Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 194
Chị Nhất Định Phải Đi Học (2)

❊ ❊ ❊

Ngày đầu tiên sau kỳ thi, cả gia đình bốn người đi vườn bách thú, đến tiệm cơm quốc doanh ăn món tủ của sư phụ già, ngày thứ hai đi dạo phố cả ngày, mua sắm lặt vặt không ít thứ. Tô Du còn gặp Hà Thanh, vợ cũ của Lưu Tuyền, cô ta đi một mình trên phố, không thấy hai đứa con đâu, Hà Thanh không nhìn thấy cô, Tô Du cũng không chào hỏi.

Về đến nơi mới biết Hà Thanh cũng đi thi đại học, Khâu Phú Lực còn nói cô ta nghe người ta bảo Tô Du đi thi nên cô ta cũng đăng ký theo.

Tô Du: “…” Cảm giác có chút hoang đường như gặp ma, tuy không phải chuyện gì nghiêm trọng, nhưng hai vợ chồng nhà này cứ nhìn chằm chằm vào cô mà làm theo, so bì với cô là có ý gì?

“Thi cử thế nào rồi?” Khâu Phú Lực quan tâm hỏi.

“Đã cố gắng hết sức, có được nhận hay không thì tùy số phận thôi.” Tô Du trả lời nước đôi, trước khi giấy thông báo trúng tuyển chưa về, ai hỏi cô cũng đều trả lời như vậy.

“Vậy giấy thông báo chưa về thì cứ yên tâm tiếp tục công việc.” Khâu Phú Lực cũng chỉ có thể làm thế, người muốn đi ông ta cũng không giữ được.

Gia đình Tô Du từ tỉnh lỵ về đã là giữa tháng Chạp, sắm sửa đồ Tết, về nhà mẹ giặt giũ quần áo chăn màn cho hai cụ xong thì cũng đã gần Tết, hai đứa Tiểu Viễn và Bình An từ tỉnh về thì cực kỳ ham học. Sách vở, đề thi, ghi chép của Tô Du đều được chuyển vào phòng của hai đứa, có gì không hiểu là đợi mẹ về hỏi ngay, kiên quyết không để thắc mắc qua đêm.

Nhị Nha thỉnh thoảng cũng sang xem sách lớp 10 học kỳ một của Tiểu Viễn, Tiểu Hổ đã giao cho chị cả trông nom, Đại Nha có Tiểu Hổ đi theo nên cảm xúc cũng bình tĩnh hơn nhiều. Chỉ có Đỗ Tiểu Quyên là không thoải mái lắm, cảm thấy Đại Nha có ý định tranh giành con trai mình, nhưng chị ta không thường xuyên ở nhà, quần áo giày dép của Tiểu Hổ rách thì có người khâu vá, tắm rửa cũng do một tay Đại Nha lo liệu, lâu dần chị ta cũng thấy rảnh rang nên mặc kệ Đại Nha xoay xở.

Bây giờ chị ta đang bận rộn tìm kiếm những mối hôn sự “đáng tin cậy” cho hai đứa con gái trong nhà, Đại Nha thì không cần nói rồi, cô ấy đã nổi danh khắp trấn, người phụ nữ không sinh nở được thì hiếm thấy, cô ấy lại còn bị chồng bỏ rồi khóc lóc dây dưa. Đỗ Tiểu Quyên dù có nói Đại Nha đảm đang thế nào cũng ít người đồng ý, còn những người đàn ông góa vợ không thiếu con cái thì lại sợ danh tiếng nhà chị ta, sợ lấy vợ về rồi cô ấy lại vơ vét đồ về nhà mẹ, hoặc lại không quên được người chồng trước, lúc đó thì mất mặt, vì thế hôn sự của Đại Nha chẳng ai hỏi thăm ngó ngàng.

Về phần Nhị Nha, có người thấy danh nghĩa tốt nghiệp cấp hai nên muốn “nhặt món hời”, nhưng những gia đình này làm sao chịu bỏ ra sính lễ cao, nói gắt lên còn ngang ngược bảo: “Hai đứa con gái nhà chị vóc dáng chẳng khác gì nhau, gầy đét như giá đỗ thế kia. Đứa lớn không sinh được, đứa thứ hai chưa chắc đã khá hơn, con gà mái không biết đẻ mà chị còn đòi bán tám trăm tệ, chị thà tự treo biển bán mình đi, khéo khi giá còn đắt hơn đấy.”

“Á!” Đỗ Tiểu Quyên hét lên một tiếng, đuổi theo định đánh người, mấy chục năm nay chị ta chỉ chịu thiệt dưới tay Tô Du một lần, chỉ có chị ta mắng người khác chứ làm gì có chuyện để kẻ khác sỉ nhục mình, chị ta ta nhất thời không nhịn được, xông lên đánh nhau, nhưng ở trên địa bàn của người ta, chị ta bị đánh ngược lại cho mặt mũi sưng vù như đầu lợn.

Mặt đầy vết cào cấu trở về, chị ta trút giận mắng nhiếc hai đứa con gái “ế” trong nhà, đặc biệt là Đại Nha, chị ta túm tóc tát Đại Nha, mắng xối xả: “Cái đồ ôn thần, nếu không phải tại mày không có mắt mà quay về gây chuyện, thì tám trăm tệ đã nằm ấm trong tay tao rồi….”

“Không cho bà đánh chị tôi.” Tiểu Hổ năm tuổi chen vào giữa hai người, túm lấy vạt áo mẹ rồi nhảy lên đá.

“Cái đồ ranh con này, mù mắt rồi hả? Ai sinh ra mày? Tao mới là mẹ mày.” Đỗ Tiểu Quyên tức điên lên, cũng chẳng màng đây là cậu con trai út mà chồng mình cưng nhất nữa, chị ta ấn thằng bé bé xuống đất, lột quần ra đánh đét đét vào mông, Tiểu Hổ khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, Đại Nha xót xa vào ngăn cản, đẩy mẹ ngã lăn ra đất.

Trẻ con khóc, Đại Nha dỗ, tiếng mắng chửi của Đỗ Tiểu Quyên vang khắp sân, chó nhà Tô Du ở sát vách cũng hướng về bên này sủa inh ỏi, nghe nhức cả tai, còn Nhị Nha thì đứng một bên lạnh lùng quan sát, đợi đến khi cuộc chiến lắng xuống một chút mới vào can ngăn hai bên.

Đến giờ cơm, Tiểu Hổ thấy bố về, thằng bé nhìn chị hai một cái rồi lập tức ấm ức lao tới ôm đùi bố, vừa nức nở vừa mách chuyện bị mẹ lột quần ấn xuống đất đánh, chẳng chút xấu hổ mà tụt quần chổng mông cho bố xem vết lằn đỏ của bàn tay trên mông mình.

Thế là trong con ngõ lại vang lên tiếng quát tháo của người đàn ông và tiếng chó sủa, xen lẫn cả tiếng phân trần của người đàn bà.

Qua năm mới đến tháng Hai, nhân viên bưu điện đến tận cửa gọi: “Tô Du có ở nhà không?”

“Cô ấy đi làm rồi, tôi là chồng cô ấy.” Ninh Tân đón lấy phong thư, nhìn thấy cột người gửi là trường đại học mà Tô Du đã đăng ký, anh hớn hở cảm ơn nhân viên bưu điện, mang thư vào nhà chờ Tô Du về bóc.

Tối hôm đó, nhờ “loa phát thanh” Bình An quảng bá, cả con ngõ đều biết Tô Du đỗ đại học, trong lúc nhất thời rộn rã tiếng chúc mừng.

Tiểu Viễn và Bình An đứng ngoài cửa nhìn trong nhà chen chúc những người muốn xem giấy thông báo trúng tuyển đại học, vừa ngưỡng mộ vừa phấn khích nói: “Sau này chúng ta cũng sẽ có ngày này, biết đâu còn được học cùng trường với mẹ nữa, đúng không Tiểu Viễn?”

“Ừ.” Tiểu Viễn gật đầu cái rụp, rõ ràng cậu nhóc mới học lớp 10 nhưng hình như đã nếm trải được niềm vui sau khi trúng tuyển.

Nhị Nha dắt Tiểu Hổ đứng cùng hai đứa, ngẩn ngơ nhìn vào trong nhà, rồi lại quay sang nhìn Tiểu Viễn và Bình An: “Mùa thu năm nay chị cũng sẽ đi học cấp ba.” Cô bé buột miệng nói.

“Được chứ, đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau đi học.” Tiểu Viễn buột miệng đáp lại một câu, Bình An gọi một tiếng, cậu nhóc quay người vào nhà. Chỉ còn Nhị Nha dắt Tiểu Hổ đứng ngoài cửa nhìn ánh đèn và sự náo nhiệt trong phòng, cô bé ngồi thụp xuống ôm lấy Tiểu Hổ, nhỏ giọng nhưng kiên định nói: “Năm nay chị nhất định phải đi học.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »