Nặc Oa trong lòng đầy nghi hoặc, không hiểu vì sao hắn lại chỉ huy tàu vận tải đặc nhiệm tới vùng rừng núi hoang vu này. Mãi cho đến khi tàu vận tải bay qua một ngọn núi nhỏ chỉ cao hơn 200 mét, dọc theo sống núi tiến về phía chính Tây, một mảng xanh biếc mới đập vào tầm mắt.
Giữa rừng rậm, sừng sững một hồ nước phẳng lặng màu ngọc bích, tương phản với hàng cây xanh bao quanh, mặt hồ phản chiếu ánh hoàng hôn, rải xuống một lớp vàng óng đầy mê hoặc.
Cây xanh, mặt hồ, bao gồm cả sự phù hoa, ráng chiều, mây trôi... tất cả đều không phải trọng điểm, chỉ là điểm xuyết rực rỡ giữa đất trời. Điểm nhấn chính là hòn đảo nhỏ giữa hồ, trên đảo có một tòa hoa đình mái bạc.
Đó trông như một nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời, thông qua bức tường kính 360 độ, có thể chiêm ngưỡng phong cảnh mặt hồ mà không gặp bất cứ trở ngại nào. Vào mùa thích hợp, có thể thấy lá phong đỏ rực hoặc tuyết rơi trắng trời.
Tất nhiên, tàu vận tải đặc nhiệm tới đây không phải để nàng thưởng ngoạn cảnh đẹp, cũng không phải để vào tòa hoa đình mái bạc kia nghỉ ngơi vài ngày. Đường Phương liên tiếp nhấn vài phím trên bảng điều khiển, màn hình phía trước khoang lái lóe lên ánh sáng xanh, hiển thị cảnh tượng trên đảo giữa hồ.
Nhân vật chính trong hình là một người đàn ông. Khác với người thường, hắn mặc một bộ chiến giáp vô cùng kỳ lạ, không có ánh kim loại quá gắt, chất liệu cấu tạo nên chiến giáp là một loại sợi, nhìn từ ngoại hình có chút giống cơ bắp cơ thể người.
Đường Phương cau mày suy nghĩ một lát, chợt nhớ tới một trò chơi bắn súng từng chơi trước khi xuyên không - "Khủng hoảng đảo" (Crysis). Họa tiết trên bề mặt chiến giáp của người đối diện rất giống bộ Nano Suit mà nhân vật chính trong game mặc.
Tất nhiên, chỉ là họa tiết giống, cấu trúc toàn bộ chiến giáp hoàn toàn khác biệt. Ví dụ như hai vai có sợi hình vân mây uốn cong hướng lên, trên đỉnh đầu có cấu trúc giống nguyệt nha sạn, trước ngực treo một tấm che bạc hình sao biển, phần đầu gối có gai sống lưng dựng đứng, mặt nạ trên rộng giữa hẹp dưới nhọn, đôi mắt giống như tinh thể hình thoi hẹp dài, toát ra một luồng sát khí và sự sắc bén nhiếp hồn.
Nhìn tổng thể, loại chiến giáp này không phải là động lực giáp loại kim loại, cũng không phải giáp da chiến đấu nhẹ cấu tạo từ sợi carbon nano hay vật liệu polymer, càng không phải loại giáp chitin mà Kerrigan sở hữu, mà là một loại chiến giáp đặc biệt nằm giữa tổ chức sinh học và tổ chức hóa học.
Nặc Oa lần đầu tiên nhìn thấy kiểu chiến giáp này, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia sáng: "Đây là người anh muốn tìm?"
"Nếu không lầm thì chính là người đó." Đường Phương gật đầu xác nhận.
"Chính là người đàn ông ngồi trên bậu cửa sổ tòa tháp Newland ngân nga hát?"
"Nếu không có gì sai sót..." Đôi mắt hắn nheo lại, ánh nhìn càng lúc càng sắc bén.
Mục tiêu của sự thù địch và sát ý này không phải là người mặc chiến giáp lạ, mà là những sinh vật màu đen đang qua lại xung quanh người đó. Nếu hắn đoán không lầm, những thứ có ngoại hình như những đoạn ruột xoắn vào nhau và mọc đôi cánh thịt trong suốt kia... chính là Polymer Thôn Phệ Thể.
Phát hiện này đã chứng thực suy đoán của hắn ở một mức độ nhất định, khẳng định thân phận của người mặc chiến giáp kia. Cuộc chiến giữa Long Ngữ Giả và Hội đồng An ninh Tối cao đã kéo dài rất lâu, hai bên xảy ra xung đột như vậy là chuyện hết sức bình thường. Lúc ở trận chiến hệ sao Dortmonger, hắn từng thấy thủy thủ đoàn của chiến hạm Long Ngữ Giả, họ không khác gì người thường, còn người trước mắt mặc bộ chiến giáp trông vô cùng kỳ quái nhưng lại mạnh mẽ, chắc chắn không phải nhân vật tầm thường trong Long Ngữ Giả.
Trong quá trình tàu vận tải đặc nhiệm tiếp cận đảo giữa hồ, hắn tận mắt chứng kiến người đó dùng một con dao găm lưỡi cong đâm vào cơ thể Polymer Thôn Phệ Thể, khiến nó vỡ vụn thành tro bụi.
Rõ ràng, đối với tầng lớp cao cấp của Long Ngữ Giả, họ sở hữu loại vũ khí đặc biệt cực kỳ hiệu quả đối với Polymer Thôn Phệ Thể.
Cảm biến phóng to con dao găm kia, ngoại hình trông rất giống một món đồ thủ công mỹ nghệ hoặc vật tế lễ được văn minh cổ đại chế tác tỉ mỉ. Chất liệu không phải kim loại cũng chẳng phải đá, thân chính màu đen, cuối chuôi khảm một viên tinh thể đỏ.
Mỗi khi người đó đâm nó vào cơ thể Polymer Thôn Phệ Thể, chất liệu sợi trên bề mặt bộ chiến giáp kỳ quái kia sẽ lóe lên tia sáng màu xanh, chạy dọc theo giáp tay rồi truyền vào cấu trúc rỗng bên trong dao găm. Tiếp đó, viên tinh thể đỏ sẽ tỏa ra ánh sáng không chói mắt, Polymer Thôn Phệ Thể lập tức vỡ tan theo tiếng kêu.
Dùng vũ khí đặc chế đối phó với Polymer Thôn Phệ Thể đương nhiên nhẹ nhàng và hiệu quả hơn việc hắn điều động các electron siêu quang tốc trong biển điện tử của cơ thể để tạo ra cú va chạm hủy diệt lên mục tiêu.
Nặc Oa nhìn hình ảnh trên màn hình nói: "Người đó... rất mạnh."
Để nàng nói ra những lời như vậy không phải là chuyện dễ dàng, ít nhất thuyền trưởng Đường chưa từng nghe nàng dùng lời này mô tả chính mình. Ngay cả khi đối mặt với Gabriel Tosh - kẻ nổi tiếng điềm tĩnh, tàn nhẫn và dũng mãnh, nàng vẫn giữ vẻ mặt khinh thường. Qua đó có thể thấy võ nghệ của người kia cao cường đến mức nào.
Polymer Thôn Phệ Thể đang vây công nhân vật chủ chốt của Long Ngữ Giả có kích thước khoảng bằng đầu người, phương thức tấn công là phun ra dịch thể màu đỏ. Mỗi lần đoạn ruột co bóp đều phun ra cơn mưa máu phạm vi 4x4 mét vào vị trí mục tiêu.
Dưới thị lực của con người, người ta sẽ cho rằng đó là dịch thể màu máu, nhưng kết quả từ thiết bị dò tìm của Tinh Linh cho thấy, những chất lỏng màu đỏ đó cấu tạo từ vô số hạt vi sinh vật nhỏ bé và chất hữu cơ.
Mặc dù chưa phân tích mẫu, không rõ loại dịch thể màu đỏ này có đặc tính gì, nhưng nghĩ thôi cũng biết tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì.
Võ nghệ của nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả rất cao, loại chiến giáp đặc chế này có thể cung cấp cho hắn sự hỗ trợ sức mạnh rất lớn, chỉ riêng khả năng nhảy vọt cũng đủ để giúp hắn vượt qua tường bao của công trình trên đảo.
