Abathur đi bộ trở lại trước bảng điều khiển, điểm vài phím, đưa cây thần kinh trở lại đĩa nuôi cấy chứa đầy dung dịch Zero. Đối với gã, khuôn mặt đó là A đen, A trắng hay A xanh cũng chẳng có chút liên quan nào, gã chỉ quan tâm Hội đồng Tối cao đã làm gì trên cơ thể nó, và nó có thể mang lại cho gã nguồn cảm hứng gì.
Valentine và Abathur đều không phát hiện ra rằng, ánh mắt của Bullwell Arnold không hề đặt trên cây thần kinh, trái lại cứ dõi theo bóng lưng Đường Phương rời đi. Mặc dù từ đầu đến cuối không nói lời nào, nhưng ánh mắt ấy có chút khác thường.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi trở về phòng thuyền trưởng, anh thậm chí còn chưa kịp tắm rửa đã đổ gục xuống giường chìm vào giấc ngủ sâu, ngay cả kế hoạch vốn định bình tâm lại để phân tích thực lực hạm đội chủ lực của "Kẻ thay thế" cũng đành gác lại.
Anh không ngờ một vụ trao đổi con tin đơn thuần lại dẫn đến nhiều diễn biến phức tạp như vậy. Đầu tiên là tiểu hành tinh hỗn hợp của Hội đồng Tối cao đột ngột xuất hiện trên quỹ đạo cao, tiếp đó là Nữ hoàng Lưỡi dao chen ngang, cuối cùng lại kéo theo cuộc xung đột trực diện giữa hạm đội chủ lực của "Kẻ thay thế" với thế lực bí ẩn tại khu vực Asgard, đồng thời tiết lộ thân phận của Kỵ sĩ Vực thẳm… Hàng loạt sự kiện ập đến khiến anh mệt mỏi ứng phó, cả về thể xác lẫn tinh thần đều chịu áp lực cực lớn.
Khi anh chìm vào giấc ngủ, pháo đài lớp Soái hạm Vô úy đồng loạt kích hoạt các bộ đẩy, rời khỏi quỹ đạo cao của hành tinh Tanda với tốc độ nhanh nhất, hóa thành một luồng sáng dài lao vào không gian ảo.
Không biết đã qua bao lâu, Đường Phương tỉnh lại từ cơn mê. Mặc dù trước khi ngủ cơ thể rất mệt mỏi, đầu óc mơ hồ, nhưng giấc ngủ này không hề thoải mái, trong lúc ngủ anh mơ rất nhiều, hỗn loạn và lộn xộn. Lúc thì là cảnh mình và Claire bị các thành viên của Vũ trang Thượng đế truy sát, lúc thì là cơn ác mộng Nữ hoàng Lưỡi dao cắm gai xương vào ngực, lúc lại là cảnh tượng Tassadar và Nidhogg giao đấu… tóm lại là hỗn tạp không theo quy luật nào.
Anh cố gắng mở mắt, dùng tay xoa hai bên thái dương đang đau nhức, đôi mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà đầy vô hồn. Khi xâu chuỗi lại những cuộc chiến trong đất liền hành tinh Tanda, anh nhớ lại bức thư để lại của Zagara.
Nữ hoàng Lưỡi dao liên tiếp giăng bẫy hãm hại anh ở chiến trường hệ sao Montesk và Tanda, bây giờ vừa vặn có cơ hội phản kích, cái gọi là "có qua có lại mới toại lòng nhau", liệu mình có nên giăng một cái bẫy cho cô ta không…
Đương nhiên, nếu đã quyết định ra tay, thì nhất định phải "một trận quyết thắng", chuẩn bị đầy đủ rồi mới hành động.
Ngay khi anh còn đang nằm ườn trên giường không muốn dậy, trần nhà đột nhiên chuyển sang trạng thái màn hình đen, góc dưới bên phải xuất hiện một biểu tượng email.
