Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 197
Bám Mẹ (1)

❊ ❊ ❊

Thời điểm Tô Du rời đi, Tiểu Viễn và Bình An tiễn cô tận ra ga tàu. “Mẹ, hay là tụi con xin nghỉ phép đi cùng mẹ luôn nhé, cũng không thiếu vài ngày này đâu,” Tiểu Viễn nài nỉ.

“Đi rồi lại phải vội vội vàng vàng quay về, đợi đến hè rồi các con hãy qua đó chơi vài ngày, đâu phải mẹ ở trường nửa năm là tốt nghiệp ngay đâu, hơn nữa trời lạnh thế này, đừng đi rồi lại để bị cảm lạnh.” Tô Du vỗ vai hai cậu con trai, dặn dò: “Bố mẹ không có ở nhà, hai đứa phải tự chăm sóc bản thân, không được cãi nhau, đi học về sớm một chút, đừng để ông bà ngoại lo lắng, nhớ mẹ thì viết thư cho mẹ, một ngày một lá cũng được, mà một tuần một lá cũng không sao.”

“Biết rồi mà, mẹ dặn đi dặn lại mấy lần rồi.” Bình An ôm vai Tiểu Viễn, vỗ ngực đảm bảo: “Cứ giao Tiểu Viễn cho con chăm sóc, mẹ cứ yên tâm đi.”

“Ai cần anh chăm sóc chứ.” Tiểu Viễn không phục, hất tay cậu ra rồi nói: “Mẹ vào đi, tụi con về trường đây, con sẽ giám sát Bình An học hành tử tế, không cho anh ấy chơi bời linh tinh.” Nói xong liền quay đầu đi thẳng.

“Ai chơi bời chứ? Thành tích của em cũng chỉ hơn anh có một tí thôi nhé.” Bình An vẫy tay lấy lệ, rồi đuổi theo để “nói lý lẽ” với Tiểu Viễn.

Nhìn hai đứa con vừa đánh vừa hò hét nhưng lại chẳng rời nhau nửa bước, Tô Du nói với Ninh Tân: “Cũng may chúng ta sinh toàn con trai, chứ nếu một nam một nữ, chắc hai vợ chồng mình phải ly hôn để nhường chỗ cho hai đứa nhỏ mất.”

“Nói linh tinh gì thế.” Ninh Tân lườm cô, “Dù không cùng giới tính thì cũng sẽ là anh trai em gái tốt thôi.”

“Anh ít trải đời quá.” Cô liếc anh một cái, rồi dẫn đầu đi vào ga tàu.

Sau khi Tô Du đi, Nhị Nha có đến bệnh viện một chuyến, bác sĩ bảo cô bé bị t* c*ng lạnh nghiêm trọng, cô bé tuy có khổ sở nhưng không hề ngạc nhiên, tay chân cô bé quanh năm lạnh toát, mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt đều đau đến chết đi sống lại, thời gian cũng không ổn định, lúc thì ba tháng một lần, lúc thì hơn một tháng một lần, còn về vấn đề suy dinh dưỡng, cô bé cũng nhờ bác sĩ kê đơn bồi bổ.

“Mẹ!” Cô bé chạy đến hợp tác xã, vừa thấy mẹ đã hét lớn một tiếng rồi khóc nức nở trong tuyệt vọng.

“Làm sao thế này? Con gái đứng dậy nói đi, ai bắt nạt con à?” Những người khác trong hợp tác xã vội vàng kéo cô bé dậy, gọi Đỗ Tiểu Quyên: “Chị ra xem này, con gái chị bị làm sao thế?”

Trong tiếng thúc giục xôn xao, Đỗ Tiểu Quyên sa sầm mặt đi tới, kéo Nhị Nha ra ngoài: “Có chuyện gì về nhà nói, đừng làm phiền người ta làm việc.”

Nhị Nha như không nghe thấy, cứ ôm chặt lấy chân mẹ khóc lóc: “Mẹ ơi, phải làm sao bây giờ? Bác sĩ nói con bị t* c*ng lạnh, khó mang thai.” Cô bé run rẩy đưa tờ giấy khám bệnh ra: “Mẹ ơi, con muốn chữa bệnh, con muốn sinh con, mẹ cho con tiền để con bốc thuốc chữa bệnh đi.”

Ào một tiếng, ba chữ “không thể đẻ” như một quả bom nổ tung giữa đám đông, Đỗ Tiểu Quyên nhìn mọi người đang xì xào bàn tán xem náo nhiệt mà cảm thấy hoa mắt chóng mặt, chị ta vừa tìm được một mối, sắp bàn bạc xong xuôi rồi, không ngờ lại xảy ra chuyện này.

