Khi thân hình hắn trôi qua bên cạnh bộ pin năng lượng, bộ pin gần nhất bỗng nhiên phát nổ, các đèn chỉ thị LED trên bề mặt lóe lên. Sóng xung kích và bức xạ nhiệt lan tỏa nhanh chóng ra ngoài, trông như một quả cầu lửa bùng nổ ngay trong lồng ngực của cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn.
Hắn có "Phong Bạo Nữ Thần" hộ thân, nhưng không thể cản nổi sức công phá từ việc nhiều bộ pin năng lượng phát nổ cùng lúc. Dưới sự càn quét của sóng nhiệt và xung kích, cả người hắn bị hất văng ra xa, não bộ cũng chịu chấn động nhất định. Đây là kết quả của việc hắn kịp thời triệu hồi "Máy Quay Phép" để thiết lập rào chắn lực trường và "Khiên Thủ Hộ" làm hai lớp phòng thủ.
Năm xưa tại đảo giữa hồ trên tinh cầu Hilder, quái thú Thôn Phệ Thể đã thể hiện trí tuệ cực cao, biết lợi dụng xác chết thiếu nữ để kích động Kukulcan rồi thừa cơ đánh lén. Nay, cỗ máy hỗn hợp được cấu thành từ Thôn Phệ Thể loại V cũng thể hiện trí tuệ cao cường không kém.
Năng lượng giải phóng từ việc kích nổ các bộ pin trong khoang không đủ để phá hủy lõi mẹ (Mother Core), nhưng lại gây ra tác động tiêu cực nghiêm trọng lên người hắn.
Hắn rơi xuống một đống linh kiện vụn vỡ, nhìn ánh lửa chói mắt trên đầu chuyển từ mãnh liệt sang thưa thớt. Tai hắn ù đặc, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rít chói tai, đầu óc choáng váng, vô số đốm sáng nhảy múa trước mắt.
Trùng Đằng Nhảy (Jumping Zerg) đã chết... bị những xúc tu kia sống sờ sờ xé nát thân thể, máu nhuộm đỏ những linh kiện và thiết bị điện tử cũ nát, loang lổ. Nguy hiểm hơn, những xúc tu gần đó đang cuộn về phía khu vực hắn ngã xuống, trong khi hắn vẫn đang trong trạng thái mơ hồ do chấn động não, phản xạ không theo kịp nhịp độ chiến tranh.
Đúng lúc này, một luồng sáng trắng bất chợt bắn tới từ phía xa xăm, xuyên qua đám mây lửa chưa tan, đánh tan những xúc tu đang cuộn lấy hắn.
Trong tầm nhìn mờ ảo, luồng sáng kia thật thần thánh, thật mỹ lệ, tựa như một thiên thần cứu rỗi từ thiên đường giáng thế để ra tay cứu giúp khi hắn đang lâm nguy.
Chỉ trong một cái chớp mắt, sau khi chém đứt rừng xúc tu, luồng sáng ấy như một thanh kiếm phán xét, đâm mạnh vào lõi mẹ.
Những tia năng lượng tuôn trào biến mất không dấu vết, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa ra ngoài. Lõi mẹ vốn đang co bóp nhịp nhàng như ruột gan, sau vài lần co thắt mạnh bỗng bị phủ lên một lớp màu xám, như thể bị hóa đá mà mất đi khả năng hành động, rồi xuất hiện tình trạng sụp đổ diện rộng, những vật chất mất đi hoạt tính sinh học từng mảng lớn rơi rụng xuống.
Lõi mẹ của cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn đã tiêu tùng, đồng nghĩa với việc nguy cơ được giải trừ. Hắn thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tinh thần cũng thư thái hơn nhiều, không còn lờ đờ như lúc nãy.
Lúc này, mang theo những luồng khói mỏng manh, luồng sáng vừa tiêu diệt lõi mẹ đã đáp xuống bên cạnh hắn.
Không còn mây lửa cản trở, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn. Qua ánh huỳnh quang nhàn nhạt, hắn nhận ra danh tính của vị khách không mời đột ngột xông vào chiến trường này.
Hắn vô thức nhìn về phía lõi mẹ đã mất đi hoạt tính sinh học, đưa tay lên hư không nắm lấy một cái.
Phải, đối phương đã giúp hắn một tay, vừa cắt đứt những xúc tu chí mạng, vừa tiêu diệt nguồn gốc tội ác là lõi mẹ. Hắn có lý do để cảm kích đối phương, nhưng đồng thời cũng mất đi cơ hội giải khóa các yếu tố tinh tế (Starcraft elements).
Đây là lần đầu tiên hắn chạm trán Thôn Phệ Thể loại V, hơn nữa lại là cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn cao hơn 30 mét. Theo lý mà nói, dù thế nào cũng phải giải khóa được thứ gì đó chứ. Giờ thì hay rồi, hắn chỉ còn biết đứng nhìn mà thở dài.
Có lẽ cảm nhận được nỗi bất cam và thất vọng trong lòng hắn, bên trong luồng sáng vặn vẹo truyền ra một giọng nói: "Có vấn đề gì sao? Hay là anh định ở lại đây một thời gian?"
Giọng nói rất mềm mại, rất ấm áp, nhưng không thiếu sự trêu chọc và mỉa mai.
Sau đó hắn thấy một bàn tay vươn ra từ bên trong luồng sáng, nắm lấy thân thể hắn bay ra ngoài. Là bay, không phải chạy.
Do lõi mẹ bị hủy, nền tảng chống đỡ sự tồn tại của cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn không còn, các thiết bị cơ khí bắt đầu sụp đổ trên diện rộng. Khi hai người rời khỏi lồng ngực cỗ máy, xuất hiện ở bên ngoài, một tiếng "ầm" vang lên, đống tàn tích cơ khí phía sau biến thành một đống rác kim loại.
Hắn vừa rồi chịu ảnh hưởng của vụ nổ trong lồng ngực cỗ máy, chỉ hơi chấn động não chứ không chịu đả kích quá nặng nề, sau khi rời khỏi nơi nguy hiểm liền nhanh chóng hồi phục, nhìn về phía người vừa đáp xuống cùng mình.
Ánh sáng nhàn nhạt bao quanh người đó đã tan đi, để lộ dung mạo thực sự. Thú vị là những hạt cát mịn lấp đầy các nếp gấp trên bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt không thể để lại dấu vết gì trên người này, chỉ cần chạm vào bề mặt cơ thể là trôi đi như dòng nước dọc theo cấu trúc sợi tơ lụa gần như không có ma sát.
Đúng vậy, người tiêu diệt lõi mẹ của cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn và kéo hắn ra khỏi lồng ngực chính là người phụ trách chi nhánh Long Ngữ Giả - Bà Tô Cát. Khác với trước đây, làn sương trắng vốn bao quanh đôi chân đã biến mất, lộ ra đôi chân thon dài phía sau. Tuy nhiên, nó không giống bộ giáp tơ lụa đan chéo trên cánh tay, mà được tạo thành từ những cấu trúc hình cánh sen xếp chồng lên nhau.
Còn một điểm khác biệt nữa so với lần gặp trước. Thứ giống như bộ khuếch đại tâm linh vốn nằm sau gáy, cấu thành từ vòng bạc, trăng khuyết vàng và bảo châu neon, nay đã tách làm đôi, biến thành vũ khí dạng vòng và một thanh đao cong không cán, được điều khiển bởi những dải lụa bay phấp phới bên dưới hai tay.
Trước đó Bà Tô Cát xông vào lõi mẹ chính là dùng hai món vũ khí này để phá hủy cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn.
Điều khiến Đường Phương ngạc nhiên là những dải lụa trôi nổi dưới hai tay cũng linh hoạt và dễ điều khiển như tay của cô ấy, giống như... giống như cô ấy có hai đôi tay vậy.
Không, không phải hai đôi tay, có lẽ còn nhiều hơn thế. Bởi vì tình huống hiện tại là nhiều dải lụa xoắn lại với nhau biến thành đôi tay thứ hai. Vậy nếu những dải lụa này phân tán ra thì sao? Nó có chút phong vị của đôi cánh quang mang sau lưng kẻ thống trị hỗn hợp thể.
"Tôi vốn định qua cứu cô, không ngờ lại bị cô cứu ngược lại," hắn nhìn về phía chiếc chiến cơ di tích cắm xuống đất ở đằng xa nói.
