Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 148
Giấu Giếm (2)

❊ ❊ ❊

Bác sĩ viết một tờ đơn cho Tô Du, nói: “Tôi chỉ có thể kết luận bố của cô không phải bị lao phổi, đó là bố cô đúng chứ?”

“Là bố của tôi.”

“Ừm, bảo ông ấy đừng hút thuốc nữa, nhất định phải bỏ thuốc, ông ấy ho không nhẹ đâu, nếu không bỏ thuốc có thể ho đến nỗi không ăn cơm được, thế thì khổ lắm.”

Tô Du lại nhờ ông ta khám cho mẹ cô, kết quả là rất khỏe mạnh, khí lực đầy đủ, mắt không hoa tai không ù, hỏi thêm khẩu phần ăn thì kết quả là tiêu hóa cũng tốt, hoàn toàn không giống người cùng tuổi với ông cụ Tô.

Lấy thuốc xong đưa hai ông bà cụ về, Tô Du viện cớ đi mua thức ăn rồi quay lại bệnh viện.

“Lại là cô à? Sao lại đến nữa vậy?”

“Cái đó, bác sĩ, tôi muốn hỏi cụ thể tình hình của bố tôi, ông ấy bỏ thuốc xong có khả năng khỏe lại không?”

“Ho thì chắc sẽ đỡ hơn một chút, nhưng không thể khỏi hẳn, chừng nào còn sống thì sẽ còn ho.”

“Chỉ là ho thôi, hay là sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ?” Tô Du ngập ngừng hỏi.

Ông ta gõ hai cái lên bàn, nói: “Theo lực vừa rồi của tôi, phổi của bố cô chắc chắn có vấn đề, nhưng cụ thể vấn đề gì thì tôi không khám ra được, mà dù có khám ra cũng không có thuốc chữa, sức khỏe của ông ấy cũng không tốt lắm, tôi khuyên là nên ăn uống bồi bổ, vận động nhiều, sức khỏe tốt hơn một chút, ba năm năm năm, mười năm thì không ai nói trước được.” Tất nhiên cũng có khi chỉ được một năm rưỡi.

Tô Du ủ rũ ra khỏi bệnh viện, trước đó khi bác sĩ vừa ấn vào khí quản của ông, ông cụ đã ho đến mức mặt đỏ bừng cô đã có dự cảm không lành, người già phổi có vấn đề lớn, không nói đến thời đại này, ngay cả thời đại cô đang sống cũng khó chữa khỏi.

Tô Du rẽ vào hợp tác xã cung tiêu mua một miếng gan lợn, lấy hai miếng đậu phụ, định sáng mai đi chợ đen xem có mua được phổi lợn không.

Chưa vào đến cửa đã nghe thấy tiếng ông cụ nói chuyện với hai đứa trẻ, giọng điệu thoải mái, Tô Du xoa xoa má, đẩy cửa vào thì thấy ba ông cháu đang ngồi xổm trên đất đan một cái gì đó.

“Đi mua thức ăn lâu thế?” Ông cụ Tô ngẩng đầu nhìn khi cô cửa mở, ánh mắt đầy thăm dò.

“Mua đậu phụ mất một lúc, lúc đi vừa hay một tấm đậu phụ vừa bán hết, phải đợi người ta giao đến nữa con mới mua được.” Tô Du tỏ vẻ hơi xui xẻo, như thể cô không hài lòng với sự trùng hợp này.

“Bố đang dạy tụi nhỏ đan gì thế?” Cô chủ động lại gần, đi đến cạnh ông cụ vừa cúi xuống lại khó chịu nhích sang một chỗ khác, “Mùi hăng quá, làm con ngứa mũi.”

“Tiểu Viễn, Bình An, ông ngoại không hút thuốc nữa đúng không?” Cô dò xét nhìn ông cụ.

“Không có ạ.”

“Không có ạ, con đang trông ông ngoại này.” Tiểu Viễn tựa như một gian tế nhỏ.

“Bố, bố nhớ lời bác sĩ dặn, không được hút thuốc nữa nhé.” Tô Du năn nỉ.

Thấy cô liên tục hành động như vậy, ông cụ Tô thả lỏng thần kinh căng thẳng, cô chắc là không quay lại bệnh viện nữa, tức là tình hình sức khỏe của ông không tệ như ông dự đoán.

“Bố có nghe con nói gì không?” Tô Du lớn tiếng nói, rồi như nghĩ ra điều gì đó, tự mình nói: “Con không tin bố lắm, bố cứ ở nhà con lâu thêm một thời gian, để Tiểu Viễn và Bình An giám sát bố, không bỏ thuốc thì con không cho bố về.”

Ông cụ Tô không vui, “Bố có chân, bố có thể tự đi về được.”

“Bố về rồi con lại đón bố lên, bố không lên thì con sẽ tung tin đồn ở trong tôn, con nói bố bị lao phổi, hừ, lúc đó bố muốn về thôn cũng không được đâu.” Tô Du đắc ý đầy mặt.

Ông cụ Tô cau mặt, nhưng trong lòng lại thoải mái, người càng già càng bị ghét bỏ, nhưng ở chỗ con gái út, ông giống như một người có giá trị tranh giành và còn hữu dụng.

“Ông già, ông đừng hút tẩu nữa, cất đi, đợi đến khi xuống mồ rồi hãy mang xuống.” Dư An Tú cũng khuyên theo.

“Cho con này.” Tô Xương Quốc đưa cây tẩu buộc ở thắt lưng cho Tô Du, “Giao cho con trước, đợi bố già rồi con nhớ đặt nó vào lòng bàn tay bố đấy.”

Tô Du cố nuốt nước bọt, nhận lấy và đảm bảo: “Con chắc chắn không làm mất của bố đâu, bố đừng mua cái mới nhé.”

“Cái mới không đủ vị, không bằng bạn già này của bố.” Tô Xương Quốc cười thở dài, luôn nói không sợ chết không sợ chết, bây giờ xem ra ông vẫn sợ chết.

Ngày hôm sau Tô Du nhờ Khâu Phú Lực giúp đỡ, mua hai lon sữa mạch nha từ huyện, sau đó cô lại hỏi thăm về phiếu sữa bột, nhưng sữa bột khan hiếm, đều thuộc diện đặc biệt, Tô Du vẫn chưa mua được.

“Con cho bố uống cái thứ này làm gì? Đồ trẻ con uống, bố không uống đâu, con đừng lãng phí tiền.” Ông cụ Tô nhai đậu phộng trong miệng, chết sống không chịu uống sữa mạch nha này, mấy ngày nay lên cơn nghiện thuốc lá thì nhai đậu phộng, nửa rổ đậu phộng đã ăn hết sạch, ông không muốn tốn tiền vào việc ăn uống nữa.

“Bố với Bình An Tiểu Viễn đều uống, mẹ cũng uống, bổ dưỡng đó, bố khỏe rồi cũng có thể về làm việc cho con trai sớm.”

“Thế thì bố càng không uống, bố giữ gìn sức khỏe để làm việc đồng à?” Ông cãi lại.

“Không uống thì thôi vậy.” Tô Du tự mình uống hết sữa mạch nha vào bụng, tối trước khi ngủ pha hai cốc mang đến đầu giường hai ông bà cụ, “Con để ở đây, nếu bố mẹ không uống thì để cho muỗi uống đi.”

“Con cái con nhỏ này, đừng lãng phí tiền, đồ quý giá này đâu phải thứ bố mẹ có thể uống, con đừng mua nữa.” Dư An Tú nói.

“Đồ ăn còn phân biệt sang hèn sao? Con mua được thì bố mẹ uống được, đừng lằng nhằng, bố mẹ lằng nhằng làm con không vui.” Tô Du nằm trên giường của Bình An, nhìn chằm chằm vào bóng đèn chói mắt.

“Tiểu Du, có phải bố không sống được bao lâu nữa không?” Tô Xương Quốc đột nhiên cất tiếng hỏi.

“Hả? Gì cơ?” Tô Du suy nghĩ xem trong tình huống không biết gì thì nên trả lời thế nào.

“Vậy mấy ngày nay sao con lại mua cái này cái kia?”

“Chẳng phải thấy bố cai thuốc khó chịu nên thưởng bố sao, cũng không chỉ vì bố, cách đây một thời gian nhà có nhiều việc, ăn uống cũng không được ngon lắm, con cũng mua để bồi bổ cho Tiểu Viễn và Bình An. Bố đừng nghĩ linh tinh, mau cai thuốc đi, cai thuốc rồi con mới cho bố về.”

Tô Du không định kể chuyện này cho người khác, cô cứ coi như mình chưa từng nghe nói đến, trong trường hợp không thể chữa khỏi, tinh thần lạc quan và cơ thể tương đối khỏe mạnh, có thể giúp ông cụ không biết gì kéo dài thêm vài năm, đợi có máy CT rồi, không chừng sức khỏe của ông cụ đã chuyển biến tốt.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »