Một túp nhà tranh chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng nó lại trấn áp cả một Thiên Đao Môn với những lầu các đình đài khí thế ngút trời, sừng sững trên đỉnh Đại Tuyết Sơn.
Vạn Thiên Hữu đã quỳ trước cửa nhà tranh ba ngày.
Cửa nhà tranh cũng đã đóng kín ba ngày.
Dưới Đại Tuyết Sơn, mọi thứ vẫn an bình hòa hợp như trước.
Nhưng làm sao giấu được Vạn Thiên Hữu, người từ nhỏ đã lớn lên ở Đại Tuyết Sơn, rằng lòng người đang hoang mang lo sợ đến nhường nào?
Đến giờ vẫn chưa có bất kỳ trưởng bối nào ra mặt trách cứ hắn.
Vạn Thiên Hữu biết, đó là vì phụ thân đã gánh hết mọi áp lực cho hắn.
Hắn vô cùng áy náy.
Hắn cũng không hiểu, sự tình sao lại thành ra thế này...
“Kẽo kẹt.”
Cánh cửa trúc hé mở.
Vạn Thiên Hữu mừng rỡ, ngẩng đầu lên thấy một bóng hình hơi còng xuống, chậm rãi bước ra từ trong nhà tranh.
Hắn dụi mắt mấy lần, định thần nhìn kỹ, mới nhận ra bóng hình còng lưng, mái tóc bạc phơ phất phơ, bước chân nặng nề như đang cõng cả một ngọn núi trên lưng kia, thật sự là người phụ thân năm xưa uy phong lẫm liệt, ngồi như hổ dữ, ánh mắt sắc bén như dao.
Vạn Thiên Hữu cay xè sống mũi, dập đầu mạnh xuống đất, nghẹn ngào gọi: "Phụ thân."
Một bàn tay to lớn, thô ráp đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng vỗ về.
"Hài tử, vi phụ cuối cùng sẽ dạy con một đạo lý: Chuyện không thể làm, chớ cưỡng cầu!"
Vạn Thiên Hữu ngẩng phắt đầu lên, không dám tin nhìn gương mặt phụ thân già nua đi cả chục tuổi, phẫn nộ nói: "Ý ngài là, Thiên Đao Môn ta phải đầu hàng Thái Bình Hội sao?"
"Haizz."
Vạn Giang Lưu thở dài, vỗ vỗ vai hắn, một luồng khí mát lạnh từ vai Vạn Thiên Hữu tràn vào, nhanh chóng lan khắp cơ thể, cơn giận trong lòng hắn cũng theo đó mà dịu xuống.
"Con quá chấp nhất vào thắng bại và hư danh!”
Vạn Giang Lưu chắp tay sau lưng, dáng vẻ già nua cũng không che giấu được khí độ uy nghiêm, "Việc đã đến nước này, chúng ta dây dưa với Thái Bình Hội nữa thì được lợi gì?"
"Sao lại không thể?"
Vạn Thiên Hữu không kìm được mà lớn tiếng: "Chỉ cần đánh bại Thái Bình Hội, Thiên Đao Môn ta có thể khống chế lại Nam Tứ Quận như trước... Không, không chỉ như trước, mà còn mạnh hơn xưa, khi đó, giang hồ Nam Tứ Quận đều phải nhìn sắc mặt Thiên Đao Môn ta mà sống, chuyện ngài tấn thăng tông sư..."
Vạn Giang Lưu khẽ lắc đầu, cắt ngang lời kích động của hắn: "Con đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi, Thái Bình Hội không đáng nhắc đến, nhưng Trương Sở kia, rất có vấn đề!"
Nói đến đây, ông dừng lại một chút, như đang lựa lời, suy nghĩ xem nên hình dung về Trương Sở thế nào: "Người này mưu trí nhất lưu, đến vi phụ nhất thời sơ ý cũng mắc bẫy của hắn, bị hắn đắt mũi, hơn nữa sau lưng hắn, chắc chắn có một thế lực đang ủng hộ, cung cấp thông tin, ám sát cường địch. Vi phụ nghi ngờ, quan hệ giữa hắn và Trấn Bắc Quân, có lẽ không đơn giản như những gì chúng ta nghe ngóng được!”
"Hiện tại chúng ta ở ngoài sáng, Trương Sở ở trong tối, tiếp tục dây dưa, kết quả tốt nhất là thắng thảm!"
"Kết quả xấu nhất... Thiên Đao Môn ta diệt môn, bảy mươi năm truyền thừa tan thành mây khói!"
Giọng ông trầm xuống: "Hơn nữa cảnh giới tông sư, không phải dễ dàng đạt được, tổ phụ con tài giỏi đến đâu, cũng không thể vượt qua được cái ngưỡng đó, u uất mà qua đời, vi phụ cũng chỉ vừa tu đến tứ phẩm, ngay cả cánh cửa ngăn cách kia còn chưa chạm đến..."
Những lời sau đó của ông, Vạn Thiên Hữu hoàn toàn không nghe lọt tai.
Hắn trừng lớn mắt, không dám tin nhìn phụ thân!
Hắn không thể tin được, mình lại nghe được những lời này từ chính miệng phụ thân!
Diệt môn?
Khai chiến tất nhiên có thắng có bại, bên thắng được tất cả, bên thua tan xương nát thịt, điều này dĩ nhiên nằm trong phạm trù thắng bại!
Nhưng Thiên Đao Môn của hắn sao có thể thua?
Trong đầu hắn có rất nhiều đáp án cho cuộc chiến giữa Thiên Đao Môn và Thái Bình Hội.
Ví dụ như "Đánh lên Cẩu Đầu Sơn trong ba ngày, chém Trương Sở thành muôn mảnh, biết đâu còn chọn được một hai ả thiếp của hắn về thị tẩm?"
Hoặc là "Đánh sập Cẩu Đầu Sơn trong bốn ngày, nghiền xương Trương Sở và toàn bộ nhân vật có tiếng tăm của Thái Bình Hội thành tro, sau đó chọn một hai ả thiếp của chúng về thị tẩm?"
Những "phiền não ngọt ngào" như thế, chắc chắn đã từng xuất hiện trong phạm vi lựa chọn của Vạn đại công tử.
Còn việc Thiên Đao Môn của hắn có thể thua...
Chưa bao giờ xuất hiện trong đầu hắn!
Thiên Đao Môn của hắn sao có thể thua?
Nơi này là Huyền Bắc Châu!
Thiên Đao Môn của hắn đã nắm giữ Huyền Bắc Châu bảy mươi năm!
Nếu không phải Bắc Man xâm lấn gây rối loạn cục diện, thì cái Thái Bình Hội, cái Tướng Bắc Minh kia, Thiên Đao Môn hắn không cho phép, chúng còn lâu mới có đất cắm dùi ở Huyền Bắc Châu!
Thiên Đao Môn của hắn sao có thể thua ở Huyền Bắc Châu?
Nhưng bây giờ, câu trả lời này lại đến từ chính cha ruột của hắn.
Hắn không thể không tin.
Cũng không dám không tin.
Điều này khiến hắn kinh hãi tột độ, chút phẫn uất và oán khí trong lòng tan thành mây khói, đến cả chuyện chọn ai thị tẩm, hắn cũng không dám nghĩ nữa.
Hắn đột nhiên cảm thấy hoảng sợ.
Nếu sự việc đã đến nước này, chỉ cần có thể đồ sát cả nhà Thái Bình Hội, hắn nguyện trả một cái giá cực lớn!
Nhưng cái "cực lớn" này tuyệt đối không bao gồm tính mạng của hắn, cũng không bao gồm cơ nghiệp Thiên Đao Môn nhất định sẽ truyền vào tay hắn.
Khi tin chắc phần thắng, hắn chỉ hận cha mình, sao không dốc toàn lực tấn công, một đao chém chết đám dân quê đáng ghét kia, để hắn muốn làm gì thì làm...
Giờ biết có khả năng đánh không lại, hắn chỉ muốn đóng cửa lại, tránh đầu sóng ngọn gió.
Vạn Giang Lưu nhận thấy sự hoảng sợ trong mắt con trai.
Ông rất thất vọng.
Thậm chí bắt đầu tự hỏi, liệu mình có quá nuông chiều nó hay không...
Nhưng dù thất vọng, nó vẫn là con trai mình, máu mủ ruột thịt.
Năm xưa, phụ thân ông, để giúp ông ngồi lên vị trí chưởng môn Thiên Đao Môn, lúc lâm chung không tiếc dùng tình nghĩa sư đồ để nhờ vả tám vị trưởng lão giúp đỡ.
Ngay cả một nhân vật tài giỏi như phụ thân ông, còn không tiếc cả đời danh dự, để giúp đứa con bất tài như ông thành tài.
Bây giờ đến lượt ông làm bàn đạp đưa con trai mình một đoạn đường, ông có tiếc gì chứ?
"Con cũng đừng nản chí!"
Vạn Giang Lưu hơi cao giọng, dù vẫn không quá sôi nổi, nhưng lại lộ ra sự tự tin mạnh mẽ: "Thắng bại trận này, đều nằm ở vi phụ và thằng nhãi Trương Sở kia!"
"Dù thằng nhãi kia dùng thủ đoạn gì để hại chết năm vị trưởng lão, thì thực lực võ đạo của nó, vẫn là sơ hở trí mạng nhất!"
"Đợi vi phụ tìm đúng thời cơ, nhất kích tất sát, đoạt mạng nó, thì Thái Bình Hội hay Tướng Bắc Minh gì đó, sẽ tự tan!"
Vạn Thiên Hữu bị khí độ của cha làm cho rung động, tâm phục khẩu phục dập đầu.