Công tâm mà nói, công việc biên dịch hệ thống người Epsilon của Emma được thực hiện rất tốt, rất nhiều chi tiết chức năng đã được bản địa hóa, phù hợp cho con người điều khiển.
Sử dụng hệ thống điều khiển bằng giọng nói để mở email đó, nguồn gửi hiển thị là Yuffie, nghĩ rằng cô ấy sợ làm phiền anh nghỉ ngơi nên mới dùng phương thức tĩnh lặng này, thay vì trực tiếp gọi điện đánh thức anh.
Đó đương nhiên không phải chuyện gì khẩn cấp, nội dung là Hoffman thông qua kênh chính thức liên lạc với Carinia, nói rằng Jaeger cách đây ít ngày thông qua kênh quân đội liên lạc với ông, hy vọng có thể tìm được Aros, cũng chính là cha ruột của mình, để nói chuyện tử tế.
Ngẫm lại thì đã hơn một tháng trôi qua, bất kể lúc trước Aros đã nói gì với Jaeger, khoảng thời gian này đủ để một người bình tĩnh lại, có thể lý trí nhìn nhận vấn đề từng đối mặt bằng cảm xúc.
Về tính cách của lão binh này, anh không biết nên nói là tốt hay xấu, tóm lại trong việc xử lý các mối quan hệ giữa người với người thì tuyệt đối không phải sở trường, nhất là đối mặt với con trai ruột của mình, có lẽ ngay cả bản thân lão binh cũng không biết phải đối mặt thế nào, chứ đừng nói đến việc tháo gỡ nút thắt trong lòng người trẻ tuổi.
Giờ đây thấy phản ứng của Jaeger, anh vẫn thấy rất an ủi, vì thằng nhóc này không di truyền tính cách trầm tĩnh cố chấp của cha nó, có thể kịp thời sửa chữa những sai lầm, rất dũng cảm đối mặt với khiếm khuyết của bản thân.
Tiện tay gửi một tin nhắn cho Yuffie, anh đang định rời giường thì một vật nhỏ đầy lông lá chui ra từ dưới chăn, hếch mũi ngửi ngửi gần nách anh, hắt hơi mạnh hai cái, rồi chạy biến xuống giường, không biết chạy đi đâu mất.
"Thứ nhỏ bé này…" Anh bày ra vẻ mặt bất lực, thầm nghĩ vẫn là Freya tốt hơn. Dù anh có bao nhiêu ngày không tắm, thậm chí vừa chui ra từ trong cơ thể polymer của vật nuốt chửng, cô nhóc cũng không hề chê bai, nhiều nhất chỉ dùng giọng điệu rất nghiêm túc mà nói: "Đường Phương, anh nên đi tắm đi."
Thứ nhỏ bé chạy biến mất kia là một con chồn thú cưng, Emma bảo anh đó là chồn Angora, cũng không biết có tên hay không, chỉ biết là Đường Vân gửi đến làm quà cho anh, hy vọng có nó bầu bạn anh sẽ không cảm thấy cô đơn.
Thực tế Thuyền trưởng Đường rất rõ tâm tư của em gái mình, con bé đâu phải thương xót gì anh, rõ ràng là nó chơi chán rồi, không đành lòng vứt bỏ, lại ngại không tiện đẩy cho nhân viên hệ sao Dilar nuôi, nên đành đẩy phiền phức cho anh. Dù sao trên pháo đài lớp Soái hạm Vô úy có nhiều nhân viên như vậy, tùy tiện tìm một người chăm sóc là được.
Làm vậy một mặt thể hiện nó rất có lòng yêu thương, mặt khác cũng có lợi cho việc xây dựng hình tượng, ít nhất nhân viên hệ sao Dilar không thể dùng những từ như "tùy hứng", "vô lý", "cáo mượn oai hùm" để hình dung về nó.
Từ điểm này mà xét, nó quả thực "tiến bộ" hơn rất nhiều so với thời Chu Ngải còn ở đây.
Anh không có tâm trí đâu mà trêu chọc con chồn đó, từ sau khi Claire rời đi, nhiệm vụ dọn dẹp phòng thuyền trưởng đã giao cho Yuffie và nhân viên nội vụ. Những việc như cho thú cưng ăn, dọn dẹp phòng ốc phần lớn đều do họ làm. Mặc dù anh không thích người khác bước vào không gian cá nhân của mình, nhưng ai bảo anh bận rộn, lại là kẻ thích ngủ nướng chứ.
Vươn vai một cái thật dài, anh xuống giường, đi tắm trước, chỉnh đốn lại hình ảnh cá nhân, rồi đến nhà ăn lấy hai cái bánh nướng, liền đi về phía khu nghỉ ngơi của thành viên.
Nhắc mới nhớ, Carinia cũng rất tinh tế, sợ anh ăn uống tùy tiện, đặc biệt gửi vị bếp trưởng của tàu Sao Mai từng biết nấu món Trung đến pháo đài lớp Soái hạm Vô úy để phục vụ các món Trung cho anh.
Về điểm này, Thuyền trưởng Đường cảm thấy mình vẫn có đặc quyền, mặc dù Yuffie và những người khác không mặn mà với món Trung, anh vẫn thấy những nhân viên ngày ngày sống chung với cà phê, hamburger, mì Ý thật đáng thương. Con người mà, luôn phải học cách thử những điều mới mẻ.
Phòng của Aros ở phía trước khu nghỉ ngơi của phi hành đoàn, sau khi đến nơi, từ đèn trạng thái ở cửa có thể thấy lão binh vẫn đang nghỉ ngơi bên trong, không đến cầu chỉ huy hay phòng huấn luyện.
Anh tiến lên một bước, nhấn nhẹ chuông cửa.
Khoảng nửa phút sau, cửa phòng mở ra, khuôn mặt của lão binh xuất hiện trước mắt. Không nhìn thấy bất kỳ cảm xúc ngạc nhiên nào, sau khi mở cửa, ông liền xoay người đi vào trong.
Đường Phương đương nhiên sẽ không khách sáo với ông, bước theo vào phòng, ngồi xuống ghế sofa, rồi nhíu mày.
Mùi thuốc lá trong phòng hơi nồng, trên bàn đặt một mẩu xì gà, trông như vừa dập tắt không lâu. Ngay cả con bướm ánh trăng trong bể cá phía trong cùng cũng ủ rũ, nghĩ rằng sớm muộn gì cũng bị người chủ không đủ tư cách này ngược đãi đến chết.
Giống như những gì anh nói với Yuffie, bày bể cá, hoa cỏ gì đó trong phòng lão binh tuyệt đối là sự lãng phí tài nguyên nghiêm trọng. Mặc dù lão binh sẽ không giống như những gã như Hawson hay Churchill, khi say rượu sẽ làm ra những chuyện không thể diễn tả, nhưng chắc chắn sẽ không bỏ tâm tư chăm sóc chúng.
Yuffie đáp lại: "Đã vậy thì lấy hết cây cảnh trong phòng thuyền trưởng và con chồn Angora mà Đường Vân gửi đi luôn đi, dù sao anh cũng không có thời gian nuôi."
Lúc đó anh rất sáng suốt lựa chọn im lặng.
"Tôi phát hiện từ sau khi rời khỏi hệ sao Lunal, tần suất hút thuốc của ông ngày càng cao, như vậy không tốt." Nova rất khó chịu với việc hít khói thuốc thụ động, huống hồ là một phụ nữ, cô cực kỳ ghét mùi xì gà hắc nồng - ít nhất đối với cô, nó còn đáng ghét hơn cả nước hoa rẻ tiền. Anh thì khác, anh thật lòng lo lắng cho sức khỏe của Aros. Đương nhiên không phải sợ lão binh làm hỏng phổi, dù sao sau khi tắm máu của Tà Nhãn, cơ thể cả ba người đều có chút khác biệt so với người thường, cồn không thể gây ảnh hưởng đến sức khỏe, nicotine cũng vậy. Lý do anh nói như vậy là vì hành vi lâu dài này sẽ gây ra tác động tiêu cực đến tâm lý con người, hút thuốc không thể làm dịu sự đè nén trong lòng, rất nhiều khi chỉ khiến áp lực tinh thần gia tăng.
Aros ngẩng đầu nhìn anh một cái, cầm lấy chiếc cốc vuông trong suốt trên bàn, đổ nước trong đó vào miệng.
Nước chảy qua đôi môi hơi thô ráp, làm rơi một vệt nước trên bàn trà.
Lão binh có một ưu điểm so với Hawson, Churchill và những người khác, đó là ít khi dùng rượu để giải sầu. Lúc trước ở nhà tù không gian Lunal, việc "tâm sự" với Jaeger thất bại, ông cũng chỉ uống rượu một lần, thậm chí chưa từng say mèm, hôm sau liền khôi phục dáng vẻ ban đầu.
"Lần này cậu đến… chắc không phải để nhắc tôi nên dưỡng sinh thế nào đâu nhỉ." Nói xong câu này, ông theo bản năng muốn lấy mẩu xì gà chưa hút hết kia, tay đưa đến giữa chừng lại khựng lại, rồi rụt về.
Rất nhiều khi trước mặt lão binh, lời nói của vị thuyền trưởng đại nhân vẫn rất có tác dụng… ít nhất cô Nova không có sự ưu đãi này, Aros đã quen phớt lờ cái nhìn lạnh lùng và những lời mỉa mai của cô.
Đường Phương cười ha ha, nhìn sâu vào mắt ông nói: "Yuffie cách đây không lâu nhận được tin nhắn của Carinia… Hoffman trước đó đã liên lạc với phía Dilar, nói rằng Jaeger muốn gặp ông càng sớm càng tốt."
Sắc mặt vốn bình tĩnh của Aros thay đổi, đôi mắt mở to hơn nhiều, nhìn chằm chằm vào mặt anh.
"Ông không nghe lầm đâu, Jaeger… nó muốn gặp ông." Anh lặp lại một lần nữa.
Những đường nét cứng nhắc trên mặt lão binh bắt đầu tan chảy, thần thái trở nên dịu dàng hơn. Không biết là nhớ đến Jaeger, hay nghĩ đến Valeria, tóm lại là đang ở trong trạng thái thất thần.
Ông không giống như một số người vì quá kích động mà nghẹn lời, cơ thể cũng không run rẩy dữ dội, trông khá bình tĩnh.
Đường Phương hiểu rất rõ cảm xúc hiện tại của lão binh không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, ông chỉ đang cố tỏ ra bình tĩnh. Từ lúc gặp sứ giả của đoàn Silver Eagle ở hệ sao Talida, biết rằng mình vẫn còn một đứa con trai đang sống trên đời, ông đã không còn là Aros của ngày xưa nữa, trước hết trở thành một người cha, sau đó mới là lão binh trên chiến trường.
"Tiếp theo pháo đài lớp Soái hạm Vô úy sẽ đổi hướng đến hệ sao Lunal, ông đi gặp Jaeger… tôi cũng có thể ở hành tinh Hild sống vài ngày thư thái." Khi nói câu này, anh nhớ đến biệt thự trên đảo giữa hồ mà Kukulcan đã mua, nhớ đến cảnh ánh nắng chiều nhảy múa trên mặt hồ, nhớ đến những con cá chép to, béo và tươi ngon trong hồ.
Aros gật gật đầu, vẫn vươn tay lấy mẩu xì gà trên bàn trà đặt vào miệng, dùng chiếc bật lửa bằng vàng nguyên chất kia châm lửa.
Rất nhiều khi, con người đã quen với một thứ gì đó, bất kể là lúc căng thẳng, lúc vui vẻ, hay lúc buồn bã, đều sẽ vô thức dùng một hành động nào đó để bày tỏ cảm xúc của mình.
