Trương Sở còn chưa đến mức tự cao tự đại đến mức đem mấy ngàn quân ô hợp của Tứ Liên bang ra so sánh với Trấn Bắc quân.
Trấn Bắc quân là gì?
Là đội quân tinh nhuệ trấn giữ biên cương phía Bắc, quanh năm chinh chiến với Bắc Man!
Ngay cả Trấn Bắc quân cũng phải điều động cả ngàn quân sĩ tinh nhuệ, hao tổn cả trăm người mới có thể vây giết được một thất phẩm.
Đổi lại Tứ Liên bang của hắn, e rằng dốc toàn lực cũng không giết nổi một ai!
Cao thủ thất phẩm nếu mệt mỏi, có thể phá vòng vây bất cứ lúc nào.
Còn quân của Tứ Liên bang chết nhiều, ắt sẽ tan tác!
Trương Sở uống hai chén rượu để trấn tĩnh, hỏi lại: "Ngũ gia, ý ngài là bộ tốt vây giết thất phẩm thì được, còn cường cung kình nỏ vô dụng với cao thủ thất phẩm?"
"Có tác dụng chứ, cao thủ thất phẩm cũng là người, đao đâm trúng thì cũng thủng thôi!"
Lưu Ngũ không hỏi Trương Sở kiếm cung nỏ ở đâu, mà đáp thẳng: "Nhưng phải tạo thành tiễn trận mới được, dăm ba cái cung nỏ lẻ tẻ thì đừng nói giết thất phẩm, với ta với ngươi còn chưa chắc đã có tác dụng."
Trương Sở gật đầu, thấy có lý.
"Còn nữa."
Lưu Ngũ uống một hớp rượu, nói tiếp: "Tiễn trận kén địa hình lắm, như thảo nguyên bằng phẳng ở Bắc Cương thì tiễn trận phát huy hết công lực, chứ đổi lại ngõ ngách chật hẹp ở Cẩm Thiên phủ thì uy lực giảm đi nhiều."
Đây đích thị là lời vàng ngọc đúc kết từ kinh nghiệm.
Trương Sở bắt đầu thấy nhức đầu.
Hắn vốn tưởng rằng, giờ trong tay có mấy ngàn quân, chỉ cần không quan tâm đến thân thế đối phương, cứ lấy số đông đè chết thất phẩm.
Giờ hắn mới biết, mình đã nghĩ đơn giản quá.
Lúc này, hắn chợt nhớ đến Lương Trọng Tiêu.
Nếu lão đầu còn ở đây, chắc chắn sẽ cho hắn lời khuyên chí lý.
Không nói đâu xa, lão đầu lăn lộn giang hồ nửa đời người, chắc chắn biết vài loại độc dược, thuốc mê có thể hạ gục thất phẩm.
Dù sao cũng đáng tin hơn cái thứ mông hãn được vô dụng kia để đối phó cao thủ thất phẩm chứ?
Vừa nghĩ đến đó, lòng hắn chợt động.
Lưu Ngũ thấy hắn cau mày thì cũng nhíu mày theo, giúp hắn nghĩ kế: "Ta thấy ngươi đã không định quang minh chính đại đấu tay đôi, thì đừng cố kỵ gì nữa, cứ dùng hết hạ sách đi.
Độc dược, xuân dược, vôi bột, cạm bẫy, cứ táng hết vào người hắn, làm cho hắn không còn sức lực, lại mù mắt, rồi xông vào chém chết, thất phẩm cũng chỉ có hai vai gánh một cái đầu, chặt đầu thì cũng chết!"
"Ngũ gia nói chí lý!"
Trương Sở xoa thái dương, cười gượng: "Thôi, bỏ đi, đừng nói chuyện bực mình này nữa, uống rượu uống."
...
Đêm đó, Trương Sở về đến nhà, tìm Phúc bá đang loay hoay chuẩn bị bữa tối.
"Thiếu gia, có việc gì ạ?"
Phúc bá ngạc nhiên nhìn Trương Sở.
Trương Sở ngập ngừng gật đầu, "Có chút việc, muốn hỏi bá một câu."
Phúc bá liếc nhìn đám hạ nhân xung quanh, "Ở đây không tiện?"
Trương Sở lại gật đầu.
Phúc bá cởi tạp dề, lau tay rồi nói: "Vậy chúng ta vào phòng khách nói chuyện."
Vào phòng khách, Trương Sở sai người canh cửa.
"Phúc bá, khi còn sống, sư phụ có để lại thứ gì lợi hại không?”
Trương Sở vòng vo hỏi.
Phúc bá ngơ ngác nhìn hắn: "Ngài hỏi là..."
Thấy Phúc bá không hiểu, Trương Sở đành nói thẳng: "Là mấy thứ có thể hạ độc hoặc thuốc mê thất phẩm võ giả ấy..."
Hỏi người lớn tuổi xin mấy thứ hại người này, hắn cũng hơi ngại.
Nhưng Phúc bá không trách móc, ông hầu hạ Lương Trọng Tiêu hơn hai mươi năm, sóng to gió lớn nào chưa từng trải?
"Trước kia thì có."
Phúc bá tiếc nuối nói: "Đều là mấy thứ lợi hại từ Nam Cương đưa tới, nhỏ bằng móng tay thôi cũng đủ giết chết một con trâu, nhưng lão gia trước khi đi đã hủy hết rồi, ông không muốn để lại mấy thứ hại người đó."
Trương Sở ôm mặt.
Hắn biết ngay mà.
Với cái tính thích thanh tịnh, không vướng bận của lão đầu, sao ông chịu để lại mấy thứ này chứ?
Ông còn đốt hết bí kíp võ công cả đời tích cóp, chỉ để lại cho hắn bộ "Thiết Cốt kình" đã hứa trước kia.
Thấy Trương Sở nhức đầu, Phúc bá ân cần hỏi han: "Sao vậy, ngài lại gặp phải kẻ thù khó giải quyết à?"
Chữ "lại" này là ám chỉ lần trước Trương Sở bị Cố Hùng chém gãy mười bốn cái xương.
Phúc bá hầu hạ Lương Trọng Tiêu gần cả đời, không vợ không con, đối với ông, người thân của Lương Trọng Tiêu là người thân của ông, đệ tử của Lương Trọng Tiêu là con cháu của ông.
Chuyện này thể hiện rõ ở việc cả Trương phủ đều gọi Trương Sở là lão gia, chỉ có Phúc bá gọi là thiếu gia.
Trương Sở miễn cưỡng gật đầu: "Có chút khó giải quyết, nhưng bá đừng lo, con sẽ xử lý được."
Nhưng Trương Sở nói vậy, Phúc bá có thể không lo lắng sao?
Trên đời này, đứa trẻ nào gặp chuyện chẳng nói với người lớn là không cần lo lắng, con sẽ tự lo được, nhưng người lớn nào lại thật sự không lo lắng, mặc kệ con cái tự xoay sở?
Phúc bá nhíu mày theo Trương Sở, vắt óc suy nghĩ.
Một lúc sau, Phúc bá chợt nhớ ra gì đó, mừng rỡ nói: 'Có, có một thứ, năm xưa lão gia từng nói, lực sĩ Ngao Lực cảnh uống vào chắc chắn sẽ bị hư hỏa thiêu đốt mà chết."
"Ồ?"
Trương Sở tỉnh cả người, hỏi dồn: "Thứ gì vậy?"
"Lão gia từng ngâm mấy hũ rượu thuốc."
Chuyện có vẻ đã lâu lắm rồi, Phúc bá lộ vẻ hồi tưởng.
"Chắc cũng mười mấy năm trước rồi, năm đó lão gia tranh đấu với người, bị hàn độc nhập tâm, cứ nửa đêm là toàn thân đóng băng, chữa trị nửa năm không khỏi, nên mới đi tìm bảo dược quý hiếm, ngâm chín hũ rượu thuốc, cứ nửa đêm lại uống một chén nhỏ bằng quả trứng gà thì dần dần mới khỏi."
"Nhớ có lần, sáng sớm ta vào dọn dẹp phòng cho lão gia, thấy trong chén còn nửa chén rượu thuốc, tiếc của nên lén uống, lúc đó chỉ thấy như mình đang ở trong lò lửa, đi chưa được hai bước đã ngất xỉu."
"Sau này lão gia phải dùng huyết khí của mình giúp ta trục hàn, mới cứu được mạng."
"Ta nhớ lúc đó ông nói, rượu này có dược liệu rất lợi hại, chỉ có cao thủ Khí Hải cảnh mới chịu được, lực sĩ Ngao Lực cảnh uống vào sẽ bị hư hỏa thiêu đốt mà chết, nếu ta không uống ít thì ông cũng không cứu được."
Trương Sở nghe xong, sự chú ý lại không đặt vào hũ rượu thuốc kia.
Lão đầu mười mấy năm trước từng bị trọng thương? Hàn độc nhập tâm?
Thảo nào về già ông sợ lạnh vậy, cứ vào thu là lò sưởi không rời.
Còn mấy hũ rượu thuốc kia là ngâm cho cao thủ Khí Hải cảnh uống?
Vậy chẳng phải là khẳng định lão đầu lúc đỉnh phong chính là Khí Hải cảnh?
Tiếc đứt cả ruột gan!