Có thể thấy, Nặc Oa rất hứng thú với chiến giáp của mục tiêu: "Tôi đoán... đó chắc không phải là chiến giáp tiêu chuẩn của thành viên tổ chức Long Ngữ Giả đâu nhỉ?"
Khi nàng nói câu này, ánh mắt Đường Phương rơi vào khu vực xung quanh hoa đình mái bạc, nhìn thấy một vài bộ quần áo rách nát.
Đó tuyệt đối không phải rác thải sinh hoạt do nhân viên vệ sinh vứt bỏ. Nếu hắn đoán không lầm, đó là tàn tích của nhân viên an ninh do Long Ngữ Giả hoặc Meyar sắp xếp. Còn thi thể của họ... rất có thể đã trở thành chất dinh dưỡng cho sự phát triển của Polymer Thôn Phệ Thể.
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Nặc Oa nhận thấy phi công giảm tốc độ bay, tỏ ý không hiểu.
Hắn nhìn cuộc chiến trên màn hình, trầm giọng nói: "Tôi đang cân nhắc xem nên qua đó ngay bây giờ, hay đợi thêm một chút rồi mới hành động."
Nặc Oa liếc nhìn góc nghiêng của hắn, khó hiểu nói: "Nếu anh qua giúp hắn bây giờ, chẳng phải vừa hay có thể bán cho Long Ngữ Giả một ân tình, sẽ có ảnh hưởng rất tích cực tới cuộc đàm phán tiếp theo sao."
Từ đầu đến cuối, về vấn đề Long Ngữ Giả, điều Đường Phương tìm kiếm là con đường hòa giải, chứ không phải một cuộc đối đầu tàn khốc sống chết, vì kết quả như vậy chẳng có lợi cho bên nào. Giờ đây cuối cùng cũng tìm được nhân vật chủ chốt của Long Ngữ Giả, lại đang trong tình thế khó khăn, theo lý thường, điều nên làm nhất đương nhiên là đưa than trong ngày tuyết rơi.
"Khi xuất phát từ hệ sao Dilar, tôi không nghĩ Meyar lại là người trung gian, càng không ngờ Long Ngữ Giả lại lừa dối toàn dân của Liên đoàn Silver Eagle. Người đời gọi họ là những người duy trì trật tự khu vực Hilenbel, liệu thực tế có đúng như vậy không?" Nói xong câu này hắn dừng lại một chút, đi tới ghế phía sau ngồi xuống, nhìn khuôn mặt của nữ đặc vụ: "Không chỉ cô hứng thú với bộ chiến giáp đó, tôi cũng vậy... Văn minh Hoa Hạ có một câu danh ngôn, gọi là 'Ngư ông đắc lợi'."
Nặc Oa liếc hắn một cái: "Xin lỗi, tôi không thấy bất kỳ phẩm chất nhiệt huyết chính trực hay nghĩa hiệp nào trên người anh cả."
Đường Phương cũng liếc nàng: "Cô nói thẳng tôi là một kẻ lừa đảo chẳng phải xong rồi sao?"
Nữ đặc vụ không còn lời nào để nói với thái độ "lợn chết không sợ nước sôi" của hắn, đành quay mặt đi không thèm quan tâm.
Nhân vật chủ chốt của Long Ngữ Giả trong hình không dây dưa với đám Polymer Thôn Phệ Thể, hắn gồng mình chịu đựng dịch thể màu máu để phân rã vài con Polymer Thôn Phệ Thể trước mặt, rồi lao nhanh về phía bờ hồ.
Thân thủ của hắn rất nhanh nhẹn, nhưng không có nghĩa là có thể tránh được mọi đợt phun máu của Polymer Thôn Phệ Thể. Một vài giọt máu bắn lên bề mặt chiến giáp, những sợi vật chất kia bỗng trở nên đỏ rực, có khói xám bốc lên.
Theo kết quả nghiên cứu mẫu vật Thôn Phệ Thể trước đây, dù chỉ là một tế bào sinh học cũng có khả năng lây nhiễm vào cơ thể người. Dịch thể màu máu mà Polymer Thôn Phệ Thể phun ra hiện tại đương nhiên cũng không ngoại lệ. Điều khiến hai người trên tàu vận tải đặc nhiệm ngạc nhiên và chấn động là bộ chiến giáp kia không biết được làm từ vật liệu gì, không chỉ có thể chống lại tính ăn mòn của dịch thể màu máu, mà còn có thể thực hiện công tác làm sạch đối với vật chất Thôn Phệ Thể bám trên đó.
Có vẻ như bộ chiến giáp này cùng con dao găm tinh xảo khảm đá quý đỏ chính là thứ sinh ra để đối phó với Polymer Thôn Phệ Thể.
Xem ra, cuộc đấu tranh giữa Long Ngữ Giả và Hội đồng An ninh Tối cao còn khốc liệt hơn hắn tưởng tượng.
Khi Đường Phương đang thất thần, nhân vật chủ chốt của Long Ngữ Giả đã phá vỡ vòng vây của đám Polymer Thôn Phệ Thể, đặt chân lên bãi bồi, không hề quan tâm đến đám truy binh phía sau, lao về phía một vệt màu lạ bên hồ.
Vệt màu lạ đó không rõ ràng, dưới ánh hoàng hôn chỉ có dấu vết mờ nhạt, nếu không phải do hành động của nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả nhắc nhở, Đường Phương và Nặc Oa đến giờ vẫn sẽ không chú ý đến tình huống đặc biệt bên hồ.
Vệt màu lạ đó là một dải trắng nhạt. Cho đến khi nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả lao xuống nước, vớt nó lên, hai người mới thực sự hiểu vệt màu đó đến từ đâu.
Đó là màu áo, chính xác hơn là từ chiếc váy đi biển màu trắng mà một cô gái trẻ đang mặc.
Đáng tiếc thay, nàng đã không còn hơi thở.
Sắc mặt Nặc Oa trở nên khó coi, lông mày Đường Phương khẽ động, tàu vận tải đặc nhiệm vốn đang gần như đứng yên đột ngột tăng lực đẩy động cơ, lao thẳng ra khỏi rừng rậm, lao nhanh về phía đảo giữa hồ.
Cùng lúc đó, nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả đang ôm thi thể người phụ nữ ngẩng đầu lên, phát ra một tiếng gầm phẫn nộ thấu tận trời xanh.
Dù cô Nặc Oa có lạnh lùng, vô cảm đến đâu, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng không thể không lay động.
Người chủ chốt của Long Ngữ Giả điên cuồng tấn công phòng tuyến của Polymer Thôn Phệ Thể là để cứu người phụ nữ của mình.
Tiếng gầm giận dữ vang vọng trên bầu trời, khác hẳn với tiếng ngân nga sâu lắng và uyển chuyển trên sân thượng tòa tháp Newland lúc trước.
Ngay lúc này, hình ảnh đột ngột xuất hiện trên màn hình khiến nữ đặc vụ nín thở.
Nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả đang đắm chìm trong sự phẫn nộ và đau buồn, không nhận ra nguy hiểm phía sau.
Nguy hiểm không phải là đám Polymer Thôn Phệ Thể có thể phun dịch thể màu máu, đám vật chất sinh học ăn mòn đó không thể nào xuyên thủng bộ chiến giáp kia trong thời gian ngắn... Nguy hiểm đến từ dưới nước!
Mặt nước trước tiên xuất hiện một gợn sóng nhạt, một cái bóng chéo có màu sắc giống hệt nước hồ lao ra như tên bắn.
Dù là xuyên qua mặt nước hay rạch ngang không khí, đáng lẽ đều phải phát ra âm thanh ở các mức độ khác nhau, nhưng dưới sự giám sát của thiết bị dò tìm, cảm biến chỉ thu được sóng âm cực kỳ yếu ớt, bị che lấp bởi tiếng sóng rừng và sóng hồ tầng tầng lớp lớp.
Cái bóng chéo đó xuyên thủng chiến giáp, đâm xuyên ra từ dưới xương sườn bên phải, máu phun lên mặt hồ đang gợn sóng, cũng nhuộm đỏ chiếc váy đi biển màu trắng của người phụ nữ đã chết, dưới ánh hoàng hôn trông vô cùng rực rỡ.
