Ngày hôm sau, tại nha môn phủ Ký Châu.
Tiết độ sứ Tăng Lăng dẫn theo không ít người trực tiếp bước vào nha môn, đám quan viên tạm quyền như phủ trị, phủ thừa đều cúi người nghênh đón, từng kẻ một sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Nha môn đường đường là phủ Ký Châu, thế mà lại bị mấy tên loạn tặc giết thẳng vào đại lao, không những cướp đi một trọng phạm mà còn sát hại không ít người.
Đáng giận hơn là, bọn loạn tặc cướp đi trọng phạm vậy mà không một tên nào bị ngăn lại, chúng nghênh ngang rời đi. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, bách tính sẽ bàn tán thế nào?
"Một lũ túi cơm giá áo!"
Tăng Lăng hiếm khi nổi giận, sắc mặt xanh mét.
"Vương gia giao cho các người quản lý nha môn phủ Ký Châu, các người lại khiến Vương gia thất vọng đến nhường này, còn mặt mũi nào mà đứng đây xưng là hạ quan?"
Rào một tiếng, cả đám người quỳ rạp xuống đất.
Thời Đại Sở thịnh thế, lễ quỳ lạy không mấy khắt khe, ngay cả khi thiết triều, văn võ bá quan cũng không cần lúc nào cũng quỳ lạy Hoàng đế bệ hạ, chỉ những dịp đại triều hội trở lên mới có quy cách như vậy.
Quan dưới thấy quan trên không cần quỳ, gặp hoàng tộc, dù là người có phân lượng như Vũ Thân Vương cũng không cần quỳ.
Thế nhưng đến thời loạn thế này, đầu gối chẳng còn đáng giá bao nhiêu.
"Ta gọi đến tên ai, kẻ đó cút lại đây giải thích."
Tăng Lăng phất tay: "Tổng bộ đầu phủ Ký Châu Khương Nhiên ở lại, những người khác cút ra ngoài chờ cho ta!"
Đám người nín thở như ve sầu mùa đông, lũ lượt rút ra ngoài đại sảnh đứng chờ. Tăng Lăng ngồi xuống chủ vị, liếc nhìn một cái, cơn giận vẫn chưa nguôi, quát lớn: "Cút xa ra chút!"
Đám quan viên phủ lại vội vàng lùi ra xa hơn, dáng vẻ cúi đầu cúp đuôi trông vừa buồn cười vừa đáng thương.
Tăng Lăng nhìn Khương Nhiên, trừng mắt nhìn hắn, trừng thật hung dữ. Khương Nhiên nhìn biểu cảm của Tiết độ sứ đại nhân, thầm nghĩ Tiết độ sứ đại nhân diễn kịch giỏi thật, nếu không phải mình biết rõ nội tình thì chắc cũng bị dọa cho hồn xiêu phách lạc rồi.
May mà mình biết nội tình, biết Tiết độ sứ đại nhân chỉ đang làm màu.
"Khương Nhiên!"
Tăng Lăng gầm lên một tiếng.
"Hạ quan có mặt."
Khương Nhiên thầm nghĩ mình cũng phải diễn cho tròn vai, trước đó ở lầu trà, người bày trận áo xanh kia đã nói, Tiết độ sứ đại nhân đến lúc đó sẽ đích thân hỏi tội chuyện này, chỉ là đi ngang qua sân khấu làm màu mà thôi.
"Ngươi to gan lắm!"
Tăng Lăng giận dữ: "Là tổng bộ đầu nha môn phủ Ký Châu, vậy mà trơ mắt nhìn tội phạm bị cướp đi, ngay trước mặt ngươi, trơ mắt nhìn!"
Khương Nhiên quỳ đó nói: "Hạ quan có tội, hạ quan thất trách, xin đại nhân trách phạt. Hạ quan lúc đó quả thực có mặt, nhưng hạ quan đã dốc toàn lực rồi. Chuyện này suy cho cùng đều tại đám người Tỉnh Nhan Lệ, chúng xua đuổi ngục tốt quan sai, không cho người của hạ quan canh giữ, người của hạ quan chỉ có thể thiết lập phòng thủ ngoài đại lao, đến gần cũng không được, đều sẽ bị đánh đập mắng nhiếc."
Khương Nhiên bi phẫn nói: "Mấy ngục tốt trực ban trong đại lao đều bị Tỉnh Nhan Lệ sỉ nhục, có một người bị đá trọng thương, giờ vẫn chưa thể cử động, chỉ có thể nằm dưỡng thương trên giường. Hạ quan nghe thấy tiếng động liền lập tức dẫn người đến giao chiến với đám loạn tặc đó..."
Tăng Lăng tức đến biến sắc, nhìn ra ngoài thấy đám quan viên kia đã đứng đủ xa, ông đứng dậy bước đến trước mặt Khương Nhiên, không nhịn được mà tung một cước vào người hắn.
"Giờ Tỉnh Nhan Lệ đang cáo trạng ngươi trước mặt Vương gia, ngươi giải thích thế nào? Người của ngươi bắn chết nhiều thủ hạ của hắn, ngươi giải thích thế nào!"
Khương Nhiên dập đầu: "Đại nhân, ti chức oan uổng lắm. Nghe thấy tiếng hò hét, ti chức dẫn người xông vào, đám loạn tặc bịt mặt, người của Tỉnh Nhan Lệ cũng bịt mặt, căn bản không thể phân biệt được. Hạ quan chỉ có thể hạ lệnh bắn tên để ngăn chặn giặc chạy trốn, khó tránh khỏi có sự nhầm lẫn."
Tăng Lăng thở hắt ra một hơi dài: "Còn ngươi thì sao? Tỉnh Nhan Lệ nói trước mặt Vương gia rằng ngươi giả vờ bị thương, thực chất là không muốn ngăn cản bọn phỉ đó, có chuyện này không?!"
Khương Nhiên quỳ đó nói: "Đại nhân, ti chức từ lúc xảy ra chuyện đến giờ vẫn chưa về nhà, chưa thay quần áo. Đại nhân xem, dấu chân trên người hạ quan, vết rách trên quần áo vẫn còn đây."
Hắn đã cẩn thận giữ lại bằng chứng, chính là để cho Tăng Lăng xem. Dấu chân trên người thực ra rất khó giữ, chỉ cần ngủ xoay người vài cái là mất hết, nếu không cẩn thận phủi vài cái thì đến vết bụi cũng chẳng còn.
Thế mà giờ cũng chẳng nhìn rõ lắm, dấu chân rõ nhất chính là cú đá vừa rồi của Tăng Lăng.
"Ngươi!"
Tiết độ sứ Tăng Lăng nhìn những dấu chân đó, tức đến mức da đầu muốn nổ tung.
Ông chỉ vào Khương Nhiên: "Kích thước không đồng đều, đủ loại dấu chân. Đám cướp xông vào chỉ có vài người, ngươi lại ăn nhiều cước thế này, là đám cướp mỗi tên có ba chân hay bốn chân? Một người ba chân đá ngươi, không có năm người trở lên thì không thể tạo ra nhiều dấu chân thế này!"
Khương Nhiên cúi đầu nhìn, rồi cười gượng với Tăng Lăng: "Đại ý quá."
Tăng Lăng giận dữ: "Đồ khốn kiếp nhà ngươi..."
Khương Nhiên vội nói: "Đại nhân bớt giận..."
Tăng Lăng thở dài một hơi, quay về chủ vị ngồi xuống, dịu giọng nói: "Ta đã bảo ngươi đừng hành động bừa bãi, ngươi cứ không chịu nghe. Hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho sạch sẽ. Nếu tối qua ngươi diệt luôn cả Tỉnh Nhan Lệ, ta tuyệt đối sẽ không mắng ngươi như vậy, nhưng ngươi làm không sạch sẽ!"
Khương Nhiên thầm nghĩ, ôi chao, còn có thể như vậy sao? Đại nhân, ngài đâu có nói trước đâu.
Biết thế đã ra tay tàn nhẫn hơn rồi.
Hắn không dám hỏi thẳng: "Đại nhân, chẳng phải đây là do ngài sắp xếp sao?"
Tăng Lăng tất nhiên cũng sẽ không nói, vì chuyện này căn bản không phải do ông sắp xếp, ông cũng sẽ không hỏi thẳng Khương Nhiên tại sao lại sắp xếp như vậy.
Ông tưởng là Khương Nhiên làm, Khương Nhiên lại tưởng là ông làm.
"Haizz..."
Một lúc lâu sau, Tăng Lăng lại thở dài: "Vương gia bảo ta đến hỏi các ngươi, chính là vì Vương gia nghĩ chuyện này có liên quan đến ta, dù ta có giải thích, Vương gia e là cũng không nghe."
Ông nhìn Khương Nhiên nói: "Vẫn câu nói đó, Tỉnh Nhan Lệ và người của hắn nếu tối qua đều bị ngươi trừ khử, chuyện này chết không đối chứng, ngược lại dễ nói. Giờ hắn khẳng định là ngươi thả bọn cướp vào, ngươi giải thích với Vương gia thế nào?"
Khương Nhiên tự cho là thông minh đáp: "Đại nhân về nói thế nào, hạ quan sẽ phối hợp nói như vậy."
Tăng Lăng lại im lặng, không biết bao lâu sau mới lên tiếng: "Ta đã bảo đảm với Vương gia là sẽ điều tra rõ chuyện này. Thời gian này... ngươi cứ về nhà nghỉ ngơi trước đi. Có chuyện gì ta sẽ phái người hỏi ngươi, đợi khi không còn việc gì nữa, ta sẽ sắp xếp ngươi trở lại."
Khương Nhiên thầm nghĩ thế cũng tốt, đều đã sắp xếp cả rồi, đều là đi ngang qua sân khấu, đều là làm màu.
Thế là hắn cúi người: "Đều nghe theo đại nhân."
Tăng Lăng vốn tưởng Khương Nhiên sẽ không hài lòng, không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy, ông có chút không đành lòng. Dù sao Khương Nhiên cũng là bộ hạ cũ, do một tay ông cất nhắc, vốn là tướng quân đường đường của Vũ Bị Tướng Quân Phủ, giờ lại rơi vào cảnh bị mấy tên man di Tây Vực ức hiếp.
"Ngươi cứ yên tâm về đi, không lâu nữa ta sẽ điều ngươi trở lại."
Tăng Lăng phất tay: "Ngươi lui xuống trước đi."
Khương Nhiên nghĩ còn một việc chưa khớp, liền hỏi: "Đại nhân, Nhạc Hoa Niên hiện giờ ở đâu, đại nhân có biết không?"
Nếu Tăng Lăng không biết, thì chuyện này đến đây là không khớp được, mấu chốt là Tăng Lăng thực sự biết.
"Tối qua, người của Thanh Y Liệt Trận đến báo cáo với ta, khi họ tuần thành thì thấy một nơi có ánh lửa, sau đó tìm thấy một cái xác, đã bị cháy, nhưng nhìn vào việc mất một tai và tứ chi đều gãy, thì đó hẳn là xác của Nhạc Hoa Niên."
Khương Nhiên nghĩ thầm, quả nhiên gừng càng già càng cay, chiêu chết không đối chứng này, đại nhân đúng là gừng già, còn hắn chỉ là gừng non.
Hắn vô cùng khâm phục Tiết độ sứ đại nhân, bị miễn chức mà không hề oán giận, trái lại còn vui vẻ về nhà nghỉ ngơi, nghĩ thầm mình làm việc cho đại nhân, không bao lâu nữa đại nhân sẽ lại cất nhắc mình.
Cái xác đó không phải của Nhạc Hoa Niên.
Sau khi Nhạc Hoa Niên qua đời tối qua, Lý Trì nghĩ không thể để thi thể một vị anh hùng như vậy rơi vào cảnh bị đám tiểu nhân gian nịnh sỉ nhục, nên cùng Dư Cửu Linh rời khỏi Xa Mã Hành.
Họ biết phủ nha chắc chắn sẽ xử lý thi thể, nhân lúc đang lục soát, Dư Cửu Linh cậy khinh công giỏi, lén quay lại phủ nha đánh cắp một cái xác người Tây Vực, xử lý theo vết thương của Nhạc Hoa Niên, rồi phóng một mồi lửa, như vậy thật giả khó phân.
Mà việc này cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của một người khác.
Giờ phút này, thi thể Nhạc Hoa Niên đã được vận chuyển ra ngoài thành.
Bên một con sông ngoài thành, Lý Trì và mọi người lợi dụng thân phận Xa Mã Hành, giấu thi thể trong xe lớn vận chuyển ra khỏi thành, chọn một nơi khá tốt để chôn cất.
