Thạch Khoan đứng bên ngoài thành Ký Châu, ngước nhìn đồng đội thủ túc trên tường thành. Cánh tay hắn bị buộc dây thừng, trước đó vì bị kéo lê xềnh xệch nên xương cánh tay đã gãy từ lâu, cho nên khi gượng đứng dậy, hắn phải dùng trán chống xuống đất mới có thể khó khăn đứng thẳng.
Trên mặt hắn đã đầy máu tươi và vết bầm tím, nhưng đến giờ phút này, hắn lại chẳng còn chút sợ hãi nào nữa.
"Ta không phải người Ký Châu!"
Hắn hướng về phía tường thành gào lớn: "Nhưng ta nguyện chết vì Ký Châu!"
Dừng lại một lát, hắn lại hét lên: "Trên tường thành có vị huynh đệ nào bắn cung giỏi không, cho ta một mũi tên đi."
"Ngươi nghĩ hay lắm."
Tên hiệu úy cưỡi ngựa kéo lê hắn hừ lạnh một tiếng, lại thúc ngựa tiến lên. Chiến mã lao về phía trước, kéo ngã Thạch Khoan xuống đất.
Tên hiệu úy này phóng ngựa phi nhanh, Thạch Khoan bị kéo lê dưới đất lăn lộn không ngừng, nơi hắn đi qua đều để lại những vệt máu dài.
Lần đầu tiên, các binh sĩ trên tường thành lại muốn bắn chết một người đồng đội của mình đến thế, chỉ mong hắn sớm được giải thoát.
Mũi tên liên tiếp rơi xuống, thế nhưng kẻ cưỡi ngựa kia kéo lê Thạch Khoan chạy đi, nằm ngoài tầm bắn của binh sĩ trên tường thành, nên chẳng có mũi tên nào trúng đích.
Ngược lại, điều đó khiến tên hiệu úy cưỡi ngựa kia cười ha hả, càng thêm tàn độc, cố tình chạy vòng quanh khiến Thạch Khoan bị văng qua quật lại trên mặt đất.
Đúng lúc này, tướng quân Liễu Qua chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng đó, hắn đưa tay chộp lấy một cây cung dài, giương cung lắp tên.
Liễu Qua đỏ mắt nhìn ra ngoài thành, một mũi tên bay vút đi.
Đây là cung ba thạch, binh sĩ bình thường khó mà kéo nổi. Mũi tên này của Liễu Qua vô cùng chuẩn xác, cắm thẳng vào sau lưng tên hiệu úy kia.
Cũng vì tên hiệu úy cưỡi ngựa đó quá đỗi cuồng vọng, chỉ chạy qua chạy lại ngay ngoài tầm bắn không xa, sau khi trúng tên, hắn từ trên lưng ngựa lộn xuống, đập mạnh xuống đất.
Mũi tên này trúng chỗ hiểm, người rơi xuống đất chỉ co giật vài cái rồi bất động.
Chiến mã cũng dừng lại, đi đến bên cạnh chủ nhân, dùng mũi dụi dụi vào cơ thể chủ nhân rồi phát ra vài tiếng bi thương.
"Huynh đệ đi thong thả!"
Liễu Qua lại bắn ra một mũi tên.
Thạch Khoan nằm trên mặt đất, đôi mắt đã sưng húp đến mức không mở nổi, nhưng vẫn cố hết sức nhìn về phía thành Ký Châu một cái.
Phập một tiếng, mũi tên cắm vào tim hắn.
Thân hình Thạch Khoan cứng đờ, rồi trút bỏ được gánh nặng.
Bên ngoài đại doanh quân U Châu.
La Cảnh đứng trên chỗ cao bên bờ sông nhìn cái chết của tên hiệu úy Ký Châu kia. Sau khi hạ ống nhòm xuống, hắn im lặng một lát rồi hướng về phía đó chào theo nghi thức quân đội.
"Từ xưa đến nay chưa bao giờ thiếu kẻ trung nghĩa, có thể giết người chứ không thể đoạt lấy chí khí của họ."
La Cảnh lẩm bẩm một câu rồi xoay người trở về đại doanh.
Ở phía bên kia bờ sông, Thanh Châu Tiết độ sứ Thôi Yến Lai sắc mặt càng khó coi hơn. La Cảnh bỏ đi thẳng khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Chớ nên nổi giận."
Dự Châu Tiết độ sứ Lưu Lý nói: "Ngày mai là mười lăm, đêm trăng tròn, ta suy đoán La Cảnh ra quân trong thành chính là vào ban đêm. Có thể phái người canh giữ ở đây, nếu đại quân La Cảnh động thủ vào đêm mai, ngươi và ta có thể chia quân chặn lại, sau đó hai ta hợp lực tấn công mãnh liệt cửa thành phía Đông. Nếu có thể chiếm được Ký Châu, ngươi còn quản thái độ của La Cảnh làm gì nữa."