"Không cần để ý mấy chi tiết nhỏ nhặt đó, dọn dẹp sạch kẻ địch còn lại rồi tính sau." Bà Tô Cát đang lơ lửng cách mặt đất ba thước, tư thế chân là một mũi chân hướng xuống, một mũi chân hơi cong về phía sau. Nói xong câu này, cô chợt dùng lực, thân hình như mũi tên rời cung lướt qua.
Zagara đã giằng co với cỗ máy hỗn hợp dạng chó rất lâu. Mỗi lần chém đứt một phần cơ thể mục tiêu, không bao lâu sau nó lại mọc lại. Ngay cả khi vặn đứt cái đầu được cấu tạo từ màn hình LED, cũng không có cách nào giết chết nó. May mắn là những nhát cắt từ móng vuốt không cung cấp năng lượng cho lõi mẹ, tránh được việc nó tiến hóa ra năng lực mới.
Hắn lại một lần nữa xé toạc phần dưới màn hình LED, cắt đứt những sợi cáp điện kia, nhưng lại bị vật chất sinh học ngược chiều cuốn lấy hai chân trước. Một bóng hình bạc trắng tiến lại gần, ngọn giáo xoắn ốc hình thành từ những dải lụa đan chéo đâm từ phía sau vào cơ thể cỗ máy hỗn hợp dạng chó, giống như cách Mãng Thú dùng bạo lực xé toạc lồng ngực cỗ máy hỗn hợp cỡ lớn, cô bóc tách cỗ máy dạng chó ra. Chi phụ quấn lấy thanh đao cong trăng khuyết đâm sâu vào bên trong rồi xoay mạnh, con quái vật cơ khí đang quấn lấy Zagara lập tức biến thành một đống rác đầy đất.
Đây chưa phải là kết thúc, Bà Tô Cát một đòn đắc thủ không hề dừng lại, thân hình hóa thành một tàn ảnh biến mất.
Nhịp thở tiếp theo, luồng sáng trắng lướt qua bên cạnh cỗ máy hỗn hợp dạng bay, ngay lập tức biến nó thành một đống linh kiện kim loại rơi xuống đất. Nhịp thở tiếp theo nữa, cô xuất hiện trước mặt gã "Jedi giả mạo" đã bị Gestalt Zero chém thành thanh sắt, tung ra đòn chí mạng.
Cô không lập tức đi tới mục tiêu tiếp theo, mà đứng tại chỗ một lúc, quan sát Gestalt Zero một lát rồi mới tiếp tục hành động tấn công. Không biết là tò mò Đường Phương làm thế nào để triệu hồi trợ thủ tới đây dưới sự ngăn chặn của Tam Giác Ma Nhãn, hay là kinh ngạc trước gương mặt kỳ lạ khác biệt với nhân loại kia.
Mỗi lần Bà Tô Cát dừng lại, đều có một cỗ máy hỗn hợp biến thành tàn tích vỡ vụn trên mặt đất. Từ phương thức chiến đấu của cô có thể thấy cô rất quen thuộc với điểm yếu của kẻ địch, nghĩ lại chắc trước đây không ít lần giao thủ với các loại hợp thể Thôn Phệ Thể.
Đường Phương cho rằng mức độ chiến đấu của những người phụ trách chi nhánh Long Ngữ Giả này có cao thấp khác nhau. Kết hợp với trận chiến của Kukulcan với hợp thể Thôn Phệ Thể loại IV tại đảo giữa hồ lúc trước, Bà Tô Cát bất kể là kỹ năng chiến đấu, độ quen thuộc với kẻ địch Thôn Phệ Thể, hay khả năng phản ứng, đều vượt xa Kukulcan.
Cho đến khi tới nơi Nova đang chiến đấu với cỗ máy hỗn hợp dạng đao laser, cô dừng lại, không làm gì cả, bởi vì vừa rời khỏi trạng thái vận động, cỗ máy hỗn hợp đao laser đã biến thành một đống đổ nát.
Nova rút bàn tay bị linh kiện vùi lấp ra, lòng bàn tay nắm một con dao găm lấp lánh ánh sáng đỏ.
