Vì chuyện của Hứa gia, Dư Cửu Linh đối với Đường Thất Địch sinh ra vài phần sợ hãi, cái kiểu sợ hãi mà chỉ cần nhìn thấy gương mặt của Đường Thất Địch là đã thấy chột dạ.
Theo lý mà nói, Trang Vô Địch cũng là một kẻ tàn nhẫn, thế nhưng Dư Cửu Linh cảm thấy bản thân chẳng sợ hắn chút nào, thậm chí còn thấy tính cách như cái hũ nút của lão Trang có chút đáng yêu.
Thế nhưng, sự bình thản của Đường Thất Địch lại khiến hắn chỉ muốn tránh xa người này ra một chút.
Tại trạm xe ngựa.
Lý Sát nhìn Đường Thất Địch ăn hết một chậu mì lớn, bao gồm cả một bát thịt hầm, một đĩa cải thảo xào giấm, một đĩa thịt xào nấm hương.
Đường Thất Địch trở về vào đêm qua, nói mình mệt muốn nghỉ ngơi, sau đó ngủ một mạch đến tận chiều hôm sau mới dậy.
Vừa tỉnh dậy liền nói mình đói, Lý Sát liền sai người chuẩn bị cơm nước.
Một chậu mì, đổ thẳng bát thịt hầm vào trộn vài cái rồi bắt đầu ăn. Có lẽ cảm thấy chưa đã, hắn lại đổ nốt hai đĩa thức ăn còn lại vào trong chậu. Cách ăn này khiến Dư Cửu Linh cảm thấy đó là sự sỉ nhục đối với thức ăn.
Sức ăn thì cũng bình thường, so với Lý Sát thì vẫn còn kém một chút, cho nên cũng không đến mức khiến người ta kinh ngạc, chỉ là cách ăn này khiến người ta cảm thấy có chút thô kệch.
Đường Thất Địch ăn xong, lau miệng, nhìn về phía Lý Sát nói: "Ta đã giết ba mươi bảy người, bao gồm cả Hứa Thanh Lân."
Lý Sát gật đầu: "Ta biết rồi."
Đường Thất Địch "ừ" một tiếng, đứng dậy: "Ta có việc gì để làm không?"
Lý Sát đáp: "Tạm thời cũng không có việc gì, ngươi cứ..."
Đường Thất Địch: "Vậy ta đi ngủ tiếp đây."
Dư Cửu Linh kinh ngạc đến mức há hốc mồm, tên này từ lúc về đêm qua đã bắt đầu ngủ, tính ra cũng phải chín canh giờ rồi, vậy mà còn muốn ngủ tiếp.
Dư Cửu Linh hỏi: "Cái đó... Đường, Đường anh hùng, ngươi ngủ lâu như vậy rồi, hay là vận động một chút đi?"
Đường Thất Địch quay đầu nhìn Dư Cửu Linh một cái, Dư Cửu Linh theo bản năng lùi lại phía sau.
Đường Thất Địch lắc đầu: "Không muốn vận động, muốn ngủ."
Nói rồi lại quay về phòng ngủ tiếp.
Trang Vô Địch nhìn cái chậu sạch bách trên bàn, gật đầu: "Ta thích hắn."
Dư Cửu Linh: "Có lẽ là huynh đệ thất lạc nhiều năm của ngươi đấy..."
Trang Vô Địch tung một cước vào mông Dư Cửu Linh, Dư Cửu Linh vừa xoa mông vừa né sang một bên.
Hắn nhìn Lý Sát hỏi: "Ta cứ thấy bây giờ không phải lúc để ngủ, chẳng lẽ không nên nói xem tại sao mình lại tới đây, sau khi tới đây định làm gì..."
Lý Sát không nói lời nào, Trang Vô Địch lên tiếng: "Không cần thiết."
Hắn đứng dậy đi về phía sân tập nhỏ. Khi không có việc gì, phần lớn thời gian hắn đều luyện công. Hắn nói không cần thiết là bởi vì việc đầu tiên Đường Thất Địch làm sau khi tới đây chính là giúp Lý Sát trừ khử những tai họa từ Hứa gia, rất ra dáng huynh đệ.
Hắn xuất thân từ sơn phỉ, không cảm thấy giết những người đó có gì là sai.
Dư Cửu Linh thì khác, Dư Cửu Linh xuất thân từ tiểu nhị, dù miệng hắn có thối, có gây phiền phức đến đâu, thì chưởng quầy cũng luôn dạy hắn là cố gắng đừng gây chuyện, cho nên tận sâu trong xương tủy, hắn thực ra vẫn có chút sợ rắc rối.
Dư Cửu Linh hỏi: "Dù sao cũng phải làm gì đó chứ."
Lý Sát nói: "Luyện công."
Hắn nhìn về phía Lưu Vân Trận Đồ ở đằng xa, đó là thứ được chuyển từ tiểu viện của hắn tới, dù sao bây giờ hắn hầu hết thời gian đều ở trạm xe ngựa, luyện công ở tiểu viện cũng làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của nghĩa mẫu.
Bộ trận đồ này quả thực là một thử thách vô cùng khó khăn, Lý Sát đã dùng lâu như vậy mà vẫn chưa thể vượt qua được tất cả các biến hóa của Lưu Vân Trận Đồ.
Xảy ra chuyện lớn như vậy mà chẳng làm gì cả, điều này khiến Dư Cửu Linh cảm thấy khó tin hơn nữa, người thì ngủ, người thì luyện công, đều là hạng người gì thế này!
Lý Sát đi được vài bước thì quay đầu nhìn Dư Cửu Linh: "Hay là ngươi cũng đi ngủ một chút đi? Đêm nay chúng ta còn phải đi làm ăn."
Làm ăn... chính là vào kho của Vũ Bị Quân để lấy đồ ra.
Dư Cửu Linh nói: "Không thể nghỉ một ngày sao? Ngươi làm thế này chẳng khác nào vặt tóc người ta, lại còn nhằm vào đúng một người mà vặt..."
Lý Sát nói: "Ký Châu bây giờ lỗ hổng trăm bề, chúng ta lấy được bao nhiêu thì lấy, sau này những thứ này đều có thể dùng để bảo mệnh."
Dư Cửu Linh thở dài, thầm nghĩ hay là cứ đi ngủ một lát cho xong. Hắn vừa quay người định đi ngủ thì thấy Đường Thất Địch lại bước ra khỏi phòng, đứng ngây ngẩn trước cửa, làm hắn giật cả mình.
"Cái đó là cái gì?"
Đường Thất Địch chỉ vào Lưu Vân Trận Đồ mà Lý Sát đang thử thách.
Dư Cửu Linh nói: "Cái đó gọi là Lưu Vân Trận Đồ, là..."
Hắn còn chưa nói hết, Đường Thất Địch đã đi về phía Lý Sát.
Vừa đi vừa nói: "Trông có vẻ thú vị."
Dư Cửu Linh lập tức nổi hứng thú. Lưu Vân Trận Đồ này ngay cả hạng người như Lý Sát cũng không thể dễ dàng vượt qua, Đường Thất Địch trông cũng muốn thử, tên này lúc nào cũng mang cái vẻ "thiên hạ vô địch", nhỡ đâu hắn vượt qua được ngay lần đầu thì sao? Nếu thế chẳng phải tỏ ra Lý Sát kém xa Đường Thất Địch hay sao?
Dư Cửu Linh lập tức đuổi theo. Lý Sát quay đầu thấy Đường Thất Địch tới, cười hỏi: "Muốn thử không?"
Đường Thất Địch hỏi: "Thử thế nào?"
Lý Sát nhìn về phía vị sư phụ đang ngồi trấn giữ bên cạnh Lưu Vân Trận Đồ nói: "Đó là sư phụ ta, Trường Mi đạo trưởng, trận đồ do người điều khiển. Sau khi ngươi vào, mộc nhân bên trong sẽ tấn công ngươi. Trận đồ này rèn luyện sự nhạy bén và tốc độ ra đòn."
"Để ta thử xem."
Đường Thất Địch đi tới bên cạnh trận đồ, chắp tay với Trường Mi đạo nhân.
Trường Mi đạo nhân cũng cảm thấy có chút căng thẳng. Đồ đệ của mình đã bao nhiêu lần không vượt qua nổi, Đường Thất Địch này nhìn qua quả thực rất lợi hại. Nếu người ta vượt qua được ngay lần đầu, thì sẽ tỏ ra đồ đệ của mình kém xa người ta. Trường Mi đạo nhân không cho rằng Lý Sát sẽ thua Đường Thất Địch, nhưng vẫn thấy căng thẳng.
Khí chất tự tin của Đường Thất Địch quả thực khiến người ta có chút hoảng, hắn dường như đối mặt với bất cứ việc gì cũng không cảm thấy khó xử. Dù là cửa ải khó khăn đến đâu, chỉ cần hắn muốn qua thì nhất định sẽ qua được.
Sự tự tin này, thực ra một phần bắt nguồn từ việc Đường Thất Địch chinh chiến trên thảo nguyên suốt gần hai năm qua, không ngừng đi thách thức rồi không ngừng thách thức thành công, điều này quả thực sẽ khiến người ta ngày càng tự tin hơn.
Đường Thất Địch sau khi chắp tay với Trường Mi đạo nhân, liền bước vào trong Lưu Vân Trận Đồ.
Trường Mi đạo nhân cũng dồn hết tinh thần, ông không muốn chỉnh độ khó của trận đồ lên cao nhất, mà muốn để ở mức độ như lần đầu Lý Sát thử thách. Chỉ có như vậy mới thấy được người ta mạnh hơn đồ đệ của mình bao nhiêu.
Đường Thất Địch dường như cũng cảm thấy Lưu Vân Trận Đồ này không dễ đối phó, vì thế bắt đầu nghiêm túc.
Bước tới phía trước, thứ trông như cối xay gỗ dưới chân bắt đầu xoay chuyển, dường như đột nhiên có hơn chục cái mái chèo quét vào hạ bàn của Đường Thất Địch.
Đường Thất Địch lập tức tránh né, vừa đứng vững thì mộc nhân đối diện đã đánh tới, thế công cực nhanh.
Đường Thất Địch dùng cả hai tay chộp lấy hai cánh tay của mộc nhân, khóe miệng khẽ nhếch, rồi sắc mặt đột ngột thay đổi... Vị trí bụng của mộc nhân mở ra, một cây gậy gỗ đâm thẳng vào chỗ hiểm của hắn.
Đường Thất Địch nhíu chặt mày, có thể thấy cú này bất ngờ và... đau đến mức nào.
Dư Cửu Linh thấy vậy, bĩu môi: "Xì... chẳng ra sao cả!"
Trường Mi đạo nhân cũng thở phào một hơi.
Đường Thất Địch ôm chỗ hiểm chậm rãi bước ra, quay đầu nhìn mộc nhân kia một cái, rồi lại nhìn Lý Sát.
"Thứ này... quả thực khiến người ta không ngờ tới."
Lý Sát gật đầu: "Ta hiểu mà..."
Nửa canh giờ sau, trong đình nghỉ mát ở sân trạm xe ngựa, Lý Sát đưa cho Đường Thất Địch một bầu rượu, Đường Thất Địch nhận lấy, nhìn Lý Sát đầy vẻ cảm kích.
"Ngươi đặc biệt từ thảo nguyên trở về tìm ta?"
Lý Sát ngồi xuống đối diện Đường Thất Địch rồi hỏi.
"Ừ."
Đường Thất Địch nói: "Sau khi từ Đại Châu quan trở về, ta đã bàn bạc với phụ thân. Trung Nguyên đã loạn từ lâu, nhưng vẫn chưa đến lúc loạn nhất. Một khi Vũ Thân Vương khởi binh, Bắc Cảnh sẽ có cơ hội. Ta không muốn sống một đời tầm thường..."
Hắn nhìn Lý Sát nói: "Phàm nhân mưu cầu sinh tồn trong loạn thế, ta không cho rằng mình là phàm nhân, ta muốn mưu cầu tiền đồ trong loạn thế."
Lý Sát uống một ngụm rượu, gật đầu: "Ta cũng muốn."
Hắn nhìn Đường Thất Địch nói: "Đại đương gia của Lục Mi Quân thuộc Yến Sơn Doanh là Ngu Triều Tông, là người có thể phò tá."
Đường Thất Địch khẽ nhíu mày, im lặng một lát rồi nói: "Tại sao ngươi muốn phò tá người khác? Không muốn tự mình làm nên đại sự sao?"
Lý Sát lắc đầu, không nói gì.
Đường Thất Địch đợi một lúc không thấy Lý Sát trả lời, lại hỏi: "Ngươi cảm thấy mình không thể thành sự? Trước khi tới đây ta đã nói với phụ thân, ngươi là người hiếm hoi mà ta kính trọng. Trong cùng lứa tuổi, ta chưa bao giờ để bất cứ ai vào mắt, ngươi là người duy nhất."
Lý Sát cười cười, nói với Đường Thất Địch: "Có lẽ ta không thích hợp để tự mình tranh đoạt cái gì đó."
Đường Thất Địch cảm thấy kinh ngạc. Trước khi tới, hắn nghĩ rằng Lý Sát chắc chắn có chí lớn. Một người dám dẫn mấy trăm người giết ra khỏi biên quan để tiếp ứng cho hắn, một người dùng mưu trí cứu Ngọc Minh tiên sinh tại Đường huyện, làm sao có thể không có chí lớn?