Tàu vận tải đặc nhiệm bay ra từ giữa rừng cây, ngọn lửa bán trong suốt phun ra từ động cơ đẩy thổi lên những con sóng trên mặt nước, những giọt nước bắn lên bề mặt hệ thống servo tàng hình, gây ra sự biến dạng ánh sáng rõ rệt.
Nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả nắm lấy chiếc gai xương khổng lồ đâm xuyên qua bả vai, ngẩng đầu nhìn cái bóng ánh sáng vặn vẹo đang rẽ sóng lao tới, dường như rất lạ lẫm tại sao nơi mình ở lại có nhiều thứ kỳ quái trộn lẫn vào như vậy, hơn nữa hắn không biết người tới là bạn hay thù.
Tay phải hắn nắm chặt chiếc gai xương đâm xuyên cơ thể, tay trái không hề buông lỏng, vẫn ôm chặt lấy eo người phụ nữ đã chết.
Cơ thể bị gai xương đâm xuyên, mất nhiều máu như vậy mà vẫn nghiến răng kiên trì không buông tay, đủ để thấy người phụ nữ đó quan trọng đối với hắn thế nào.
Tàu vận tải đặc nhiệm tạo ra những gợn sóng chồng chất trên mặt hồ, sương mù chợt nổi lên, hơi ẩm tỏa ra dữ dội.
Bàn tay nắm lấy gai xương của nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả bắt đầu chuyển đỏ, từng luồng khói bốc ra từ lòng bàn tay, làm vặn vẹo hình ảnh xung quanh.
Mặt nước chỉ sâu một người bỗng nổi lên những luồng khí, dưới đáy hồ có tiếng động trầm đục đang lên men.
Cơ thể của nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả bắt đầu nâng lên, chậm rãi lơ lửng khỏi mặt nước. Đây không phải chức năng đặc hữu của chiến giáp, mà là do chiếc gai xương đâm xuyên cơ thể kia đã nhấc bổng hắn lên.
Luồng khí nổi lên trên mặt nước trở nên to hơn, rộng hơn, tần suất tăng lên, cuối cùng cùng với dòng nước rút về hai bên, một vật thể màu xanh từ dưới nước nổi lên, cao hơn mặt nước.
Thứ lộ ra đầu tiên là một loại tổ chức trông rất mềm mại, rất giống bong bóng cá. Khi rời khỏi mặt nước, màu xanh trên biểu bì bắt đầu nhạt dần, giống như tắc kè hoa, dưới sự phản chiếu của rạng đông chuyển sang màu đỏ.
Phần bong bóng cá nổi lên mặt nước ngày càng nhiều, ngày càng lớn, ngày càng đỏ. Nhìn từ tàu vận tải đặc nhiệm, nó rất giống một khối máu thịt bán trong suốt, hình dáng sưng tấy giống như tổ chức sau não của Abathur.
Khối máu thịt này vẫn đang biến đổi, vẫn đang nâng cao, khó mà tưởng tượng được cơ thể đã lớn đến hơn 5 mét này làm sao có thể ẩn nấp trong hồ nước gần bờ.
Chiếc gai xương đâm xuyên nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả cũng lộ ra bộ mặt thật, đó không phải là sừng nhọn, cũng không phải roi đuôi, mà là một trong tám chiếc xương ngón của một cái móng vuốt bên phải.
Dòng nước chảy dọc theo đường nét của móng vuốt, bắn tung tóe vô số bọt nước.
Tổng cộng 6 cái móng vuốt chống đỡ cơ thể cự thú, từ dưới nước nâng lên không trung... Thực ra dùng từ "chống" không chính xác, từ quá trình biến đổi của những tổ chức mềm giống bong bóng cá kia có thể thấy, cự thú Thôn Phệ Thể này có thể điều chỉnh hình thái cơ thể để trải rộng dưới đáy hồ, lúc này chỉ là từ trạng thái trải rộng chuyển sang co cụm, chuyển sang tư thế thông thường.
Nhân vật chủ chốt Long Ngữ Giả từ vị trí cao hơn mặt nước 2 mét nhanh chóng leo lên tới 5 mét, nếu cự thú phía sau đứng thẳng, chiều cao gần như hơn 10 mét.