Khuôn mặt Bà Tô Cát bị mặt nạ đôi cánh trắng muốt che khuất, không thấy được sự thay đổi biểu cảm phía sau, nhưng nghĩ lại chắc hẳn đã có chút dao động.
"Khụ khụ..." Hắn ho khan hai tiếng, mặt dày giả ngốc nói: "Đôi giày mới của cô đẹp thật, tôi cực kỳ thích."
Bà Tô Cát không nói gì, giữ nguyên tư thế một mũi chân hướng xuống, một mũi chân hơi cong về phía sau một lúc. Những dải lụa bao quanh phía trước hai cánh tay chính hình thành cấu trúc thương kỵ sĩ từ xoắn ốc nới lỏng ra phía sau, như vật sống co lại vị trí cũ.
Đợi một hồi lâu cô mới lên tiếng: "Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng để Nidhogg và Tiamat nhìn thấy."
Trước khi nghe được câu này hắn vẫn luôn rất thấp thỏm, cho đến khi nghe xong, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Nếu như trước kia còn có nghi ngờ, thì giờ khắc này hắn tin chắc Bà Tô Cát rất quan tâm đến mình, thậm chí không tiếc nhượng bộ trong rất nhiều vấn đề liên quan đến lập trường và nguyên tắc.
Điều này lại nảy sinh một vấn đề nâng cao. Rốt cuộc nguyên nhân gì khiến Bà Tô Cát thiên vị hắn? Long Ngữ Giả... rốt cuộc nợ mình cái gì? Là toàn bộ tổ chức Long Ngữ Giả nợ mình? Hay chi nhánh Bà Tô Cát nợ mình? Nếu không tại sao Nidhogg và Tiamat hoàn toàn không quan tâm đến hắn, chỉ có Bà Tô Cát là tỏ vẻ quan tâm chăm sóc?
"Cô... rốt cuộc nợ tôi cái gì? Mà không tiếc làm tới mức độ này."
Bà Tô Cát thở dài nói: "Tôi đã nói với anh rồi, thời gian đến anh tự nhiên sẽ biết."
Đối với câu trả lời này hắn không hài lòng, nhưng không có cách nào lấy được đáp án, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, quay đầu quét nhìn chiếc chiến cơ di tích trong gió bụi: "Tình hình của Kukulcan... không sao chứ?"
Hắn tận mắt nhìn thấy chiến cơ di tích bị trận quang chùm bắn trúng rơi xuống từ trên không trung. Nay Bà Tô Cát đã dùng hành động thực tế thể hiện trạng thái của mình, vậy còn Kukulcan thì sao?
Bà Tô Cát có chút ngạc nhiên với cách nói của hắn: "Thật không ngờ, anh còn là một người rất chu đáo. Tình hình của Kukulcan rất ổn định, không cần phải lo lắng cho sức khỏe của cậu ấy."
Đường Phương cười hì hì, thầm nghĩ mình chỉ là "ăn của người ta thì phải nể mặt", cảm thấy cần phải khách sáo một chút, đây là lễ nghi tối thiểu, đâu phải chu đáo, càng không nói đến dịu dàng. Nhưng vì Bà Tô Cát nghĩ như vậy, hắn tất nhiên sẽ không ngốc đến mức đi nói cho đối phương biết sự thật, loại hiểu lầm mỹ lệ này cứ tiếp tục như vậy là tốt nhất.
Đúng lúc này, Mãng Thú vừa mới khôi phục sự bình tĩnh từ trạng thái điên cuồng phát ra một tiếng gầm thét kinh thiên động địa, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Tiếng rít từ trên không trung từ xa tới gần, từng bóng đen lướt qua tầm nhìn, rơi xuống mặt đất bị cát bụi che khuất phát ra những tiếng va chạm trầm đục, đồng thời bức xạ ra những làn sóng địa chấn liên tiếp không ngừng.
Cát vàng mù mịt, chấn động không dứt. Biểu cảm trên mặt Đường Phương trở nên rất khó coi, ít nhất từ tình hình hiện tại mà nói, Hội đồng An ninh Tối cao đã bắt đầu đưa đợt chiến đấu đơn vị thứ hai xuống mặt đất tinh cầu Tanda, số lượng còn nhiều hơn đợt đầu.
