Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 183
Ngưỡng Mộ (1)

❊ ❊ ❊

Sau khi mọi chuyện đã bụi trần lắng xuống, Tô Du gặp lại vợ cũ của Lưu Tuyền ở vườn trái cây. Chính cô ta là người chủ động lại gần chào hỏi: “Tôi tên Hà Thanh, tôi đã nghe tới tên cô từ mấy năm trước rồi, nghe nói cô tốt nghiệp cấp hai, cô giỏi thật đấy.”

“Cũng bình thường thôi.” Tô Du nhạt nhẽo đáp lại một tiếng.

“Cô không cần đề phòng tôi đâu, tôi sẽ không vì chuyện của Lưu Tuyền mà hận cô, ngược lại tôi còn khá cảm ơn cô, không có cô thì tôi còn phải tiếp tục chịu đựng cái tên đáng chém đầu đó.”

Tô Du không tiếp lời, nhìn thoáng qua bụng cô ta rồi hỏi: “Sức khỏe ổn chứ? Sắp sinh rồi nhỉ?”

“Rất tốt.” Hà Thanh nhìn Tô Du, nói: “Chắc cô coi thường tôi lắm, Chuyện cô đánh Lưu Tuyền ầm ĩ như thế, mà một thanh niên tri thức thôn bên như tôi vẫn gả cho anh ta, các người không nghĩ sai đâu, tôi chính là vì tiền, vì tiền lương của anh ta, tôi làm đồng áng quá đủ rồi, sống những ngày khổ cực quá đủ rồi, cứ nhìn thấy canh rau dại là muốn nôn, chỉ là không ngờ anh ta lại keo kiệt và khắc nghiệt, lòng dạ còn xấu xa như vậy.”

“Cô không nhất thiết phải nói với tôi những điều này.” Tô Du ngắt lời cô ta.

“Tôi vẫn muốn nói với cô, tôi thấy cô không giống những người khác, cô sẽ không mắng tôi tâm địa độc ác hay không biết xấu hổ.” Thời gian qua cô ta đã phải nhận quá nhiều ánh mắt coi thường, nghe không ít lời mắng chửi, dù đã dự liệu trước nhưng vẫn cảm thấy uất ức, vì vậy cô ta mới dám dày mặt đi tâm sự với người từng bị bố của đứa trẻ làm hại.

“Vậy cô có hối hận không?” Tô Du hỏi.

“Không hối hận, tôi đã có được tiền, không cần phải cắn răng chịu đựng mỗi khi ốm đau nữa.”

“Không hối hận là được rồi, chỉ cần cô không hối hận thì đừng than vãn, nếu ngay từ đầu đã rũ bỏ cái nhìn của người ngoài thì hãy kiên trì đến cùng, cô đã hưởng lợi từ cuộc hôn nhân này thì cũng phải nếm trải quả đắng, việc nuôi nấng hai đứa trẻ trưởng thành đều phải dựa vào cô.”

Theo quan điểm của Tô Du, sinh hai đứa con cho loại rác rưởi đó chính là cái khổ lớn nhất, cô ta lỗ nặng rồi.

Đây là lần đầu tiên Hà Thanh nghe thấy có người gọi việc sinh con là “quả đắng”, cô ta cười một tiếng, tay xoa lên bụng, gương mặt hiện lên vẻ hiền từ: “Hai đứa nhỏ đều ngoan ngoãn, không tính là quả đắng, hơn nữa tôi có tiền, có thể nuôi nấng chúng thật tốt.”

Tô Du giật mình sửng sốt một chút, dời mắt khỏi mặt cô ta, tìm cớ rời đi: “Tôi còn có việc ở vườn cây ăn quả, không tiếp cô được nữa, cô xuống núi đi chậm thôi.”

Cô càng thêm khẳng định việc mình không sinh con là chính xác, cô sẽ vĩnh viễn không thể vô tư như Hà Thanh, không thể mặc kệ người bố của chúng như thế nào mà trước sau vẫn yêu thương con cái mình.

Hà Thanh nhìn cô thong thả bước vào vườn trái cây, hiểu rằng cô không muốn nghe những chuyện bẩn thỉu này, nhưng thái độ của Tô Du đã xoa dịu nỗi uất hận trong lòng cô ta, cô là người có tư cách nhất để khinh bỉ cô ta, nhưng cô lại đang đồng cảm với mình, người với người thật sự không giống nhau.

Tên rác rưởi Lưu Tuyền biến mất khỏi vườn cây ăn quả, không ai cảm thấy đột ngột, mọi người vẫn làm việc và sinh hoạt như thường lệ, như thể anh ta chưa từng xuất hiện ở vườn cây ăn quả này.

