Trong màn pháo hoa tử vong rơi rụng khắp trời, Khôi Lỗi Sư vẫn luôn lặng lẽ cúi đầu, dùng sự im lặng che đậy ánh mắt bi thương lúc chia ly. Trong tĩnh lặng, chỉ có con rối A Nặc bay lượn lên xuống theo chiều gió, phát ra tiếng cười quỷ dị, đó là anh em song sinh của "Ác", đang hoan hỷ vì một buổi tiệc tử vong nữa.
Trong sự im lặng kéo dài ấy, dường như một sợi dây trong lòng chợt căng đến cực hạn, tay Tô Ma buông thẫng, bật ra một tiếng nức nở.
Âm thanh đó tựa như một con thú bị vây hãm.
Biết mình cô độc và tuyệt vọng đến thế, nhưng lại không có cách nào cả.
Mấy ngàn năm nay, con dân Hải Quốc bị bắt cóc từ cố hương đến Vân Hoang, phải chịu đựng sự ngược đãi, lăng nhục và chà đạp vô cùng vô tận. Thế nhưng, điều đáng sợ nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là linh hồn của họ cũng bị vặn vẹo dần theo tháng năm đằng đẵng - đây mới chính là sự "diệt vong" đúng nghĩa của tộc Giao Nhân!
Biết nói sao với nàng, rằng mình vẫn luôn ngước nhìn thiếu nữ Không Tang thuần khiết cao quý đó bằng tâm trạng tuyệt vọng nhường nào, nhưng lại không thể thoát khỏi sự tự ti và kiêu ngạo mãnh liệt trong lòng;
Phải nói với nàng thế nào đây, trong những năm tháng khổ tu bôn ba, mình đã vô số lần nhớ về nàng, và khao khát được trở về Vân Hoang để nhìn nàng một lần biết bao. Thế nhưng, ngoảnh đầu lại đã là trăm năm thân thế khác biệt.
Và phải nói sao với nàng, hóa ra điều mình mãi không thể buông bỏ, không phải là sự quyết tuyệt năm xưa của nàng, mà chính là sự hoài nghi và không tin tưởng vốn có của bản thân, đã gây ra những tổn thương không thể cứu vãn cho mọi thứ -
Thế nhưng, dù có trở về trăm năm trước, trong hoàn cảnh đó, hắn phải yêu thế nào đây? Khi đến tôn nghiêm và tự do còn không có, một nô lệ Giao Nhân thì làm sao có thể yêu vị hoàng hậu tương lai của Không Tang!
Biết bao sự tự ti, nghi kỵ và âm u, đã tan biến trong khoảnh khắc nàng gieo mình từ trên tòa Bạch Tháp vạn trượng - cái chết trong chớp mắt đã xóa bỏ mọi rào cản. Thế nhưng, mọi thứ đều đã không thể cứu vãn. Mọi thứ, cũng đều bắt đầu sau khi kết thúc.
Trong lần gặp gỡ đó, nàng đã dốc hết tất cả, cho nên dù kết quả thế nào, cũng có thể không thẹn không hối; thế nhưng, còn hắn thì sao?
- Đó là nguyên nhân cuối cùng khiến hắn mãi mãi không thể đối diện với chính mình.
Khi nhìn xa nàng rời đi, trở về bên cạnh tộc nhân và trượng phu, hắn dường như cảm nhận được một nỗi tuyệt vọng khó tả, mơ hồ hiểu rằng đây sẽ là lần gặp gỡ cuối cùng, lần đầu tiên hắn không còn kiềm chế cảm xúc thay đổi dữ dội của mình, mặc cho bản thân gào khóc trên chín tầng trời.
Vô số minh châu rơi trên vảy vàng của rồng, phát ra tiếng kêu đanh gọn dài ngắn, rồi rơi xuống mặt đất đen sâu thẳm. Trời rạng sáng dần chuyển sang màu xanh thẫm ảm đạm, gió từ trên Cửu Nghi thổi xuống, thổi tan khí tức của chiến hỏa.
Lại là một ngày mới.
"Thiếu chủ của ta..." Dường như biết được suy nghĩ trong lòng hắn, tiếng thở dài của rồng vang vọng trong tâm khảm, "Không ai có thể cứu được ai cả - cách duy nhất để chống lại 'Hư Vô', chỉ có 'Sáng Tạo' và 'Thủ Hộ'."
Khôi Lỗi Sư toàn thân chấn động - câu nói này! Chính là câu này!
Mấy tháng trước khi trở về Vân Hoang, giữa đường băng qua núi tuyết Mộ Sĩ Tháp Cách, thiếu nữ người Miêu là Na Sanh đã bói quẻ trên tuyết, viết ra ba câu tiên tri về cuộc đời hắn.
"Mọi thứ bắt đầu sau khi kết thúc" - câu đầu tiên "Quá khứ" đã ứng nghiệm; câu thứ hai "Hiện tại", lại hoàn toàn giống hệt lời Long Thần nói lúc này!
"Cách duy nhất để chống lại Hư Vô, chỉ có Sáng Tạo và Thủ Hộ."
Tô Ma vẻ mặt bình thản hồi tưởng lại câu tiên tri viết trên tuyết ấy, trong lòng lại đang cuộn trào dữ dội, như núi lở biển gầm.
- Đó, có phải là sự khái quát về "Hiện tại" trong cuộc đời hắn không?
Vậy thì, câu thứ ba mà hắn chưa kịp nhìn thấy, "Tương lai" của hắn, sẽ ra sao?
Trong cơn mơ màng, bên tai truyền đến lời thì thầm sâu lắng trí tuệ của Long Thần, đề nghị -
"Chúng ta đến Đế Đô đi... đi tìm Như Ý Châu, đi tìm Phục Quốc Quân, đi đưa tộc nhân trở về đại hải."
Còn chưa đợi cảm xúc của Tô Ma bình ổn trở lại, bên tai lại chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, từng đợt truyền đến, vô cùng quỷ dị: "Thượng thiên ơi, Long Thần... Long Thần! Ngài cuối cùng đã trở về rồi sao? Thần của chúng ta đã trở về rồi!"
Giật mình ngoảnh lại, trên vùng đất hoang tàn bị thiêu rụi giết chóc, lại chẳng có gì cả.
"Hải Hoàng cuối cùng đã mang Long Thần của chúng ta trở về!" Những tiếng gào thét cuồng nhiệt đó lại tràn ngập cả mặt đất, "Hải Quốc phục sinh!"
Một nhành dây leo trắng muốt chợt vươn ra từ dưới đất, rồi bung nở, biến thành tứ chi thon dài. Mái tóc xanh mọc ra từ lòng đất, từng khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng nhợt nhạt nổi lên, mang theo vẻ mặt cuồng hỷ, nhìn con Giao Long từ trên trời giáng xuống mà bái lạy.
Thế nhưng hắn lại bị khí tức thối rữa tử vong trên thân những thứ quái dị này ép cho lùi lại một bước.
Đám Nữ La kia, vậy mà đã vượt qua Thương Ngô Chi Uyên vốn đã khô cạn, tìm tới nơi này!
"Thần của chúng con ơi, Ngài cuối cùng đã trở về rồi!" Nữ La cầm đầu dập đầu sâu xuống mặt đất, nước mắt đầm đìa, dường như cảm thấy tự ti hổ thẹn, không dám ngẩng đầu nhìn cự long, "Mắt của chúng con dù có hóa thành đất, được nhìn thấy khoảnh khắc này cũng đã nhắm mắt xuôi tay rồi - Thần ơi, xin hãy diệt vong lũ Băng Di và người Không Tang vạn ác kia đi! Hãy để Hải Quốc phục sinh, để Giao Nhân trở thành bá chủ tối cao giữa Lục Hợp đi!"
Rồng cuộn mình giữa không trung, tĩnh lặng nhìn chằm chằm những khuôn mặt nhợt nhạt kia, ánh mắt vô hạn bi mẫn.
Con dân của nó, vốn nên là sinh vật đẹp đẽ nhất giữa đất trời: sinh ra giữa biển xanh trời biếc, chỉ vì yêu mà trưởng thành, có tuổi thọ ngàn năm - giờ đây, lại biến thành những thi thể thối rữa đang đi lại trước mặt này, đầy rẫy ác độc và thù hận.
"An nghỉ đi..." Rồng nhìn con dân của mình, chợt thốt ra tiếng ngâm nga trầm thấp, cái đuôi khẽ vung lên, giữa không trung liền nổi lên cơn bão dữ dội!
Dường như có tia chớp giao cắt vụt qua, đám Nữ La đang phủ phục trên đất thậm chí không kịp ngẩng đầu, đã trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi.
Những chiếc túi da dùng để tuẫn táng vỡ vụn toàn bộ, nước Hoàng Tuyền trong chớp mắt chảy cạn. Những thân xác Giao Nhân nhợt nhạt lộ ra trong không khí, tựa như những dây leo đã chết từ lâu - thế nhưng, Na Sanh kinh ngạc nhìn thấy vô số làn sương trắng từ trong những chiếc túi da đó từ từ bay lên, huyễn hóa ra từng bóng hình nhân thủ ngư vĩ tuyệt diệu, cuối cùng hội tụ thành một đám mây cô độc, bay lên bầu trời.
"Hỡi những người con gái của biển khơi, đừng để thù hận ăn mòn, hãy trở về bầu trời đi." Mắt rồng sâu thẳm bi mẫn, thanh âm dường như vang lên từ khắp Lục Hợp, "Hóa thành mây và mưa, trở về Bích Lạc Hải đi. Trở về cố quốc đi."
Theo tiếng của rồng, đám mây ấy nhẹ nhàng bay lên không trung trong làn gió sớm ở Cửu Nghi, phiêu nhiên rời đi.
- Đó là sự tự do và hạnh phúc mà những Giao Nhân bị giết tuẫn táng này, cả đời chưa từng có được.