A La Tư từng nghĩ Sách Á không phải đối thủ của kẻ địch, nhưng không ngờ khoảng cách lại lớn đến thế. Tuy nhiên, ngẫm kỹ lại thì cũng là chuyện bình thường. Dẫu sao kẻ địch cũng là Ủy viên thứ hai của Hội đồng An ninh Tối cao, từ thể nuốt chửng loại i đến loại v-00 đều do một tay hắn tạo ra, mà hấp thụ tấn công năng lượng vốn là sở trường của các polyme thể nuốt chửng, Ủy viên thứ hai có năng lực tương tự cũng là điều hợp tình hợp lý.
Thế nhưng, những lời nghe được tiếp theo đã chứng minh suy nghĩ trên chỉ là sự an ủi bản thân đầy viển vông của hắn.
Sách Á dùng chất giọng run rẩy đầy hoảng loạn nói: "Sao có thể... sao có thể... ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?" Qua lời nói của cô, có thể thấy nữ người Ngải Lan Đặc này dường như có rất nhiều nghi vấn về thân phận của kẻ địch.
A La Tư từng hỏi câu tương tự, bởi vì rất khó chấp nhận việc một người vốn vô cùng quen thuộc đột nhiên trở thành một kẻ lạ mặt đối địch. Còn nữ người Ngải Lan Đặc này mang tâm trạng và lập trường thế nào mà hỏi ra câu đó? Chẳng phải họ luôn coi thường nhân loại, chỉ biết tiêu diệt mục tiêu mà Đường Phương chỉ định hay sao?
"Lại là câu hỏi này... thật đau đầu." Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm dùng tay gãi gãi da đầu, lộ ra vẻ mặt khó xử: "Biết không, để giải đáp câu hỏi này một cách rõ ràng và chính xác, sẽ tốn nhiều nước bọt hơn cả cuộc đối thoại của ta với hắn vừa rồi. Vì vậy, ta quyết định phớt lờ câu hỏi của ngươi, dùng thời gian vào nơi ta nên hành động, tránh đêm dài lắm mộng, cho các ngươi cơ hội lật kèo."
Hắn rất khiêm tốn, cũng rất thành thật, không giống như Mai 6, Hắc 7. Nếu đổi lại là họ, sợ rằng sẽ trực tiếp phớt lờ câu hỏi của Sách Á, dùng dáng vẻ mà mình cho là lạnh lùng để đối đãi với kẻ địch.
A La Tư không biết Ủy viên thứ hai là vì sống đủ lâu, công phu tu thân dưỡng tính khá đầy đủ nên người mới biểu hiện khiêm tốn, ôn hòa như vậy, hay là hắn còn lưu luyến tình xưa, dù bây giờ đã trở thành kẻ địch, vẫn sẵn lòng bỏ thêm thời gian và tinh lực vào người bạn cũ.
Tóm lại, Ủy viên thứ hai nói xong những lời này mới xoay người lại, bắn về phía máy ấp trứng.
Xác của 6 con hỏa long vẫn đang chảy máu, không bị máy ấp trứng hút vào cơ thể để phục hồi. Ngọn núi thịt khổng lồ chiếm giữ không gian lõi địa cầu này dường như bị một sức mạnh vô hình trói buộc, ngay cả khi bản thể Sách Á đến đây, nó cũng hoàn toàn không có phản ứng, không hề tấn công Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm như lúc tấn công Đường Phương.
Không nhận được câu trả lời mong muốn, nữ người Ngải Lan Đặc nhìn bóng lưng đang xa dần kia, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia mờ mịt, "Chủ... chủ nhân?" Cô lẩm bẩm một câu với âm thanh cực thấp, rồi lại lắc đầu mạnh, phủ nhận suy đoán trong lòng, "Không, hắn không phải... nhưng tại sao... tại sao..."
Cô không hiểu nổi, tại sao gã mang tên Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm trước mắt này lại có thể nuốt chửng hoàn hảo năng lượng điện mà cô kích phát.
Không giống A La Tư, cô hiểu rất rõ đối thủ không phải sử dụng cách thức hấp thụ vật chất năng lượng của polyme thể nuốt chửng để nuốt chửng năng lượng điện cô kích phát, mà là giống như Đường Phương, thông qua việc điều chỉnh từ trường bản thân để áp chế từ trường trong cơ thể Phù Lôi Nhã mà hấp thụ những năng lượng cuồng bạo đó.
Dù là người Y Phổ Tây Long, hay người Ngải Lan Đặc, từ trường sinh ra khi điều khiển năng lượng điện đều có đặc điểm cá nhân rất rõ rệt. Sức mạnh của Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm có thể áp chế khả năng điều khiển năng lượng điện của cô, nhưng đó không phải là mấu chốt, mấu chốt là trong quá trình xung đột, cô cảm nhận được từ trường cá nhân của đối phương vô cùng quen thuộc... quen thuộc đến mức ngày nhớ đêm mong, thương nhớ thành bệnh.
Đúng vậy, đặc điểm từ trường xuất hiện khi Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm hấp thụ năng lượng điện giống hệt người đàn ông Ngải Lan Đặc đã nuôi dạy họ lớn lên, gần như là đúc từ một khuôn ra. Tuy nhiên, nhìn từ vóc dáng, tinh thần, khí chất... thì lại không phải là cùng một người.
Tình huống này giống như đầu mặt vẫn là đầu mặt đó, nhưng cơ thể lại đổi thành cơ thể của người khác. Quan trọng hơn là đối phương không nhận ra cô. Nếu người trước mắt thực sự là chủ nhân của họ, sao có thể xảy ra tình trạng này? Chính vì vậy, cô mới cảm thấy kinh ngạc và mờ mịt, hỏi ra câu nói đó.
Trong lúc cô đang bối rối trước cảnh tượng trước mắt, Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm đã đến trước một túi thai của máy ấp trứng, giơ tay trái đâm vào trong, trực tiếp xuyên thủng lớp vỏ keo bán trong suốt, cắm sâu vào bên trong túi thai.
Chỉ thấy rất nhiều tổ chức giống như kinh mạch cơ thể người men theo điểm cắm của cánh tay lan ra ngoài, tỏa ra hình vân giống như bệnh giãn tĩnh mạch, tỏa từ khu vực túi thai ra những nơi xa hơn.
Máy ấp trứng vốn đang co giật nhẹ bắt đầu phập phồng dữ dội, cửa ruột gần như khép kín phun ra một loại sương mù màu nâu, kêu "phụt phụt" liên hồi.
Có thể thấy, Ủy viên thứ hai rất vui vẻ, sâu trong mắt có ánh sáng hưng phấn bùng phát, nói bằng giọng tự lẩm bẩm: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi ta thấy hành tinh lưu lạc trong các báo cáo truyền thông, ta đã cảm nhận được một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn. Tiêu tốn bao tâm huyết và thời gian, cuối cùng cũng đợi được ngày hôm nay, có thể đứng ở đây để 'giao lưu' tử tế với ngươi..."
Cùng lúc đó, Sách Á bừng tỉnh từ sự mờ mịt, điện mang trên bề mặt cơ thể bùng lên rồi đột ngột thu lại, hóa thành một đạo hắc quang đâm thẳng vào sau lưng Ủy viên thứ hai.
Dù người phía trước có mối liên hệ gì với chủ nhân của họ, cô cũng không thể ngẩn người tiếp được, vì máy ấp trứng đang bị một sức mạnh vô cùng cường đại ăn mòn, rất nhiều tổ chức bị vật chất ngoại lai lây nhiễm, bắt đầu mất kiểm soát. Nếu để mặc kẻ địch tiếp tục hành sự, thứ chờ đợi họ sẽ là cái chết.
