Hành tinh Ninh Tĩnh hiện lên trên gương mặt Elizabeth (còn nhớ không? Vệ tinh của hành tinh Na Mỹ) một nụ cười quỷ dị, tựa như khuôn mặt nghiêng đầy âm trầm và bạo ngược của loài ma thú dưới địa ngục.
Dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời phía Bắc, sao trời lấp lánh, vẫn rực rỡ như thuở nào.
Cách đó mấy vạn năm ánh sáng, những tinh đoàn muôn màu muôn vẻ, những đám mây bụi khí, tựa như những kẻ nhàn rỗi đang đứng xem một vở kịch ồn ào nơi đô thị, lặng lẽ quan sát sự hỗn loạn cục bộ trong hệ sao Ninh Tĩnh.
Ai cũng chẳng phải kẻ ngốc, chẳng cần đến phân tích dữ liệu, chỉ dùng mắt thường quan sát hiện trạng của hành tinh Na Mỹ, dùng mông cũng nghĩ ra được nó sắp biến thành một quả bom có uy lực khủng khiếp, đủ sức nuốt chửng sinh mạng của tất cả mọi người.
Giống như khi còn ở văn minh Trái Đất, nhân loại đối mặt với thiên tai mới nhỏ bé làm sao. Tương tự, khi tiến vào thời đại vũ trụ, đối mặt với tinh không và thiên thể vô tận, con người vẫn nhỏ bé như thế, nhỏ bé đến mức cái chết của hàng vạn người cũng chẳng thể tạo nổi một chút bọt sóng.
Các tay lái đã đợi đến mức không thể kiên nhẫn thêm được nữa, mệnh lệnh từ cấp trên vừa ban xuống, dưới bầu trời sâu thẳm tĩnh mịch, đuôi lửa của gần một ngàn chiến hạm bùng lên rực rỡ, tựa như những con đom đóm, dày đặc đan xen thành lưới.
Từ tàu sân bay, chiến hạm cỡ lớn, cho đến tàu hộ tống, tàu thăm dò nhỏ bé, tất cả các con tàu như bầy cá đánh hơi thấy nguy hiểm, bắt đầu vặn vẹo thân hình thon dài hay cồng kềnh của mình, quay đầu với tốc độ nhanh nhất rồi tản ra chạy trốn.
Trong lúc hạm đội trên không quay đầu, trên quỹ đạo gần hành tinh Na Mỹ, từng tốp máy bay vận tải, tàu con thoi như bầy ong vò vẽ tránh lửa, chen chúc lao về phía mẫu hạm của mình.
Phía sau chúng là một quả cầu chằng chịt vết nứt, ánh sáng đỏ rực chảy tràn trên bề mặt, đồng thời phóng ra những quầng sáng đỏ dần lan tỏa vào hư không phía ngoài.
Đây vốn là một kỳ quan tráng lệ ngàn năm có một, thế nhưng, trong mắt những người đang tháo chạy khỏi hành tinh Na Mỹ, nó lại chẳng khác nào cánh cổng địa ngục đang từ từ mở ra, lóe lên những tia máu đại diện cho sự bạo ngược và cái chết.
"Tàu vận tải số Alpha-708, xin phép cập bến."
"Nhanh... nhanh lên, khẩn trương thu nhận thương binh, đội y tế, các người đang ăn phân à? Không muốn chết thì làm nhanh lên!"
"Lưu An, mẹ kiếp anh đang làm cái gì thế, bảo anh dọn trống đường băng, anh chạy vào kho máy bay làm trò gì?"
"Hạm trưởng, quay đầu xong xuôi rồi, tiếp theo nên làm thế nào?"
"Lạy Thiên Phụ, con ca ngợi Người, Người là vị Thần chí tôn chí đại, Người lấy tôn vinh uy nghiêm làm áo, Người khoác ánh sáng như khoác áo ngoài, Người trải rộng vòm trời như trải màn che. Thiên Phụ con cảm tạ Người, ánh sáng vinh quang của Người luôn chiếu rọi trong tâm trí con, cũng chiếu rọi con đường phía trước của con, dẫn dắt con tiến bước."
"Ronaldo, khóc, anh khóc cái gì, khóc có ích gì không, thu lại cái bộ dạng đàn bà đó đi."
"Tàu Galileo, mẹ kiếp một con tàu thăm dò địa chất như ông thì đến đống chiến hạm này góp vui cái gì, đội hình bị ông làm loạn hết cả lên rồi, cút ngay đi..."
Dù là Hạm đội Lôi Đình hay Hạm đội Thánh Tử La Lan, từ cầu chỉ huy đến khu sinh hoạt, rồi từ khu sinh hoạt đến kho máy bay, bãi đáp, tất cả đều hỗn loạn thành một mớ. Tiếng khóc than mất đi bạn thân, lời cầu nguyện thành kính cẩn trọng, tiếng gầm thét trách móc lẫn nhau, cùng với những tiếng rên rỉ yếu ớt, những âm thanh này hợp thành một bản quân nhạc bi thương, dạo chơi trên chiến trường tinh không.
Lúc này trên hành tinh Na Mỹ, Liên đội Tiểu Ưng của quân đội Đế quốc Tô Lỗ đã rút lui, Liên đội Hổ Sa do vị trí và nhiệm vụ cứu viện nên vẫn chưa rời đi.
Alfred nắm chặt hai tay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bề mặt đã trở thành biển lửa ngoài cửa sổ, bán kính của các suối phun nham thạch đã mở rộng đến hàng trăm mét, chẳng khác nào những ngọn núi lửa nhỏ.
Tàu con thoi vẫn đang dốc sức làm công việc cứu viện, từ cửa sổ của những chiếc máy bay vận tải lướt qua, có thể thấy những gương mặt mừng đến phát khóc của những người được cứu, tuy nhiên, nhiều người hơn nữa lại rơi vào biển lửa cuồn cuộn, xác không còn nguyên vẹn.
Cả Sư đoàn 3789, hơn 13.000 người, đã trải qua trận thủ vệ căn cứ, trận tranh đoạt di tích, sau đó lại gặp phải kiếp nạn này, người sống sót đã chẳng còn lại mấy mươi.
Đối mặt với cảnh tượng này, ngay cả Liên đội Hổ Sa cũng phải trả một cái giá không nhỏ, 3 tàu hộ tống bị rơi, 1 tàu khu trục bị hư hại. Kết quả thì sao? Thu nhận được 1.200 binh sĩ Sư đoàn 3789 bao gồm cả thương binh, một sư đoàn thiết giáp lục chiến đường đường chính chính lại rơi vào kết cục này, phiên hiệu Sư đoàn 3789 có thể xóa sổ rồi.
Ngoài việc mặc niệm cho họ, trong thâm tâm Alfred còn ẩn giấu một luồng oán khí, chỉ vì mấy người này mà Liên đội Hổ Sa mất đi 3 tàu hộ tống, có đáng không? Có đáng không?
Tay lái đã chuyển hướng tàu, chậm rãi đi về phía bầu trời, Alfred nhìn lại nguồn gốc tai ương, tòa di tích Epsilon kia một lần cuối, nó vẫn sừng sững ở vị trí cũ, như một ánh sáng dẫn đường trong luyện ngục.
Hửm? Ánh sáng dẫn đường? Alfred dụi dụi mắt, theo thời gian trôi qua, cái miệng anh ta càng lúc càng há hốc.
Một tia cầu vồng xanh, chính xác hơn là một vầng cầu vồng xanh, một phi thuyền hình trăng khuyết xé tan sương mù, xé tan biển lửa, như mũi tên rời cung, lao vút tới.
Tàu con thoi Epsilon! Là tàu con thoi Epsilon! Tiếng gầm gần như hét lên của Alfred vang vọng khắp cầu chỉ huy. Tất cả thuyền viên không nhịn được mà buông công việc trong tay, nhìn về phía hình ảnh hiển thị trên màn hình giám sát ở đuôi tàu.
Một phi thuyền sáng như trăng bạc, trên bề mặt chảy tràn những vệt xanh u uẩn, giữa hai cánh cong về phía trước như sừng bò có một khối tinh thể hình thoi nhô lên, đang với tốc độ cực nhanh áp sát về phía Liên đội Hổ Sa.
Đây rõ ràng không phải phi thuyền của nhân loại, hình dáng của nó cũng đã chứng minh điều đó, đó rõ ràng là vật thể hiện thực hóa của ký tự ε.
Một con tàu Epsilon biết bay biết động? Sao có thể như vậy được! Hơn 200 năm tháng dài đằng đẵng nói cho nhân loại biết, Epsilon đã là cánh cửa phong ấn bụi bặm, tất cả huy hoàng, tất cả vinh quang đều đã tan biến trong dòng sông lịch sử cuồn cuộn tiến về phía trước.
Di tích còn đang vận hành thì còn có thể chấp nhận được, nhưng phi thuyền dài gần 20 mét này là sao đây? Bị chập mạch? Trí tuệ nhân tạo? Hay là người Epsilon xác sống đội mồ sống dậy?
Không chỉ chiến hạm của Alfred, các thành viên liên đội khác cũng ngẩn ngơ nhìn tàu con thoi Epsilon đang xé gió lao đến như một tia chớp bạc phía sau. Khoảnh khắc này, nó thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, dù là những kẻ cụt tay cụt chân, hay những kẻ có chiến hữu, anh em hy sinh trong trận này, đều ngẩng đầu lên, quên đi bi thương, quên đi sầu muộn, tất cả đều nhìn nó với vẻ mặt ngây dại.
"Lạy Chúa! Tôi đã nhìn thấy cái gì thế này, một con tàu con thoi Epsilon, tàu con thoi còn sống?"
"Quỷ tha ma bắt, quỷ tha ma bắt, thấy quỷ sống rồi!"
"Máy ảnh quang học độ phân giải cao của tôi đâu, Sơn Miêu, ông đem giấu đi đâu rồi?"
"Nhanh... nhanh chụp lại, biết đâu sau này có thể bán được giá cao, trời ạ, đây là một tin tức chấn động đấy."
---❊ ❖ ❊---
Bất cứ nơi nào có cửa sổ đều chật kín người, người quấn băng trên tay, người chống nạng máy, người quấn băng gạc trên mặt, già trẻ lớn bé, lành lặn hay tàn phế, tất cả đều mở to mắt, nhìn tàu con thoi Epsilon đang ngày càng áp sát ở phía sau.
"Nhanh... nhanh, báo cáo việc này cho bộ chỉ huy hạm đội." Alfred là người hoàn hồn trước, lớn tiếng ra lệnh cho một nữ sĩ quan người Á có gương mặt hình hạt dưa đang đứng trước đài thông tin.
"Rõ." Nữ sĩ quan liên lạc trẻ tuổi xinh đẹp nghe vậy bừng tỉnh, vội vàng liên lạc với bộ chỉ huy.
Đa số mọi người đều tập trung sự chú ý vào con tàu con thoi Epsilon quý giá như hóa thạch sống, hoàn toàn quên mất mình đang ở bên bờ vực cái chết. Mà hành tinh như vỏ trứng vỡ kia, các vết nứt trên bề mặt ngày càng lớn, dòng nham thạch đỏ rực như những con sông dài giăng khắp toàn cầu, lan tràn qua lại, bao quanh thành lưới, ánh đỏ ngày càng rực rỡ, từng luồng năng lượng chứa đựng bức xạ nhiệt, sóng điện từ và các loại tia xạ khuếch tán ra bên ngoài, hình thành một cơn bão năng lượng trên phạm vi toàn cầu.