Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 198
Bám Mẹ (2)

❊ ❊ ❊

Chuyện cứ thế gác lại, tâm trạng Nhị Nha cũng dần bình phục, bắt đầu phụ giúp nấu một hai bữa cơm, Đỗ Tiểu Quyên cũng thở phào, chị ta nấu cơm chồng con đều chê dở, giờ có người làm thì chị ta mừng còn không kịp.

“Con muốn đi học.” Một ngày nọ, trong lúc ăn cơm trưa, Nhị Nha đột ngột lên tiếng.

Đỗ Tiểu Quyên liếc nhìn cô bé một cái, không thèm trả lời, Đại Bảo hừ lạnh một tiếng, tiếp tục ăn cơm.

“Con muốn đi học, đi học cấp ba để thi đại học, dù không đỗ đại học thì tốt nghiệp cấp ba xong con cũng dễ tìm việc làm hơn, con không sinh được con, chỉ có thể đi làm kiếm tiền tích cóp dưỡng già thôi.” Nhị Nha tiếp tục nói.

Chiếc đũa gặp thức ăn của bố Nhị Nha khựng lại một chút.

“Nếu con không tìm được việc, cũng không gả đi được, con sẽ ở nhà với chị cả, tụi con sẽ chăm sóc Tiểu Hổ, sau này con của nó sẽ phụng dưỡng tụi con. Anh cả anh hai, nếu hai anh để con của hai anh dưỡng già cho em, em cũng sẽ chăm sóc con cái cho hai anh.”

Đại Bảo nhổ toẹt một cái, độc địa nói: “Nằm mơ đi, ma nó mới dưỡng già cho mày.”

“Chị, em sẽ dưỡng già cho chị!” Tiểu Hổ vỗ ngực nói.

“Ngoan, sau này chị chỉ trông cậy vào em thôi.” Nhị Nha như trút được gánh nặng, ân cần gắp thức ăn cho Tiểu Hổ, dù bị bố lườm cũng chẳng quan tâm.

“Nhị Nha, thành tích của mày có phải rất tốt không?” Nhị Bảo đột nhiên lên tiếng, cười híp mắt hỏi: “Tao nhớ thi tốt nghiệp cấp haimày chỉ kém hai đứa nhà bên cạnh một chút thôi.”

“Điểm số thì cách biệt khá nhiều, nhưng em đứng thứ năm trong lớp.”

Nhị Bảo thầm bĩu môi, mình với anh trai còn chưa bao giờ chạm tới vị trí thứ năm từ dưới đếm lên, Nhị Bảo nhìn bố mình một cái, không nói gì thêm nữa.

Buổi chiều trên đường đi làm, Nhị Bảo cắt đuôi anh trai, đi theo sau bố: “Bố, nói chuyện chút đi.”

“Nói gì?”

“Cho Nhị Nha đi học đi.” Nhị Bảo quan sát xung quanh rồi thì thầm: “Con nghe bạn con nói, năm ngoái thi đại học, có mấy thanh niên tri thức trong thôn không đỗ, nhưng con gái ông trưởng thôn mới tốt nghiệp tiểu học lại đỗ đấy.”

Người đàn ông lập tức hiểu ý con trai, nhưng vẫn nhíu mày: “Nhị Nha là con gái, nó có đỗ thì con cũng không thay thế được mà.”

Nhị Bảo như nghe chuyện cười, khoác vai bố nói: “Bố nhìn con xem có giống người biết chữ không? Nhưng những đứa con gái muốn đi học đại học thì đầy ra đấy, đến lúc đó giá cả thế nào là do chúng ta quyết định.”

“Vẫn là con nhanh trí.” Hai bố con nhìn nhau, đều tỏ vẻ hài lòng.

Nhị Nha vẫn đang ở nhà tính toán bước tiếp theo, theo lời thím Tô dặn, cô sẽ kiên trì thêm vài ngày, hứa sau này đi làm tiền đều nộp về nhà, công việc cũng sẽ nhường cho cháu trai hoặc Tiểu Hổ, nhưng không ngờ tối hôm đó khi cô bé nhắc lại, bố cô bé đã đồng ý ngay lập tức, còn bảo cô bé cứ yên tâm đi học, việc nhà cứ giao cho Đại Nha.

“Năm anh em tụi con, không tính Tiểu Hổ, thì chỉ có con là có tố chất học hành. Nếu con đỗ đại học thì đúng là làm rạng danh tổ tiên, bố trông cậy cả vào con để nở mày nở mặt với người ta đấy, con phải học cho tốt, học phí không phải lo, nhưng thành tích phải cao, nếu sa sút thì về nhà ông nội mà làm ruộng.”

“Vâng, con nhất định sẽ học thật tốt.” Nhị Nha vui mừng khôn xiết, đồng ý ngay, cô bé cứ ngỡ bố mình cảm động vì những lời nói ban trưa, cô bé xoa đầu Tiểu Hổ: “Đợi chị hai có việc làm kiếm được tiền, chị sẽ nuôi em ăn học.”

Cô bé ngước nhìn bố, thấy bố quả nhiên rất hài lòng.

Tiếp đó, cô bé đi tìm Tiểu Viễn, mượn toàn bộ sách vở học kỳ trước của cậu nhóc, ngày nào ở nhà cô bé vừa làm việc vừa đọc sách, thỉnh thoảng còn sang hỏi bài Tiểu Viễn.

“Chị Nhị Nha, mẹ em gửi thư về rồi, chị có muốn viết thư không? Lát nữa em bỏ vào phong bì gửi đi luôn một thể.” Tiểu Viễn hỏi.

“Có chứ, em cho chị tờ giấy, chị viết ngay đây.”

Bình An giật lấy lá thư đọc lại lần nữa, hâm mộ nói: “Mẹ bảo lúc mẹ đến đó vẫn còn tuyết, giờ đã vào xuân rồi, trong trường còn có cả sóc, chim chóc cũng nhiều, lại gần nông trường nên đồ ăn phong phú lắm, mẹ còn dặn hè này tụi mình qua đó, mẹ sẽ đón ở ga, muốn mau đến kỳ nghỉ quá đi.”

Tiểu Viễn không thèm tiếp lời, cậu nhóc cắm cúi viết thư, còn lấy tay che lại một cách bí hiểm như sợ ai nhìn trộm, Bình An nhìn mà thấy nổi da gà, nói với ông ngoại đang ngồi bên cạnh: “Ngoại xem nó kìa, chắc chắn là đang viết mấy lời sến súa rồi, có đêm nó ngủ mơ còn gọi mẹ nữa, đúng là bám mẹ quá đi.”

“Đây là lần đầu tiên Tiểu Viễn xa mẹ lâu thế này, sang năm là nó sẽ quen thôi.” Ông cụ Tô cười híp mắt bênh vực cháu ngoại.

“Bố con đi vắng suốt ngày mà con có thấy nhớ mấy đâu.” Cậu lẩm bẩm một hồi rồi cũng kéo vở bài tập ra bắt đầu viết thư.

Tô Du đến trường và dọn vào ký túc xá, Ninh Tân đến để chiếm cứ địa bàn, đưa cô đi dạo một vòng quanh trường rồi hôm sau mới bắt xe rời đi, việc thiếu vắng người quen chẳng hề ảnh hưởng đến cuộc sống đại học của cô. Phòng ký túc xá có tám người, ngủ trên một chiếc sạp lớn, lúc trời lạnh thì tự đốt củi sưởi ấm, trải nghiệm này rất mới lạ, Tô Du không thấy khó thích nghi chút nào.

“Lại đọc thư hả chị Tô?” Một cô gái khoảng 20 tuổi ôm sách bước vào phòng, Tô Du chắc chắn là người viết thư thường xuyên nhất trường, mỗi tuần đều có 2-3 lá thư gửi đi và nhận về, từ lúc xuân sang đến lúc vào hè chưa bao giờ đứt đoạn.

“Ừ, hai đứa con trai chị thi xong rồi, tụi nó chuẩn bị qua đây.”

“Tự bắt xe qua ạ?”

“Chồng chị lái xe chở hàng qua đây, nên hai đứa đi nhờ xe luôn.” Tô Du đặt thư xuống, quay đầu nhìn Lâm Hâm: “Em chuẩn bị ôn thi thế nào rồi?”

“Cũng tạm ạ, nhưng chắc chắn không bằng chị được, cảm giác cái gì chị cũng biết.” Cô gái chu môi.

“Vì chị có kinh nghiệm làm việc rồi mà, vả lại em còn trẻ, đợi đến tuổi của chị, em chắc chắn sẽ biết không ít hơn chị bây giờ đâu.” Hiện tại Tô Du tận dụng mọi thời gian để đọc sách, ngoài đời có thầy cô giảng dạy, trong đầu lại có không gian học tập, nên cô thực sự dẫn trước các bạn cùng lớp. Cô muốn tạo ấn tượng tốt với thầy cô ngay từ năm nhất để làm nền tảng cho việc phân công công tác sau này, dùng sự ưu tú để bù đắp cho sự bất lợi về tuổi tác.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »