Theo suy nghĩ thông thường của đại đa số người, trong hoàn cảnh này, đương kim hoàng đế Dương Cạnh dù có nói gì đi nữa cũng không nên rời khỏi kinh thành.
Thiên hạ chưa yên, hoàng đế rời kinh, nghĩ thế nào cũng thấy hung hiểm vô cùng.
Thế nhưng Dương Cạnh hiểu rất rõ, nếu mình cũng giống như phụ hoàng, cứ mãi trốn trong kinh thành giả vờ như không biết gì, thì Đại Sở này thật sự không còn cứu vãn được nữa.
Chàng đã ban bố rất nhiều chính sách mới, cố gắng khiến Đại Sở thay đổi từ triều đình cho đến địa phương.
Nhưng chàng cũng biết, nếu mình không đích thân đi một chuyến, thì những chính sách mới này căn bản sẽ không được thực thi.
Những quan viên ở địa phương, vốn đã mục nát đến tận xương tủy, sẽ coi chính sách của hoàng đế như một cơn gió thổi qua, thổi xong là hết, đến cả vết tích cũng chẳng để lại.
Dương Cạnh đương nhiên biết việc mình rời kinh thành sẽ có nguy hiểm, thế nhưng nếu chàng không rời kinh thành để tuần tra biên giới phía Bắc, thì người gặp nguy hiểm không phải chàng, mà là Đại Sở.
Vị hoàng đế trẻ tuổi này hận không thể chia nhỏ thời gian ra để dùng, hoặc là mong mình có thể phân thân, như vậy mới có thể nhanh chóng giúp Đại Sở đứng dậy một lần nữa.
Chàng đứng trên gò cao, phóng tầm mắt nhìn về phía thành Ký Châu xa xa, trong lòng có chút buồn bã.
Đây là Ký Châu của Đại Sở, không phải Ký Châu của bất kỳ ai.
Dự Châu tiết độ sứ Lưu Lý đi theo Vũ Thân Vương trở về, cũng mang theo tất cả các tướng lĩnh từ chính tứ phẩm trở lên của quân Dự Châu, ai nấy đều vô cùng hoảng sợ.
Dù thế nào họ cũng không thể ngờ được, hoàng đế bệ hạ lại đích thân giá lâm.
Sự kính sợ đối với hoàng đế là một bản năng, một nỗi kính sợ khắc sâu vào tận xương tủy; khi không gặp hoàng đế thì có tâm ý tạo phản, nhưng khi nghe tin hoàng đế tới thì chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để quỳ xuống.
Vì vậy, khi còn cách khá xa, Lưu Lý đã "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, bò lê về phía trước, đầu gối chà xát trên mặt đất, hoàn toàn không biết đau đớn là gì.
"Tội thần Lưu Lý, bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Hắn vừa bò vừa nói, bò đến gần nơi hoàng đế đứng thì quỳ đó dập đầu không ngừng.
Hoàng đế liếc nhìn hắn một cái, lại nhìn đám tướng lĩnh Dự Châu đang quỳ rạp phía sau, lông mày hơi nhíu lại.
"Lưu Lý."
"Tội thần có mặt."
Hoàng đế bước tới trước mặt Lưu Lý, cúi đầu nhìn vị bề tôi đang hoảng loạn bất an này, chàng xác định ít nhất vào khoảnh khắc này, sự sợ hãi và kính sợ của người này là xuất phát từ lòng thành.
Thế nhưng hoàng đế cũng xác định, sau khi mình rời đi, sự hoảng sợ và kính sợ của kẻ này sẽ lập tức tan thành mây khói, chẳng còn lại gì cả.
"Ngươi nghĩ trẫm sẽ xử trí ngươi thế nào?"
Hoàng đế hỏi.
Lưu Lý dập đầu nói: "Tội thần đáng muôn chết, bệ hạ xử trí thế nào, thần cũng không một lời oán thán, thần nguyện ý chịu tội."
"Được thôi."
Hoàng đế mỉm cười nói: "Dự Châu tiết độ sứ Lưu Lý, cùng toàn bộ quan viên tướng lĩnh dưới trướng từ chính tứ phẩm trở lên... đều chém cả đi."
Vốn dĩ còn đang cười, nhưng khi nói ra bốn chữ cuối cùng, giọng điệu của hoàng đế đã lạnh lẽo như sương giá.
Thân hình Lưu Lý đột ngột cứng đờ, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn hoàng đế, hắn nhìn thấy uy quyền không thể nghi ngờ trong đôi mắt ấy.
"Bệ hạ!"
Lưu Lý hét lên một tiếng, chưa kịp nói thêm lời nào, một thị vệ cấm quân bên cạnh hoàng đế đã rút đao chém xuống, "phập" một tiếng, chém bay đầu Lưu Lý.
Cái đầu lâu đó lăn dọc theo gò cao xuống dưới, nhưng dù có lăn thế nào, đôi mắt hắn vẫn không hề nhắm lại.
Đám tướng lĩnh quỳ phía sau Lưu Lý đều sợ ngây người, trong phút chốc, tiếng kinh hô vang lên liên hồi.
"Các ngươi!"
Hoàng đế lên tiếng át đi trước khi đám tướng lĩnh kịp phản ứng: "Các ngươi cũng nên chịu tội như hắn, trẫm vừa nói xử trí hắn thế nào thì sẽ xử trí các ngươi như thế ấy, thế nhưng trẫm lại thấy đau lòng!"
Hoàng đế nhìn đám tướng lĩnh, giọng điệu chuyển sang bi thương.
"Các ngươi đều là bề tôi trụ cột của Đại Sở, vốn dĩ các ngươi đều nên trở thành nhân tài, mỗi người các ngươi đều nên là rường cột mà trẫm có thể dựa vào. Trẫm giao binh quyền cho các ngươi, chính là giao căn cơ và lợi khí của quốc gia cho các ngươi, nhưng những gì các ngươi làm lại khiến trẫm thất vọng."
Hoàng đế thở dài một hơi, chàng bước tới phía trước, đại nội thị vệ vội vàng tiến lên muốn bảo vệ nhưng bị chàng phất tay ngăn lại.
Hoàng đế cứ thế đi chậm rãi bên cạnh đám tướng lĩnh quân Dự Châu đang quỳ rạp, vừa đi vừa nói.
"Trẫm đau lòng, không chỉ vì sự tắc trách của các ngươi, mà còn vì sự sơ suất của chính mình. Nếu trẫm xử trí Lưu Lý sớm hơn một chút, đến đây sớm hơn một chút, các ngươi cũng đã không phải đi theo Lưu Lý từng bước sai lầm như vậy."
"Đây là tội lớn của Lưu Lý, cũng là lỗi của trẫm. Trẫm vừa nghĩ, các ngươi đều là quân nhân, đều phải phục tùng quân lệnh, thì trẫm lấy tư cách gì để xử trí các ngươi?"
Hoàng đế dừng lại, đứng giữa đám người đang quỳ.
Sau khi thở nhẹ một hơi, chàng tiếp tục nói với giọng dịu dàng: "Cho nên trẫm không giết các ngươi, trẫm còn phải trọng dụng các ngươi. Bây giờ trẫm trịnh trọng nói cho các ngươi biết, hãy quay trở về quân doanh, dẫn dắt quân Dự Châu của trẫm, công hạ thành Ký Châu của trẫm, trẫm không những không xử trí các ngươi nữa, mà còn ban thưởng hậu hĩnh."
Hoàng đế hỏi: "Hiện tại trong số các ngươi, ai có quân chức cao nhất?"
Vị tướng chính tam phẩm Vu Vĩ Ân dưới trướng Lưu Lý do dự một lát rồi vừa dập đầu vừa nói: "Là tội thần Vu Vĩ Ân."
Hoàng đế bước tới trước mặt hắn, vươn tay đỡ Vu Vĩ Ân đứng dậy rồi nói: "Trẫm biết là ngươi, trẫm cũng hiểu ngươi. Năm Thiên Thọ thứ hai mươi mốt, tức là mười bốn năm trước, ngươi chính là thân binh dưới trướng Vũ Thân Vương."
Sắc mặt Vu Vĩ Ân thay đổi, cúi đầu nói: "Vâng... khi đó tội thần là đội chính thân binh của Vương gia."
Hoàng đế nói: "Năm Thiên Thọ thứ hai mươi sáu, Vũ Thân Vương thăng ngươi làm tướng chính ngũ phẩm. Năm Thiên Thọ thứ hai mươi tám, nhờ quân công, Vũ Thân Vương thăng ngươi làm tướng tòng tứ phẩm. Năm Thiên Thọ thứ ba mươi, Lưu Lý được điều đến làm Dự Châu tiết độ sứ, Vũ Thân Vương khi đó phân ngươi cho Lưu Lý, tiên hoàng đã thăng ngươi lên chính tứ phẩm."
Hoàng đế nhìn vào mắt Vu Vĩ Ân nói: "Ngay trước đây, trẫm hỏi Vũ Thân Vương rằng, Vu Vĩ Ân này có tin được không? Có dùng được không? Vũ Thân Vương trả lời trẫm rằng, dùng được, tin được."
Hoàng đế nhìn về phía Vũ Thân Vương Dương Tích Cú đang đứng một bên hỏi: "Bây giờ trẫm đứng trước mặt hắn, hỏi lại Vương thúc một câu, Vu Vĩ Ân dùng được không? Tin được không?"
Vũ Thân Vương cúi người nói: "Bẩm bệ hạ, bệ hạ hỏi lại, câu trả lời của thần vẫn như cũ, Vu Vĩ Ân tin được, dùng được."
Hoàng đế quay sang nhìn Vu Vĩ Ân, lớn tiếng nói: "Vậy ngươi hãy trả lời trẫm, Vu Vĩ Ân, ngươi tin được không? Ngươi dùng được không!"
Vu Vĩ Ân "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, run rẩy trả lời: "Thần nguyện vì bệ hạ mà băng qua lửa đỏ nước sôi, thần nguyện vì bệ hạ mà muôn chết không từ!"
"Được!"
Hoàng đế lại một lần nữa đỡ Vu Vĩ Ân dậy, nhìn vị trung niên tướng quân đang vừa xúc động vừa cảm kích trước mặt mình, từng chữ từng chữ nói: "Trẫm giao quân Dự Châu cho ngươi, đánh hạ thành Ký Châu, tiêu diệt quân phản loạn, trẫm sẽ trọng thưởng cho ngươi và tướng sĩ dưới trướng. Trẫm còn muốn ngươi dẫn đội quân chiến thắng này quay về Dự Châu, quản lý tốt Dự Châu cho trẫm. Trẫm đối đãi tử tế với các ngươi, các ngươi hãy đối đãi tử tế với giang sơn."
Tay hoàng đế đặt lên vai Vu Vĩ Ân: "Dự Châu tiết độ sứ, Vu đại nhân, trẫm giao trận chiến này cho ngươi, trẫm cũng giao Dự Châu cho ngươi."
"Thần muôn chết không từ!"
Vu Vĩ Ân lại một lần nữa quỳ xuống, dập đầu "bộp bộp bộp".
Hoàng đế lớn tiếng nói: "Các ngươi đều nghe cho kỹ, bất kể trước đây các ngươi đã làm chuyện sai trái gì theo Lưu Lý, đánh xong trận hôm nay, trẫm đều không truy cứu chuyện cũ, các ngươi vẫn là tâm phúc của trẫm, các ngươi vẫn là rường cột của Đại Sở!"
Chàng giơ tay chỉ về phía thành Ký Châu: "Đi đi, thay trẫm hành quốc pháp, chém giặc cướp!"
"Vạn tuế!"
Đám tướng lĩnh quân Dự Châu quỳ đó dập đầu không dứt.
Hoàng đế lớn tiếng nói: "Người đâu, lấy bách luyện đao lại đây cho trẫm, những tướng quân này, mỗi người trẫm ban cho một thanh đao, cầm đao trẫm ban, thay trẫm giết giặc trừ cướp."
Một canh giờ sau, bên ngoài thành Ký Châu.
Tướng quân Vu Vĩ Ân nhảy xuống khỏi lưng ngựa, hắn cúi đầu nhìn thanh bách luyện đao trong tay mình, hít một hơi thật sâu.
Sau đó, tay trái hắn cầm khiên bộ binh, tay phải nắm chặt hoành đao.
"Theo ta giết vào! Thề chết báo đáp hoàng ân!"
"Giết!"
Vu Vĩ Ân là người đầu tiên lao về phía cổng thành Ký Châu, phía sau hắn, tướng sĩ quân Dự Châu gào thét lao tới.
Cuộc chém giết này, mới chính là cuộc chiến thảm liệt nhất từ khi bắt đầu đến nay.
Mỗi bước tiến lên của binh sĩ quân Dự Châu, đều có vô số người ngã xuống, binh sĩ quân Dự Châu, binh sĩ doanh Yên Sơn, và cả binh sĩ quân Ký Châu.
Khi quân Dự Châu bắt đầu tấn công mãnh liệt, Tăng Lăng và Ngu Triều Tông đều biết, đây là trận chiến cuối cùng của họ rồi.
Vì vậy, binh sĩ quân Ký Châu và doanh Yên Sơn kề vai sát cánh chống lại quân Dự Châu, dường như cũng trở thành chuyện đương nhiên, chẳng có gì nực cười, chỉ có bi ai.
Bên ngoài thành Ký Châu.
Hoàng đế ngồi trên chiến mã, vươn tay lấy một chiếc ống nhòm nhìn vào trong cổng thành, vô số binh sĩ quân Dự Châu vẫn đang lao vào trong, như dòng nước lũ đổ vào hang động.
Tầm mắt của hoàng đế chỉ có thể nhìn qua đỉnh đầu người khác, cố gắng xem cảnh tượng trong thành rốt cuộc là thế nào.
Thế nhưng căn bản không nhìn thấy gì, chỉ thấy đầu người nhấp nhô.
"Thần chúc mừng bệ hạ."
U Châu tướng quân La Cảnh cúi người nói: "Thiên uy của bệ hạ cuồn cuộn, thuận lợi thu phục Ký Châu."
Hoàng đế hạ ống nhòm xuống, chàng nghiêng đầu nhìn La Cảnh một cái, im lặng hồi lâu rồi nói: "La tướng quân, ngươi cảm thấy, việc trẫm đoạt lại thành trì của mình từ tay giặc cướp, là một việc đáng chúc mừng sao?"
La Cảnh thấy lòng thắt lại.
Giờ khắc này, tâm tư hắn xoay chuyển trăm vòng, không ngừng suy đoán rốt cuộc hoàng đế muốn làm gì, câu nói này có ý nghĩa gì.
"Giặc Yên Sơn, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã có trong tay mười mấy vạn quân, dám bao vây tấn công thành trì lớn của Đại Sở, dám tự xưng là thiên vương gì đó."
Hoàng đế nói: "Trẫm thực sự không biết, đánh bại loại giặc cướp như vậy, trẫm có gì đáng để vui mừng."
Chàng nhìn La Cảnh hỏi: "Trẫm còn nghe nói, hiện nay trên núi Yên Sơn vẫn còn một lượng lớn giặc Yên Sơn cố thủ sơn trại, gây họa bốn phương, dù cho hôm nay có bắt được đầu sỏ Ngu Triều Tông, thì mối đe dọa từ giặc Yên Sơn vẫn còn đó."
La Cảnh lập tức hiểu ra, hoàng đế muốn hắn tiếp tục tấn công doanh Yên Sơn.
Vì vậy La Cảnh cúi người nói: "Thần nguyện lĩnh quân, sau trận này sẽ vung quân về phía Bắc, thanh trừ dư nghiệt của giặc Yên Sơn."
Sắc mặt hoàng đế dịu lại, mỉm cười nói: "Đại tướng quân nguyện vì trẫm chia sẻ ưu tư, nguyện vì dân trừ hại, nguyện vì nước lập công, trẫm rất lấy làm an ủi."
Chàng hỏi La Cảnh: "Đã có kế sách phá địch chưa?"
La Cảnh vội nói: "Hôm qua thần bắt được không ít giặc Yên Sơn, trong số tù binh có một kẻ tự xưng là bát đương gia của giặc Yên Sơn, tên là Trịnh Cung Như, hắn nguyện ý đầu hàng, cũng nguyện ý chỉ đường cho đại quân tấn công sơn trại Yên Sơn. Tên này nói, hắn hiểu rõ địa hình sơn trại Yên Sơn nhất, làm thế nào để công phá, hắn nắm chắc trong tay."
Hoàng đế cười lớn: "Giặc vẫn là giặc, chẳng qua chỉ là đám cỏ rỗi tụ tập thành nhóm, miệng đầy những trung nghĩa, đến lúc đại nạn ập đến chẳng phải vẫn tham sống sợ chết, bán đứng đồng bọn đó sao."
Hoàng đế nói: "Đã có người nguyện ý dẫn đường, vậy thì xem đại tướng quân phá địch thế nào đây. Giặc Yên Sơn nếu bị diệt, biên cương phía Bắc sẽ an ổn, giao biên cương phía Bắc cho ngươi, lòng trẫm cũng thấy yên tâm."
Chàng dừng lại một chút, cười nói: "Nếu quét sạch giặc Yên Sơn, trẫm sẽ ban cho đại tướng quân một phần thưởng chưa từng có trong lịch sử."
La Cảnh trong lòng rung động, thầm cảm thấy có chút bực bội.
Trước đó Vũ Thân Vương nói, sau khi đánh xong trận này bệ hạ sẽ ban cho hắn một phần thưởng chưa từng có, vậy thì còn có thể là gì nữa? Chắc chắn là phong làm dị tính vương.
Thế nhưng bây giờ, hoàng đế lại nói đợi đến khi quét sạch giặc Yên Sơn.
Đúng lúc này, trong thành bỗng truyền đến từng đợt hoan hô.
"Đầu sỏ Tăng Lăng đã bị giết!"
Âm thanh sóng sau đè lên sóng trước.
Hoàng đế ngồi trên lưng ngựa cười ha hả, đầy vẻ khí thế hiên ngang.