Để ăn mừng chuyện này được giải quyết hoàn hảo, Tô Du đã mua một miếng thịt dê lớn ở chợ đen, vừa vặn Ninh Tân cũng ở nhà, cô nấu một nồi nước lèo định ăn lẩu.

Ninh Tân ở trong sân nhóm lửa, dùng kẹp gắp than tổ ong đặt vào đống lửa để nhóm, anh hơi nghiêng người, ngoảnh mặt hỏi: “Mùa hè nóng nực mà ăn thịt dẹ? Không sợ nóng trong người sao?”

“Càng nóng thì càng phải bồi bổ, lấy độc trị độc.” Tô Du vừa thái thịt dê vừa nói nhăng nói cuội, thuần túy là cô đang thèm, nhìn thấy thịt dê là nước miếng đã ứa ra rồi.

“Ngày mai em đừng có khóc là được.” Nhưng Ninh Tân vẫn nấu cho cô một ít nước đậu xanh, sau khi trở về anh mới biết Lưu Tuyền đã bị bắt, lại còn bị bắt ngay lúc đêm hôm đến nhà mình gây chuyện, trong lòng anh thấy không dễ chịu chút nào, nếu anh ở nhà thì ít nhất Tô Du có thể ngủ một giấc yên lành, không cần phải thấp thỏm lo âu.

Lần đầu tiên anh cảm thấy may mắn vì mình và Tô Du không có thêm con, nếu bây giờ còn có một đứa trẻ hai ba tuổi quấn chân, cô sẽ càng bị trói buộc hơn.

Gia đình bốn người đã có một bữa lẩu thịt dê ngon lành, sáng hôm sau thức dậy, cả nhà đều khàn cả giọng, trên môi nổi đầy mụn nhiệt, phải uống cháo loãng hai ngày mới lặn đi.

“Con sẽ không bao giờ ăn thịt dê vào mùa hè nữa.” Tiểu Viễn nói.

“Không tin.”

“Anh cũng không tin. Nhưng mà anh nhớ rồi, sau này mùa hè em mà ăn thịt dê là anh sẽ đánh vào mồm em.” Bình An đang bám trên khung cửa nói.

“Em có thề thốt gì đâu.” Tiểu Viễn lườm cậu, túm lấy ống quần đe dọa cậu đi xuống, đừng có chắn đường mình ra ngoài.

Ninh Tân nhìn hai đứa trẻ nô đùa chạy ra khỏi cửa, chê bai nói: “Đây mà là mười bốn mười lăm tuổi sao, bốn năm tuổi còn khiên cưỡng.”

“Điều này chứng tỏ em nuôi khéo, nói như kiểu hồi anh bằng tuổi tụi nó thì ngoan lắm không bằng.”

“Hồi anh bằng tuổi đó…” Anh ngậm miệng không nói tiếp, hồi đó anh đang lang thang khắp nơi tìm cái ăn cái uống, đi dạo khắp phố phường như một con chó hoang.

“Đúng rồi, trời nóng thế này bọn anh sẽ không chạy về phía Nam nữa, trái cây vận chuyển về bị hỏng nhiều lắm, một tháng tới anh chỉ chạy các chuyến ngắn thôi, có thể thường xuyên về nhà với em.”

“Chạy chuyến ngắn cũng tốt, cơ thể cũng bớt khổ.” Tô Du nghĩ đến đốt sống cổ của anh, liền hỏi: “Nếu kỳ thi đại học được khôi phục, anh có muốn thi đại học không?”

Người đàn ông lập tức lắc đầu, mặt nhăn nhó như vừa uống phải giấm chua: “Anh cứ đụng vào sách là đau đầu, không phải loại người đó đâu, vả lại anh đã ba mươi sáu tuổi rồi, vài năm nữa là có cháu bế đến nơi, còn học đại học cái gì, xấu hổ chết đi được.”

Tô Du xoay tay vỗ một phát vào sau gáy anh.

“Đánh anh làm gì?” Anh suy nghĩ về lời nói của cô, không dám tin hỏi lại: “Em còn muốn thi đại học sao? Em sắp bốn mươi tuổi rồi đấy.”

“Rắm ấy, em mới vừa qua ba mươi lăm thôi, hơn nữa chỉ cần muốn học, em sáu mươi tuổi đi thi đại học cũng không muộn.” Tô Du hất cằm nhìn anh.

Người đàn ông phì cười, đứng dậy đỡ cằm cô hôn một cái, né tránh cái tay đang định nhéo thịt eo mình, xin tha: “Có chí khí, vợ anh rất có chí khí, em muốn thi thì cứ thi, anh đập nồi bán sắt cũng sẽ nuôi em đi học.”

“Cần gì, chị đây có tiền.”

“Em là chị của ai hả? Dám chạy đến trước mặt anh mà xưng chị.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »