"Bốp!"
Hoắc Hồng Diệp đập mạnh một chưởng xuống bàn dài, thở dài: "Hay cho Trương Sở! Vậy mà qua mặt được tất cả mọi người!"
Lão giả áo xanh đứng dưới thềm, khom người nói: "Công tử, khẩu pháo Cầm kia uy lực cực lớn, ngay cả cường giả Khí Hải cảnh cũng có thể bị nổ chết. Nếu có thể đoạt được, dọn sạch Vũ Định quận chỉ là chuyện trong tầm tay."
Hoắc Hồng Diệp hiểu ý lão.
Hắn trầm ngâm hồi lâu, hỏi ngược lại: "Trương Sở đánh bại Liễu Dật Dương, chuyện đó là thật?"
Lão giả áo xanh gật đầu: "Là thật."
"Vậy Trương Sở dùng hỏa chủng gì để đột phá lục phẩm? Có phải là Địa hỏa chi chủng của Trấn Bắc quân ta không?"
Lão giả áo xanh ngập ngừng một lát, lắc đầu: "Vẫn chưa thể xác minh... Nhưng theo những tin tức lão nô thu thập được, chân khí mà Trương Sở tu luyện có đặc tính cực kỳ giống Phần Diễm chân khí!"
"Phần Diễm chân khí? Ngọn lửa Phần Hỏa đăng?"
Hoắc Hồng Diệp cau mày: "Phần Hỏa đăng diễm đâu phải thứ mà người bình thường có thể lấy được, mà theo ta biết, Huyền Bắc châu này chẳng ai có Phần Hỏa đăng diễm cả!"
Lão giả áo xanh gật đầu: "Cho nên lão nô mới nói là chưa thể xác minh.”
Hoắc Hồng Diệp càng nhíu chặt mày hơn.
Hắn hiểu rõ lão bộc của mình.
Chuyện gì chưa có chứng cứ xác thực thì trong miệng lão lúc nào cũng nước đôi.
Nhưng lão đã chủ động nhắc đến chuyện này thì trong lòng lão ít nhất cũng đã có tám phần chắc chắn!
Sao có thể?
Đừng nói là Trương Sở!
Nếu không có sự trợ giúp của vương gia, đến hắn là Hoắc Hồng Diệp cũng khó mà có được Phần Hỏa đăng diễm!
"Yến Bắc châu và Tây Lương châu dạo gần đây có tin tức gì về việc xuất hiện Phần Hỏa đăng diễm không?"
Hoắc Hồng Diệp hỏi.
Lão bộc áo xanh trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: "Lão nô chưa từng để ý đến loại tin tức này, phải phái người điều tra mới biết được."
"Vậy thì phái người đi tra đi!"
Trong lòng Hoắc Hồng Diệp có chút bực bội, cứ có cảm giác như đám rau hẹ trong vườn nhà mình bị người ngoài tưới cho một thùng phân, không biết đám rau hẹ này còn thuộc về mình hay không.
Một lúc lâu sau, hắn mới nén xuống những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, khẽ thở dài: "Như vậy, chỉ dựa vào một tờ thư bồ câu đưa tin, e là không lấy được phương pháp chế tạo vật kia rồi!"
Lão giả áo xanh giật mình.
Việc Trương Sở có phải đã dùng Địa hỏa chỉ chủng của Trấn Bắc quân để đột phá lục phẩm hay không là rất quan trọng.
Nếu đúng, vậy là tái tạo chi ân, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Nếu không phải, thì đó chỉ là một món bảo vật tương đối quý giá mà thôi. Mà nếu là bảo vật, dù có giá trị liên thành thì chung quy vẫn có một cái giá, có thể dùng những thứ có giá trị tương đương để đền đáp.
Một viên Địa hỏa chi chủng nằm trong mười lăm hạng đầu của Ly Hỏa bảng, hiển nhiên không đáng giá bằng phương pháp chế tạo "Đại pháo Cầm" có thể nổ chết cả Vạn Giang Lưu!
Lão nghĩ ngợi rồi dò hỏi: "Nếu không, lại mời Cơ tướng quân tự mình đến đó một chuyến, nói chuyện với hắn?"
Hoắc Hồng Diệp cười khổ lắc đầu: "Cơ Bạt kia tuy khờ khạo nhưng đâu phải kẻ ngốc thật sự. Lần trước bảo hắn mang Địa hỏa chỉ chủng qua hắn còn không chịu, bây giờ lại bảo hắn đi thuyết phục Trương Sở giao ra bí pháp, hắn chịu sao?"
Lão giả áo xanh cảm thấy khó xử.
Cái "Đại pháo Cầm" của Thái Bình hội tựa như một bình rượu ngon, khơi dậy cơn thèm thuồng của lão tửu quỷ như lão. Không thể có được nó, lão thật sự là ăn ngủ không yên.
"Hay là, lão nô phái mấy tiểu tử thông minh lanh lợi đến Thái Bình trấn xem sao?"
"Đừng!"
Hoắc Hồng Diệp giật mình, vội vàng nói: "Trương Sở là con lừa thích được vuốt ve, phải vuốt theo ý hắn. Chuyện này quang minh chính đại đòi hỏi hắn còn có ba phần khả năng, nếu dùng những thủ đoạn không ra gì kia, một khi bị bại lộ, hắn thà hủy phương pháp chế tạo cũng tuyệt đối không giao cho chúng ta."
Lão giả áo xanh tiếc nuối từ bỏ ý định này.
Lão luôn vô cùng tin phục vào con mắt nhìn người của công tử nhà mình.
...
Trong hành lang tổng đà Thái Bình hội.
Trương Sở ngồi trên chiếc ghế bành lớn.
Dưới thềm có sáu người.
Ô Tiềm Uyên ngồi ở vị trí đầu tiên bên tay trái hắn.
Loa Tử ngồi ở vị trí đầu tiên bên tay phải hắn.
Tiếp theo lần lượt là Tôn Tứ Nhi, Trương Mãnh, Kinh Vũ Dương, Ngô Lão Cửu.
Ô Tiềm Uyên với thân phận quân sư, được ngồi ghế đầu tiên.
Ngô Lão Cửu với thân phận viện chủ Cung Phụng viện, cũng được ngồi một chiếc ghế.
Trương Sở ngồi trên công đường, lật xem các văn thư do Ô Tiềm Uyên chuyển giao.
Thái Bình hội sau khi trải qua chỉnh biên của Ô Tiềm Uyên, đã có nhiều thay đổi lớn.
Cấp đường khẩu tổng đà, Ô Tiềm Uyên không động đến, vẫn là bốn đường khẩu.
Nhưng cấp phân đà bên dưới tổng đà, lại bị Ô Tiềm Uyên một hơi cắt giảm hơn mười ba cái!
Thái Bình hội ở Bắc Ẩm quận, tổng cộng có hơn ba mươi phân đà.
Cấp phân đà ở huyện, cộng thêm Thái Bạch phủ, có chín cái.
Chín phân đà này lấy Hồng Hoa đường làm chủ, đóng quân số lượng lớn tinh nhuệ Hồng Hoa đường, có quyền tự chủ quyết định phát động tấn công các thế lực giang hồ khác mà không cần thông qua phê duyệt của tổng đà.
Bên dưới chín phân đà này, còn có hơn hai mươi phân đà khác.
Những phân đà này lấy Thanh Diệp đường và Tam Xuyên đường làm chủ.
Thanh Diệp đường nhiều nhất, một đường có mười phân đà.
Phân bố ở các thôn trấn có đặc sản hoặc bến tàu, chợ phiên tập trung đông người, giúp Thái Bình hội dễ dàng khống chế thị trường buôn bán ở Bắc Ẩm quận.
Tam Xuyên đường ít nhất, tổng cộng chỉ có bốn cái, tương tự như trung tâm huấn luyện, chiến đấu trên đường phố, chiến đấu trong rừng cây, thủy chiến, còn có một doanh tử sĩ, địa điểm đều rất bí mật.
Hơn ba mươi phân đà này có quy mô, nhân viên khác nhau.
Nhưng địa vị của chúng trong hệ thống Thái Bình hội lại ngang nhau, không có bất kỳ sự phân chia cao thấp nào.
Ví dụ như trong một huyện, có thể có hai đến ba phân đà.
Nhưng phân đà mạnh nhất huyện đó lại không có bất kỳ quyền quản hạt nào đối với hai phân đà còn lại.
Tất cả đều thuộc quyền quản hạt của tổng đà.
Việc này có lợi có hại.
Từ góc độ của Trương Sở, việc tạo ra nhiều phân đà như vậy thực ra chỉ là vì không muốn bạc đãi những huynh đệ đã theo hắn chinh chiến nam bắc.
Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt.
Ai nấy đều trung thành cảnh cảnh, lập công hiển hách.
Đề bạt ai?
Không đề bạt ai?
Chi bằng tạo ra nhiều vị trí một chút, để bọn họ chia nhau.
Ít nhất là để bọn họ không phân cao thấp về mặt địa vị... Nhiều tiền hai đồng, ít tiền hai đồng, mấy tên ngốc nghếch kia thật sự không để ý đâu, nhưng nếu để cho tiểu đệ mà năm xưa mình dạy cách cầm đao chém người leo lên vị trí cao hơn mình thì mặt mũi bọn họ coi như không nhịn được rồi!
Ô Tiềm Uyên không có nhiều cố kỵ như vậy.
Hắn ra tay tàn nhẫn, một lần xoá sáu biên chế phân đà cấp, giáng cấp bảy biên chế phân đà cấp, còn triệu hồi mười tám đại ca cấp đà chủ.
Đã qua rằm tháng giêng rồi mà vẫn còn một số phân đà ở vào trạng thái rắn mất đầu.
Trương Sở hiểu rằng Ô Tiềm Uyên làm vậy là để chuẩn bị cho việc hợp nhất Thái Bình hội và Tướng Bắc minh.
Mười tám đại ca cấp đà chủ này chính là những người được Ô Tiềm Uyên chọn lựa, chuẩn bị phái đến Phong Lang quận để thành lập phân đà.
Còn những vị trí còn trống đó là để dành cho người của Tướng Bắc minh đến cắm rễ ở Bắc Ẩm quận.
Trộn lẫn vào nhau, khó phân biệt mới là dung hợp!
Nếu vẫn như bây giờ, Bắc Ẩm quận thuộc về Thái Bình hội, Phong Lang quận thuộc về Tướng Bắc minh, thì dù Trương Sở và Ô Tiềm Uyên dốc sức thúc đẩy Bắc Bình minh ra đời, sau này cũng chắc chắn sẽ phân liệt!
Trương Sở cầm danh sách nhân sự so sánh với bản đồ Bắc Âm quận, phát hiện sau khi trải qua chỉnh biên của Ô Tiềm Uyên, cơ cấu Thái Bình hội đã tinh giản đi không ít, vận hành hẳn là sẽ trôi chảy hơn trước nhiều.
Trong lòng hắn dần dần nảy ra một ý nghĩ khác...
...
Trương Sở không ngừng lật xem các loại văn thư trên công đường.
Loa Tử, Tôn Tứ Nhi và những người khác dưới thềm vừa uống trà vừa liếc mắt nhìn Ô Tiềm Uyên.
Đây là lần đầu tiên Ô Tiềm Uyên thực sự bước chân vào hệ thống cao tầng của Thái Bình hội.
Cũng là lần đầu tiên hai thủ lĩnh của hai thế lực, hắn và Trương Sở chính thức gặp mặt nhau tại tổng đà Thái Bình hội.
Bọn họ rất hài lòng với vị trí của Ô Tiềm Uyên.
Hài lòng phi thường!
Ô Tiềm Uyên bưng chén trà, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, phảng phất như không nhận ra những ánh mắt mà hắn cho là nhàn rỗi sinh nông nổi kia.
Tu hú chiếm tổ chim khách?
Hắn dù có chiếm thật thì chẳng bao lâu sau cũng phải trả cả gốc lẫn lãi cho lão Trương gia thôi!
Ô Tiềm Uyên lười phí tâm trí vào chuyện đó lắm!
...
Trương Sở đặt văn thư trong tay xuống, ngẩng đầu cười với Ô Tiềm Uyên: "Quân sư vất vả rồi, làm việc rất tỉ mỉ, mọi mặt đều cân nhắc chu đáo."
Ô Tiềm Uyên cười gật đầu: "Đa tạ hội chủ khen ngợi.”
"Nhưng những việc này có lẽ ngươi đều làm không công!"
Trương Sở mỉm cười nói tiếp.
Ô Tiềm Uyên ngẩn người, trực tiếp hỏi ngược lại: "Ý gì?"
Hắn không hề tức giận.
Hay nói đúng hơn, hắn căn bản không hề nghĩ theo hướng khiến hắn tức giận. Hắn không tin Trương Sở sẽ trở mặt!
Trương Sở cười nhạt nói khẽ: "Bởi vì ngươi phải làm lại một lần nữa rồi. Những gì ngươi nghĩ trước đây chỉ có Bắc Ẩm quận và Phong Lang quận."
"Còn bây giờ ta muốn..."
Hắn giơ một ngón trỏ trắng nõn, thon dài, hữu lực, nhẹ nhàng chỉ vào Vân Văn Trường An, thản nhiên nói ra: "Là Nam Tứ quận!"
Lời nói nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, nhưng rơi vào tai sáu người dưới thềm lại phảng phất như long trời lở đất!
Bọn họ không hẹn mà cùng nhìn nhau, phảng phất như đang xác định xem mình có nghe nhầm hay không!
Định thần lại, tất cả cùng hít vào một ngụm khí lạnh!
Khẩu khí thật lớn!
Không!
Từ miệng hắn nói ra thì đó chính là hiện thực!
Hắn chưa từng đánh trận không có nắm chắc!