"Lữ đại nhân đều chuẩn rồi, ngài sao trông vẫn không cao hứng vậy?" Loa Tử bực dọc nhỏ giọng hỏi.
Trương Sở chính mình còn chưa hiểu rõ, làm sao giải thích cho hắn nghe, chỉ có thể nói: "Chuyện này nói một lát không xong, đi thôi, chúng ta đi dạo, mua chút quà cho người nhà, sáng sớm mai lên đường về nhà."
Loa Tử "Hắc hắc" cười một tiếng, "Sớm biết ngài còn muốn đi dạo, tôi đã chẳng bày vẽ làm gì. Đây, cái này là tôi thay ngài chuẩn bị quà cho các chị dâu."
"Đây là son phấn cho chị cả Tri Thu."
"Đây là bánh ngọt mứt quả cho chị Hạ Đào."
“Đây là lụa là với đồ chơi nhỏ cho Ấu Nương với tiểu Cẩm Thiên.”
"Còn mấy con chó con kia là cho Tảng Đá, con chó già của nó chắc sống không được bao lâu nữa, cho nó thêm vài con, đỡ lúc mất nó không chịu được."
Trương Sở nhìn theo hướng Loa Tử chỉ, ôi chao, mấy xe ngựa!
"Mua hết cho người nhà ta à? Thế cha mẹ ngươi thì sao?" Trương Sở hỏi.
Loa Tử ngớ người, rồi cười nói: "Cha mẹ tôi thì thôi đi, hai cụ khổ cực cả đời rồi, giờ cuộc sống khá hơn, cái gì cũng không nỡ dùng, cái gì cũng không nỡ ăn, đồ tốt mua về lại cất đáy hòm cho hỏng, còn xót của khóc lóc, trách tôi không nhắc nhở..."
“Lão ngoan đồng, lão ngoan đồng mà, phải dỗ dành thôi." Trương Sở cười nói, rồi hỏi: "Ta nhớ mẹ ngươi thích ăn bánh đường trắng lắm mà? Còn cha ngươi nữa, lần trước thấy ông cụ yếu đi nhiều, tìm hiệu thuốc tốt mà mua ít nhân sâm, lộc nhưng gì đó, mang về nhà cứ bảo là mấy thứ thảo dược rẻ tiền thôi, dỗ ông cụ mỗi ngày dùng chút."
Loa Tử tủm tỉm gật đầu: "Được, nghe ngài."
Trương Sở quay đầu, nhìn quanh các huynh đệ Huyền Vũ Đường, cười nói: "Mọi người cũng vậy, thích gì cứ mua, cứ tính vào ta."
Đám Hán tử lỗ mãng nghe vậy mừng rỡ, có người lớn tiếng nói: "Bang chủ, nhà em mỗi mình em, chẳng có gì để bán cả, em đi uống rượu hoa lâu, có được tính vào không ạ?"
"Xéo đi!"
...
Chạng vạng, cả đoàn người lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ trở về khách sạn.
Từ xa, Trương Sở đã thấy hai hàng quân sĩ Trấn Bắc quân mặc giáp trụ sáng choang đứng trước cửa khách sạn.
Lòng hắn khẽ nhíu lại, nhưng mặt không đổi sắc thúc ngựa tiến về phía khách sạn.
Người ta nói đời không làm việc trái lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa.
Hắn tự nhận chưa từng làm gì có lỗi với Trấn Bắc quân, nên dù Trấn Bắc quân có tìm đến, hắn cũng chẳng sợ gì.
Khi hắn đến gần cửa khách sạn, hai hàng quân sĩ Trấn Bắc quân trấn giữ bên ngoài đồng loạt chắp tay hành lễ, miệng hô "Tướng quân".
Trương Sở ghìm cương ngựa, nhìn lướt qua những quân sĩ Trấn Bắc quân xa lạ này, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Các ngươi là người của Nộ Sư doanh?"
Trong quân đội có quy củ riêng.
Binh lính cấp dưới chào hỏi tướng lĩnh quân doanh khác, hoặc là gọi theo chức vị, hoặc là gọi theo họ.
Ví dụ như Trương Sở, có thể gọi hắn là Trương tướng quân, hoặc là đú kích tướng quân.
Chỉ có binh lính trực thuộc quyền quản hạt của hắn mới gọi thẳng "Tướng quân" để bày tỏ sự thân cận.
Trương Sở từng tạm thời chỉ huy quân vụ tiền quân ở Trấn Bắc quân, binh lính tiền quân đều gọi hắn là "Tướng quân".
Mà tiền quân chỉ còn lại Nộ Sư doanh của Cơ Bạt và Huyết Hổ doanh của Trương Sở.
Một trăm mười tám huynh đệ còn sống sót của Huyết Hổ doanh đều đã theo hắn về Cẩu Đầu Sơn.
Trong Trấn Bắc quân, chỉ còn quân sĩ Nộ Sư doanh của Cơ Bạt mới gọi hắn là "Tướng quân".
Chưa kịp đợi đám quân sĩ trả lời, một giọng nói như sấm rền từ trong khách sạn vọng ra: "Ơ hay, lão Trương, cuối cùng cậu cũng về rồi, tôi chờ nãy giờ cả canh giờ đấy."
Trương Sở nghe tiếng giật mình, người bước ra từ khách sạn với thân hình vàng chóe kia, không phải Cơ Bạt thì là ai?
...
Chén rượu lớn, miếng thịt to.
Trương Sở và Cơ Bạt ngồi đối diện nhau.
Khổ thân gã tiểu nhị, đứng hầu trong phòng, run lẩy bẩy dưới mùi máu tanh nồng nặc của Cơ Bạt, muốn đi mà không dám, mồ hôi rịn ra ướt đẫm trán.
Trương Sở thấy vậy, tiện miệng nói: "Tiểu nhị, ngươi xuống trước đi, cần gì ta sẽ gọi."
"Dạ, tạ ơn tướng quân."
Gã tiểu nhị như được đại xá, vừa thở phào vừa vội vã lui ra khỏi nhã gian.
“Này, lão Trương, cậu quan tâm cái lũ bẩn thỉu đó làm gì, nào, uống rượu, uống rượu!”
Cơ Bạt bưng bát rượu lớn trước mặt lên, chạm cốc với Trương Sở, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, rượu đục ngầu chảy xuống ngực, lướt qua những vết máu khô trên bộ khải giáp nộ sư bằng vàng, trong chớp mắt biến thành huyết thủy.
Cả Trương Sở và Cơ Bạt đều mặc chiến giáp vàng.
Nhưng Trương Sở mặc giáp vì hắn phải đến phủ nha Thái Bạch làm việc, nhất định phải xuất hiện với thân phận quan lại.
Còn Cơ Bạt mặc giáp vì hắn vừa giết người Bắc Man trở về, chưa kịp cởi.
Trương Sở không chạm vào bát rượu trước mặt, mặt không đổi sắc nhìn Cơ Bạt uống rượu.
"Bốp."
Cơ Bạt đập mạnh bát rượu xuống bàn, cười lớn: "Sảng khoái, mẹ nó đúng là sảng khoái!"
Trương Sở liếc xéo hắn, dội một gáo nước lạnh: "Trong quân mà uống rượu, tối kỵ đấy!"
"Lão Trương à!"
Cơ Bạt khó chịu, ấm ức nói: "Không phải tôi muốn nói cậu đâu, nhưng cậu cũng chán quá đấy, tôi vừa giết người Bắc Man trở về, nghe tin cậu về Thái Bạch phủ, còn chưa kịp tè đã chạy đến tìm cậu uống rượu! Cậu lại nói với tôi thế này?”
Trương Sở không nói một lời, bưng bát rượu trước mặt lên, ngửa cổ uống cạn.
"Tốt!"
Cơ Bạt vỗ tay khen ngợi: "Đây mới là đồng đội huynh đệ đã cùng tôi sóng vai giết giặc!"
Trương Sở nhìn hắn, đột ngột hỏi: "Là Thiếu soái bảo cậu đến à?"
Cơ Bạt không ngạc nhiên, tiện tay cầm một hộp gỗ trinh nam đẩy đến trước mặt Trương Sở: "Đây là Thiếu soái bảo tôi mang đến làm quà chia tay cho cậu."
Trương Sở nghi ngờ mở hộp gỗ trinh nam ra, thấy bên trong cẩn thận đặt năm bình thuốc thanh ngọc lớn bằng bàn tay.
Trống kêu chẳng cần dùi nặng.
Đều là người hiểu chuyện, không cần nói nhiều, điểm đến là dừng.
Trương Sở trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu nói: "Cậu giúp tôi đa tạ Thiếu soái, nói Trương Sở, nhờ ơn."
"Các cậu đám người đọc sách này, trong đầu toàn nghĩ nhiều, có gì mà không thể nói thẳng ra, đối diện mà giảng cho rõ? Đều là đồng đội huynh đệ cùng nhau chém giết giặc, có chuyện gì mà không qua được?”
Cơ Bạt lắc đầu lầm bầm.
Trương Sở nhìn hắn, chợt cảm thấy, người ngốc nghếch một chút cũng tốt, ít nhất không có nhiều phiền não...
"Thôi được rồi, đừng nói tôi nữa, nói về tình hình phía bắc đi, đám người Bắc Man chẳng phải đã rút về bốn quận phía bắc rồi sao? Cậu dẫn người giết ngược trở lại bốn quận phía bắc à?"
"Đại quân Bắc Man thì đã rút về bốn quận phía bắc, nhưng trinh sát của chúng với trinh sát của bọn nó vẫn giao chiến ở khu vực giáp ranh Vũ Định quận và Bắc Ẩm quận, quân số hai bên không nhiều, nhưng đánh nhau rất ác liệt, trước đó trinh sát của ta bị đánh úp, một đám Bắc Man giết vào Bắc Ẩm quận một vòng, giết không ít người của ta, Thiếu soái liền lệnh tôi dẫn Nộ Sư doanh qua, cho bọn nó một trận nên thân!"
Kẻ sắt đá như Cơ Bạt, nói đến đây mặt cũng lộ vẻ kinh hãi: "Cậu không biết đâu, tôi dẫn mấy trăm anh em xông vào Vũ Định quận giết chóc, phía trước mười mấy cao thủ khí hải của Bắc Man nhìn chằm chằm tôi, phía sau mười mấy cao thủ khí hải của ta yểm trợ, tôi chỉ sợ thằng ranh con nào không nhịn được, động thủ một cái là tôi với mấy trăm anh em toi đời!”
"Nhưng cuối cùng tôi vẫn giết được ba tên Thiên phu trưởng thất phẩm của chúng nó, bọn Bắc Man trừng mắt nhìn tôi dẫn anh em rút về... Ha ha ha!"