Thôi Yến Lai gật đầu, rồi hỏi một câu: "Ngươi sẽ không giấu nghề như La Cảnh chứ?"
Lưu Lý cau mày nói: "Nếu ngươi đến cả ta mà cũng không tin, vậy ngươi có thể đi kết minh với La Cảnh, ngày mai ta rút quân đi là xong."
Thôi Yến Lai cười nói: "Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi, ngươi cần gì phải để bụng."
Lưu Lý nói: "Nếu ngươi không tin ta, ngày mai ta phá được cửa thành, quân không vào thành, đợi ngươi dẫn quân tới vào trước, ta đi theo sau ngươi, thế nào?"
Thôi Yến Lai nói: "Vẫn là ngươi và ta cùng vào thành thì tốt hơn."
Lưu Lý nghiêm túc nói: "Nếu hai ta còn nghi kỵ lẫn nhau, trận đánh này không đánh cũng chẳng sao."
Thôi Yến Lai xin lỗi nói: "Ta vừa rồi thực sự chỉ là nói đùa, chẳng phải đều là vì tức cái gã La Cảnh kia sao."
Nói qua nói lại, cuối cùng cũng khiến Lưu Lý nguôi giận. Hai người dẫn kỵ binh rời khỏi phía Tây thành, quay về bản doanh.
Trong thành Ký Châu.
Địa cung.
Lý Tật đứng trước sa bàn quan sát, chân mày hơi nhíu lại.
Những ngày này, ngày nào hắn cũng đứng trước sa bàn rất lâu, thấy hắn như vậy, cũng không ai dám tùy tiện làm phiền.
Đường Phỉ Địch từ sâu trong địa cung đi tới, hắn đích thân đi xem xét động tĩnh của Hổ Báo Kỵ của La Cảnh ở phía bên kia, xem suốt gần nửa ngày mới trở về.
Khi Lý Tật trầm tư, không ai dám dễ dàng làm phiền, ngay cả Cao Hi Ninh cũng vậy, chỉ duy nhất Đường Phỉ Địch là ngoại lệ.
Khi Đường Phỉ Địch cần tìm Lý Tật nói chuyện, đừng nói là Lý Tật đang trầm tư, dù hắn có đang ngủ cũng phải gọi dậy mà nói.
"Chắc là ngày mai."
Đường Phỉ Địch đi đến đối diện Lý Tật, hai người cách nhau bởi sa bàn.
Sau khi nói xong một câu với Lý Tật, hắn dừng lại một lát, đột nhiên cười nói: "Lần đầu tiên bày một cục diện lớn như vậy, trong lòng cảm thấy thế nào?"
Lý Tật lắc đầu thở dài: "Ngoài người của mình ra, những kẻ khác ta đều có thể lường trước."
Câu nói này khiến biểu cảm của Đường Phỉ Địch hơi thay đổi, chỉ một câu nói bình thản này thôi, nhưng Đường Phỉ Địch lại nghe ra sự bất lực và mệt mỏi trong lòng Lý Tật.
"Nếu Đại đương gia đợi sau khi chiến cuộc kết thúc mới tới, đám dưa quả trên đất này, ông ta muốn nhặt thế nào thì nhặt."
Lý Tật nói: "Nhưng nếu ông ta tới trước khi chiến cuộc kết thúc, Yến Sơn Doanh cũng trở thành một trong những đám dưa quả trên đất này."
Đường Phỉ Địch nói: "Ngu Triều Tông..."
Hắn chỉ nói một cái tên, lời phía sau lại nén lại. Một lát sau, hắn nói với Lý Tật: "Thực ra trong lòng ngươi cũng đã nghĩ rất rõ ràng rồi, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi."
Đường Phỉ Địch nhìn sa bàn, chỉ tay vào: "Ngày mai bất kể thành Ký Châu có bị phá hay không, ba quân ngoài thành có lẽ sẽ giết chóc đến mức thây nằm đầy đồng."
Lý Tật khẽ lắc đầu nói: "Hai quân."
Đường Phỉ Địch nói: "Chẳng lẽ La Cảnh đến cả con trai mình cũng không màng tới?"
Lý Tật nói: "Khi đánh trận, con trai hắn không phải con trai hắn, mà là tướng lĩnh dưới trướng hắn, cho nên hắn mới là La Cảnh."
Đường Phỉ Địch im lặng một lát rồi đột nhiên nhớ tới một câu Lý Tật từng nói... Lãnh binh tác chiến ta không bằng ngươi, suy đoán lòng người ngươi không bằng ta.
Cùng lúc đó, phía Bắc thành Ký Châu, cách khoảng hai trăm dặm, đội ngũ Yến Sơn Doanh đã hành quân cấp tốc liên tục bảy tám ngày, trông cực kỳ mệt mỏi, thế nhưng Đại đương gia Ngu Triều Tông vẫn không hạ lệnh nghỉ ngơi.
Sau những ngày hành quân cấp tốc liên tục này, dù là đội ngũ tinh nhuệ đến đâu, thể lực cũng gần như cạn kiệt.
Một trong những đương gia của Yến Sơn Doanh là Thường Định Tuế khuyên Ngu Triều Tông rằng: "Đại ca, cứ gấp rút lên đường thế này, dù có tới Ký Châu, người của chúng ta cũng chẳng còn sức mà đánh."
Ngu Triều Tông gật đầu nói: "Ta biết, nhưng nếu chậm trễ hơn nữa, chúng ta thực sự cũng không cần đánh nữa. Chỉ còn chưa đầy hai trăm dặm, hãy để huynh đệ cố gắng thêm chút nữa."
Thường Định Tuế há miệng, cũng không nói được gì thêm.
Binh sĩ như những khúc gỗ bước về phía trước, động tác của mỗi người trông như đã biến thành con rối bị người ta giật dây.
Đại doanh quân Ký Châu.
Trong quân trướng, Tăng Lăng nhìn các tướng quân dưới trướng, ánh mắt lướt qua một vòng rồi cất lời: "Chư vị tướng quân, trận chiến ngày mai liên quan đến sự tồn vong của Ký Châu, cũng liên quan đến sự tồn vong của ngươi và ta, liên quan đến sự tồn vong của gần mười vạn tướng sĩ Ký Châu. Đánh thắng rồi, sau này ở Ký Châu không ai dám đắc tội chúng ta nữa. Đánh thua rồi, chúng ta đành chờ đầu thai chuyển thế, kiếp sau vẫn là huynh đệ thủ túc."
"Tử chiến!"
Các tướng quân dưới trướng đồng thanh hô lớn.
Ngày hôm sau, mười lăm.
Mọi người thức dậy mới phát hiện, Lý Tật cả đêm không ngủ, hắn vẫn đứng trước sa bàn, giống như một khúc gỗ không nhúc nhích.
Ngay khi họ bước nhanh tới muốn khuyên nhủ Lý Tật, lại nghe thấy một tiếng "suỵt" rất khẽ.
"Suỵt..."
Mọi người kinh ngạc, lúc này mới chú ý tới Đường Phỉ Địch đang ngồi dựa tường ở phía xa.
Đường Phỉ Địch ra hiệu, ra ý đừng làm phiền Lý Tật. Từ biểu cảm của Đường Phỉ Địch có thể thấy, ngay cả hắn cũng có chút lo lắng.
Có lẽ vì tiếng bước chân, có lẽ vì tiếng "suỵt" của Đường Phỉ Địch, Lý Tật quay người nhìn họ. Khoảnh khắc này, mọi người đều không nhịn được mà kêu lên một tiếng.
Đôi mắt của Lý Tật đã hoàn toàn biến thành màu đỏ.
Cao Hi Ninh thấy đau lòng, vội bước lên trước, gần như cùng lúc với nàng, Trường Mi đạo nhân cũng lao tới.
"Ta không sao."
Lý Tật lắc đầu, hắn nhắm mắt lại, dường như cũng biết đôi mắt mình hiện tại trông rất đáng sợ.
"Cấp hỏa công tâm, trong mắt ta chắc là bị sung huyết rồi, nhìn mọi thứ cũng thấy đỏ nhạt, lát nữa mời người của y quán Thẩm tiên sinh qua xem là được."
Giọng Lý Tật rất bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh này lại càng khiến người ta lo lắng hơn.
Lý Tật dù nhắm mắt vẫn có thể xoay người về phía Đường Phỉ Địch, trầm giọng nói: "Ta cứu không được."
Đường Phỉ Địch gật đầu: "Ta cũng cứu không được, ta nghĩ nửa đêm rồi từ bỏ, ngươi lại nghĩ suốt cả đêm."
Lý Tật nói: "Sau khi việc này kết thúc, ngươi đi gặp Bột Nhi Thiếp Xích Na một chút đi."
Đường Phỉ Địch lại gật đầu: "Đã nghĩ tới."
Lý Tật xoay người trở về, bước chân trông còn khá vững vàng, rồi đột nhiên ngã gục xuống.
Nửa canh giờ sau, bên ngoài phòng Lý Tật.
Đường Phỉ Địch bưng chén trà nóng uống một ngụm, cả đêm không ngủ, luôn cảm thấy rất lạnh, nhất là nhiệt độ trong địa cung vốn đã thấp hơn bên ngoài rất nhiều.
"Hắn đã nghĩ suốt cả đêm xem dùng cách gì để cứu Ngu Triều Tông."
