"Phốc”
Một tiếng xé gió gọn ghẽ, tựa như xé toạc tấm vải thô thành hai mảnh dứt khoát.
Gã lục phẩm cao thủ vung kiếm đâm về phía Trương Sở, chẳng khác nào chủ động đưa mình vào lưỡi đao Phiêu Tuyết.
Thân xác lìa đôi.
Phá Phong Nhất Đao trảm!
...
Thanh đại đao cổ phác rơi xuống đất.
Hai nửa thi thể bùng lên ngọn lửa, văng tung tóe ra hai bên.
Không một giọt máu.
Tất cả đã bị nhiệt độ khủng khiếp thiêu rụi.
Ánh lửa bùng cháy dữ dội.
Trương Sở khẽ mỉm cười, vẫn giữ tư thế chém tới.
Lưỡi đao Phiêu Tuyết bóng loáng như gương, không vướng chút bụi trần.
Nhưng hai mươi bảy nhà liên quân bên ngoài thành kia, dường như thấy sau lưng hắn là cả bầy ác ma sừng sững, che kín trời bằng biển lửa!
"Ầm."
Một tiếng nổ trầm đục kéo hai mươi bảy nhà liên quân khỏi cơn kinh hãi.
Lại là dư kình từ nhát chém vừa rồi của Trương Sở, bổ xuống mặt thành, xẻ đá văng tung tóe, khiến mặt thành bằng phẳng trở nên lởm chởm như bị chó gặm.
Trương Sở thu đao vào vỏ, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: "Mọi người thấy cả rồi đấy, là hắn động thủ trước."
Hắn biết lúc này trông mình hẳn phải khí thế ngút trời.
Nhưng hắn thích thế này!
Đám người thuộc hai mươi bảy nhà liên quân liếc nhìn nhau, trong mắt tràn ngập kinh hoàng không giấu nổi.
Họ giờ mới nhận ra, mọi chuyện không hề giống như tưởng tượng.
Trước đó, họ nghe tin Thái Bình Hội mạnh nhất là Trương Sở, kẻ thất phẩm có thể chém giết lục phẩm cường giả!
Chiến tích này đã được kiểm chứng!
Một dấu mốc phi thường!
Một kỳ tích có lẽ xưa nay chưa từng có.
Nhưng... chỉ vậy thôi sao?
Dù sao chém giết vẫn là chuyện người đấu với người.
Mà là người, thì mọi chuyện đều có thể xảy ra!
Ai biết được, gã lục phẩm chết dưới đao Trương Sở có phải vừa bị vợ cắm sừng, đang muốn tìm chỗ chết hay không?
Ai biết được, gã lục phẩm kia có phải vừa "thượng triều” mười nàng, ra trận còn run rẩy hay không?
Ai biết được, gã lục phẩm kia có phải xui xẻo dẫm phải vỏ chuối, tự đưa mình vào lưỡi đao của Trương Sở hay không?
Người ta nói tai nghe không bằng mắt thấy.
Chân lý thường chỉ nằm trong tay số ít!
Ai cũng biết, tông chủ Xung Hư Tông Nhạn Đãng Sơn, Liễu Dật Dương, là ngũ phẩm.
Liễu Dật Dương nổi tiếng giang hồ Tây Lương là kẻ bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo.
Năm xưa, trong Xung Hư Tông có ba đệ tử tài năng, uy vọng không thua Liễu Dật Dương, cạnh tranh vị trí Tông chủ. Sau khi Liễu Dật Dương lên ngôi, chưa đầy ba năm, ba trưởng lão kia lần lượt đột tử, liên lụy cả đệ tử của họ. Dân giang hồ Tây Lương đặt cho Liễu Dật Dương biệt danh "Đại trượng phu".
Lần này con trai độc nhất của Liễu Dật Dương chết ở Thái Bình Trấn, Liễu Dật Dương sao có thể bỏ qua?
Chính vì Liễu Dật Dương đứng ra kêu gọi, người người mới hưởng ứng, hai mươi bảy nhà liên quân mới thuận lợi thành lập. Đương nhiên, phía sau còn có kẻ đổ thêm dầu vào lửa, nhưng đó là chuyện "nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí".
