Ánh tà dương đỏ rực, nhuộm đỏ cả một nửa bầu trời.
Ráng chiều tựa lá phong cuối thu, tầng tầng lớp lớp trải dài, đẹp đến nao lòng.
Con đường uốn lượn hun hút tầm mắt, bên cạnh có một người đàn ông trung niên mặc áo đen.
Hắn khoanh chân ngồi trên một phiến đá xanh sạch sẽ, một tay chống cằm, ngẩn ngơ ngắm nhìn vầng thái dương đang lặn.
Vẻ đa sầu đa cảm ấy ở người đàn ông trung niên lại không hề lạc lõng. Trên người hắn toát ra một khí chất tĩnh lặng và thuần khiết.
Nếu phải so sánh, hắn giống như một giọt mực rơi trên trang giấy trắng, đen tuyền, không tranh giành, không toan tính, không dữ dội.
Khi mặt trời sắp khuất dạng, một làn bụi mù từ phía chân trời rực rỡ phóng tới.
Đoàn người đông đảo, ít nhất cũng có hơn nghìn kỵ binh. Thành phần của họ rất phức tạp, có cả người Đại Ly da vàng tóc đen hào phóng, lẫn người Sa mạc da đen nhánh tóc vàng mắt sâu.
Từ xa đã ngửi thấy mùi bưu hãn, điên cuồng toát ra từ họ.
Người đàn ông trung niên áo đen vẫn thờ ơ, chìm đắm trong cảnh hoàng hôn.
Đoàn người hung hãn kia từ xa đã ghìm chặt cương ngựa.
Một người cao chín thước, trên mặt lún phún râu, mũi dọc dừa, môi đỏ như son, tướng mạo uy dũng nhưng phảng phất nét lạnh lùng, mặc áo bào gấm chậm rãi tiến lên. Hắn một tay giữ dây cương, tay kia đặt lên chuôi trường đao bên hông.
Con tuấn mã đen tuyền, chỉ có túm lông trắng giữa trán, dừng lại cách người đàn ông trung niên áo đen ba trượng, không tiến thêm bước nào nữa.
"Ngươi ở đây, là có ý gì?"
Người đàn ông mặc áo gấm trầm giọng hỏi, dường như nhận ra người trung niên.
“Ngăn ngươi vào Huyền Bắc.”
Người đàn ông áo đen vẫn dõi mắt theo tà dương, nhàn nhạt đáp.
Sắc mặt người áo gấm không đổi, chỉ là tay nắm chuôi đao siết chặt: "Vì sao ngăn ta?"
"Vũ Sĩ lâu mời ta đến đây ngăn ngươi."
"Đây là ý của ngươi, hay là ý của Thiên Vương?"
Người đàn ông áo đen cuối cùng cũng rời mắt khỏi bầu trời, nhìn xuống người đàn ông áo gấm ngoài ba trượng với nụ cười như có như không: "Thế nào, ngăn ngươi còn cần Thiên Vương cho phép sao?”
"Hí... hí... hí..."
Người áo gấm chưa kịp lên tiếng, con tuấn mã dưới trướng bỗng hốt hoảng lùi lại mấy bước, mặc kệ hắn ghìm cương.
Sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
Âm trầm như sắp nhỏ giọt.
"Lương, Nguyên, Trường!"
Hắn nghiến răng gằn từng chữ: "Ngươi đừng quá đáng, đừng tưởng rằng Vương Chân Nhất ta sợ ngươi!"
Người đàn ông áo đen nhìn bàn tay đang nắm chặt chuôi đao của hắn, mỉm cười.
Hắn giơ tay phải lên, hờ hững vẫy gọi người áo gấm: "Đến đây, rút đao, chém chết ta!"
Vương Chân Nhất nghiến răng ken két, như muốn bóp nát chuôi đao!
Hắn có thực lực của tứ phẩm.
Nhưng còn phải xem là tứ phẩm gì.
Người đàn ông trung niên áo đen trước mắt, hiển nhiên không nằm trong danh sách tứ phẩm mà hắn có thể giết!
Nhưng đó không phải là lý do duy nhất khiến hắn nén giận.
Nếu thật giao đấu, hắn tự tin dù không thắng cũng có thể bảo toàn tính mạng!
Nhưng điều đáng sợ nhất ở người đàn ông áo đen này, từ trước đến nay không phải võ công, cũng không phải sự tàn nhẫn, mà là sự dai dẳng như chó sói, đã cắn là không nhả.
Hắn thuở thiếu thời lăn lộn giang hồ, chịu bao khuất nhục. Sau khi thăng lên lục phẩm, hắn dùng ròng rã năm năm, từng đao từng đao giết sạch những kẻ năm xưa khi nhục, chà đạp hắn, từ vọng tộc đại phiệt đến danh gia vọng tộc, không chừa một ai!
Thật sự là chó gà không tha!
Năm năm!
Ròng rã năm năm!
Những vọng tộc đại phiệt, ẩn thế gia tộc quyền thế nghĩ đủ mọi cách, cầu viện, kết minh, mua chuộc.
Chính đạo Tây Lương thậm chí phát động "Trừ ma đại hội" để chém giết hắn, giữ gìn thể diện cho giang hồ Tây Lương.
Đều vô dụng!
Toàn bộ giang hồ Tây Lương trơ mắt nhìn hắn, từng đao từng đao giết sạch mấy nhà vọng tộc đại phiệt, danh gia vọng tộc.
Cuối cùng, hắn thành công giết sạch người của mấy nhà vọng tộc đại phiệt, danh gia vọng tộc, ngay cả những "hạt giống" bí mật đưa ra ngoài cũng không tha.
Cũng thành công khiến toàn bộ giang hồ Tây Lương khiếp vía, người người bất an.
Danh xưng "Truy Hồn Thủ" từ đó mà ra!
Vương Chân Nhất nghĩ thầm, nếu dính vào chủ nhân này, Sa Hải đạo của hắn e rằng không trụ nổi mấy lần giằng co, hắn cũng hết cơ hội thăng tiến...
Thôi vậy!
Nhẫn một chút sóng yên biển lặng!
Lùi một bước trời cao biến rộng!
...
Trong một khu vườn cổ kính.
Giữa những tảng đá lởm chởm kỳ dị là một bộ bàn ghế đá.
Một người đàn ông lạnh lùng mặc áo đen ngồi trước bàn đá, một tay vịn trán xuất thần, tay kia đặt trên bàn đá gõ nhẹ hai ngón tay thon dài. Hai cái lỗ đã thủng trên mặt bàn đá, hắn cũng không hề hay biết.
Một phong mật tín vô danh đặt trên bàn đá, nhìn vết rách trên miệng phong, rõ ràng đã bị mở ra.
"Bái kiến Thiếu chủ."
"Bái kiến Thiếu chủ."
"Miễn lễ, cha ta đâu?"
"Lâu chủ đang..."
"Thanh nhỉ, phụ thân ở đây!"
Một thiếu niên mỹ lệ vội vã bước vào giữa những tảng đá lởm chởm, nóng lòng hỏi: "Cha, người gọi hài nhi đến đây, có tin tức gì sao?"
Người đàn ông lạnh lùng áo đen chỉ tay lên phong mật tín trên bàn đá: "Tự mình xem đi!"
Thiếu niên vội vã lao tới, ngồi xuống trước bàn đá cầm lấy mật tín.
"Oa, Trương Sở có giao tình gì với Truy Hồn Thủ vậy? Người chỉ đưa một đạo tin tức qua, hắn liền ngoan ngoãn đi ngăn cản Vương Chân Nhất..."
Thiếu niên vừa rút thư ra, chưa đọc được mấy dòng đã kinh ngạc thốt lên.
Hắn sinh trưởng ở Tây Lương châu, lại là con nhà thế gia giang hồ, từ nhỏ đã nghe quen tai những danh hiệu "Truy Hồn Thủ", "Sa Vương". Mỗi một việc lớn họ làm, hắn đều thuộc nằm lòng. Đồng thời, từ nhỏ hắn đã được dạy dỗ rằng, những người này đều là nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng trong giang hồ Tây Lương, có thể sánh ngang với phụ thân hắn. Nếu gặp ngoài đường, nhất định phải tỏ lòng tôn kính và nhường nhịn...
Giang hồ không có fan cuồng.
Nếu có, thiếu niên này có lẽ chính là một fan cuồng của "Truy Hồn Thủ", "Sa Vương".
"Đây cũng là điều mà phụ thân muốn biết!"
Người đàn ông áo đen nói.
"Người không biết?"
Thiếu niên ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn phụ thân: "Không phải người phái người đưa tin cho Truy Hồn Thủ sao? Người làm sao lại không biết quan hệ giữa hắn và Trương Sở?"
"Trương Sở mới thăng lên lục phẩm vào hạ tuần tháng trước."
Người đàn ông áo đen nhíu đôi lông mày hẹp dài, chậm rãi nói: "Lần trước hắn giao đấu với Liễu Dật Dương của Xung Hư Tông ở huyện Vũ Khúc, biểu hiện ra chân khí tựa như Phần Diễm... Vừa hay, vào hạ tuần tháng trước, Phần Hỏa đăng diễm hỏa chủng của Sư gia viên ở Hà Đông quận bị người ta cướp đi. Mọi manh mối đều cho thấy, Lương Nguyên Trường ra tay!"
“Trên đời này, sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy?”
Thiếu niên kinh ngạc nhìn phụ thân: "Chỉ bằng vào điều này... người có thể kết luận Trương Sở và Lương Nguyên Trường có liên hệ?"
Người đàn ông áo đen từ từ giãn mày, mỉm cười nói khẽ: "Sự thật chứng minh, phụ thân đoán không sai, đúng không?"
Từ nhỏ thiếu niên đã nghe những người xung quanh tâng bốc phụ thân mình thế này thế kia, anh minh thần võ ra sao. Hắn đã sớm chai sạn và chết lặng!
Đến tận lúc này, hắn mới đột nhiên nhận ra, gừng, quả là càng già càng cay!
Hắn từ tận đáy lòng thán phục: "Cha, người thật thông minh!”
Người đàn ông áo đen cười, vỗ vai hắn nói: "Chờ con trưởng thành, cũng sẽ thông minh như cha."
"Hắc hắc."
Thiếu niên cười, trong lòng lại có chút mong chóng lớn.
"Bất quá, phụ thân chỉ đánh giá ra Trương Sở và Lương Nguyên Trường có giao tình, chưa từng ngờ tới giao tình của bọn họ lại khăng khít đến vậy. Với thân phận của Lương Nguyên Trường, lại vừa nhận được tin tức của chúng ta, lập tức lên đường đến ngăn Vương Chân Nhất..."
Người đàn ông áo đen thu tay về, đôi lông mày hẹp dài lại nhíu chặt lại.
Thiếu niên thấy vậy, ngạc nhiên hỏi: "Cha, điều này có gì khác biệt sao?"
"Đương nhiên là có."
Người đàn ông áo đen thẳng thắn nói: "Sa Hải đạo của Vương Chân Nhất không thể trêu vào Lương Nguyên Trường, Vũ Sĩ lâu của chúng ta cũng không thể trêu vào."
"Lương Nguyên Trường có thể thay Trương Sở ngăn cản Vương Chân Nhất, tự nhiên cũng có thể thay Trương Sở ngăn cản Vũ Sĩ lâu của chúng ta!"
"Không phải chứ?"
Thiếu niên giật mình, không dám tin hét lên: "Một mình Lương Nguyên Trường, có thể lợi hại hơn mấy ngàn nhân khẩu của Vũ Sĩ lâu chúng ta sao? Sa Hải đạo? Một đám mã phỉ có tư cách gì so sánh với Vũ Sĩ lâu chúng ta?"
Người đàn ông áo đen cảm thấy buồn cười, giữ chặt vai hắn, khẽ cười nói: "Chính vì Lương Nguyên Trường chỉ có một người, chúng ta mới không thể trêu vào. Nguyên do bên trong, đợi con lớn thêm chút nữa sẽ hiểu."
"Chuyện phiếm để sau hãy nói, phụ thân gọi con đến đây là muốn con thay phụ thân đến Thái Bình hội một chuyến, lấy lễ của vãn bối bái kiến Trương Sở!"
"Bái kiến Trương Sở?"
Thiếu niên nghe xong liền hào hứng: "Hài nhỉ đi bái kiến Trương Sở để làm gì?”
"Xem thái độ của hắn mà định đoạt!"
Người đàn ông áo đen chậm rãi nói: "Nếu hắn bằng lòng, Vũ Sĩ lâu ta nguyện cùng Thái Bình hội của hắn uống máu ăn thề, liên thủ chống lại Thiên Hành Minh và Vô Sinh Cung. Điều kiện là, sau khi mọi chuyện kết thúc, ta muốn làm minh chủ võ lâm giang hồ Huyền Bắc một tháng!"
"Nếu hắn không bằng lòng, Vũ Sĩ lâu ta cũng nguyện kết giao với Thái Bình hội của hắn, cùng nhau đuổi đi Thiên Hành Minh và Vô Sinh Cung, sau đó nhất quyết thư hùng..."
Thiếu niên nghe xong, chưa đợi cha nói hết lời, đã vội nói: "Cha, chuyện này không ổn đâu? Trương Sở có tư cách đó sao? Nhỡ đâu hắn đồng ý, chẳng phải người đem Vũ Sĩ lâu nhà ta dâng cho Trương Sở hắn sao?"
Hắn sốt ruột cũng có lý.
Vũ Sĩ lâu là sản nghiệp của gia tộc.
Ông nội truyền cho cha hắn.
Cha hắn lớn tuổi rồi, chắc chắn sẽ truyền cho hắn, và chỉ có thể truyền cho hắn.
Mà hắn nghe ý tứ trong lời nói của cha, dường như có ý định đem Vũ Sĩ lâu đi đổi lấy một tiền đồ, hắn đương nhiên không chịu.
Người đàn ông áo đen nhíu mày, đường như cực kỳ không thích người khác ngắt lời mình.
Hắn liếc nhìn thiếu niên, ánh mắt lạnh lẽo khiến thiếu niên không khỏi rùng mình.
Một lúc lâu sau, người đàn ông áo đen mới nhàn nhạt nói: "Trương Sở dựa lưng vào các vị tông sư phi thiên ở Huyền Bắc, bên ngoài có Lương Nguyên Trường làm cường viện, trong tay còn nắm giữ một chiêu đến nay chưa ai nắm giữ được, cách cục của hắn đã cao hơn Vũ Sĩ lâu chúng ta. Chỉ thiếu một chút nội tình nữa thôi là có thể tranh phong với Thiên Hành Minh, Vô Sinh Cung!"
"Hơn nữa, căn cơ của Vũ Sĩ lâu chúng ta ở Tây Lương, còn căn cơ của Trương Sở ở Huyền Bắc. Cho dù sự thành rồi thì sao, chỉ bằng vào một tờ minh ước, tay của hắn có thể vươn vào Tây Lương sao?"
"Phụ thân còn dạy con một đạo lý!"
Hắn nhẹ nhàng vỗ lên mặt bàn đá: "Trên đời này, rất nhiều thứ con có thể nhìn thấy, kỳ thật đều không tồn tại."
Lời còn chưa dứt, chiếc bàn đá được điêu khắc từ vật liệu đá thượng hạng, đột nhiên hóa thành bột mịn rơi lả tả xuống đất: "Chỉ có thực lực, mới là sống yên phận gốc rễ!"
"Nếu phụ thân có thể đạp đất phi thiên, đừng nói một cái Vũ Sĩ lâu, chính là hai cái, ba cái, phụ thân cũng có thể cho con!"