...
"Giết!"
"Giết mẹ nó!"
Cuộc chém giết ở cửa Nam Thành vẫn tiếp diễn.
Nhưng Trương Sở cảm nhận rõ rệt cường độ công kích của người Bắc Man... đang chậm lại!
Hắn chắc chắn, đây không phải do hắn cảm giác nhầm!
Có lẽ do tâm lý, lúc nào hắn cũng có một dự cảm chẳng lành "Luôn có gian dân muốn hại trẫm".
Tiếc rằng, ngón tay vàng của hắn chỉ là thứ vô dụng, chứ không phải thứ có thể giúp hắn xoay chuyển tình thế...
Hắn ngừng việc chém giết đám sĩ tốt Bắc Man đang leo lên thành, đứng cạnh một khung Bát Ngưu nỏ, mắt chăm chú nhìn gã Bạch Lang của Bắc Man dưới thành.
"Báo!"
Lính liên lạc kéo dài giọng hô, phi tốc chạy đến bên cạnh Trương Sở.
"Bẩm đại nhân, đã xác nhận tướng lĩnh địch ở ngoài cửa thành phía Tây đã biến mất."
Lính liên lạc hấp tấp chắp tay bẩm báo.
Trương Sở lạnh sống lưng.
Đúng là thế thật!
Bọn gian dân này, quả nhiên muốn hại trẫm!
"Lập tức quay lại cửa thành phía Tây, bẩm báo Sử đại nhân, nói ba tên khí hải đại hào của Bắc Man muốn liên thủ cường công cửa Nam Thành, mời Sử đại nhân hoả tốc tiếp viện!"
"Tuân lệnh!"
Viên lính liên lạc đã liên tiếp chạy đi chạy lại giữa thành tây và Nam Thành, không chút do dự đáp lời, quay người phi nước đại đi.
"Người đâu!"
“Cót”
"Nhanh đi cửa thành bắc và cửa thành đông, điều một nửa sàng nỏ tới!"
"Tuân lệnh!"
Hai lính liên lạc khác, mỗi người một hướng, phóng đi cửa thành bắc và cửa thành đông.
Trương Sở chống Kinh Vân, ánh mắt hung ác nhìn xuống đám người mặc đồ trắng bạc dưới thành.
Hắn không chắc chắn một trăm phần trăm ba tên khí hải đại hào của Bắc Man có thực sự muốn cường công cửa Nam Thành hay không.
Dù mọi manh mối, chứng cứ đều chỉ ra kết quả này.
Nhưng vẫn có biến số...
Ví dụ như cục trong cục.
Hai tên khí hải đại hào của Bắc Man ở ngoài cửa thành phía Đông và phía Tây cố tình che giấu, mượn tay hắn điều Sử An đi khỏi cửa thành phía Tây, sau đó thừa lúc vắng mà vào, đánh chiếm cửa thành phía Tây.
Nhưng giả thiết này phải dựa trên hai tiền đề.
Thứ nhất, chỉ huy đại quân Bắc Man đủ thông minh.
Thứ hai, chỉ huy đại quân Bắc Man biết Trương Sở đủ thông minh.
Vậy nên khả năng này rất nhỏ...
Nếu chỉ huy đại quân Bắc Man thực sự thông minh, đã không nắm trong tay ưu thế binh lực hai vạn người cùng ba vị khí hải đại hào, mà lại đánh thành cái dạng này.
Trương Sở tự nghĩ, nếu hắn là chỉ huy người Bắc Man, Cẩm Thiên phủ đã sớm thất thủ.
Vậy nên, hắn có ít nhất bảy phần chắc chắn có thể xác định, mục tiêu của ba tên khí hải đại hào Bắc Man chính là Nam Thành!
Bảy phần chắc chắn, đủ để hắn đánh cược một ván!
Chỉ cần có thể giết được một tên khí hải đại hào của Bắc Man, coi như lời to!
Trương Sở nheo mắt, trong lòng nhen nhóm sự hung ác...
...
"Trương đại nhân!"
Hầu Quân Đường và Khổng Thường Minh gặp Trương Sở, dù trong lòng không ưa hắn, nhưng vẫn phải chủ động chào hỏi.
Thế yếu hơn người, bọn họ thậm chí không dám tỏ vẻ khó chịu với Trương Sở.
"Làm phiền hai vị đại nhân rồi!"
Trương Sở cũng chẳng có chút thiện cảm nào với hai người này. Nếu có, hắn đã không điều bọn họ đến tranh giành chỗ béo bở này.
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn khách khí, không hề lộ vẻ gì khác thường.
"Trương đại nhân khách khí."
Hầu Quân Đường và Khổng Thường Minh vội đáp lễ.
"Vậy ta xin không khách sáo, ta mời hai vị đại nhân đến, là vì sắp có một trận ác chiến, muốn mời hai vị đại nhân hỗ trợ."
Trương Sở đi thẳng vào vấn đề.
Hầu Quân Đường và Khổng Thường Minh nghe vậy, không khỏi liếc nhìn chiến sự trên tường thành.
Với nhãn lực của họ, đương nhiên thấy rõ chiến sự trên tường thành tuy thảm liệt, nhưng cường độ không cao.
Ít nhất chưa đến mức cần họ ra tay.
Trương Sở không giải thích... Hắn sợ vừa giải thích, hai tên thất phẩm này lập tức chuồn mất.
Thất phẩm đấu với lục phẩm, chỉ cần sơ sẩy, mất mạng như chơi.
Đúng lúc họ còn đang dè dặt, Trương Sở đã điều gần trăm sàng nỏ từ cửa thành bắc và cửa thành đông, xếp thành hàng dài vận chuyển vào trong lối đi nhỏ ở tường Nam Thành.
Bát Ngưu nỏ uy lực mạnh, nhưng lực giật và uy lực liên quan trực tiếp đến độ vững chắc, phải cố định trên đầu tường, lính thường mới có thể sử dụng, không thể tháo dỡ nhanh chóng.
Vậy nên, Trương Sở chỉ có thể điều động sàng nỏ.
Nhưng với uy lực của sàng nỏ, giết thất phẩm còn khó, không biết có tác dụng bao nhiêu với lục phẩm khí hải đại hào, Trương Sở cũng không dám chắc.
Thà có còn hơn không!
Trương Sở không hề đặt quá nhiều hy vọng vào những chiếc sàng nỏ này.
Nhưng khi sàng nỏ vừa được vận chuyển vào tường Nam Thành, Hầu Quân Đường và Khổng Thường Minh lập tức ngửi thấy một mùi vị bất ổn.
Hai người kín đáo trao đổi ánh mắt, đều thấy được sự ngưng trọng và cảnh giác trong mắt đối phương... Trương Sở điều hai người họ đến, hình như không có ý tốt!
"Đại nhân!"
Tiêu Sơn khẩn trương hô to từ hướng tường Bắc: "Chúng lên rồi!"
Trương Sở theo hướng hắn chỉ, nắm lấy một tấm thuẫn che mặt, nhô người ra khỏi thành tường, nhìn về phía đám tạp nham Bắc Man đang leo lên.
Thấy hai tên sĩ tốt mặc hắc giáp, giả dạng lính thường Bắc Man, một tay bám dây thừng, như đi trên đất bằng nhanh chóng leo lên đầu tường.
Còn gã Bạch Lang Bắc Man, không biết từ lúc nào đã xâm nhập vào trong vòng hai trượng của tường thành!
Quả thực khôn ra phết.
Biết ngụy trang thành sĩ tốt thường, thừa nước đục thả câu!
Nếu không phải hắn phái người canh chừng tường thành, có lẽ đã bị chúng trà trộn lên rồi.
"Dầu hỏa!"
Hắn ra lệnh, lính thủ thành nâng từng vò dầu hỏa đã chuẩn bị sẵn, châm lửa rồi nghiêng xuống.
Thường nói chiến tranh tàn khốc...
Dầu hỏa bốc cháy dữ dội, như nham thạch nóng chảy đổ xuống, hai tên khí hải đại hào của Bắc Man vẫn còn đang giả dạng sĩ tốt leo thành, lập tức không giả vờ được nữa.
Cũng không cần thiết phải giả vờ nữa.
Vì chúng biết, đã bị lộ!
Dầu hỏa thủ thành tục xưng "lửa mạnh dầu" thực chất là dầu hỏa đã trải qua tinh luyện thô sơ, một khi bốc cháy thì bùng lên như lửa đốt, còn có đặc tính càng dội nước càng cháy to, là thứ vũ khí lợi hại để tấn công bằng lửa.
Nhưng của rẻ là của ôi, dầu hỏa tốt như vậy, số lượng tự nhiên không nhiều, chi phí cũng không rẻ.
Nếu không, chỉ cần đại quân Bắc Man vừa áp sát tường thành, cứ thế một mồi lửa bức lui, cuộc chiến này đã không cần đánh.
Dầu hỏa quý giá, Trương Sở mỗi lần sử dụng đều rất cẩn thận, chỉ khi phòng tuyến cửa thành lung lay sắp đổ, hắn mới dùng đến.
Mà lúc này, phòng tuyến cửa Nam Thành còn lâu mới đến mức lung lay sắp đổ...
"Bành!"
Hai tên đại hào Bắc Man leo thành đồng thời đạp chân lên tường thành, tay nắm chặt dây thừng như con khỉ Thái Sơn, chia nhau lắc mạnh sang hai bên trái phải, tránh dòng dầu hỏa dội xuống, đồng thời như quả lắc văng về phía đầu tường.
Còn gã Bạch Lang Bắc Man đang đứng vững dưới thành, cũng đột nhiên nhảy vọt lên trời, chộp lấy một sợi dây thừng phi tốc leo lên đầu tường.
"Sàng nỏ, nhắm chuẩn bắn!"
Trương Sở thấy vậy, không chút do dự ra lệnh, gần trăm sàng nỏ đồng thời từ lỗ châu mai đưa ra ngoài, nhắm chuẩn ba tên khí hải đại hào Bắc Man mà bắn tới tấp.
Hai người Hầu Quân Đường và Khổng Thường Minh đã kịp phản ứng, không cần Trương Sở phân phó, đã tự tìm một khung Bát Ngưu nỏ sẵn sàng chiến đấu.