Đường Phỉ Địch thở dài một hơi, đưa chén trà cho Dư Cửu Linh bên cạnh rồi nói: "Ta phải về ngủ đây, ta chỉ nghĩ nửa đêm thôi mà đầu óc đã gần như muốn nổ tung, mọi biến cố có thể xảy ra đều nghĩ tới, trong vô số biến cố đó tìm kiếm cơ hội... Ta đại khái hồi tưởng lại, ta tính toán được ít nhất hơn bốn mươi loại biến cố, rồi lại nghĩ với năng lực hiện tại của chúng ta lợi dụng biến cố này để cứu người, thế nhưng nghĩ hơn bốn mươi loại mà chẳng có loại nào dùng được."
Hắn nhìn Lý Tật đang ngủ say một cái: "Hắn nghĩ suốt một đêm, ít nhất đã nghĩ qua hàng trăm khả năng, mỗi một khả năng đều biến thành không thể, cho nên khí huyết hắn dâng trào hơi dữ dội."
Dư Cửu Linh sốt sắng hỏi: "Nếu sau khi hắn tỉnh lại vẫn không nhịn được mà nghĩ tiếp thì sao? Chỉ cần hắn còn một chút cách, hắn chắc chắn sẽ đi cứu Ngu Triều Tông."
Ai cũng biết tính cách của Lý Tật, đối với những người hắn coi trọng, những người coi trọng hắn, hắn đều sẽ không tiếc sức lực.
"Đánh ngất hắn."
Đường Phỉ Địch nói xong ba chữ này rồi bỏ đi.
Vừa đi hắn vừa nói: "Đêm nay sẽ xảy ra chuyện lớn, ta không muốn bỏ lỡ, cho nên ta đi ngủ trước đây."
Cao Hi Ninh ngồi bên cạnh Lý Tật, sau khi nghe Đường Phỉ Địch nói xong, nàng nhìn Lý Tật đang ngủ say trên giường, ánh mắt đầy xót xa.
Lý Tật thực sự muốn phò tá Ngu Triều Tông làm nên đại sự, vì hắn thực sự cảm thấy Ngu Triều Tông có thể trở thành người xoay chuyển càn khôn.
Thế nhưng hắn dốc hết tâm tư, lại phát hiện mình không giúp được gì.
Dùng lời của Cao Hi Ninh mà nói, Lý Tật không có cách nào làm chủ thay người khác, nhất là làm chủ thay một người ra quyết định.
Trừ khi người ra quyết định đó là chính Lý Tật.
Cao Hi Ninh quay đầu nhìn Thẩm Như Trảm đang đứng một bên hỏi: "Thẩm tiên sinh, cho hắn uống chút thuốc có được không?"
Thẩm Như Trảm nói: "Ngươi muốn hắn ngủ bao lâu?"
Nàng trông có vẻ thần sắc như thường, có lẽ là vì nàng là y giả.
"Ngủ..."
Cao Hi Ninh còn chưa nghĩ ra, Thẩm Như Trảm thở dài rồi nói: "Chi bằng ngươi để tự hắn ngồi dậy uống thuốc."
Lý Tật nằm đó khẽ thở dài, như thể đang tự nhủ: "Lừa người, thực sự không dễ dàng gì a."
Thẩm Như Trảm nói: "Ngươi giả ngủ là sợ bọn họ không yên tâm, nhưng trong mắt ta, chỉ như đứa trẻ nói dối vụng về mà thôi. Nhớ kỹ, người giả ngủ mới cố ý giữ cho mắt không nhúc nhích, người ngủ thật rồi thì mắt sẽ chuyển động."
Lý Tật cười ngượng ngùng, vừa định nói chuyện, Thẩm Như Trảm đã đi tới bên cạnh hắn nói: "Ngồi dậy đi, cho ngươi mấy viên thuốc uống, uống xong là ngủ được ngay."
Lý Tật ngồi dậy, mở mắt vừa định nói chuyện, Thẩm Như Trảm đã chém một chưởng vào gáy hắn...
Lý Tật đổ gục xuống.
Thẩm Như Trảm nhún vai: "Cách này hiệu quả hơn uống thuốc, một số người có ý chí mạnh mẽ thì thuốc cũng vô dụng... Cách này thì ai cũng hiệu quả."
Cao Hi Ninh lo lắng hỏi: "Hắn sẽ không sao chứ?"
Thẩm Như Trảm nói: "Nếu hắn tỉnh lại, không nhớ là ai đánh hắn, lập tức phái người tìm ta tới, ta xem cho hắn, tiện thể nói cho hắn biết là Đường Phỉ Địch ra tay."
Cao Hi Ninh hỏi: "Vậy nếu hắn nhớ thì sao?"
Thẩm Như Trảm xoay người bỏ đi, vừa đi vừa nói: "Vậy thì giúp ta nói vài lời tốt đẹp."