Hai pho tượng không hề có bất kỳ phản ứng biểu cảm nào trước cảnh tượng đột ngột xảy ra, cứ như thể chúng không hề có tư duy, chỉ là những con rối hành động theo quy trình đã định sẵn.
Những quả lựu đạn do ba tên cướp phóng ra nổ tung thành từng chùm ánh sáng chói mắt trên thân con rối đang tấn công Hào Sâm, còn những viên đạn kim loại 8mm bắn ra với tốc độ siêu thanh từ khẩu súng Gauss C-14 "Xuyên Thấu" trên tay các lính thủy đánh bộ đập vào lớp vảy tạo nên những tiếng leng keng không dứt.
Nhờ nằm trong phạm vi che chắn của lớp hộ giáp, xung quanh tràn ngập khí quyển có thể hít thở được. Những quả lựu đạn nổ tạo thành từng đợt sóng xung kích, làm chậm lại thế công của pho tượng, còn Hào Sâm cũng nhân cơ hội đó rút lui về phía sau, thở hồng hộc từng chặp.
Trán ông ta đã đẫm mồ hôi, khuôn mặt đỏ gay như ruột quả dưa hấu chín nẫu. Quá mạnh mẽ, thứ này còn mạnh hơn gấp trăm, thậm chí gấp ngàn lần những robot tác chiến đặc biệt mà Liên bang Charles đã bỏ ra số tiền khổng lồ để phát triển, hoàn toàn không phải thứ công nghệ nhân loại nào có thể so sánh được.
Ngay lúc ông ta đang tranh thủ thở dốc, pho tượng kia cử động. Một luồng sáng lóe lên trên thân nó, rồi nó biến mất không dấu vết. Khi xuất hiện trở lại, nó đã dịch chuyển tức thời đến trước mặt một tên cướp đang bắn phá không ngừng. Tay vung đao chém xuống, bộ giáp động lực siêu cấp vốn có thể chống lại đạn pháo 20mm bị xẻ làm đôi, một cánh tay bọc trong lớp giáp dày văng lên không trung.
Tuy nhiên, dù máu từ bả vai tuôn ra như thác đổ, cũng chẳng thể ngăn cản được những người lính nhân tộc đã qua điều biến thần kinh, không có cảm xúc, không biết đau đớn này. Dù chỉ còn lại một cánh tay, lựu đạn vẫn được phóng ra một cách có trật tự trên bề mặt pho tượng.
Lưỡi đao ánh sáng lại chém xuống. Ba con chó săn (Zergling) đồng loạt vỗ đôi cánh thịt dưới bụng, lao lên, trực tiếp bám lấy khuỷu tay pho tượng, vừa cắt đứt thế tấn công của lưỡi đao, vừa dùng móng vuốt sắc nhọn điên cuồng cào cấu vào lớp vảy không rõ cấu tạo từ vật liệu gì kia.
Ở phía bên kia, năm con chó săn khác quấn lấy cánh tay còn lại của pho tượng, còn con trùng hậu (Queen) phía sau chúng thì dốc toàn lực bắn ra từng chiếc gai xương.
"Đinh đinh đang đang." Vô số gai xương bị lớp vảy hất văng, rơi rụng đầy đất, hiệu quả cũng giống như những viên đạn kim loại 8mm từ súng Gauss C-14, đều không thể xuyên thủng lớp vảy trên bề mặt pho tượng.
Hào Sâm lộ vẻ chán nản, sự hoang mang trong lòng khiến ông bỏ qua một chi tiết: những vụ nổ lựu đạn, những cú đâm của đạn kim loại, sự cào xé của bầy chó săn, dù không phá vỡ được lớp vảy nhưng đã làm suy yếu khả năng phòng thủ tổng thể của nó. Gai xương của trùng hậu đúng là bị bật ngược lại, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy mỗi cú va chạm của gai xương đều để lại một vết nứt trên những chiếc vảy to bằng bàn tay kia.
Khi những vết nứt này từ nhỏ chuyển lớn, dần đan xen thành những đường vân như mạng nhện, Đường Phương đã chú ý tới. Không phải vì thị lực của anh tốt hơn A La Tư và Hào Sâm, mà vì con sâu gai (Spine Crawler) phía sau anh vừa tung một đòn vào pho tượng đang tấn công A La Tư, khiến một mảnh vảy vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ.