Năng lượng điện khó gây sát thương cho Ủy viên thứ hai, vậy còn sóng xung kích tinh thần thì sao? Ngoài ra, cô còn có móng vuốt sắc bén hơn cả dao kiếm, cũng có thể dùng làm vũ khí tấn công kẻ địch.
Cô không biết đối phương dùng thủ đoạn gì để trói buộc sức mạnh của máy ấp trứng, đó dường như là một sự áp chế ý niệm bắt nguồn từ thế giới tinh thần. May mắn là họ với tư cách là những thực thể độc lập có thể sống xa máy ấp trứng nên không chịu ảnh hưởng này, có thể dựa vào ý muốn của mình để phản kích.
Trong quá trình lao về phía trước, sóng xung kích tinh thần đã đến đích trước một bước, xâm nhập vào thế giới tinh thần của nhân vật mục tiêu.
Ủy viên thứ hai dường như không ngờ rằng nữ người Ngải Lan Đặc ngoài tấn công dòng điện còn có thể thi triển sóng xung kích tinh thần, gây ra triệu chứng giống như chấn động não cho đối tượng mục tiêu, khiến hắn đứng sững tại chỗ, ngay cả những kinh mạch màu xanh tím đang tỏa ra từ cánh tay cắm vào túi thai cũng ngừng lan rộng, nằm im.
Sách Á hơi nghiêng tay đao, chuyển từ tim của nhân vật mục tiêu sang phía bên phải một chút.
Cô muốn làm tê liệt khả năng hành động của Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm, sau đó hỏi ra tung tích chủ nhân của họ.
Tay đao không chút trở ngại, thuận lợi đến sau lưng mục tiêu, xé rách lớp áo ngoài mỏng manh, đâm vào huyết nhục bên trong.
Không có máu bắn ra, cũng không nghe thấy tiếng kêu đau đớn thê lương hay trầm đục nào. Đối với nữ người Ngải Lan Đặc, cảm giác đó giống như thọc tay vào một đống quần áo mục nát hơi ẩm ướt.
Khuôn mặt vốn đang đờ đẫn của Ủy viên thứ hai nở một nụ cười, điều đó khiến hắn trông không hề ôn hòa, mà rất tà ác.
"Trước khi đến đây, ta chỉ cảm nhận được một tiếng gọi vô cùng mạnh mẽ, dường như trong cõi u minh có một sức mạnh muốn ta đến đây. Sau khi vào đây, ta phát hiện trong đầu có thêm vài thứ, những hình ảnh vốn mơ hồ không rõ ràng trở nên chân thực hơn, cho đến khi tiếp xúc gần với máy ấp trứng, ta cuối cùng đã tìm được câu trả lời cho vấn đề."
Nghe giọng nói truyền đến từ phía trước, sắc mặt Sách Á đại biến, theo bản năng muốn rút tay ra, nhưng điều khiến cô kinh hãi tột độ là dù cô có dùng sức thế nào, bàn tay đâm vào cơ thể kẻ địch cũng không thể rời ra, như thể bị thứ gì đó cắn chặt lấy.
Bề ngoài nhìn qua, cơ thể của đối tượng trước mắt không có gì khác biệt với nhân loại bình thường, nhưng trải nghiệm thực tế lại là dưới lớp da người ẩn giấu một hố đen đáng sợ đủ để nuốt chửng vạn vật.
Sách Á hối hận rồi, hối hận vì mình đã không nghiêm túc nghe theo lời khuyên của Đường Phương, nhìn thẳng vào sức chiến đấu cường đại của polyme thể nuốt chửng, cuối cùng rơi vào kết cục tiến thoái lưỡng nan trước mắt.
Trong sự phẫn nộ và sợ hãi, cô truyền một dòng điện có thể gọi là khủng khiếp vào bàn tay còn lại, theo bản năng bắn về phía người phía trước, để cơn bão sấm sét nuốt chửng khuôn mặt nghiêng đó. Không có gì bất ngờ, những dòng điện này đều bị nhân vật đáng ghét kia hấp thụ, không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho mục tiêu.
Không chỉ vậy, cô còn cảm thấy bàn tay cắm vào trong cơ thể mục tiêu bắt đầu tê dại, mất cảm giác, dần dần mất đi sự phản hồi với cơ thể, giống như đang bị đối phương hấp thụ hòa tan.
Nếu nói sự sợ hãi và hoảng loạn trước đó là vì không tìm được cách gây sát thương cho mục tiêu, cũng như nghi ngờ thân phận đối phương có liên quan đến chủ nhân của họ, không biết nên đối mặt thế nào, thì bây giờ chính là nỗi sợ hãi về cái chết.
Cô lần đầu tiên cảm thấy cái chết gần mình đến vậy, còn gần hơn cả khi Đường Phương dùng thể nuốt chửng lây nhiễm máy ấp trứng...
"Buông ta ra, tên đáng ghét kia." Bây giờ cô đâu còn là nữ người Ngải Lan Đặc kiêu ngạo, mà căn bản chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé không biết phải đối mặt với cảnh tượng trước mắt ra sao, bị sự căng thẳng và sợ hãi chi phối.
"Buông ngươi ra?" Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm không thèm ngoảnh đầu lại nói: "Ngươi nên cảm thấy vinh dự vì khoảnh khắc này, chứ không phải sợ hãi, vì ngươi chính là được tạo ra vì cuộc gặp gỡ ngày hôm nay."
Câu nói này khiến Sách Á chết lặng, sự sợ hãi và hoảng loạn trên mặt lại bị sự mờ mịt thay thế.
"Ngươi... ngươi nói gì? Ta... ta là được tạo ra?"
Lúc này A La Tư cũng từ phía dưới tiếp cận nơi hai người tranh đấu, không vì cuộc đối thoại kinh người của hai bên mà dừng lại động tác trong tay, chĩa súng vào người đồng đội thân thiết cũ của mình rồi bóp cò. Đạn theo ánh lửa phun ra khỏi nòng súng, không gặp bất kỳ trở ngại nào, bắn trúng cơ thể mục tiêu một cách chính xác.
Nhưng ngoài dự liệu là đạn bắn vào từ vị trí hơi thấp hơn bả vai, xuyên ra từ khu vực hơi cao hơn ngực, giống như xuyên qua một ảo ảnh, không hề giảm tốc, cũng không thấy mang theo máu và mảnh thịt.
A La Tư không tin tà, bắn liên tiếp mấy phát nữa, cho đến khi đạn trong Thánh Kỵ Sĩ M6 bắn hết, đều không gây ra sát thương thực chất nào cho kẻ địch.
Để đáp lại, không... phải nói là đáp lễ, Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm thở dài một tiếng thật nặng nề.
"Mặt đất" mà A La Tư đang đứng bắt đầu rung chuyển dữ dội, sự phập phồng dưới chân hất cơ thể hắn lên, ném mạnh ra xa, đâm sầm vào một bức tường thịt gần đó.
Hắn mặc bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt, máy ấp trứng dù sao cũng thuộc về sinh vật, lớp vỏ ngoài tuy dẻo dai nhưng không cứng rắn, chỉ khiến hắn bị chấn động não đôi chút, không xuất hiện tổn thương nghiêm trọng hơn.
Gã gây rối phía dưới đã bị xử lý, Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm cuối cùng cũng có tâm trạng trả lời câu hỏi của Sách Á.
"Thôi được, ta sẽ cho ngươi làm một con ma hiểu chuyện." Cánh tay hắn một mặt điều khiển kinh mạch màu nâu lấy túi thai làm gốc tỏa ra xa hơn, một mặt điều khiển cơ thể từ từ nuốt chửng cơ thể Sách Á, đồng thời dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Gen không chỉ là gốc rễ hình thành nên cơ thể sinh vật, ở một mức độ nào đó, nó chính là một kho dữ liệu khổng lồ, bên trong niêm phong rất nhiều thông tin chỉ thuộc về cá thể. Trước khi tiếp xúc với máy ấp trứng, ta không hiểu tại sao lại có cảm giác kỳ lạ với hành tinh lưu lạc, dường như có một sức mạnh đang gọi ta, bây giờ... ta biết rồi."
"Các ngươi đều bị cái gọi là 'chủ nhân' đó lừa rồi, hắn không hề từ bi, cũng chẳng nói đến chuyện hòa ái, sự quan tâm dành cho các ngươi, về bản chất là một lời nói dối hành vi, bao gồm cả rất nhiều văn hóa, lịch sử và nghệ thuật Ngải Lan Đặc được truyền vào đầu các ngươi, một phần lớn đều bắt nguồn từ hư cấu... giống như những câu chuyện trước khi đi ngủ mà cha mẹ kể cho con cái trong xã hội loài người vậy."
"Thực tế các ngươi chỉ là những vệ binh, bảo mẫu, người giám hộ mà hắn tạo ra để trông coi máy ấp trứng. Các ngươi tự cho mình là 'bộ não' của máy ấp trứng? Đó chỉ là một ảo giác và sự tự cho mình là đúng, vì máy ấp trứng căn bản không cần bộ não."
"Đúng vậy, ngươi không nghĩ sai, các ngươi căn bản không phải người Ngải Lan Đặc thực sự, các ngươi chỉ là một loại sản phẩm phụ mà gã kia ghép lại trên cơ sở máy ấp trứng. Nếu dùng từ ngữ quê hương của hạm trưởng Đường để hình dung, ừm, nên là 'tạp chủng'."
"Tất nhiên, ta hoàn toàn không có ý chửi người, chỉ là một cách ví von hình tượng." Ủy viên thứ hai vẫn khiêm tốn, cũng có thể nói là không có tính khí, nhưng việc hắn đang làm thì thật sự không thể nói là khiêm tốn.
Một mặt đồng hóa máy ấp trứng, một mặt từ từ hòa tan Sách Á vào cơ thể, miệng lại thản nhiên nói ra những lời khiến người ta kinh hãi và mờ mịt. Cảnh tượng này sao không khiến người ta sợ hãi, sao không khiến người ta rùng mình.
Những cảm xúc này đối với cô Sách Á mà nói thì không tồn tại, vì sự chú ý của cô đều đặt vào những lời nói tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng thực chất như dao kiếm đâm vào tim đó.
Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm nói sai sao? Không...
Họ tự cho mình là bộ não của máy ấp trứng, có thể điều khiển từ xa hành vi của bản thể, nhưng khi họ chết đi, máy ấp trứng sẽ thế nào? Nó sẽ không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ là sao lưu ý thức của họ trong cơ thể, rồi tái tạo lại cơ thể thịt. Họ cho rằng hành vi này của máy ấp trứng là do ý thức của mình chi phối, nhưng ai có thể đảm bảo đó không phải là một ảo giác?
Họ vất vả thu thập năng lượng cho máy ấp trứng ăn, rồi máy ấp trứng phản hồi lại các chất dinh dưỡng cần thiết cho sự phát triển của họ, nhìn thì như đang duy trì sự tồn tại của chính mình, nhưng từ một góc độ khác mà nói, cũng có thể coi họ là nô lệ của máy ấp trứng.
"Ngươi nói là... chúng ta là những vệ binh trí tuệ được tạo ra, giống như những robot được lập trình vào quy tắc phục vụ sao?" Khi nói câu này, một nửa cơ thể cô đã bị kéo vào trong cơ thể Liệt Phu - Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ - Bố Cáp Lâm, nhưng đầu và một bên thân thể vẫn còn ở bên ngoài, vẫn có thể nói chuyện, vẫn có thể chất vấn.