“Không thể nào!” Chị ta hét lớn một tiếng: “Tên lang băm nào khám cho mày thế? Đi, tao đưa mày đi tìm hắn, chúng ta tìm bác sĩ khác khám lại.”

Nhị Nha thuận theo ý chị ta đi đến bệnh viện, theo sau là một đám người rảnh rỗi xem náo nhiệt, sau một hồi làm ầm lên ở bệnh viện, tin tức hai chị em Đại Nha và Nhị Nha không thể sinh nở như có cánh lan nhanh khắp thị trấn, Đỗ Tiểu Quyên tức đến run người, về đến nhà là muốn đánh Nhị Nha, chất vấn: “Đang yên đang lành mày đến bệnh viện làm gì?”

“Kinh nguyệt của con ba tháng rồi không thấy, con sợ quá nên mới lén đi khám.” Nhị Nha như chết tâm nằm bệt xuống đất khóc, mặc cho Đại Nha ôm mình cùng than thân trách phận.

Bố Nhị Nha ngồi ở gian chính ho khù khụ, kéo đứa con trai út lại không cho xen vào: “Đừng cãi nhau nữa.” Bố Nhị Nha đỏ mặt đi ra, giọng khàn đặc hỏi: “Còn chưa thấy đủ mất mặt sao?”

“Tôi đã làm ra cái tội nghiệt gì thế này? Vớ phải hai đứa nó, tôi nuôi con gà mái nó còn biết đẻ trứng cơ mà.” Chị ta tức giận đấm đùi, nuôi hai đứa con gái là để gả đi lấy tiền sính lễ cưới vợ cho con trai, kết quả đứa này không đẻ được, đứa kia cũng không xong, thế này là hỏng bét rồi, chỉ còn nước ở nhà ăn bám thôi sao?

“Mẹ, bố, con muốn chữa bệnh, bác sĩ nói có thể chữa khỏi, bố mẹ đưa con đi chữa bệnh đi.” Nhị Nha khổ sở cầu xin.

Đỗ Tiểu Quyên không thèm để ý, bác sĩ nói tiền thuốc thang phải tốn mấy năm, lại còn không được chạm vào nước lạnh, phải ăn ngon mặc đẹp bồi bổ. Hừ, chị ta đâu có nuôi tiểu thư.

Những ngày sau đó, Nhị Nha không làm việc nữa, cứ bắt chước Đại Nha nằm trong phòng rên rỉ, bị đánh bị mắng cô bé cũng mặc, đau quá thì chạy ra ngoài khóc lớn. Cô bé khóc, Đại Nha cũng khóc, việc nhà đổ hết lên đầu Đỗ Tiểu Quyên, chị ta không nấu cơm thì cả nhà nhịn, cơm chín là Nhị Nha lập tức ngồi vào bàn, ăn lấy ăn để, cô bé nói mình phải bồi bổ sức khỏe.

Đỗ Tiểu Quyên hận không thể cầm muỗng gõ chết hai đứa con gái chết tiệt này, thời gian này chị ta vừa phải đi làm, vừa phải nấu cơm giặt giũ, lại còn phải âm thầm nhờ người tìm nhà chồng cho hai đứa. Đại Nha đòi sính lễ 80 tệ, Nhị Nha 200 tệ, giá chốt không bớt, thế mà chị ta còn thấy lỗ, gả hai đứa đi còn chưa đủ tiền cưới nổi một cô con dâu về.

Thực ra chị ta thà để Đại Nha ở nhà hơn, vì chị ta không làm nổi mấy việc giặt giũ nấu cơm, Đại Nha gả không được cũng tốt, mỗi ngày cho ăn ba bát cháo loãng, việc nhà cứ để Đại Nha làm, để chị ta toàn tâm toàn ý đi làm kiếm tiền.

Nhưng chẳng ai thèm đến xem mặt, một người phụ nữ không biết đẻ thì chẳng ai bỏ ra 200 tệ để rước về, Đỗ Tiểu Quyên lo đến phát nhiệt, miệng đầy mụn nước, Nhị Nha đi học tốn mất 40 50 tệ, lại còn nuôi cô bé gần 20 năm, gả 200 tệ chị ta vẫn thấy lỗ, giờ mà hạ giá nữa thì chẳng khác nào cắt thịt chị ta.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »