"Quân gia, xin thương xót, cho chút cơm ăn đi, tiểu nhân hai ngày rồi chưa được miếng cơm nào!”
"Lão gia, con bé Saeko nhà tôi tay chân lanh lẹ lắm, ngài mang về nhà sai bảo gì cũng được, chỉ xin ngài cho nó một miếng ăn."
"Bán mình chôn cha đây..."
Trương Sở tay nắm chặt chuôi thông mã, mặt mày u ám bước đi trên con đường lớn dẫn vào Thái Bạch phủ. Hai bên đường ken đặc những người dân mất nhà cửa, lang thang đói khổ.
Quần áo rách rưới.
Bấn thụ.
Gầy trơ xương.
Hôi hám nồng nặc.
Họ vẫn còn sống, nhưng dường như đang mục ruỗng từ bên trong...
Khốn khổ!
Quá đổi khốn khó.
Ngay cả mấy vạn dân Cẩm Thiên phủ chết trên đường di tản năm xưa, còn tốt hơn những kẻ sống dở chết dở này...
Trương Sở không dám dừng chân, sợ rằng chỉ một phút bốc đồng, anh sẽ mang hết đám dân lưu vong ở Thái Bạch phủ về Thái Bình thành.
Nhưng Thái Bình thành giờ cũng chẳng sung sướng gì, thêm ngần ấy người đổ về, anh và Ô Tiềm Uyên e không kham nổi.
Đến lúc này, anh mới thực sự thấu hiểu nỗi lòng của Ô Tiềm Uyên.
Bắc Man xâm lược, ông cũng là người bị hại. Gặp cảnh những người sống không bằng chết này, ai mà không xót xa.
Trong lòng Ô Tiềm Uyên luôn canh cánh việc Ô thị phản bội triều đình, khiến Huyền Bắc châu lâm vào cảnh này. Vậy nên, khi nhìn thấy dân chúng lầm than, nỗi dằn vặt trong lòng ông lớn đến nhường nào?
Trong mắt Trương Sở, lại hiện lên mái tóc bạc ngày một nhiều của Ô Tiềm Uyên, cùng với khuôn mặt ngày càng hằn sâu dấu vết thời gian...
"Đi thôi! Chúng ta tìm chỗ nào đó ăn cơm đã!"
Trương Sở cố gắng rắn lòng, nói với Loa Tử đi bên cạnh.
“Tôi biết một chỗ, đồ ăn chắc chắn hợp khẩu vị ngài."
...
Hơi nóng từ nồi bốc lên nghi ngút, thoang thoảng mùi ớt và hoa tiêu.
Trương Sở ngước nhìn tấm biển hiệu treo phía trên, sáu chữ lớn "Trương ký cháo lòng trứ danh" do chính tay anh viết, trong lòng bỗng có cảm giác như thể mình vừa xuyên không.
"Sở gia."
Dư Nhị đứng sau quầy, tươi cười chân thành chào hỏi anh.
Trương Sở liếc nhìn ống tay áo trống không bên cánh tay phải của hắn, rồi quay sang hỏi Loa Tử: "Các cậu lại giở trò gì đấy?"
Loa Tử cười hề hề đáp: "Chuyện này ngài đừng trách tôi, là Nhị ca nhất quyết đòi đến, tôi can ngăn mãi không được."
Dư Nhị gật đầu phụ họa, giải vây cho Loa Tử: "Đúng là do tôi tự ý đến."
Trương Sở hừ lạnh một tiếng, sải bước tiến vào quán, ngồi xuống.
Cách bài trí quen thuộc.
Mùi ma lạt quen thuộc.
Tựa hồ chỉ cần ngoảnh đầu lại, sẽ thấy Lý Chính đang bận rộn sau quầy...
Chẳng mấy chốc, Dư Nhị tự tay bưng một bát cháo lòng cắm tăm tre lớn đến, ngồi xuống cạnh Trương Sở.
Trương Sở gắp một miếng lòng lợn, chậm rãi nhấm nháp...
Hương vị quen thuộc, công thức quen thuộc.
Mấy hôm rồi không được thưởng thức hương vị này, bỗng thấy thèm thuồng.
Đến nỗi mắt anh có chút cay cay.
"Không phải bảo cậu ngoan ngoãn ở lại Cẩu Đầu Sơn, tìm bà nào đó sinh cho nhà họ Dư thằng cu nối dõi sao? Đến Thái Bạch phủ làm gì, ở đây có bà nào cho cậu à?"
Anh ngẩng mặt lên, hờ hững hỏi.
“Thị tôi cũng đang tìm bà nào đó ở Thái Bạch phủ đây. Thúy Hoa, mau ra đây chào đại ca.”
Dư Nhị cười ha hả đáp, rồi quay sang gọi vọng vào phía bếp.
"Dạ, tới đây."
Từ phía bếp, một người phụ nữ chân tay thô kệch, chất phác, vội vàng tháo tạp dề, ngượng ngùng lau tay lên vạt áo sờn cũ, lúng túng bước ra, khẽ khàng nói với Trương Sở: "Dư thị xin chào lão gia."
Trương Sở sững người, đảo mắt qua lại giữa người phụ nữ chất phác và Dư Nhị, rồi vội vàng nói: "Đều là người một nhà, chị dâu đừng khách sáo."
Người phụ nữ mộc mạc ngẩng mặt lên, lúng túng đứng tại chỗ, nhìn Dư Nhị cầu cứu.
Dư Nhị xua tay với chị ta, "Thôi được rồi, chị cứ bận việc đi!"
"Dạ."
Người phụ nữ chất phác đáp lời, rồi như trút được gánh nặng, vội vàng quay trở lại bếp.
Trương Sở quay đầu lại, cầm lấy tăm tre tiếp tục ăn cháo lòng.
Dư Nhị cười nhỏ giọng nói: "Vợ tôi ngày thường không được xinh xắn lắm, để ngài chê cười.”
Trương Sở khẽ lắc đầu: "Cậu thấy đẹp là được."
Dư Nhị khẽ thở dài một tiếng, rồi lại cười nói: "Thật ra tôi nhìn cũng không thấy thuận mắt lắm, nhưng với cái bộ dạng này của tôi, bà ấy còn chịu lấy, đã là phúc phận của tôi rồi, còn sinh cho tôi hai thằng con trai nữa, cũng coi như chiếm được món hời lớn."
Trương Sở chăm chú lắng nghe, cuối cùng cũng bật cười: "Đúng là chiếm được món hời lớn. Cơ mà tôi thấy chị dâu tuổi cũng không lớn lắm, cậu cố gắng thêm chút nữa, bảo chị dâu sinh cho tôi thằng con nuôi đi."
Dư Nhị: "Ngài đừng chỉ chăm chăm nhận con nuôi chứ, cũng đến lúc để hai vị tẩu tẩu cho chúng ta mấy đứa cháu đích tôn rồi. Bằng không sau này tôi xuống dưới kia, gặp lão phu nhân, bà hỏi đến, tôi không biết ăn nói thế nào với ngài đâu."
"Vậy thì cậu cứ sống cho thật tốt vào, bao giờ có dịp xuống gặp mẹ tôi thì xuống.”
Cả hai đều cười, nhưng ánh mắt lại có chút u buồn.
"Được thôi, Cẩu Tử không còn nữa, lão phu nhân giờ cũng chỉ trông cậy vào tôi. Tôi sẽ sống thêm vài năm nữa, đợi đến khi cháu đích tôn cũng thành gia lập thất, sinh cháu chắt, rồi xuống báo tin vui cho bà."
"À phải rồi."
Dư Nhị lấy từ trong ngực ra một cái bọc vải nhỏ, đẩy đến trước mặt Trương Sở: "Đây là bùa bình an tôi xin được ở miếu Thành Hoàng, ngài giúp tôi mang về cho Tiểu Cẩm Thiên."
Trương Sở liếc mắt nhìn, rồi tiện tay đẩy trả lại: "Cậu tự giữ lấy đi, có tôi ở đây một ngày, thằng bé kia không cần đến thứ này."
Dư Nhị nghĩ ngợi, gật đầu nói: "Cũng đúng, vậy lát nữa tôi đi mua ít đồ chơi nhỏ, ngài giúp tôi mang về cho thằng bé."
"Không mang, cậu chỉ mất một cánh tay thôi, mạng vẫn còn, chân vẫn còn, muốn cho thằng nhóc kia đồ chơi thì tự mà mang, đừng có sai khiến tôi chạy vặt cho cậu."
Dư Nhị cười khổ, "Tôi biết ngài muốn tôi về núi ở ẩn, nhưng những việc này dù sao cũng cần người làm chứ? Dù sao tôi cũng hơn đám vô lại kia về kinh nghiệm giang hồ."
"Mấy cái tên khốn kiếp này, cả đám chỉ biết nghĩ cho bản thân, có nghĩ đến cảm giác của người anh cả này không?"
Trương Sở gắp một miếng củ cải ném vào miệng, hờ hững nói: "Không phải để người đời chỉ trỏ, nói tôi là Thiên Sát Cô Tĩnh, các cậu mới vừa lòng?”
Dư Nhị bỗng nhíu mày, tức giận nói: "Còn có kẻ nào dám nói những lời đó à? Ngài nói cho tôi biết là ai, tôi đi chém chết hắn."
"Không có ai nói những lời đó cả."
Trương Sở bình thản tiếp tục ăn, "Nhưng nếu cậu lại chết, chẳng cần ai phải đồn thổi, cái danh Thiên Sát Cô Tinh của tôi, cũng vững như bàn thạch."
Dư Nhị trong lòng không khỏi nặng trĩu.
Hắn hiểu rõ tính tình của đại ca mình.
Ngày trước, khi Hắc Hổ Đường giao chiến với các bang phái khác, chỉ cần có vài tên lâu la chết, đại ca hắn đã buồn rầu cả một thời gian dài, mặt mày ủ rũ.
Đại Hùng và Lý Chính không còn, đó chẳng khác nào hai nhát dao đâm vào tim anh.
Trương Sở buông đũa, lấy khăn lau miệng: "Đừng có giở trò lung tung, cứ sống cho thật tốt. Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ giết trở về, đem cánh tay của cậu bị ném ở Cẩm Thiên phủ về."
Dư Nhị nhìn anh, do dự hỏi: "Chúng ta còn có thể quay về được sao?"
Trương Sở cười: "Cậu theo tôi lâu như vậy rồi, bao giờ thấy tôi nuốt hận vào trong chưa?”
Dừng một chút, anh lớn tiếng gọi: "Loa Tử."
"Dạ."
Loa Tử đang đứng trước quầy, thay Dư Nhị tiếp đón khách, vội vàng chạy tới, khom người nói: "Sở gia."
"Cái cơ sở này, bỏ đi!"
Trương Sở ngay trước mặt Dư Nhị, chỉ vào cái bàn vuông trước mặt, hạ giọng nói: "Sau này bất cứ tin tức gì của Huyết Ẩm Vệ, đều không được phép đi qua nơi này!”
Loa Tử nhìn sang Dư Nhị.
Dư Nhị không dám lên tiếng.
Loa Tử chỉ có thể đáp: "Vâng, Sở gia."