Tân hoàng Dương Trác sau khi đăng cơ, cải quốc hiệu là Kiến Thủy, năm nay là năm thứ hai tại vị, tức năm Kiến Thủy thứ nhất.
Vị hoàng đế trẻ tuổi này, trên con đường chuẩn bị thực hiện lý tưởng của mình mới chỉ bước được vài bước, thì trước mắt đã toàn là chướng ngại vật.
Mùa đông năm Kiến Thủy thứ nhất, tháng mười một, không có tin tức gì tốt lành truyền đến.
Đại Sở mười ba châu, trước tiên là Tiết độ sứ Dương Châu kháng chỉ không tuân, hoàng đế hạ lệnh Tiết độ sứ Khang Trọng tiến đánh Bạc Sam Quân, Khang Trọng dâng sớ xin triều đình xuất binh viện trợ, đồng thời yêu cầu cung cấp lượng lớn quân khí lương thảo vật tư.
Tin tức bị Lý Huynh Hổ của Bạc Sam Quân biết được, Lý Huynh Hổ dứt khoát tuyên bố xưng vương ở vùng Nam Cương, hiệu là Thuận Vương.
Tiết độ sứ Khang Trọng không muốn đánh hắn, hắn liền xuất binh tấn công các châu huyện, nhất thời, chiến loạn ở Nam Cương lại nổi lên.
Dường như để hưởng ứng Lý Huynh Hổ, Dương Huyền Cơ ở Thục Châu ban hịch văn, thân dẫn mười tám vạn đại quân ra khỏi núi.
Tiết độ sứ Thục Châu là Lâm Vân Cam vốn dĩ là người của Dương Huyền Cơ, trực tiếp tuyên bố quy thuận, được Dương Huyền Cơ phong làm Thục Vương.
Thiên hạ này, dường như không định cho Dương Trác thời gian để từ từ mưu tính.
Dương Trác bất đắc dĩ, đành phải hạ chỉ, điều đại quân của Vũ Thân Vương rời khỏi Dự Châu, đi Thục Châu chặn đánh Dương Huyền Cơ.
Vị hoàng đế trẻ tuổi đầy hoài bão này, một lần nữa cảm thán trong tay không có người để dùng, ngoài lão vương thúc của mình ra, lại chẳng còn một ai có thể ủy thác trọng trách.
Phía Bắc cảnh tình hình có vẻ yên tĩnh hơn một chút, nhưng chỉ là có vẻ, tất cả mọi người đều đang đợi Vũ Thân Vương rời khỏi Dự Châu, giờ đây thời cơ đã đến.
Ở Bắc cảnh, không ai dám chính diện đối đầu với Vũ Thân Vương, Tiết độ sứ Thanh Châu Thôi Yến Lai và Tiết độ sứ Dự Châu Lưu Lý chính là những ví dụ sống động.
Biết tin đại quân Vũ Thân Vương vừa đến Dự Châu đã sắp phải nam hạ, người ở Bắc cảnh cũng bắt đầu rục rịch.
Ảnh hưởng từ việc hoàng đế Dương Cạnh bày mưu giết ba vị Tiết độ sứ, rất nhanh đã bắt đầu hiện ra, hơn nữa ngày càng lớn.
Tiết độ sứ Thanh Châu Chu Sư Nhân đang mưu tính dẫn quân xuất chinh lần thứ hai, lần này, sẽ không còn La Cảnh chen chân vào giữa đường nữa.
La Cảnh ở U Châu vốn dĩ không phải là kẻ dễ đụng vào, nhìn việc triều đình từ đầu đến cuối không bổ nhiệm Tiết độ sứ U Châu là có thể thấy rõ.
Thái độ của triều đình đối với La Cảnh, từ trước đến nay là muốn dùng nhưng không thể không dùng, lại càng muốn chèn ép, chỉ sợ hắn làm lớn, trong sự mâu thuẫn như vậy, kiên nhẫn của La Cảnh cũng đã đến giới hạn.
Thế nhưng Bắc cảnh không chỉ có mâu thuẫn giữa quân đội địa phương, ở Thanh Châu còn có Bạch Sơn Quân được nước Bột Hải nâng đỡ, nắm giữ hơn mười vạn quân.
Quân Thanh Châu vừa đi, con hổ dữ Bạch Sơn Quân này sẽ không còn rào chắn trước mặt nữa.
Sau khi quân phản loạn lớn nhất ở Ký Châu là Yến Sơn Doanh bại trận, đã tạo ra một cục diện hỗn loạn khác.
Yến Sơn Doanh bại trận ở Ký Châu, tàn quân phần lớn trở thành tù binh, nhưng không phải tất cả.
Có những đội ngũ vài ngàn người, đội ngũ vài trăm người, lớn nhỏ mười mấy toán, đang tìm nơi làm sào huyệt khắp các nơi ở Ký Châu.
Tháng mười một năm Kiến Thủy thứ nhất, lục đương gia của Yến Sơn Doanh bại trận là Tây Ly Tử chạy đến huyện Lâm Binh phía Tây Bắc, không ngờ hắn thu phục được một toán tàn quân Yến Sơn Doanh, có hơn ngàn người, chúng chiếm lấy huyện thành.
Cả thiên hạ, giống như một cái ao lớn, mưa bão không đến thì mặt nước phẳng lặng như gương, lúc này mưa bão đến rồi, nơi nổi sóng cũng không chỉ có một chỗ.
Tín Châu.
Lý Trì tỉ mỉ nghiền ngẫm lại kế sách mà Ngu Triều Tông đã nghĩ trước đó, đại thể là ý tưởng như vậy, nhưng chi tiết cần phải suy xét kỹ lưỡng.
Nếu chẳng may Hoàng Kim Giáp không mở cửa trại thì sao? Hoặc là mở cửa trại, nhưng lại điều đại quân bao vây trước, bắt binh mã Tín Châu hạ vũ khí thì sao?
Thực ra chủ động quyền nằm trong tay Hoàng Kim Giáp.
Lý Trì dẫn binh mã của Liễu Qua giả làm binh mã Tín Châu đến Yến Sơn Doanh, nếu Hoàng Kim Giáp ở trên cổng thành bắt họ bỏ hết vũ khí, cởi giáp trụ, nhẹ nhàng vào thành, thì phải đối phó thế nào?
Chuyện trên chiến trường, chưa bao giờ là bất biến.
Suy nghĩ hồi lâu, Lý Trì tuy thấy cách này khả thi, nhưng xác suất thành công có lẽ chỉ khoảng ba phần.
Thế nhưng ba phần cũng phải thử, thành Tín Châu nhỏ, lương thực dự trữ có hạn, lương thảo đang dùng hiện tại vẫn là sự phân phát từ trước của Yến Sơn Doanh, số lương thực này không dùng được một tháng là cạn kiệt.
Vì vậy vào ngày đầu tiên của tháng mười một, Lý Trì dẫn đội ngũ của mình xuất chinh.
Theo lý mà nói, mùa đông ở phương Bắc là mùa không thích hợp để xuất binh nhất, nếu không phải bất đắc dĩ, không ai sẽ hành quân tác chiến trong thời tiết như thế này.
Thời cuộc hiện tại, đã khiến việc xuất binh trở thành điều cần thiết.
Cưỡi trên lưng ngựa, Dư Cửu Linh dường như vẫn luôn suy nghĩ về điều gì đó, hiếm khi đặc biệt yên tĩnh, đây là chuyện rất bất thường.
Vì vậy ngay cả Lý Trì cũng thấy không ổn, hắn hỏi Dư Cửu Linh: "Ngươi hết nhíu mày lại thở dài, là đang nghĩ gì vậy?"
Dư Cửu Linh nghe Lý Trì hỏi mình, nhìn Lý Trì có chút tự giễu nói: "Xem ra không có học vấn, đúng là không nghĩ ra được cái tên nào đẹp đẽ."
Lý Trì không hiểu, hắn hỏi: "Nghĩ cái tên gì?"
Dư Cửu Linh nói: "Đây là lần đầu tiên ngươi chính thức xuất chinh, đội ngũ này cũng là đội ngũ đầu tiên của ngươi, không phải của người khác, là của ngươi, thời khắc quan trọng như vậy, ngươi không thấy thiếu thứ gì sao?"
Hắn nói tiếp: "Đội ngũ này, phải có một cái tên, phải uy vũ bá khí, vừa nghe đã khiến người ta kinh hồn bạt vía, hơn nữa vừa nghe là biết ngay, đây là đội ngũ của Lý Trì ngươi."
Dư Cửu Linh nói không sai, đây là một đội quân treo cờ hiệu Lục Mi Quân, nhưng không có chút huyết thống nào của Lục Mi Quân.
Nghe Dư Cửu Linh nhắc đến chuyện này, những người khác cũng thấy có lý, thế là mọi người bắt đầu bàn bạc.
Chỉ có tướng quân Liễu Qua cười cười, quay đầu phân phó: "Mang đại kỳ lại đây!"
Thuộc hạ mở bao ra, lấy từ trong đó ra một lá đại kỳ màu đỏ rực, Liễu Qua dùng hai tay nâng lá chiến kỳ được gấp gọn gàng này đưa cho Lý Trì.
"Đây là hôm qua Cao cô nương đưa cho tôi."
Liễu Qua nói: "Cao cô nương nói, chữ trên đại kỳ này là do Cao viện trưởng đích thân viết, là do Hạ Hầu phu nhân từng mũi kim sợi chỉ thêu lên."
Lý Trì cảm động.
Họ cùng nhau mở đại kỳ ra, trên lá cờ đỏ này chỉ có một chữ, sắc bén như đao, trên chữ mang theo chiến ý lẫm liệt.
Yến tiên sinh nói với Lý Trì: "Tấm vải đỏ này, vốn là vải làm áo cưới mà nghĩa mẫu của ngươi chuẩn bị cho Cao Hy Ninh, Cao Hy Ninh nói, ngươi xuất chinh lần đầu, nên có chiến kỳ, vì vậy đã biến tấm vải đỏ áo cưới này thành chiến kỳ, chữ này là do Cao viện trưởng viết, nghĩa mẫu ngươi tự tay khâu, ta nghĩ, trên đời này không còn lá cờ nào quan trọng hơn thế nữa."
Lý Trì hít sâu một hơi, tay nhẹ nhàng lướt qua chiến kỳ.
Dư Cửu Linh cười lớn: "Ha ha ha ha ha, tốt, tốt, tốt! Huynh đệ, từ hôm nay trở đi, đội ngũ của Lý Trì gọi là Sất Quân!"
Đúng vào thời khắc này, trong lòng Lý Trì đã có một ý nghĩ khác.
Hắn giao chiến kỳ cho Dư Cửu Linh nói: "Trước tiên cất kỹ, đợi chúng ta đánh xong trận Yến Sơn Doanh này, khi thắng lợi hãy treo lên."
Dư Cửu Linh đáp một tiếng, cẩn thận gấp chiến kỳ lại, rồi trân trọng bỏ vào trong bao.
Hắn mang theo lá chiến kỳ như vậy, cảm thấy trong lòng mình cũng sôi trào nhiệt huyết, hận không thể ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng.
Vài ngày sau, đội ngũ đến dưới chân núi Yến Sơn.
Ngoài cổng núi, đội ngũ dừng lại, Triệu Tự dẫn người tiến lên lớn tiếng hô hoán, nói là đội ngũ Tín Châu đã trở về, xin hãy mở cổng núi.
Tin tức rất nhanh được báo cho Hoàng Kim Giáp, nghe tin, Hoàng Kim Giáp lập tức chạy tới, leo lên tường thành quan sát.
Thấy số lượng đội ngũ trên đường núi đại khái không sai, lại nhìn Triệu Tự dưới thành, dường như cũng không có gì bất ổn.
Nhưng Hoàng Kim Giáp lại không định cứ thế mà thả đội ngũ vào, hắn lớn tiếng nói trên tường thành: "Triệu Tự, bảo người của ngươi bỏ hết vũ khí xuống, tất cả ngựa cũng để lại, sau đó ngươi dẫn binh lùi lại mười dặm."
Triệu Tự hét lên: "Đại đương gia, ngươi có ý gì? Không tin tưởng huynh đệ nhà mình sao! Ngươi nói như vậy, chẳng lẽ không sợ làm lạnh lòng huynh đệ sao?!"
Hoàng Kim Giáp nói: "Vũ khí và chiến mã của các ngươi, ta chỉ tạm thời bảo quản, ta thu vào trong sơn trại trước, đợi sắp xếp doanh trại cho ngươi xong, các ngươi thu xếp ổn thỏa, tất cả mọi thứ ta sẽ hoàn trả nguyên vẹn."
Triệu Tự giận dữ: "Ngươi không tin tưởng như vậy, thì việc gì phải phái người đi tìm ta trở về!"
Hoàng Kim Giáp nói: "Ngươi nếu làm theo phân phó, ta tự nhiên tin ngươi, nếu ngay cả yêu cầu này cũng không làm được, ta lại vì sao phải tin ngươi?"
Triệu Tự nhất thời không biết làm sao, xoay người rời đi.
Hắn quay lại đội ngũ, nói lại lời của Hoàng Kim Giáp một cách trung thực, những điều này thực ra đều nằm trong dự liệu của Lý Trì.
Lý Trì dẫn binh đến, vì chuyện này có ba phần khả năng, nếu thật sự mở cổng núi đội ngũ đi vào, thì coi như thành công.
"Để ta đi."
Ngu Triều Tông chậm rãi thở ra một hơi nói: "Thử xem, ta có thể gọi mở cổng núi này không."
Lý Trì có chút lo lắng, hắn đoán chừng, Hoàng Kim Giáp tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhường lại vị trí Đại đương gia đã có trong tay.
Hắn đưa tay đòi một tấm khiên, đích thân đẩy xe lăn gỗ của Ngu Triều Tông tiến lên phía trước, men theo đường núi dừng lại ngoài cổng núi, Lý Trì cầm khiên đứng bên cạnh Ngu Triều Tông.
Ngu Triều Tông ngẩng đầu nhìn lên phía trên cổng thành, thở phào một hơi, tích tụ sức lực rồi hét lớn: "Hoàng Kim Giáp đâu?"
Trên tường thành, Hoàng Kim Giáp nghe thấy tiếng thì giật bắn mình, sắc mặt lập tức tái nhợt, hắn dùng hai tay vịn mép tường thành thò đầu xuống nhìn, nhìn một cách kỹ lưỡng.
"Hoàng Kim Giáp, đến cả ta mà ngươi cũng không nhận ra sao?"
Ngu Triều Tông lớn tiếng nói: "Tại sao không mở cổng núi?"
Sắc mặt Hoàng Kim Giáp biến đổi liên tục, người bên cạnh hắn đã bắt đầu hỗn loạn, nhận ra đó là Đại đương gia, không chỉ có mình hắn.
Hoàng Kim Giáp biết rõ, nếu lúc này không quyết đoán nhanh chóng, tin tức một khi truyền khắp toàn bộ đội ngũ, quân tâm tất loạn.
"Cung!"
Hoàng Kim Giáp hét lên một tiếng.
Có người vội vàng đưa cung tên cho hắn.
Hoàng Kim Giáp giương cung lắp tên, lớn tiếng hét lên: "Dám tìm người giả mạo Đại ca, Triệu Tự! Ngươi mưu đồ cướp đoạt sơn trại, còn dám xúc phạm vong linh Đại ca, có lỗi với ân đức của Đại ca ngày trước, đáng chết!"
Một tiếng quát xong, mũi tên rời tay bay ra.
Ngu Triều Tông trong lòng thở dài một tiếng.
Mũi tên lông vũ bị Lý Trì dùng khiên chặn lại.
Ngu Triều Tông lớn tiếng nói: "Hoàng Kim Giáp, ta có phải Ngu Triều Tông hay không, lẽ nào ngươi không nhìn ra? Các huynh đệ trên tường thành, lẽ nào các ngươi cũng không nhìn ra?!"
Hoàng Kim Giáp rống lên: "Những kẻ này xúc phạm linh hồn Đại ca trên trời, vô sỉ như vậy, làm sao có thể dung thứ? Bắn tên, mau bắn tên cho ta!"
Những cung thủ đó do dự, nhất thời không ai dám là người đầu tiên ra tay, Hoàng Kim Giáp nổi trận lôi đình, rút đao chém chết một người.
Sau khi giết người, Hoàng Kim Giáp lớn tiếng hét: "Đại ca đã tử trận ở Ký Châu rồi, Tây Ly Tử tận mắt chứng kiến, các ngươi lẽ nào tin lời kẻ yêu ngôn hoặc chúng dưới thành này?!"
Lời này nói ra vốn đã mâu thuẫn, hắn nói người dưới thành không thể tin, trước đó cũng từng nói Tây Ly Tử không thể tin.
Hắn chém chết một người xong, chộp lấy cung lại bắn tên, lại bị Lý Trì chặn lại.
Các binh sĩ trên tường thành cuối cùng vẫn không chịu nổi áp lực, mũi tên ban đầu lác đác, sau đó liền dày đặc lên.
Lý Trì khi thấy có người bắt đầu bắn tên thì đã che chở Ngu Triều Tông lùi lại, đợi đến khi mũi tên dày đặc, họ đã rút lui ra rất xa.
Ngu Triều Tông thở dài: "Thực ra đã nghĩ đến rồi, cũng không nên thử, chỉ là không cam lòng."
Lý Trì nói: "Đại ca không cần nghĩ nhiều như vậy."
Hắn quay đầu nhìn thoáng qua sơn trại Yến Sơn Doanh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Có mở cửa hay không, sơn trại này cũng sẽ lấy lại được."
Hắn hướng xuống dưới núi phân phó một tiếng: "Thay lại chiến giáp, cho người trong sơn trại nhìn cho rõ."
Liễu Qua ra lệnh một tiếng, các binh sĩ cởi bỏ lớp quần áo khoác ngoài chiến giáp quân phục, người trên tường thành nhìn thấy hóa ra là phủ binh, từng người sắc mặt đại biến.
Lý Trì nói với Dư Cửu Linh: "Cửu muội, đến lượt ngươi lên sàn rồi."
Dư Cửu Linh cười ha hả, thúc ngựa tiến lên.