"Hửm?" Đồng tử Đường Phương co rút, trong lòng dấy lên một tia hy vọng. Những pho tượng này không phải là vật vô địch, chỉ cần lực tấn công đủ mạnh, vẫn có thể phá vỡ lớp vảy phòng thủ của chúng.
"Ù."
Ngay lúc anh ra lệnh cho các đơn vị tác chiến dốc toàn lực tấn công, như thể bị chọc giận bởi đòn phá giáp của sâu gai, trên thân pho tượng đột nhiên bùng phát một luồng dao động dữ dội. Một ánh sáng xanh lam rực rỡ lóe lên, những con chó săn đang bám lấy thân nó cắn xé đều bị chấn bay lên không trung.
Theo một tiếng "rắc" chói tai, khuỷu tay pho tượng xoay chuyển, đôi đao ánh sáng từ dưới lên trên, trực tiếp quét qua bầy chó săn đang lơ lửng giữa không trung không còn điểm tựa.
"Phập." Chất lỏng cơ thể văng tung tóe, tròn năm con chó săn mất mạng tại chỗ, mùi khét lẹt lập tức lan tỏa khắp hiện trường.
"A..." A La Tư gào lên điên cuồng, ngón tay bóp cò liên tục, tất cả đạn hầu như đều găm vào cùng một điểm trên một chiếc vảy. Chỉ nghe một tiếng "cắc" giòn tan, chiếc vảy vỡ thành vô số mảnh.
Đường Phương lại không vì thế mà vui mừng, sắc mặt anh có chút kỳ lạ, ánh mắt dán chặt vào vài chiếc vảy dưới sườn trái pho tượng một tấc.
Vừa rồi khi pho tượng phát động đòn tấn công chấn động đó, thông qua khả năng quan sát khác với con người của trùng hậu, anh dường như nhìn thấy một khối vật chất tỏa ra ánh sáng xanh lam đậm đặc, vị trí chính là nơi ánh mắt anh đang tập trung.
"Đường Phương, Đường Phương, anh đang làm cái gì thế!"
Tiếng gọi của A La Tư làm anh bừng tỉnh. Ngẩng đầu nhìn lên, một tên lính thu hoạch (Reaper) đã bị đao ánh sáng chém ngang lưng, "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
"Không thể tiêu hao thế này được nữa, thành bại ở một đòn này!" Sau khi hạ quyết tâm, Đường Phương phát ra một chỉ lệnh cho tất cả đơn vị chiến đấu còn lại: "Bằng mọi giá, tấn công vào vị trí dưới sườn pho tượng một tấc."
Sau khi nhận được chỉ lệnh này, tất cả đơn vị chiến đấu phát động đợt tấn công như thủy triều không màng sống chết. Chất lỏng văng tung tóe, tàn chi bay tứ tung, từng con chó săn một trở thành những xác chết bốc khói đen và mùi khét lẹt trên mặt đất.
Một lính thủy đánh bộ bị đao ánh sáng đâm xuyên, trước lúc chết, anh vẫn không quên bóp cò, để những viên đạn kim loại để lại một hàng lỗ kim dày đặc tại vị trí dưới sườn pho tượng một tấc.
Một chi phụ của trùng hậu bị đứt lìa đến tận vai, đao ánh sáng để lại một vết cắt kinh hoàng trên lớp vỏ giáp của nó. Chỉ cần thêm một chút nữa, dù lưỡi đao dài hơn nửa tấc thôi, nó cũng sẽ như những con chó săn kia, biến thành một vũng bùn thịt thối rữa bốc khói đen. Tuy nhiên, nỗi đau thấu tim và nguy cơ mất mạng không làm nó lùi bước nửa bước, dù chỉ còn một chi phụ, nó vẫn kiên trì thực hiện chỉ lệnh của Đường Phương.
"Cắc, cắc!"
Vài chiếc gai xương vượt tốc độ âm thanh cùng chi phụ sắc nhọn gần như đồng thời trúng mục tiêu, hai chiếc vảy sau một tiếng nổ giòn tan đã hóa thành vô số mảnh vụn nhỏ.
Cùng lúc đó, trong sự cắn xé điên cuồng bất chấp tính mạng của năm con chó săn, lại một chiếc vảy nữa bị phá vỡ.
Sâu gai vốn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu lập tức phóng ra chiếc gai cứng cáp, trúng đích chính xác vào vùng không còn lớp vảy bảo vệ kia.
"Cắc, cắc, cắc..." Một loạt tiếng giòn tan truyền đến, lớp vỏ được cấu tạo từ vật liệu không tên bắt đầu nứt vỡ, vô số vết nứt lan nhanh ra xung quanh.
Đòn chí mạng của sâu gai đã đổi lại đòn phản công cuối cùng của pho tượng. Một luồng ánh sáng xanh chói mắt lóe lên, vì không có thảm khuẩn (Creep) chống đỡ, chỉ có thể dựa vào chân móc bám chặt lấy mặt đất để giữ thăng bằng, sâu gai bị một lớp ánh sáng xanh bao bọc, từ từ bay lên không trung.
Trong tâm trí chợt vang lên tiếng kêu thảm thiết của sâu gai, lớp ánh sáng xanh lan trên cơ thể nó bắt đầu vặn vẹo. Đầu tiên là những chiếc chân móc bên dưới bị gãy lìa, sau đó là cơ thể chính bị ép chặt, biến dạng nghiêm trọng.
Nhìn tình thế trước mắt, e rằng chỉ cần vài nhịp thở nữa, cơ thể to lớn của nó sẽ bị luồng sức mạnh bí ẩn này ép nổ, trở thành một vũng bùn thịt.
"A La Tư, cẩn thận!" Trong thời khắc nguy cấp, Đường Phương hét lớn về phía A La Tư đang ở gần pho tượng nhất.
Người đàn ông tráng kiện đã có tuổi nhưng uy phong không giảm năm nào này ánh mắt lạnh đi, thân hình lăn về phía trước, dựa vào xác chó săn làm lá chắn rồi nhảy vọt lên, bám lấy cánh tay dưới thô kệch của pho tượng, đu người như một con vượn già, trực tiếp phóng tới bụng trái pho tượng. Ông nghiến răng gạt chốt an toàn của quả lựu đạn nổ mạnh đang ngậm trong miệng, hất lên không trung, tay phải thuận thế đón lấy, nhấn nút kích nổ rồi đẩy vào lỗ hổng, tay trái buông ra, cả người rơi xuống đất, sau đó lăn liên tiếp mấy vòng, trốn sang một bên.
Cảnh tượng nhanh như cắt này khiến Đường Phương sững sờ. Đừng thấy lão già này ngày thường im hơi lặng tiếng, là kiểu người đánh một gậy không ra nửa tiếng, không ngờ thân thủ lại tốt đến mức khó tin. Toàn bộ động tác này sạch sẽ gọn gàng, trôi chảy như nước chảy mây trôi. Rốt cuộc ông ta đã học được từ ai?
"Ầm!"
Lựu đạn nổ, ánh sáng chói mắt như một mặt trời nhỏ bùng nổ, lấy cái lỗ lớn trên bụng trái pho tượng làm tâm điểm, một luồng sóng lửa lẫn lộn ánh lửa xanh trào ra ngoài.
Con sâu gai vốn lơ lửng giữa không trung rơi xuống đất. Trong tầm nhìn của Đường Phương, lượng máu vốn 300 nay chỉ còn lại 20. Chỉ cần A La Tư do dự một giây thôi, nó tuyệt đối không thể sống sót.
Anh vội vàng chỉ huy con trùng hậu chỉ còn một phần ba lượng máu phun dịch nuôi dưỡng lên người sâu gai, nhìn các mô cơ mới sinh ra sửa chữa vết thương, thanh máu đỏ phục hồi thành màu cam vàng, Đường Phương thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần trùng hậu và sâu gai vẫn còn đó, thì vẫn còn vốn để tái chiến.
"Đùng."
Theo một tiếng động trầm đục, mặt đất rung chuyển nhẹ.
Đường Phương ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy pho tượng kia ngửa mặt đổ xuống đất, cái lỗ lớn dưới bụng vẫn đang bốc khói nghi ngút, kèm theo từng chùm ánh sáng huỳnh quang xanh lam tựa như tia lửa bay ra.
"Cuối cùng cũng tiêu diệt được một tôn!"
Anh nén sự phấn khích trong lòng, quay đầu nhìn sang phía bên kia, ai ngờ cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến thân hình anh chấn động, sắc mặt trở nên trắng bệch.