Giả sử nền tảng vận hành của Nữ Thần Bão Tố bắt nguồn từ đá năng lượng T, đối mặt với sự oanh tạc không ngừng nghỉ của lôi đình bão tố, sớm muộn gì cũng có lúc cạn kiệt năng lượng hoặc vượt quá phạm vi phòng thủ. Vậy thì viễn cảnh tiếp theo sẽ xảy ra điều gì, thật dễ dàng để hình dung.
Tuy nhiên, có một tình huống nằm ngoài dự tính nhưng lại hợp tình hợp lý: Nếu là điện năng do Phù Lôi Nhã phóng ra, hắn có thể tiếp nhận toàn bộ không chút từ chối. Thế nhưng khi đối mặt với người Ypsilon trước mắt, hắn không thể dễ dàng đồng hóa, bắt buộc phải thông qua sự dẫn dắt và chỉnh lưu của Nữ Thần Bão Tố, hơn nữa không thể chuyển hóa toàn bộ thành năng lượng của bản thân, chỉ có thể hấp thụ một phần trong đó.
Dựa trên những thông tin thu thập được về người Ypsilon từ trước đến nay, điện trường do mỗi người Ypsilon nắm giữ đều mang thuộc tính cá nhân độc nhất, gần như không có cách nào hấp thụ lượng lớn năng lượng của đối thủ trong quá trình chiến đấu để làm của riêng.
Tương tự như vậy, khi đối mặt với hai chị em Khải Thi và Sách Á, hắn thể hiện khả năng không dễ bị ảnh hưởng bởi dòng điện, chứ không phải có năng lực thôn phệ sức mạnh của cặp chị em người ngoài hành tinh này.
Trong báo cáo phân tích của Ngải Mã, lý do xảy ra tình trạng này là vì trong cơ thể Phù Lôi Nhã không tồn tại phù văn Ypsilon, không thể hình thành điện trường đặc hữu của cá thể. Nói cách khác, cô ấy giống như một viên pin thuần khiết, không chỉ hắn có thể tùy ý thôn phệ điện năng trong cơ thể Phù Lôi Nhã, mà người Ypsilon cũng có thể làm được điều tương tự... Nặc Á cũng vậy.
Cảnh tượng đang diễn ra hiện tại hoàn toàn lật đổ cái nhìn của hắn về vấn đề này. Rõ ràng trong cơ thể người Ypsilon trước mắt không hề tồn tại phù văn, tại sao hắn lại không thể hấp thụ hoàn toàn số điện năng đó? Là do nó quá cuồng bạo sao?
Đương nhiên, dù không thể hấp thụ hoàn toàn số điện năng đó, cần Nữ Thần Bão Tố thực hiện thao tác dẫn dòng, hắn vẫn chiếm ưu thế. Dù sao thì hắn có thể vừa hấp thụ vừa sử dụng, không giống như đối thủ của hắn chỉ xuất mà không nhập.
Theo thời gian trôi qua, lôi bão do người Ypsilon kích phát dần dần lắng xuống, không còn thanh thế như trước. Ánh sáng nhấp nháy trong khoang lái ngày càng mờ đi, để lộ ra cảnh tượng phía sau Nữ Thần Bão Tố.
Đường Phương vẫn đứng đó, không bị sấm sét nuốt chửng, chỉ là trên bề mặt da có ánh bạc lượn lờ, đó là dư ba của lôi bão, tàn tích của dòng điện.
Cơ Ân Cách Lâm Tư Phan nhận thấy lôi bão đã thu liễm, từ sau ghế lộ ra hai con mắt, nhìn cảnh tượng phía trước mà ngây dại...
Không sao cả, anh ta vậy mà không sao cả! Đối mặt với sự xâm nhập của lôi bão cấp độ đó, lúc nãy thế nào, bây giờ vẫn y như vậy.
Sắc mặt và ánh mắt của người Ypsilon không có bất kỳ thay đổi nào, giống như một con robot không có tri giác, không bị môi trường bên ngoài lay chuyển.
Hắc 6 thì khác, hắn giật mình, kêu lên bằng chất giọng có phần sắc nhọn: "Tại sao ngươi lại không sao? Làm sao ngươi có thể không sao!"
Sự mất tập trung của hắn đã tạo cơ hội cho Trạch Lạp Đồ, biến thành một làn khói đen rồi biến mất. Khi xuất hiện trở lại, Trạch Lạp Đồ đã ở trước mặt Hắc 6, thuận thế chém xuống, không một tiếng động, chỉ còn lại một tia u quang.
