Sau khi nghe Ngu Triều Tông nói xong, Thẩm Như Trản trả lời một cách rất nghiêm túc: "Thẩm y đường là để cứu người, không phải để giết người."
Ngu Triều Tông ngẩn ra, rồi trong giọng điệu của hắn lại mang theo chút khẩn cầu.
"Đối với cô mà nói, cứu người không khó, giết người chắc hẳn là chuyện đơn giản hơn."
Nghe thấy câu này, Thẩm Như Trản đáp: "Đối với bất kỳ y giả nào, dùng thuốc để giết người không phải là việc khó, nhưng tổ tông không dạy chúng ta giết người, tổ tông chỉ dạy chúng ta chữa bệnh cứu người."
Ngu Triều Tông còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Thẩm Như Trản không cho hắn cơ hội.
Thẩm Như Trản nói: "Ngươi đừng có coi thường Lý Sát nữa, ta thay ngươi cảm thấy xấu hổ đấy."
Ngu Triều Tông không hiểu.
Thẩm Như Trản nói: "Ngươi cho rằng làm như vậy là có thể thay đổi được Lý Sát sao? Nếu Lý Sát muốn làm như vậy, thì cần gì phải đợi ngươi tự tìm đến cái chết?"
Ngu Triều Tông hiểu rồi.
Nếu Lý Sát là hạng người đó, hắn hà tất phải cứu Ngu Triều Tông trở về?
"Đừng tự ý quyết định thay cậu ấy."
Thẩm Như Trản bình tĩnh nói: "Cũng đừng can thiệp vào cách sống của cậu ấy."
Ngu Triều Tông cảm thấy bị chấn động sâu sắc bởi câu nói này. Con người sống trên đời này, thực ra mỗi ngày đều đang can thiệp vào cách sống của người khác, địa vị càng cao thì càng như vậy, lại còn lấy đó làm tự đắc.
Thẩm Như Trản không phải là một người phụ nữ dịu dàng, cô cũng không cho rằng nhẫn nhịn là chuyện tốt đối với những việc mình không vừa mắt.
Cho nên cô nói thêm một câu: "Cậu ấy không thể quyết định thay ngươi, nên ngươi mới thất bại. Bây giờ ngươi lại muốn quyết định thay cậu ấy, là muốn cậu ấy cũng phải thất bại giống như ngươi sao?"
Sắc mặt Ngu Triều Tông tái nhợt, cười khổ nói: "Đây quả thực là lời lẽ tru tâm."
Ánh mắt khinh bỉ của Thẩm Như Trản càng đậm hơn, cô nhìn thẳng vào mắt Ngu Triều Tông mà nói: "Lời của ngươi ta cũng sẽ không nói cho Lý Sát biết, dù chỉ một chữ cũng không. Trong lời nói tưởng chừng như di ngôn này của ngươi, chẳng lẽ không có ý muốn lợi dụng cậu ấy sao?"
"Lý Sát là người ai đối tốt với mình thì mình đối tốt lại với người đó. Nếu cậu ấy biết ngươi muốn tự sát để thành toàn cho cậu ấy, cậu ấy sẽ dốc hết sức để tiếp tục bảo vệ ngươi, chắc là ngươi đã nghĩ như vậy đúng không."
Ngu Triều Tông lắc đầu: "Ta không có."
Thẩm Như Trản chỉ nhún vai, xoay người đi ra khỏi thạch thất, dường như đã không định nói gì thêm với Ngu Triều Tông nữa.
Cô nói thì cứ nói, nhưng cô cũng hy vọng Ngu Triều Tông không hề nghĩ như vậy.
Ngu Triều Tông ngồi ngẩn người ở đó một lúc lâu. Hắn tự hỏi bản thân rằng, khi đưa ra quyết định này, trong lòng mình có thực sự tồn tại những suy nghĩ mà Thẩm Như Trản vừa nói hay không.
Trước đó, hắn vô cùng khẳng định rằng mình tuyệt đối không có ý nghĩ như vậy, cũng không thể có, bởi vì hắn chân thành muốn giao Yến Sơn Doanh cho Lý Sát.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, hắn bỗng nhiên mỉm cười.
"Ta thực sự không có."
Hắn tự lẩm bẩm một câu.
Tựa người vào đó, Ngu Triều Tông thở phào một hơi dài, trong lòng vô cùng nhẹ nhõm và an yên. Không mưu tính, không tham niệm, không toan tính người khác mà chỉ muốn hy sinh, đây là lần duy nhất trong cuộc đời hắn cho đến tận bây giờ.
Chỉ là trước khi chết muốn giúp đỡ thật tốt một người trẻ tuổi mà mình coi trọng, hắn cảm thấy không thẹn với lòng. Đã bao năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy đắc ý như vậy.
Hắn thậm chí không hề trách Thẩm Như Trản đã nói những lời đó, ngược lại còn cảm thấy vui cho Lý Sát.
Có người như Thẩm Như Trản ở bên cạnh Lý Sát, đối với Lý Sát mà nói tuyệt đối là chuyện tốt chứ không phải chuyện xấu.
Chẳng bao lâu sau, Lý Sát bưng một đĩa sủi cảo lớn đi vào, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Ngu Triều Tông muốn tự mình ngồi thẳng dậy, nhưng hai tay lại không còn sức lực, Lý Sát vội vàng đặt đĩa sủi cảo xuống rồi đỡ hắn ngồi dậy.
"Để ta đút cho huynh."
Giọng Lý Sát không chút nghi ngờ.
Ngu Triều Tông "ừ" một tiếng, nhìn Lý Sát, nụ cười càng thêm nhẹ nhõm và hạnh phúc.
"Vô Địch từng nói với ta, nếu đời này nó có một đứa em trai, thì chắc hẳn phải giống như Lý Sát vậy."
Ngu Triều Tông nói: "Bây giờ ta mới hiểu, trước đây suy nghĩ không đơn giản như thế. Vô Địch, nó luôn đơn giản hơn ta."
Lý Sát gắp một viên sủi cảo đưa đến bên miệng Ngu Triều Tông, thở dài rồi nói: "Đại ca huynh quả thực không đơn giản bằng nhị ca. Nếu là nhị ca, lúc này chắc đã ăn được nửa đĩa rồi."
Ngu Triều Tông ăn gọn viên sủi cảo vào miệng.
Kể từ ngày đó, Ngu Triều Tông không còn nhắc đến chuyện tìm cái chết với bất kỳ ai nữa, dường như cũng không còn ý định tìm cái chết.
Hắn xin người ta rất nhiều giấy, mỗi ngày đều ngồi trên giường viết viết vẽ vẽ. Những lúc Lý Sát không có ở đó, hắn đều liên tục viết.
Khi có Lý Sát ở đó, hắn lại trở nên vui vẻ, như thể quay về thời thơ ấu, có nói bao nhiêu chuyện cũng không hết.
Hắn trò chuyện với Lý Sát rất nhiều, chuyện gì cũng nói, từ những trải nghiệm nửa đời người của chính mình đến những tệ nạn của triều đình, từ chính sự đến lòng dân, rồi từ lòng dân đến phong tục tập quán, từ phong tục tập quán đến thiên văn địa lý.
Con đường hắn đã đi, những người hắn đã gặp, những việc hắn đã làm, và cả những chiêm nghiệm hắn từng có.
Tất cả đều nằm trong lời nói.
Tất cả đều nằm trên mặt giấy.
Hắn viết về Yến Sơn Doanh, cũng vẽ về Yến Sơn Doanh. Lý Sát bây giờ không muốn nghĩ nhiều như vậy, nhưng hắn, người làm đại ca này, thì phải nghĩ.
Dù Lý Sát không có tâm tranh giành vị trí đại đương gia của Yến Sơn Doanh, nhưng chỉ cần cậu quay lại Yến Sơn Doanh, dù là Hoàng Kim Giáp hay Tây Ly Tử, đều sẽ tràn đầy địch ý với Lý Sát.
Thực ra chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hai người đó, họ có lẽ sẽ nghĩ rằng, lúc tử chiến thì không thấy Lý Sát đâu, đến khi muốn tranh vị trí đại đương gia thì Lý Sát lại quay về.
Nếu chỉ có hai người họ nghĩ vậy thì cũng thôi đi, đáng sợ nhất là anh em trong Yến Sơn Doanh đều nghĩ như vậy. Nếu như thế, Lý Sát không thể nào tiếp quản được Yến Sơn Doanh.
Sau khi bình tâm lại, Ngu Triều Tông mới tỉnh ngộ ra sự sắp đặt trước đó của mình hấp tấp đến mức nào. Lý Sát làm sao có thể chỉ dựa vào một tấm lệnh bài của hắn mà quay về tiếp quản sơn trại được.
Vì vậy hắn bắt đầu viết, bắt đầu nói.
Đem tất cả mọi thứ của Yến Sơn Doanh viết lên giấy, vẽ lên giấy, và không chỉ có chuyện của Yến Sơn Doanh, mà còn có chuyện của thiên hạ.
Đến mức mỗi ngày hắn đều tập trung vào việc này, đến nỗi quên cả bệnh tình của mình, trông tâm trạng và cơ thể đều tốt hơn hẳn.
Họ ẩn náu trong địa cung ngày qua ngày, còn ở bên ngoài, cuộc sống trong thành Ký Châu cũng dần trở lại bình yên.
Thế nhưng, giữa một số người, lại ngày càng không bình yên.
Tướng quân Vu Vĩ Ân của Dự Châu quân hiển nhiên đã tự coi mình là công thần số một, cho rằng có hoàng đế làm chỗ dựa, thái độ trở nên ngạo mạn hống hách.
Ngoài việc không dám làm càn trước mặt Vũ Thân Vương Dương Tích Cú và hoàng đế ra, thái độ của hắn đối với ai cũng đều kiêu ngạo, ngay cả với La Cảnh cũng vậy.
Ngày thứ ba sau khi chiếm được Ký Châu, hoàng đế hạ chỉ khao thưởng ba quân, nhưng sự khao thưởng này cũng chỉ là khao thưởng bằng lời nói mà thôi.
Từ phủ của Tằng Lăng đã thu giữ được lượng lớn vàng bạc, trong phủ khố cũng tìm thấy không ít, số tiền khổng lồ đó thực ra đủ để phát thưởng, nhưng hoàng đế không định phát.
Tất cả số tiền thu được, bất kể là do U Châu quân thu được hay Dự Châu quân thu được, hoàng đế đều hạ lệnh giao cho quân đội của Vũ Thân Vương tiếp quản kiểm kê.
Cú này khiến Vu Vĩ Ân không dám trách hoàng đế, cũng không dám trách Vũ Thân Vương, chỉ có thể quay sang trách La Cảnh.
Hắn nghĩ rằng nếu không phải La Cảnh tranh giành với hắn, làm cho mọi người mất mặt, hơn nữa binh lính U Châu quân và Dự Châu quân đánh nhau trong thành không phải là một hai lần, thì hoàng đế cũng không đến mức thu hết tiền bạc đi.
Ý của hoàng đế là, các ngươi không phải đều muốn tranh giành sao, vậy thì trẫm không cho ai cả.
Tuy nhiên, Vu Vĩ Ân không hề nghĩ tới, cục diện này chính là do hoàng đế cố ý thả lỏng, thậm chí là sắp đặt người xúi giục tạo thành.
Hoàng đế chính là muốn thấy La Cảnh và Vu Vĩ Ân bất hòa, gây gổ, đánh nhau, thậm chí là không đội trời chung.
Nếu không, hoàng đế lấy cớ gì để thu hết tiền bạc về. Số bạc này hoàng đế đều muốn mang đi, một đồng cũng không muốn phát xuống.
Quan trọng nhất là, ngay từ đầu hoàng đế đã hy vọng La Cảnh và Vu Vĩ Ân bất hòa, cứ mãi bất hòa như thế mới có lợi cho triều đình.
Số quân đầu hàng của Thanh Châu quân không dưới sáu bảy vạn người, tất cả đều được quy vào đại quân của Vũ Thân Vương, số sương binh của Yến Sơn Doanh còn nhiều hơn, không dưới bảy tám vạn người, cũng bị Vũ Thân Vương thu biên.
Kết quả là trong trận đại chiến này, La Cảnh và Vu Vĩ Ân đều trắng tay.
Vu Vĩ Ân trong lòng đương nhiên không thoải mái, rất không thoải mái. Dự Châu quân xung phong đi đầu, cuối cùng lại "dã tràng xe cát", làm sao hắn có thể thoải mái cho được.
Tính ra, Dự Châu quân là thê thảm nhất. Khi giao chiến với Yến Sơn Doanh ở ngoài thành, đã tổn thất ít nhất hơn hai vạn người.
Sau đó hoàng đế lệnh cho Vu Vĩ Ân đem quân công thành, lúc đó Ký Châu quân vẫn còn bảy tám ngàn người, Yến Sơn Doanh cũng xấp xỉ như vậy. Trong trận tử chiến, mặc dù Dự Châu quân tiêu diệt được hai nhánh tàn quân này, nhưng tổn thất của Dự Châu quân lại lớn hơn, lại thương vong thêm khoảng hơn hai vạn người nữa.
Lực lượng còn lại của Ký Châu quân và Yến Sơn Doanh lúc đó đều biết mình đang ở trong đường cùng, nên đánh vô cùng tàn bạo.
Hơn nữa ngay từ đầu Dự Châu quân đã bị Yến Sơn Doanh và Thanh Châu quân giáp công, tổn thất hơn hai vạn binh sĩ. Tính ra như vậy, lực lượng còn lại của Dự Châu quân bây giờ đã không đầy năm vạn, hơn nữa trong đó còn có rất nhiều binh sĩ bị thương.
Đây chính là cục diện mà hoàng đế muốn thấy. Không cho Vu Vĩ Ân tiền lương, không cho hắn nguồn binh, cái gì cũng không cho, chỉ để hắn dùng bốn năm vạn tàn binh này trấn giữ Ký Châu.
Thậm chí, hoàng đế còn muốn dùng hắn để giữ Ký Châu.
Phủ Tiết độ sứ của Tằng Lăng, tấm biển ngoài cổng lớn đã bị gỡ xuống, hiện tại hoàng đế bệ hạ đang ở đây, ngài định ở lại thêm ba năm ngày nữa rồi sẽ nam hạ trở về kinh.
Xử lý xong xuôi mọi việc ở Ký Châu, ngài trở về kinh thành trong lòng mới yên tâm được.
Vũ Thân Vương ngồi bên cạnh hoàng đế, sau khi tạ ơn hoàng đế ban trà liền nói: "Hôm qua La Cảnh có đến tìm lão thần, nói là muốn đem quân trở về U Châu. Có quân báo tới, người Hắc Vũ lại đang tập kết binh lực ở biên cương. Nhưng ngẫm lại chắc là giả thôi, nếu người Hắc Vũ tập kết, lão thần cũng phải nhận được quân báo mới đúng."
Hoàng đế gật đầu nói: "Hắn chẳng qua là không muốn đi đánh Yến Sơn tặc, cũng không muốn lãng phí thời gian ở Ký Châu này nữa thôi."
Hoàng đế mỉm cười nói: "Hắn còn nói gì khác không?"
Vũ Thân Vương đáp: "La Cảnh nói, lúc quân của hắn đến là cuối hạ, đều mặc y phục đơn bạc, bây giờ đã gần sang đầu đông, binh lính đều chịu không nổi rét, muốn lão thần phát y phục mùa đông cho binh lính của hắn. Hôm qua lão thần cũng đã hỏi người phong tỏa phủ khố Ký Châu, số lượng y phục mùa đông trong kho phủ Ký Châu đủ nhiều."
Hoàng đế nói: "Phát cho hắn thì làm sao có thể không phát cho người của Vu Vĩ Ân, phát cho người của Vu Vĩ Ân, thì làm sao có thể không phát cho những binh lính đầu hàng kia. Trong những đội quân này, chỉ có đội quân của Vương thúc là mang theo y phục mùa đông từ khi mới đến."
Vũ Thân Vương nói: "Phát cho tất cả cũng vẫn đủ. Tằng Lăng này không ngờ lại có thể tích trữ vật tư tốt đến thế, mấy chục vạn bộ y phục mùa đông cũng có thể phát ra."
Hoàng đế cười nói: "Nhưng La Cảnh và Vu Vĩ Ân đâu có biết có bao nhiêu."
Ngài tính toán một chút rồi nói: "Sau trận đại chiến, quân của La Cảnh còn hơn bốn vạn người, quân của Vu Vĩ Ân cũng có hơn bốn vạn người... Thế này đi, Vương thúc hãy để La Cảnh đi nhận y phục mùa đông, nói với Vu Vĩ Ân là cũng có phần của hắn, bảo hắn cứ chờ. Sau khi quân của La Cảnh nhận xong thì đến lượt người của hắn nhận."
Vũ Thân Vương cúi đầu: "Thần tuân chỉ."
Hoàng đế lại nói: "Phát cho quân của La Cảnh sáu vạn bộ y phục mùa đông, đừng nói cho người của La Cảnh biết, cứ phát nhiều hơn là được..."
Hoàng đế dừng lại một chút rồi cười nói tiếp: "Phát cho người của Vu Vĩ Ân ba vạn bộ y phục mùa đông, số còn lại, bất kể còn lại bao nhiêu vạn hay mấy chục vạn, tất cả đều đóng thùng vận chuyển đi, lập tức phát cho tân binh dưới trướng Vương thúc. Tân binh phải phát, lão binh cũng phải phát, phát cho đến khi hết sạch mới thôi."
Ánh mắt Vũ Thân Vương sáng lên: "Sau đó đại quân nam hạ, mang đi tất cả tiền bạc vật tư. Vu Vĩ Ân phát hiện y phục mùa đông bị thiếu, tất sẽ phái người đến hỏi, chỉ cần nói với hắn là do La Cảnh nhận nhiều quá là được."
Hoàng đế mỉm cười gật đầu, thở phào một hơi rồi nói: "Hai người này, trẫm đều không yên tâm."
Vũ Thân Vương nói: "Chỉ vì một ít y phục mùa đông, hai người đó sẽ không chết không thôi."
Hoàng đế đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, từng chữ từng chữ nói: "Thực ra trẫm cũng không muốn làm như vậy, đây là quỷ đạo chứ không phải vương đạo. Trẫm là hoàng đế Đại Sở, không nên dùng quỷ đạo chi thuật này... Nhưng trẫm cũng không còn cách nào khác. Bây giờ trẫm bất kể là quỷ đạo hay vương đạo, đạo nào cũng tốt, chỉ cần có lợi, trẫm đều phải dùng."