Mà nhát đao Trương Sở vừa vung, thuấn sát đại trưởng lão Xung Hư Tông, đã nói rõ ràng, Trương Sở đã mở khí hải!
Lại còn là loại khí hải mạnh đến mức đáng sợ.
Giật mình, chấn kinh, kinh hãi... Giờ không quan trọng nữa.
Quan trọng là, kẻ mang danh "Nợ máu trả bằng máu" như Liễu Dật Dương, còn đè ép được Trương Sở không?
Đám người trong hai mươi bảy nhà liên quân đều vô thức lùi lại phía sau, để lộ ra một người.
Người đó không cao, cũng không vạm vỡ, râu tóc hoa râm, có chút rối bời, khoác trên mình chiếc cẩm bào đen viền kim rộng thùng thình.
Hắn đứng giữa đám đông, một tay chống thanh đại đao đen bản rộng có hình dáng gần giống đao của Hán gian, khí tức hung ác nham hiểm, nhìn quanh như hổ đói, không giận tự uy!
"Xem thế này, Trương bang chủ định đồ sát cả hai mươi bảy nhà chúng ta sao?"
Hắn nhìn thẳng Trương Sở, chậm rãi lên tiếng.
Giọng khàn đặc, đứt quãng.
Trương Sở nghe ra ngay, đây chính là kẻ vừa đáp lời hắn, cũng là kẻ vừa quát bảo dừng tay gã lục phẩm kia.
Chính chủ đây rồi!
"Các hạ là tông chủ Xung Hư Tông, Đại trượng phu Liễu Dật Dương Liễu Tông sư?"
Trương Sở hỏi ngược lại.
"Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, Xung Hư Tông Liễu Dật Dương là ta. Ngược lại là Trương bang chủ, dám lấy lớn hiếp nhỏ giết con cháu hai mươi bảy nhà, không dám thừa nhận đến đây là để chém tận giết tuyệt sao?"
Liễu Dật Dương mặt mày âm trầm, bàn tay nắm kiếm nổi gân xanh.
Hắn là cáo già giang hồ.
Lại còn là tông chủ một phái.
Nhãn lực, trí nhớ, tầm nhìn đại cục, đều là những thứ đám tép riu a dua theo gió không thể sánh bằng.
Ngay khi Trương Sở vừa xuất hiện, hắn đã biết có điều chẳng lành.
Bất quá dù sao hắn cũng không thiết sống nữa.
Kế hoạch ban đầu của hắn là sau khi giết sạch Thái Bình Hội, sẽ quay về Bích Lạc Tuyền ở Tây Lương Châu, giết sạch dòng họ Yến, bắt chúng cùng Liễu Tử Tư chôn chung.
Muốn con trai ta chết, thì tất cả cùng chết!
Muốn tuyệt hậu, thì tất cả cùng tuyệt hậu!
Trương Sở cũng nhận ra lão già này không đơn giản!
Từ khi hiện thân, lão ta nói tổng cộng bốn câu.
Ngoài câu quát bảo đừng tay gã lục phẩm kia, ba câu còn lại đều gài bẫy hắn, muốn moi từ miệng hắn những lời ngoan độc, kích động hai mươi bảy nhà liên quân cùng chưng mối thù.
Cái gì mà hai mươi bảy nhà liên quân đồng lòng, bền chắc như thép, không cần kích động?
Bốn thằng con trai ở chung ký túc xá còn lập được ba cái nhóm chat, hai mươi bảy nhà liên minh, có bao nhiêu giao dịch mờ ám không thể phơi bày, không phải hai tay hai chân là đếm xuể!
Loại liên minh lỏng lẻo này, khi tình thế tốt đẹp thì còn có thể duy trì hòa khí bề ngoài nhờ lợi ích chung.
Nhưng một khi gặp khó, dù không có ngoại lực can thiệp, nội bộ chúng cũng sẽ đánh nhau vỡ đầu!
Bởi vì đám công tử bị Ôn Tứ Nhi giết không phải ai cũng là con trưởng cháu đích của môn phái, thế gia Tây Lương Châu, mà chỉ là đệ tử, tộc nhân khá xuất sắc.
Môn phái, thế gia đứng sau chúng, còn chưa đến mức sống chết với Thái Bình Hội!
...
Trương Sở biết, lúc này, chỉ cần vài câu, hắn có thể chia rẽ hai mươi bảy nhà liên quân.
Dù là lừa phỉnh chúng trước, rồi trở mặt sau thì sao?
Nhưng hắn khinh thường làm vậy.
Cũng không cần thiết!
Hắn không vội mở miệng.
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, như cười như không vuốt ve bờm ngựa dưới hông.
Phía bên kia thành, từng đôi mắt rõ ràng đang căng thẳng đến chết đi sống lại, nhưng vẫn cố tỏ vẻ hờ hững, đều dán chặt vào hắn.
Chính chúng còn không nhận ra.
Hay là nhận ra mà không muốn thừa nhận.
Lúc này, chúng thực sự muốn Trương Sở lắc đầu, nói một tiếng "Không".
Dù viễn cảnh chia phần ở Bắc Ẩm quận, Phong Lang quận rất tốt đẹp.
Thù lao sau khi trở về Tây Lương Châu cũng rất hậu hĩnh.
Nhưng so với cái chết, rõ ràng không đáng nhắc tới.
Liễu Dật Dương là kẻ thông minh thượng vị.
Đám tép riu này cũng không xuẩn thành heo.
Bầu không khí dần trở nên căng thẳng.
Trong và ngoài thành.
Trên và dưới thành.
Không ai dám lên tiếng.
Đều đang đợi Trương Sở nói.
Không biết qua bao lâu, Tôn Tứ Nhi khống chế con ngựa tiến sát lại gần Trương Sở, ghé vào tai hắn thì thầm: "Bang chủ, mọi thứ đã sẵn sàng."
Nụ cười trên mặt Trương Sở lập tức rạng rỡ như hoa loa kèn nở rộ.
...
Hắn rút Phiêu Tuyết, không chút che giấu sự tức giận trong lòng, cười nói: "Đúng vậy, lão tử hôm nay đến là để giết sạch các ngươi đấy! Giết hết chúng nó!"
Ta là lưu manh.
Ta tuân thủ đạo nghĩa giang hồ.
Các ngươi là chính đạo giang hồ.
Các ngươi lại chơi trò mạnh được yếu thua.
Trước kia ta yếu.
Ta nhận.
Ta cũng nhẫn.
Bây giờ ta không yếu.
Lã không nhận.
Cũng không nhẫn nhịn nữa!
Cút mẹ mày đi đạo nghĩa giang hồ!
Thanh Thông Mã dường như cảm nhận được sự kích động trong lòng chủ nhân, như uống nhầm thuốc, hất vó hí vang rồi lao ra.
Hắn khẽ động, hai ngàn thiết kỵ còn đứng lặng như núi sau lưng hắn, trong khoảnh khắc đã hóa thành dòng sông vỡ đê, ào ạt xông lên.
Liễu Dật Dương thấy Trương Sở xông thẳng về phía mình, sắc mặt không những không vui vì kế hoạch thành công, mà ngược lại trầm xuống.
Hắn liều mạng gào lên: "Chặn cửa thành, chặn cửa thành, chặn được cửa thành là chúng ta thắng..."
Hắn giơ cao trường kiếm, vỏ kiếm gỗ đàn cổ xưa vỡ vụn, hắn vung thanh kiếm bản rộng đen ngòm, đón lấy Trương Sở, tựa như Don Quixote cưỡi con ngựa già tấn công cối xay gió, vừa cô dũng vừa bi tráng.
Mà phía sau hắn, đám giang hồ Tây Lương kỳ trang dị phục, tự cho mình siêu phàm, đã hoảng loạn tháo lui như thủy triều rút.
Chúng không ngốc.
Chúng chỉ là quá thông minh.