Giống như việc phát hiện ra Đường Phương đang ẩn nấp lúc nãy, ánh mắt Hắc 6 hướng về phía khoang lái, nhưng cơ thể lại tự hành động một cách vô cùng kỳ quái. Chân trái lùi lại, thân hình hơi nghiêng, tránh thoát nhát chém thuận thế một cách hiểm hóc.
Trên gương mặt trầm tĩnh của Trạch Lạp Đồ nở rộ ánh nhìn kinh ngạc, hắn cực kỳ bất ngờ trước động tác của Hắc 6, thầm nghĩ tên này chẳng lẽ sau lưng mọc thêm một đôi mắt, vậy mà có thể bắt được hành động của hắn.
Nhưng điều này không ngăn cản được hắn tiếp tục tấn công, Khúc Quang Chiến Nhẫn hất chéo lên, vẽ một quỹ đạo hình chữ V trên không trung.
Trạch Lạp Đồ thuộc kiểu anh hùng sát thủ, điều này không có nghĩa là hắn không có tạo nghệ thâm sâu trong cận chiến. Là một lão quái vật sống hàng trăm năm, kỹ năng chiến đấu của hắn đã sớm đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh, nếu không khi đối mặt với Á Thản Ni Tư đã mất đi tự ngã, hắn cũng không thể thuận lợi hoàn thành sứ mệnh, cắt đứt sợi dây thần kinh đó.
Vào thời khắc mấu chốt, Hắc 6 đưa hung khí trong tay về phía trước, cố gắng đỡ lấy Khúc Quang Chiến Nhẫn. Đáng tiếc là nhát đao này bị lệch, xét từ quỹ đạo chuyển động của Khúc Quang Chiến Nhẫn, đáng lẽ chúng phải va chạm, nhưng tình hình thực tế lại không phải như vậy. Lưỡi đao ánh sáng màu xanh đột nhiên di chuyển từ phía ngoài con dao mổ lợn sang phía trong, như thể xảy ra sự chuyển đổi không gian, nhanh đến mức khó tin.
Một tiếng "xẹt" khẽ vang lên, máu và bóng đen bay lên không trung.
Nhịp thở tiếp theo, Khúc Quang Chiến Nhẫn lướt qua da đầu Hắc 6, hiểm đến mức nếu di chuyển xuống thêm nửa tấc, nó sẽ chẻ đôi cái đầu của hắn.
Cái bóng đen bay lên không trung kia không phải da đầu, cũng không phải mảnh vỡ mặt nạ, mà là một đoạn ngón tay bị đứt.
Không biết là máu đã kích phát tiềm năng cơ thể Hắc 6, hay là một phần nghìn giây trì trệ đó đủ để hắn di chuyển cơ thể, tóm lại đại nhân 6 đã thoát được một kiếp, sống sót sau đòn chí mạng "Chém Thuận Thế + Dịch Chuyển Pha" của Trạch Lạp Đồ.
Các hạt tinh thể trang bị trên ngực bộ chiến giáp Thủ Mộ Nhân bắn ra, đột nhiên nổ tung, phát ra ánh sáng còn chói mắt hơn cả lôi bão lúc nãy, khiến Trạch Lạp Đồ bị lộ diện dưới ánh sáng mạnh.
Lão thần côn không dám lơ là, dưới sự dẫn dắt của Hư Không U Năng, hắn lại thi triển chớp nhoáng, xuất hiện tại nơi vừa đứng lúc nãy.
Ánh sáng chói lòa từ cửa khoang lái kích thích mắt Cơ Ân Cách Lâm Tư Phan, trong chốc lát đau đớn khó tả, đành phải nhắm mắt lại.
Không biết đã qua bao lâu, tóm lại khi cơn đau dịu đi đôi chút và sự choáng váng vẫn còn, ông mở mắt nhìn ra. Trong tầm nhìn màu trắng mờ ảo đó, tại hiện trường lại xuất hiện thêm một bóng người màu vàng kim. Rất nhiều ánh sáng màu xanh lam tỏa ra từ lòng bàn tay người đó, cắt những màn sương trắng xung quanh thành từng mảnh vụn nhỏ, trông vô cùng rực rỡ và mê hoặc.
Những ánh sáng phân giải tầm nhìn này quấn lấy quả cầu điện do lòng bàn tay người ngoài hành tinh thúc đẩy, tỏa ra những làn sóng ánh sáng cuồn cuộn.
Lôi bão hóa thành nước điện, quả cầu sáng biến thành minh châu. Dưới sự chấn động của năng lượng, các thiết bị bên trong khoang lái bốc cháy từng đóa lửa điện, khói đen như sợi như tơ, thổi vào không khí mùi khét lẹt nồng nặc.
Ở phía bên kia, Đường Phương từ thế thủ chuyển sang thế công, lá chắn hình chữ V thu hồi. Giữa hai thanh ray của Nữ Thần Bão Tố ấp ủ một dòng thác chớp giật, không ngừng xối xả vào quả cầu điện trên tay kia của người Ypsilon.
Đúng như những tài liệu ghi chép thu được trong di tích Ypsilon, các cá thể người Ypsilon khác nhau không thể hấp thụ lượng lớn năng lượng của đối phương. Đối mặt với sự tấn công của Đường Phương, người Ypsilon có khối u thịt trên đỉnh đầu chỉ có thể chọn cách cứng đối cứng.
Hai cánh tay, hai quả cầu điện, chúng không phải hình tròn hoàn hảo mà là hình bầu dục, giống như một đôi lá chắn lôi điện, bảo vệ cơ thể người Ypsilon ở giữa.
Các hạt tinh thể trước ngực Hắc 6 thuộc loại đạn gây nhiễu đặc chế, có thể ảnh hưởng đến hệ thần kinh của con người, tạo ra sóng gây choáng khiến người ta mất kiểm soát, đồng thời gây ô nhiễm ánh sáng cho môi trường xung quanh để ảnh hưởng đến thị giác của kẻ địch trong vùng.
Trung tướng cảm thấy mình chắc chắn đang nằm mơ, nếu không tại sao phía trước lại xuất hiện thêm một người, hơn nữa còn được bao bọc trong bộ giáp vàng kim, trông vô cùng cao quý và uy vũ.
Vì không có giáp động lực bảo vệ, sóng gây choáng gây ra tác động đặc biệt nghiêm trọng đối với ông. Nhìn cái gì cũng như cảnh trong mơ, có cảm giác mơ hồ và phiêu diêu.
Ánh sáng mạnh do đạn gây nhiễu phóng ra bắt đầu rút lui, bị thay thế bởi sự đối xung năng lượng kích động hai bên người Ypsilon.
Ngay khi Cơ Ân Cách Lâm Tư Phan lắc đầu có chút nặng nề, muốn thoát khỏi tình trạng mụ mị, mơ hồ đó, thì chỉ trong nháy mắt, tại hiện trường lại có thêm một người. Một kẻ trông một nửa giống người ngoài hành tinh, một nửa giống con người.
Hắn xuất hiện phía sau người ngoài hành tinh thuộc quân đoàn A Nỗ Tỉ Tát, tay cầm một thanh đại thái đao màu đen.
Những con rắn điện dày đặc tuôn ra từ sau lưng người ngoài hành tinh, hóa thành một lưới điện chụp xuống bóng người phía sau.
Mặc dù những sợi tơ cấu thành lưới điện rất nhỏ vụn, nhưng Trung tướng biết rất rõ, dù là sợi yếu nhất cũng đủ để giết chết một người bình thường. Nếu đổi lại là ông bị lưới điện này chụp lấy, kết cục chỉ có thể là hóa thành một nắm tro tàn, ngay cả một cái xác toàn vẹn cũng không thể giữ lại.
Ngay khi ông đang mụ mị không biết làm sao, bề mặt thanh đại thái đao màu đen đó sáng lên ánh sáng màu máu, hoa văn rồng từ thân kiếm dần dần thắp sáng về phía mũi kiếm.
Cảnh tượng tiếp theo tạo ra cảm giác xé rách đối với hệ thống thị giác của ông. Rõ ràng là dòng điện cuồng bạo dữ dội, vậy mà lại uốn cong như tơ nhện bị gậy chọc vào, hóa thành một vòng xoáy màu xanh lam xung quanh thái đao. Lưỡi đao xen lẫn ánh máu chói mắt, ngược chiều đâm thẳng vào sau lưng người ngoài hành tinh quân đoàn A Nỗ Tỉ Tát.
Một làn sóng xung kích năng lượng vô hình quét qua khoang lái, bảng điều khiển bên trái nổ tung theo tiếng, luồng khí ập đến như cuồng phong, hất văng Cơ Ân Cách Lâm Tư Phan, đập mạnh vào bảng điều khiển phía sau.
Cơn bão chớp giật bùng phát đột ngột không còn cố định điểm rơi trên người Đường Phương như lần đầu, mà biểu hiện xu hướng mất kiểm soát. Những vết nứt bắt đầu uốn lượn trên gốc cửa sổ mạn tàu, tựa như băng nứt.
Trung tướng vốn đã chịu tác động của sóng gây choáng từ đạn nhiễu, đang trong trạng thái mơ hồ, nay lại bị hất văng, gáy đập vào bảng điều khiển phía trước, lập tức không chịu nổi mà hôn mê bất tỉnh.
May mắn là những vết nứt băng uốn lượn trên bề mặt cửa sổ không tích tụ đến điểm tới hạn, miễn cưỡng chống đỡ mà không vỡ. Hệ thống bảo vệ an toàn quan trọng nhất không hoàn toàn ngoại tuyến, sau khi chương trình phát hiện cửa sổ bị hỏng, tấm chắn ngoài cùng lập tức hạ xuống, phong tỏa chặt khoang lái để ổn định thảm họa mất áp có thể xảy ra.
Đường Phương hoàn toàn không có thời gian để ý đến sự thay đổi của cửa sổ, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào người Ypsilon.
Hành vi của Cách Thập Tháp Zero dùng Thái Đao Huyết Rồng đánh lén đối thủ không hoàn toàn giết chết mục tiêu, chỉ khiến hắn trở nên rất suy yếu.
Phải biết rằng Thái Đao Huyết Rồng là vũ khí cùng cấp bậc với "Lời Than Thở Của Tử Thần". Trong trận chiến Mông Đặc Tư Khắc, ngay cả lá chắn plasma của Sắt Lan Đế Tư cũng không chống đỡ nổi, bị đâm thủng trong một nhát. Nếu không phải cô phản ứng nhanh, sợ là đã trọng thương. Đặt ở đây, đại thái đao đích thực đã đâm xuyên cơ thể người Ypsilon, nhưng sau đó lại như bị thứ gì đó dính chặt, không cách nào rút ra dễ dàng.
Người Ypsilon phun ra một ngụm máu xanh, tạo ra sự tương phản rất rõ rệt với máu người trên mặt đất.
Để trói buộc Thái Đao Huyết Rồng không bị rút ra, lực kiểm soát đối với quả cầu điện của hắn trở nên rất yếu. Sóng xung kích linh năng của Tháp Tát Đạt bắn trúng cơ thể, cào ra những vết thương chằng chịt, nhưng đều là vết thương ngoài da.
Chức năng cơ thể của người Ypsilon vượt xa con người, điểm này Đường Phương biết rất rõ. Thế nhưng dựa trên các loại dữ liệu mà Ngải Mã thu được từ "Vùng Đất Lãng Quên", với thể chất của người Ypsilon bình thường thì không thể nào chống đỡ nổi sự tấn công kép của Thái Đao Huyết Rồng và sóng xung kích linh năng.
Tình trạng của người Ypsilon trước mắt – kẻ được Hắc 6 mô tả là đồ chơi mới của Đại nhân Đại Hành Giả – rất kỳ quái.
Khoảnh khắc Trung tướng hôn mê, hắn chú ý đến một tình huống: Những đường vân kinh lạc bức xạ ra từ khối u thịt màu đen trên trán người Ypsilon bắt đầu phát triển điên cuồng, lan ra khắp cơ thể như cành cây già. Sóng xung kích linh năng của Tháp Tát Đạt khiến lớp áo ngoài của mục tiêu rách nát, hắn có thể nhìn thấy những kinh lạc dày đặc xung quanh vết thương.
Khác với các bộ phận khác trên cơ thể, các mô kinh lạc ở ngực xoắn lại với nhau, hình thành một khối u lớn. Chắc hẳn thứ trói buộc Thái Đao Huyết Rồng chính là những mô hữu cơ tăng sinh nhanh chóng này.
Đây có còn là người Ypsilon không? Hắn không biết mình đã gặp phải thứ quái quỷ gì, nhưng có một điều rất rõ ràng: Người Ypsilon dồn phần lớn sức lực vào việc duy trì vết thương trong cơ thể và trói buộc Thái Đao Huyết Rồng, lực kiểm soát đối với dòng điện trở nên yếu đi, cung cấp cho hắn cơ hội tấn công tuyệt vời.
Hắc 6 và những kẻ khác cho rằng hắn mượn sự giúp đỡ của đá năng lượng T để thúc đẩy Nữ Thần Bão Tố, thực tế trong nhiều thời điểm mấu chốt, Nữ Thần Bão Tố chỉ là một cửa xả của dòng điện tử siêu quang tốc... Mặc dù hắn thích dùng vũ khí kiểu đao kiếm hơn, cho rằng làm vậy rất ngầu, rất đẹp trai, chỉ tiếc là không có mấy đối tượng có thể gánh vác sức mạnh này.
Dòng điện lõi của ray song song Nữ Thần Bão Tố vốn dĩ là dùng phương thức xối xả để đối chọi với quả cầu điện trong lòng bàn tay người Ypsilon, đột nhiên, dòng phun điện tử dạng suối trào ngưng kết vào trong, đông cứng thành hình dáng một thanh lợi kiếm, mang theo những đốm đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường, với thế thái "phá trúc" đâm thủng quả cầu điện hình bầu dục đang thu nhỏ thể tích, đâm vào cơ thể người Ypsilon.
Hoàn toàn khác với sóng xung kích linh năng do Tháp Tát Đạt bắn ra, giống như giấy tuyên trong lửa biến thành tro tàn bay theo gió. Cánh tay phải của người Ypsilon trực tiếp tàn tạ dưới sự xung kích của chớp giật, vỡ vụn mang theo lửa cháy.
Điện trường mà hắn sở hữu căn bản không thể trói buộc được dòng điện tử siêu quang tốc do Nữ Thần Bão Tố bắn ra, nhiệt độ cao làm tan chảy mọi thứ trên đường đi. Trong tiếng sấm do dòng điện đâm xuyên không khí tạo ra, sóng xung kích phân rã các mô sinh học từ cấp độ hạt, biến chúng thành khói bụi đang cháy, một số bị nuốt chửng bởi những khe hở không gian nhỏ bé đó, một số trở thành bụi bay trong không trung.
Người Ypsilon khóa được Thái Đao Huyết Rồng đâm xuyên cơ thể, nhưng không khóa được dòng điện cao tốc đang cuồn cuộn tràn vào. Cấu trúc sinh lý độc đáo dùng để trói buộc điện lực bị năng lượng mạnh mẽ không thể chịu đựng được làm tan rã, đi đến cái chết và sự hủy diệt.
Ngay khi Đường Phương phát động đòn chí mạng, trong quá trình dòng điện tử siêu quang tốc tiêu diệt cơ thể kẻ địch, ý thức đột nhiên mất kiểm soát, bị chuyển đến giao diện chọn căn cứ trong không gian hệ thống.
Cùng với ánh sáng nền mờ dần, huy hiệu của bốn chủng tộc lần lượt tắt đi, cửa sổ từ sáng chuyển sang tối, con trỏ nhấp nháy vài lần, theo tiếng "tích tắc" nhẹ nhàng, một hàng ký tự hiện lên.
"System, restart... ok!"
"init..."
"prepare, dates..."
"update... 21%... 34%... 71%... 92%..."
"release."
"run, now!"
"..."
Một tiếng "ù" trầm thấp vang lên, hệ thống khởi động lại, giao diện chọn căn cứ xuất hiện, các vật tổ tỏa sáng rực rỡ.
Giọng Ngải Mã vang lên trong tâm trí: "Chỉ huy, dựa trên dữ liệu thay đổi địa chỉ của bộ nhớ đệm được ghi trong nhật ký hệ thống, yếu tố mới nằm ở căn cứ Tinh Linh, số lượng là 1."
Người Ypsilon... công nghệ Tinh Linh... sẽ là cái gì đây?
Lần này hắn không lập tức đi khám phá yếu tố mới, nói một câu "đa tạ" với Ngải Mã, vội vàng chuyển sự chú ý ra ngoài cơ thể, dốc toàn lực trói buộc các hạt năng lượng đang xoay chuyển nhanh chóng trong biển điện tử, ngăn cản dòng điện tử siêu quang tốc tiếp tục phá hoại cơ thể người Ypsilon.