Vì khoảng cách, hoặc là chưa tìm được vật chủ thích hợp, đợt Thôn Phệ Thể loại V đầu tiên vẫn chưa hoàn toàn hình thành sức chiến đấu để đưa vào chiến trường, thì các túi sinh học Thôn Phệ Thể loại V đợt hai đã nối gót theo sau.
Nói một cách nghiêm túc, đây là lần đầu tiên hắn thực sự đối mặt với quân đoàn binh khí lục quân của Hội đồng An ninh Tối cao. Những cảnh tượng khốc liệt nhất trước đây cũng chỉ là chạm trán hạm đội chiến hạm hỗn hợp của Hội đồng An ninh Tối cao ở thế giới Ark, lúc đó dựa vào sức mạnh của ngọn núi pha lê mới có thể quét sạch chúng.
Cỗ máy hỗn hợp phát triển từ Thôn Phệ Thể loại V tất nhiên không thể so sánh với chiến hạm hỗn hợp. Hắn cảm thấy nếu tung ra Chìa Khóa Xel'naga, chắc hẳn có thể gây áp chế chí mạng lên cỗ máy hỗn hợp trong khu vực chiến tranh, quân đoàn lục chiến của Hội đồng An ninh Tối cao chưa chắc đã có thể mang lại mối đe dọa nghiêm trọng cho hắn.
Từ việc Bà Tô Cát chấp nhận việc mình "cầm nhầm" con dao găm hồng ngọc, còn nhắc nhở hắn nhớ đừng để Tiamat và Nidhogg nhìn thấy, có thể kết luận, cho dù mình có tung ra Chìa Khóa Xel'naga trên chiến trường, tin rằng cô cũng sẽ không nhiều lời.
Quan trọng là mẫu hạm lơ lửng trên không trung rốt cuộc chứa bao nhiêu túi sinh học Thôn Phệ Thể loại V, đừng để Chìa Khóa Xel'naga cạn kiệt năng lượng mà chúng vẫn ùn ùn kéo tới. Ngoài ra, không ai biết khi nào và ở đâu trận quang chùm của tiểu hành tinh hỗn hợp sẽ bắn xuống lần nữa.
Đúng lúc này, một cử động của Bà Tô Cát đã cắt ngang suy nghĩ của hắn.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Hắn cũng ngẩng đầu nhìn theo, rồi nhìn thấy một quả cầu lửa không mấy chói sáng rơi xuống từ bầu trời, phía sau còn kéo theo một con rồng khói đen dài dặc.
Giữa cát bụi mịt mù, mắt điện tử khó mà nhận diện dung mạo thực sự của mục tiêu, nhưng thiết bị dò tìm bay trên bầu trời nhanh chóng gửi về một bức ảnh. Nhân vật chính trong bức ảnh không phải ai khác, chính là một chiếc chiến cơ di tích khác.
Chiếc chiến cơ di tích bị trận quang chùm bắn trúng phải hạ cánh khẩn cấp ở không xa do Bà Tô Cát điều khiển, rất rõ ràng, người ngồi trên chiếc chiến cơ di tích kia chính là Nidhogg và Tiamat.
Nói chung, chiến cơ di tích của Long Ngữ Giả có tính nhắm mục tiêu rất mạnh đối với Thôn Phệ Thể, nhưng dù sao cũng "lấy ít địch nhiều", đối mặt với sự bao vây của hơn trăm chiến hạm hỗn hợp, còn có tiểu hành tinh hỗn hợp trên quỹ đạo cao không hỗ trợ từ bên cạnh, tự nhiên rất khó phá vây.
Khói lửa cùng cát vàng bay múa nơi chân trời, ánh lửa kéo theo một dải cầu vồng rơi xuống phía bên kia đường chân trời. Dựa theo dữ liệu Emma cung cấp, vị trí rơi của chiếc chiến cơ di tích thứ hai cách khu vực mấy người đang đứng khoảng gần trăm cây số.
Bà Tô Cát rõ ràng đã nhận ra tình hình này, nhìn Đường Phương, nhìn hướng rơi của các túi sinh học Thôn Phệ Thể loại V, rồi lại nhìn ra xa, lộ ra một cảm xúc do dự.