Thứ này đối với nhiều người Công giáo, là cây thánh giá trên ngực. Đối với những người đã có gia đình, có thể là chiếc dây chuyền hoặc ví tiền có lồng ảnh gia đình. Đối với Aros mà nói…
Anh thở dài, xem ra lão binh cả đời này không thể cai thuốc được rồi. Anh phải nói vấn đề nghiêm trọng này cho Nova, hoặc là làm quen, hoặc là tránh xa.
Aros hít khói vào lồng ngực, đi qua phổi một lượt, rồi nhả ra từ miệng, nhìn luồng khói cuộn trào bay lên, trên khuôn mặt vốn đang thẫn thờ có thêm một chút kiên định, cũng có thể nói là dũng khí.
Giống như Đường Phương cảm thán, tác dụng của xì gà đương nhiên không thể so với thuốc kích thích, nhưng khi chiến đấu, nó sẽ cho ông nhiều cảm giác an toàn hơn. Khi gặp khó khăn cần suy nghĩ, nó sẽ khiến ông nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh và lý trí.
Đường Phương không nói gì thêm, đứng dậy từ ghế sofa, đi về phía cửa, vừa đi vừa không quay đầu lại nói: "Nếu thuận tiện, hãy bảo nó đến Morning Star Foundry đi."
Lão binh không nói gì, Đường Phương cũng không khuyên nhủ thêm, vẫy tay rời đi.
Thân phận hiện tại của Aros khác trước, với tư cách là một người cha, tất yếu phải cân nhắc cho tương lai của con trai. Là sống cả đời bình an vô danh trong nhà tù không gian hệ sao Lunal của đoàn Silver Eagle, hay là đi ra ngoài nếm trải sóng gió, trải qua mưa tuyết, đó là việc cha con họ cần thảo luận và trao đổi.
Dù thế nào đi nữa, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của lão binh.
Khi đến cầu chỉ huy, Nova đang duyệt các hình ảnh chi tiết về tiểu hành tinh hỗn hợp và con Jormungandr ba mắt mà pháo đài lớp Soái hạm Vô úy đã chụp lại được trong thời gian chiến dịch hành tinh Tanda.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cô đặc vụ không quay đầu lại nói: "Tôi cho rằng Nữ hoàng Lưỡi dao đã có bước đột phá quan trọng trong việc đối kháng với vật nuốt chửng."
May mà Nova không phải là người hẹp hòi, tính khí nhỏ nhen ngày hôm qua sau một đêm đã biến mất không dấu vết, không tiếp tục giận dỗi với anh nữa.
Về điểm này, anh rất an ủi, bước đến bên cạnh cô, nhìn cảnh tượng Jormungandr ba mắt đang giãy giụa dưới sự trói buộc của những xúc tu trên bề mặt tiểu hành tinh hỗn hợp và nói: "Trong DNA của sinh vật sử thi có chứa rất nhiều đoạn gen của người Epsilon, rõ ràng điều này sẽ nâng cao khả năng kháng cự của chúng đối với polymer vật nuốt chửng. Hiện nay Nữ hoàng Lưỡi dao đã có quyền sử dụng thư viện, với tư cách là chúa tể Zerg có thể sánh ngang với Overmind, khó đảm bảo cô ta không được truyền cảm hứng từ một số tài liệu nào đó, mà có bước đột phá trong việc đối kháng với polymer vật nuốt chửng."
Nữ hoàng Lưỡi dao là một kẻ "có thù tất báo", lúc trước Hội đồng Tối cao đã chơi xấu cô ở hành tinh Zerda, cô đương nhiên sẽ đá trả không sai một ly, lại còn thu thêm chút tiền lãi. Thực ra lúc ở hệ sao Lagras, Thomas Angcoru nói với anh rằng bầy Zerg đang tìm kiếm khắp nơi các cơ sở thí nghiệm sinh học cũ của Hội đồng Tối cao, anh liền nghĩ Nữ hoàng Lưỡi dao đang thu thập tài liệu về vật nuốt chửng, chuẩn bị ra tay với Hội đồng Tối cao rồi.