Lý Trì đỡ Cừu Khinh Xa quỳ xuống dập đầu, dâng hương, đốt tiền vàng, rồi cả bọn quay lại trong thành.
Hậu viện Xa Mã Hành, Lý Trì đỡ Cừu Khinh Xa nằm xuống, ngồi bên cạnh nói: "Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương ở đây, đợi vết thương lành hẳn rồi hãy tính tiếp, đi nơi ngươi muốn đi."
"Ta không có nơi muốn đi."
Cừu Khinh Xa nhìn Lý Trì: "Nhưng sau khi lành thương ta sẽ đi Tín Châu Quan. Đại nhân nói, chống lại ngoại địch xâm lược ở Tín Châu Quan là việc lớn, là việc một nam nhi Đại Sở nên làm, ta phải tuân theo di nguyện của đại nhân."
Lý Trì gật đầu: "Trước tiên hãy dưỡng thương cho tốt."
Chàng đứng dậy định đi, Cừu Khinh Xa nhìn Lý Trì: "Cảm ơn ngươi đã an táng đại nhân."
Lý Trì đáp: "Ta không muốn an táng ông ấy, ta vốn muốn cứu sống ông ấy."
Nói xong liền bước ra cửa, ra đến ngoài nhà, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, Lý Trì thở dài một hơi thật dài.
Chàng đứng ở cửa một lúc lâu, rồi quay đầu nhìn Cừu Khinh Xa nói: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, dưỡng thương cho tốt. Nếu ngươi buông xuôi, thù của Nhạc đại nhân báo thế nào? Mối thù này, chung quy không thể nhịn được."
Cừu Khinh Xa gật đầu mạnh: "Phải giết."
Một canh giờ sau, lầu trà Vân Trai.
Trong nhã gian, Lý Trì chắp tay bái người đàn ông trung niên đang ngồi thưởng trà: "Đa tạ Diệp tiên sinh đã giúp đỡ."
Diệp Trượng Trúc uống một ngụm trà, cười nói: "Trà này ngon, lúc nãy ta đã hỏi, một ấm trà này giá hai lượng bạc. Lát nữa ngươi thanh toán đi, nói cảm ơn thì thiếu thành ý quá, mời ta uống trà, coi như ngươi và ta thanh toán xong."
Lý Trì há miệng, cuối cùng nặn ra một câu: "Như vậy, rẻ cho ta quá."
"Không rẻ."
Diệp Trượng Trúc nói: "Nếu kẻ ngươi cần đánh là người Trung Nguyên chúng ta thì tất nhiên không phải giá này, nhưng đánh là lũ man di Tây Vực, hai lượng... chúng chỉ đáng giá đó thôi, ta không lỗ."
Lý Trì cũng phải bật cười.
Diệp Trượng Trúc nhìn Lý Trì: "Ngươi là huynh đệ của Hạ Hầu, thật khéo, ta cũng vậy."
Ông chỉ vào chỗ ngồi đối diện: "Sao nào, ấm trà ngon hai lượng bạc này, không định uống cùng sao? Nếu để ta uống hết một mình, ngươi càng lỗ đấy."
Lý Trì ngồi xuống, có chút gượng gạo: "Hay là, gọi thêm ít điểm tâm hạt khô?"
Diệp Trượng Trúc nói: "Ngươi mới nhận ra mình keo kiệt à?"
Mặt Lý Trì hơi đỏ lên.
Diệp Trượng Trúc thở dài: "Đáng rồi, Hạ Hầu nói ngươi chưa bao giờ biết xấu hổ, cũng không biết đỏ mặt. Ta có thể thấy ngươi đỏ mặt thật không dễ dàng gì, Hạ Hầu chắc cũng chưa thấy bao giờ nhỉ."
Lý Trì lại đỏ mặt, gật đầu: "Quả thực chưa từng thấy."
Diệp Trượng Trúc im lặng một lát rồi nhìn Lý Trì nói: "Biết tại sao ta muốn làm huynh đệ với Hạ Hầu không?"
Lý Trì không trả lời, không biết trả lời thế nào.
Diệp Trượng Trúc nói: "Vì Hạ Hầu là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, Lý Trì... ngươi cũng vậy."