Đường Thất Địch nói: "Lý Sát, ngươi có ơn cứu mạng với ta, nếu ngươi muốn mưu sự, ta chắc chắn sẽ dốc hết sức giúp ngươi."
Lý Sát vẫn lắc đầu: "Ta thực sự chưa từng nghĩ tới, Thiên Vương Ngu Triều Tông đối xử với ta rất hậu hĩnh..."
Lời còn chưa dứt, Đường Thất Địch đứng dậy nói: "Thôi, không nhắc chuyện này nữa. Ta là theo ngươi mà tới, ngươi muốn làm gì thì ta theo đó mà làm. Ngươi muốn tự mình mưu sự, ta giúp ngươi mưu sự. Ngươi muốn phò tá Ngu Triều Tông, ta giúp ngươi phò tá Ngu Triều Tông."
Trong lòng Lý Sát tràn đầy cảm động. Thực ra hắn không cảm thấy mình có giúp ích gì cho Đường Thất Địch, thế nhưng Đường Thất Địch lại cảm thấy nợ hắn một ân tình rất lớn.
Đường Thất Địch nghiêm túc hỏi Lý Sát: "Nói chuyện khác đi... khi nào thì ăn cơm?"
Lý Sát hơi ngẩn người, mức độ ngẩn người gần tương đương với bị chấn động não nhẹ. Hắn cảm thấy Đường Thất Địch hình như vừa ăn xong một chậu mì lớn cách đây chưa đầy một canh giờ.
Đường Thất Địch thấy vẻ mặt mơ hồ của hắn, gật đầu nói: "Xem ra chưa đến lúc ăn cơm, vậy ta đi ngủ, lúc ăn cơm ngươi nhớ phải gọi ta dậy."
Nói xong liền đi mất.
Lý Sát quay đầu nhìn Ngô thẩm đang rửa rau trong sân, đứng dậy nói: "Ngô thẩm, chuẩn bị cơm nước đi ạ."
Ngô thẩm lập tức đáp: "Được thôi!"
Sau chuyện đó, Ngô thẩm không thể quay lại làm việc ở nhà ăn thư viện nữa. Lý Sát lo lắng cả nhà bà sẽ bị trả thù, cho dù Đường Thất Địch đã giết không ít người, nhưng thế lực của Hứa gia lớn như vậy, không thể nào cứ thế mà bỏ qua.
Lý Sát đương nhiên biết Hứa gia sẽ nhắm vào mình. Sở dĩ vẫn chưa động thủ là vì Lý Sát biết bản thân hiện tại chưa thể đụng tới Hứa Thanh Lân. Nếu không động tới thì hắn chỉ cần đề phòng một mình Hứa Thanh Lân, còn nếu đã động tới, chính là phải đề phòng cả tộc Hứa gia.
Việc Đường Thất Địch làm rất trực tiếp. Lý Sát không phải không làm được, hắn chỉ là có quá nhiều nỗi lo, người hắn cần bận tâm quá nhiều.
"Ngô thẩm."
"Ơi!"
"Hấp bánh bao ăn đi ạ, bột đã lên men chưa?"
"Lên rồi, biết con thích ăn bánh bao, lại càng thích ăn sủi cảo, sáng mai ta sẽ gói sủi cảo cho con ăn."
"Vâng ạ."
Lý Sát đi tới bên cạnh Ngô thẩm, ngồi xổm xuống giúp bà rửa rau, hắn ngẩng đầu nhìn Ngô thẩm cười rạng rỡ.
"Ngô thẩm, đừng sợ."
Ngô thẩm sững sờ.
Lý Sát nói: "Ở đây, không ai có thể hại được người, con nói đấy."
Ngô thẩm gật đầu thật mạnh.
Đúng lúc này Đường Thất Địch lại bước ra, cầm một tờ giấy đưa cho Lý Sát: "Ngươi không muốn tự mình mưu sự cũng không sao, nhưng vài năm tới đây, sinh tồn sẽ rất gian nan. Ta nghĩ ra những thứ này, ngươi xem xem có thể chuẩn bị tốt không, ít nhất là phải sống sót trong vài năm tới, hơn nữa còn phải sống không đến nỗi quá tệ."
Lý Sát mở tờ giấy ra xem, bên trên liệt kê vài việc.
Một, tích trữ lương thực.
Hai, nuôi heo dê, nuôi gà vịt ngỗng, thậm chí là thỏ cũng được, càng nhiều càng tốt.
Ba, đào hầm ngầm, càng lớn càng tốt.
Bốn, sau này người của ngươi, để ta huấn luyện.
Năm, bao gồm cả ngươi.