp anh ngồi hàng cuối cùng, mấy bạn nữ ngồi hàng đầu, anh chỉ kịp nhìn thoáng qua hai ba cái gáy.
Trần Việt nói: "Không để ý lắm."
Dương Khiêm nói: "Lần tới cậu nhìn cô ấy cho kỹ vào."
Trần Việt không đáp, thầm tính xem Từ Văn Lễ ngồi được mấy giây rồi thì đứng dậy.
Đang nghĩ ngợi, Từ Văn Lễ cảm thấy anh là kẻ trầm tính nhạt nhẽo, bèn đứng dậy lỉnh sang chỗ Dương Khiêm, hỏi: "Mạnh Quân xinh hơn, hay Trần Việt đẹp trai hơn?"
Trần Việt nói: "Tôi không đẹp trai, Hà Gia Thụ mới đẹp trai."
Hà Gia Thụ đùa: "Nhường cậu, nhường cậu."
Dương Khiêm lại nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: "Là kiểu xinh đẹp xứng đôi với Hà Gia Thụ đấy."
Từ Văn Lễ trợn mắt: "Xinh thế cơ à? Ở tòa nhà nào?! Để tớ đi xem thử."
Hà Gia Thụ nói: "Cậu biến thái à?"
Chiều hôm đó, khoa phát giáo trình, nam sinh ở cùng một khu nên rất nhanh đã nhận xong. Chỉ còn lại sách của ba bạn nữ đang để chỗ Dương Khiêm.
Trần Việt đang ở một mình trong phòng lên mạng thì điện thoại bàn đổ chuông.
Là Dương Khiêm gọi tới: "Chỉ có mình cậu ở phòng thôi à?"
Trần Việt nói: "Hà Gia Thụ với Lý Tư Tề đi siêu thị rồi."
Dương Khiêm nói: "Tớ đang ở dưới tòa nhà ký túc xá."
Trần Việt: "?"
Dương Khiêm nói, cậu ấy đã liên hệ với ký túc xá nữ, chuẩn bị mang sách qua cho họ, nhưng đột nhiên nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiệm, phải đi thông báo lịch quân sự.
Trần Việt hiểu ý, nói: "Để tớ mang qua cho."
Dương Khiêm nói: "Ba chồng sách đó nặng lắm, cậu sang phòng bên cạnh hay đối diện gọi ai đó đi cùng đi."
Trần Việt nói: "Được."
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ba chồng giáo trình, mỗi chồng khoảng hơn chục cuốn, trọng lượng không hề nhẹ. Giữa việc đi gõ cửa phòng người khác để nhờ vả và tự mình vận chuyển, anh thản nhiên chọn phương án thứ hai.
Anh xách mỗi tay một chồng, rồi ôm thêm chồng còn lại trước ngực, thuận lợi rời khỏi ký túc xá. Lúc xuống lầu, anh thậm chí còn hơi phục bản thân mình, đây đâu phải chuyện gì khó khăn, nếu đi nhờ người khác thì đúng là làm màu.
Tuy nhiên, ký túc xá nữ cách đó tám trăm mét.
Tháng Tám, nắng chói chang.
Nhiệm vụ này không hề nhẹ nhàng như Trần Việt nghĩ. Chẳng mấy chốc, ngón tay anh đã tê dại; tiếp đó, cánh tay không còn cảm giác.
Để phân tâm, anh bắt đầu nhẩm bảng tuần hoàn hóa học. Đọc được vài vòng, đến nguyên tố Iridium (Ir) thì anh đã đến dưới chân tòa ký túc xá nữ, lưng áo đã ướt đẫm, trán lấm tấm mồ hôi. Anh nghĩ, việc đầu tiên khi về phòng chính là đi tắm.
Mạnh Quân đứng trước tòa nhà đợi anh, nhìn thấy từ xa liền chạy lại giúp.
Mặt Trần Việt đỏ bừng vì nắng, nói: "Không cần đâu."
Nhưng Mạnh Quân không nói lời nào đã lấy chồng sách anh đang ôm trước ngực xuống, trên hai cánh tay anh lập tức hằn lên hai vệt đỏ đối xứng.
Mạnh Quân nhìn thấy liền hỏi: "Nặng lắm đúng không?"
Trần Việt nói: "Cũng được."
Đến trước cửa tòa nhà, Trần Việt hỏi: "Nam có được vào không?" Theo đánh giá của anh, chồng sách này Mạnh Quân một mình không mang lên được.
Mạnh Quân nói: "Chắc là không được vào đâu, cậu để đây đi, tớ tự nghĩ cách."
Trần Việt rất nghiêm túc hỏi một câu: "Cậu định nghĩ cách gì?"
Mạnh Quân nhất thời nghẹn lời, qua ba giây sau mới nói: "Bạn học à, đó là câu khách sáo thôi."
Trần Việt không tiếp lời, vẫn kiên quyết: "Nặng quá, cậu không mang nổi đâu."
Mạnh Quân cũng cứng đầu, đưa tay về phía anh: "Đưa tớ đi, tớ làm được mà."
Trần Việt thấy cô gái này hơi tự phụ, nhưng anh thấy nếu còn đôi co thì cũng chỉ là vòng lặp, thế là đưa cho cô một chồng.
Mạnh Quân xách hai chồng sách, lúc này mới cảm nhận rõ sức nặng, mỗi tay xách một chồng, khá chật vật mới ôm được. Trần Việt suy nghĩ một giây, đặt chồng thứ ba vào tay cô, thả lỏng lực nhưng chưa buông hẳn; Mạnh Quân không trụ được, cả người chùng xuống, Trần Việt nhanh chóng nhấc sách lên, quyết đoán đưa ra phán quyết: "Cậu không mang nổi đâu."
Mạnh Quân chịu thua, tìm dì quản lý tòa nhà trình bày tình hình, dì ấy liền cho qua. Hai người vào thang máy, Trần Việt dán mắt vào những con số tầng màu đỏ, không rời mắt.
Mạnh Quân liếc nhìn những vết đỏ trên cánh tay, ngón tay anh, còn cả mồ hôi trên trán, nói: "Cảm ơn cậu đã chạy một chuyến nhé. Lát nữa xuống lầu, tớ mời cậu ăn kem được không?"
Trần Việt vẫn nhìn các tầng lầu, nói: "Tôi không ăn."
Mạnh Quân: "..."
Anh lại nói: "Đến rồi."
Phòng của Mạnh Quân ở 901, những người khác đều không có ở đó.
Trần Việt đặt hai chồng sách trong tay lên bàn, thấy có một chồng bị lệch, không nhịn được liền đưa tay chỉnh lại cho thẳng.
Mạnh Quân nói: "Cậu bị hội chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) à?"
Cô buột miệng đùa, Trần Việt lại trả lời thật thà: "Có một chút."
Mạnh Quân bật cười, Trần Việt không thấy có gì đáng cười, hơn nữa anh vốn không giỏi xử lý những ẩn ý trong tiếng cười, anh cũng không định ở lại lâu, nói: "Tôi đi đây."
Lời còn chưa dứt, Mạnh Quân nhanh chóng lấy một gói giấy ăn trên bàn mình, xé ra, rút một tờ đưa cho anh: "Cậu lau mồ hôi đi."
Trần Việt khựng lại, lúc nhận tờ giấy, trong đầu anh chẳng hiểu sao lại nhớ đến câu nói của Dương Khiêm: "Lần tới cậu nhìn cô ấy cho kỹ vào."
Như thể nhận được chỉ thị phải thực hiện nhiệm vụ, anh đột nhiên ngước mắt, nhìn Mạnh Quân một cách nghiêm túc. Cô vừa vặn đang nhìn anh, ánh mắt chạm nhau, anh cụp mắt xuống, nói một tiếng: "Cảm ơn." rồi lập tức rời đi.
Bước vào thang máy, anh mân mê tờ giấy ăn đó, cảm giác dày dặn và mềm mại, còn có hương thơm thoang thoảng. Trần Việt chưa từng dùng loại giấy này bao giờ. Lúc này cầm trong tay, cảm giác như thứ đồ con gái hay dùng.
Ra khỏi ký túc xá nữ, đi được nửa đường, phía sau có tiếng nữ sinh gọi anh: "Trần Việt!"
Trần Việt quay lại, là Mạnh Quân, cô cầm hai chiếc kem ốc quế, đưa cho anh một chiếc: "Cảm ơn cậu nhé."
Trần Việt nói: "Không cần—"
Mạnh Quân không cho anh cơ hội, nói: "Tớ mua hai cái rồi. Cậu không ăn thì tớ vứt đi đấy."
Trần Việt thấy cô gái này hơi bá đạo, nhưng anh cũng tin là cô sẽ vứt thật, hơn nữa còn vứt ngay trước mặt anh.
Vì thế, anh nhận lấy.
Mạnh Quân quay người bỏ đi.
Trên vỏ ốc quế có ghi chữ "Cornetto", vị vani.
Đó là lần đầu tiên Trần Việt ăn kem Cornetto.
Vị ngọt của kem vẫn còn vương trên môi anh rất lâu sau khi ăn xong.
Trần Việt về đến ký túc xá, tắm rửa xong lại tiếp tục mày mò máy tính.
Chẳng bao lâu sau, Hà Gia Thụ quay về, ném cho anh một hộp sữa chua lớn. Anh tiện tay bóc ra, ăn được một nửa thì Dương Khiêm cũng về, hỏi: "Gửi sách xong chưa?"
Trần Việt: "Rồi."
Dương Khiêm: "Ai đi cùng cậu?"
Trần Việt: "Một mình."
Dương Khiêm: "Xì, tớ biết ngay là cậu sẽ không nhờ ai giúp mà."
Trần Việt không nói gì.
Dương Khiêm: "Ai nhận sách? Mạnh Quân à?"
Trần Việt: "Ừ."
Bên cạnh, Hà Gia Thụ cười rộ lên, hỏi: "Thế nào? Lần này nhìn kỹ chưa?"
Trần Việt nói: "Nhìn kỹ rồi."
Hà Gia Thụ hỏi: "Có xinh không?"
Trần Việt không đáp.
Vừa hay, Lý Tư Tề quay về, vừa vào cửa đã thấy hai túi lớn trái cây và đồ ăn vặt nhập khẩu trên bàn Dương Khiêm, kêu lên: "Bố mẹ Hà Gia Thụ lại mua đồ à?"
Dương Khiêm lấy trái cây và đồ ăn vặt ra chia cho mọi người, nói: "Mẹ Mạnh Quân đưa cho tớ, với tư cách là lớp trưởng, bảo tớ giám sát Mạnh Quân nhiều hơn, nói là nếu cậu ấy vi phạm quy tắc sinh viên nào thì gọi điện cho bà ấy."
Lý Tư Tề cầm một quả kiwi lên, cười ngặt nghẽo: "Có cái thứ gọi là quy tắc sinh viên à?"
Trần Việt nói: "Có. Trong sổ tay tân sinh viên, trang 23, mặt sau có in đấy."
Lý Tư Tề cười: "Mẹ cậu ấy buồn cười thật đấy."
Dương Khiêm nói: "Không lạ đâu. Mẹ cậu ấy làm quan chức, lại còn trong ngành giáo dục. Xem trong bảng khảo sát thì bố là doanh nhân."
Lý Tư Tề nói: "Thế thì giống Hà Gia Thụ rồi. Đúng là, Thượng Hải hay Hàng Châu, đâu đâu cũng thấy người giàu."
Dương Khiêm cười: "Vẫn chưa bằng nhà Hà Gia Thụ đâu, Hà Gia Thụ là độc nhất vô nhị ở trường mình đấy." Nói đoạn, cậu ta xoa đầu Hà Gia Thụ.
Hà Gia Thụ: "Cút."
Trần Việt không nói gì, lật sổ tay tân sinh viên ra, trang 23.
Anh không nhớ nhầm, thực sự có cái thứ gọi là "Quy tắc sinh viên", mấy điều khoản phía sau nhìn qua là biết cô gái kia sẽ không bao giờ tuân thủ nổi.