Thấy Cơ Bạt tức giận ra mặt, Trương Sở cũng cảm thấy mình hơi quá đáng.
Hắn chủ động rót hai bát rượu, "Tại ta không phải, xin lỗi!"
Nói rồi bưng bát lên, ngửa cổ uống cạn.
Cơ Bạt không dễ dãi, khoanh tay nói: "Một bát rượu nếp than nước mà muốn xí xóa cho xong chuyện với Cơ Bạt ta á? Đời nào có chuyện dễ ăn vậy!"
Trương Sở cố nhịn cơn bốc đồng muốn lôi gã này ra đường đánh cho một trận, nén tính hỏi: "Vậy được, ngươi muốn ta bồi tội thế nào, cứ nói, hễ là Trương Sở ta có, không hai lời!"
Cơ Bạt mừng ra mặt, cố nén ý cười, dè đặt hỏi: "Thật à?”
Trương Sở nhìn bộ dạng vui mừng khôn tả của hắn, trong lòng biết mình sập bẫy rồi. Chắc chắn thằng cha này có chuyện muốn nhờ, đã sớm rình mò chờ cơ hội này.
Nhưng hắn cũng không để bụng, trong lòng còn có chút tò mò, rốt cuộc là chuyện gì mà có thể khiến cái gã cơ bắp cuồn cuộn, đầu óc toàn bã đậu này cũng biết giở mánh khóe, đào hố người khác?
"Trương Sở ta nói là làm, nhất ngôn cửu đỉnh, nói đi, muốn gì!"
"Cái này là chính ngươi nói đó nha? Ta nói ra, ngươi không được lật mặt đánh ta à, dù gì ta cũng là Tiền quân Tướng quân, bị đánh thì không chỉ mất mặt ta, mà còn là mặt mũi của anh em Tiền quân nữa..."
Trương Sở mặt không đổi sắc nhìn hắn.
"Rồi rồi rồi, ta nói ta nói..."
Cơ Bạt chịu không nổi ánh mắt ngày càng nguy hiểm của Trương Sở, vội vàng nói: "Từ khi ngươi về Bắc Ẩm quận, ta phụng lệnh Thiếu soái, dẫn anh em Tiền quân đánh Đông dẹp Bắc, thương vong rất lớn..."
Hắn bỗng dưng bực bội bưng chén lên, ngửa cổ tu một hơi, rồi hạ giọng nói: "Không phải ta xót của đâu, vào quân ngũ đi lính, chiến tử sa trường, vì nước hy sinh, là lẽ đương nhiên, chẳng ai nợ ai, ai oán trách ai làm gì."
Trương Sở quen cái gã này lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy vẻ mặt phức tạp như thế trên mặt hắn. Không biết gã đang nặng lòng vì thương vong của Tiền quân, hay đang xấu hổ vì lừa bạn.
“Nhưng bây giờ vật giá leo thang, ngươi cũng biết rồi đó, ngày một khác, mà tiền trợ cấp cho quân lính, vẫn tính theo tiêu chuẩn cũ, thế này thì nuôi thân còn không đủ nữa là."
Cơ Bạt lải nhải như mấy bà nội trợ.
"Xưa nay ngươi có quan tâm mấy chuyện này đâu."
Trương Sở nhịn không được cắt ngang lời hắn: "Lần này uống nhầm thuốc gì à?"
Cơ Bạt chưa nói hết câu đã bị Trương Sở ngắt lời, chẳng những không giận, ngược lại như trút được gánh nặng: "Trước kia ta chỉ là Vệ tướng quân, chỉ việc mang quân đánh giặc, chuyện khác có chủ tướng lo. Bây giờ ta thành chủ tướng, cái gì cũng phải xía vào... Lần này anh em Bắc thượng, phần lớn đều do một tay ta chiêu mộ vào quân..."
Nói đến đây, hắn thở dài thườn thượt: "Hôm mới vào thành, tiện đường ghé mấy nhà có người tử trận, thăm, thật là thảm. Cả nhà bảy tám miệng ăn, toàn người già với trẻ con, trông cả vào một bà bầu giặt thuê kiếm sống. Mấy đứa nhỏ bảy tám tuổi, đứa nào đứa nấy như con mọt gầy, đầu to xác nhỏ."
Hắn vừa nói vừa khoa tay múa chân, ra hiệu cho Trương Sở thế nào là "con mọt gầy".
Trương Sở không để ý đến cái thứ gọi là "con mọt gầy" đó.
Ở đâu mà chẳng có người nghèo.
Bản thân hắn cũng từ cái ổ chuột ở Cẩm Thiên phủ bò ra mà thành trùm sò đấy thôi.
Hắn chỉ nhận ra, Cơ Bạt thật sự đã khác xưa. Khóe mắt hắn đã có nếp nhăn, thái dương cũng lốm đốm bạc.
Cơ Bạt trước kia, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, dám chửi trời mắng đất, hậm hực với cả không khí. Dù thân ở tuyệt cảnh, hắn vẫn đủ dũng khí xông lên tấn công địch...
Lúc đó hắn đơn thuần, đầu óc bã đậu, đơn thuần đến mức lì lợm.
Hắn không quan tâm sống chết của mình, cũng chẳng đoái hoài đến sinh mạng người khác, lòng dạ sắt đá.
Nhưng không thể phủ nhận, lúc đó hắn mạnh mẽ, dũng cảm, không sợ hãi.
Về sau.
Ừ, chuyện gì rồi cũng có về sau.
Họ đến vùng Năm Bách Dặm Nam, ba ngàn quân sĩ Nộ Sư doanh dưới tay hắn, hao tổn gần hết, số tàn binh sống sót chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Từ đó trở đi, Cơ Bạt bắt đầu thay đổi.
Hắn bắt đầu nghĩ cách làm sao giữ Trương Sở ở lại Tiền quân, làm sao để anh em Tiền quân còn sống mà chinh chiến, còn sống trở về...
Đến bây giờ, gã này không chỉ lo cho sống chết của tướng sĩ Tiền quân, mà đến cả gia quyến của họ, gã cũng muốn nhúng tay vào.
Trương Sở không biết sự thay đổi này là tốt hay xấu.
Hắn chỉ biết, những người như vậy, sống không dễ dàng gì.
Cái lão đại Ô kia, đến một sợi tóc đen cũng chẳng tìm ra nữa, là minh chứng rõ ràng nhất.
"Được rồi, chẳng phải là muốn cướp của người giàu chia cho người nghèo sao? Lằng nha lằng nhằng, nửa ngày không ra cái thể thống gì, ta sốt ruột thay cho ngươi!!"
Trương Sở lại một lần nữa cắt ngang lời Cơ Bạt, "Về đưa danh sách anh em Tiền quân đến phân đà Thái Bạch phủ của Thái Bình hội. Sau này Tiền quân có ai thương vong, cứ ghi tên gửi đến đó."
"Anh em ta sẽ lo liệu ổn thỏa. Không dám nói nhiều, nhưng cho những người già trẻ không có khả năng nuôi sống bản thân một miếng cơm ăn, một manh áo mặc, một túp lều tranh, vẫn không thành vấn đề... Còn ngươi, cứ an tâm làm Lãnh huyết Tướng quân của ngươi, đừng có rảnh rỗi mà học mấy mụ đàn bà tóc dài óc ngắn, đường đường nam nhi tám thước, lục phẩm khí hải, nếu chết trong tay lũ tép riu vô danh nào đó, đừng có mà kêu lão tử đi lượm xác cho, ta không rảnh đâu!"
"A ha ha ha..."
Cơ Bạt cười gượng gạo, chủ động rót rượu cho Trương Sở: "Vẫn là lão Trương mày có nghĩa khí, thương cho anh em tao khổ sở."
Trương Sở không muốn dây dưa thêm chuyện này, bưng chén lên cạn với hắn một bát, "Nói đi, Tứ phẩm Đại Hào tấn Tam phẩm Tông sư, rốt cuộc là thế nào?"
“Dạ dạ dạ, tiểu nhân xin kể ngài nghe tường tận”
Cơ Bạt như người kể chuyện được ban thưởng, hớn hở lên giọng.
Trương Sở gắp cho hắn một cái đùi gà.
Cơ Bạt không khách sáo cầm lấy đùi gà, ngoạm một miếng, nhét hết thịt vào cái mồm rộng ngoác, "Chậc chậc... Tứ phẩm Đại Hào tấn Tam phẩm Tông sư, cần mượn ngoại lực."
"Chậc chậc... Cái ngoại lực này, có thể là một loại thế... Chậc chậc chậc... Cũng có thể là một loại ý. Mỗi một vị Tông sư, thế và ý để đột phá Tam phẩm đều không hoàn toàn giống nhau, nhưng nhất định là mượn. Từ khi có võ đạo đến nay, chưa có võ giả nào không mượn thế và ý mà đột phá Tông sư cảnh giới!"
Lời này nghe lạ tai, nhưng Trương Sở nghe xong, trong lòng có cảm giác như nắm bắt được điều gì đó.
Nhưng cụ thể là gì, hắn nhất thời chưa thể thông suốt.
Hắn truy hỏi: "Thế và ý mà ngươi nói, rốt cuộc là chỉ cái gì?"
Cơ Bạt nghĩ nghĩ, nói: "Địa vị của Thái Bình hội tại Bắc Ẩm quận, chính là thế. Thiên Đao môn muốn diệt các ngươi để độc bá Huyền Bắc châu, chính là Vạn Giang Lưu muốn có được thế lực mạnh hơn, để vượt qua rào cản giữa Tứ phẩm và Tam phẩm!"
Trương Sở ngẩn người, chợt bừng tỉnh.
Thì ra "thế” mà Cơ Bạt nói, chỉ là thế lực, nói chính xác hơn, là "Đại thế”.
Thế nào là đại thế?
Thiên thời địa lợi nhân hòa!
Thế nào là đại thế?
Trên dưới một lòng, mọi người đồng tâm hiệp lực!
Lấy đại thế nhập thân, giống như mượn sức mạnh mênh mông của đất trời, mượn chí hướng của vạn dân, phá tan cửa ải, vượt qua rào cản
Cái này... Chẳng lẽ lại là một loại pháp môn quán tưởng thiên địa sông núi, tương tự như pháp Thung công?