Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 153
Tư Tưởng Cổ Hủ (1)

❊ ❊ ❊

Ở nhà khách bảy ngày, hôm nay là lần cuối cùng đi châm cứu, trên đường đi, Tô Du hỏi ông cụ Tô: “Châm cứu có thấy hiệu quả không bô?”

“Có chứ, lần đầu châm cảm giác như kiến cắn trong người, khó chịu lắm, cứ muốn rút kim ra cọ vào tường, ngứa quá trời, ngứa tận xương tủy luôn ấy.” Ông cụ Tô nhăn nhó nhớ lại, tay phải vô thức nắm chặt vạt áo trước ngực, cái cảm giác ngứa tê dại đó như ăn sâu vào da thịt, nghĩ đến đã thấy khó chịu.

“Bây giờ thì sao ạ? Hết ngứa rồi chứ?”

“Vẫn ngứa, nhưng không khó chịu như trước nữa, cảm giác như có nước trong cổ họng ấy, không còn khô khốc như trước, nói hai câu đã thấy như nuốt hai hụm cát vậy.” Khuôn mặt già nua nhăn nheo của ông cụ Tô giãn ra một chút, khó thở đã mấy năm nay, ông là người hiểu rõ nhất tình trạng cơ thể mình, hiện tại chỉ cần thuyên giảm một chút cũng đủ để ông vui mừng.

Đến nhà ông thầy thuốc, ông ấy đang đốt kim khử trùng, thấy họ đến, ông ấy chỉ ngẩng đầu lên, đợi ông cụ Tô cởi áo, ông ấy thành thạo châm kim, vừa châm vừa nói: “Hôm nay châm xong là không cần đến nữa, lát nữa tôi sẽ bốc thuốc cho ông cụ, hai cô cậu về nhà chăm sóc cẩn thận nhé.”

“Không cần châm thêm mấy ngày nữa ạ? Bố cháu vừa nói mấy ngày nay ông ấy thoải mái hơn nhiều rồi.” Tô Du nói.

“Không cần đâu, châm cứu đâu phải càng lâu càng tốt.” Châm xong hết kim, ông ấy khoanh tay bước về phía sân sau, dặn dò Tô Du đang đi theo: “Trong hai ba ngày tới sẽ có giai đoạn bệnh tái phát, chuyện này là bình thường, cứ để bệnh khí thoát ra là được, cô cũng học cách sắc thuốc rồi, về nhà cho ông ấy uống đúng giờ, phải kiêng cữ, ít ăn đồ nóng và đồ sống lạnh, đừng đụng vào thuốc lá rượu bia nữa.”

“Vâng, nhưng lát nữa chú nói lại một lần nữa trước mặt ông ấy nhé, ông ấy cứng đầu lắm, cháu dặn dò ông ấy có khi còn chê lằng nhằng, chú dặn thì ông ấy chắc chắn sẽ nhớ rõ.” Tô Du đứng ở cửa nói chuyện, không bước vào căn phòng chứa dược liệu của người ta.

Ông thầy thuốc khẽ cười một tiếng, hai bố con nhà này cũng thật thú vị, ông cụ rõ ràng là đã làm chủ lâu ngày, quen ra lệnh cho người khác, khi nói chuyện với con rể luôn là “Bố muốn **, con phải **” mà không hề có ý bàn bạc, trực tiếp thông báo ông muốn gì. Theo lẽ thường, đây là thói quen để lại sau khi đã quản lý con cái lâu ngày, làm chủ gia đình quanh năm, nhưng trước mặt con gái mình, ông lại có vẻ hơi “khép nép”, sẽ hỏi ý kiến cô, như khi nào đi, nên làm gì, ông đều bàn bạc với cô, nói sai bị trách cũng không cãi lại, như thể sợ không nói lại được thì trực tiếp im lặng, sau đó lại giận dỗi, nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài thôi, bị con gái nói lời hay ý đẹp một cái là lập tức xuôi tai.

“Trong nhà chỉ có một mình cô thôi à? Không có anh chị em nào khác sao?” Ông ấy hơi thắc mắc, đột nhiên tò mò về chuyện gia đình người ta.

“Anh chị em năm người, cháu là út, cuộc sống của cháu là tốt nhất, nên cháu đưa ông bố già đi khám bệnh.” Tô Du hiểu sự thắc mắc của ông ấy, trong thời đại người già sống với con trai, con gái và con rể đưa người già đi khám bệnh, người bình thường sẽ nghĩ nhà này không có con trai.

“Vậy ông bố già nhà cô có phúc rồi, tôi thấy chồng cô đối xử với ông ấy không tệ, hiếm thấy đấy.” Con trai của ông cụ này chắc hẳn không ra gì, nếu con trai có lòng hiếu thảo, người đi cùng sẽ không phải là con rể.

“Đây, tôi đã bốc xong thuốc rồi, cô bỏ vào túi đi.” Ông ấy đưa một xấp túi giấy màu vàng cho Tô Du, chỉ vào các vị thuốc trong cái cân nhỏ bảo cô đóng gói, tiện thể niêm phong lại, “Một gói thuốc sắc ba lần, canh lửa cho kỹ, lửa không được tắt, nước không được ứ đọng.”

Chín mươi mấy gói thuốc chất đống cao bằng đùi, đựng vừa một bao tải. May mà Ninh Tân đi cùng, nếu không khi lên tàu cô mà vác bao tải thì sẽ không lo được cho ông cụ.

“Ông anh, về nhà uống thuốc cẩn thận nhé, chịu khó ra ngoài đi lại, đừng ở lì trong nhà phơi nắng, còn nữa là phải kiêng cữ, thuốc lá rượu bia không được đụng vào, dạ dày anh không tốt, đồ cay đồ lạnh đồ sống đều nên ăn ít thôi, tốt nhất là không ăn, bớt cáu gắt nữa.” Lúc rút kim, ông thầy thuốc lại dặn dò thêm lần nữa theo yêu cầu của Tô Du, “Với cả, khi không châm kim nữa sẽ có một giai đoạn bệnh khí trào lên, người khó chịu, ho dữ dội, chán ăn đều là bình thường, cứ uống thuốc đúng giờ, hai ba ngày là sẽ đỡ hơn nhiều tôi.”

“À, được, cảm ơn thầy thuốc nhé, khi đến đây tôi đã định sống tạm bợ, sống được ngày nào hay ngày đó rồi.”

“Chính chúng tôi làm thầy thuốc còn chưa nói bệnh của anh không thể chữa khỏi, anh thì hay rồi, dám tự chẩn bệnh cho mình luôn. May mà anh không phải đồng nghiệp, nếu không thì phải dọa chết bao nhiêu bệnh nhân đấy.” Ông thầy thuốc nói một cách bực bội, thầy thuốc bọn họ kỵ nhất là gặp bệnh nhân cứ lăn lộn muốn sống muốn chết, có thể sống ba năm năm năm, kết quả chưa đầy một năm đã tự dọa mình đến chết.

Ông cụ Tô ngượng nghịu im miệng, trước đó ông thấy vị thầy thuốc này khá dễ nói chuyện, buột miệng lầm bầm vài câu liền bị chế giễu một trận, lại còn trước mặt con rể, mặt có hơi nóng ran.

“Cái đó, cậu, qua đây ngồi.” Ông thầy thuốc chỉ vào người đàn ông đang vác bao tải, bảo anh cởi áo ra, rồi gọi Tô Du đến.

“Tôi chỉ dạy một lần thôi, lực đạo, huyệt vị, khớp xương cô đều nhớ kỹ nhé.” Ông ấy liếc nhìn Tô Du, thấy cô có vẻ kích động, ông ấy chỉ cho cô vị trí các huyệt đạo, sự thay đổi của lực đạo và kỹ thuật, sau đó đứng sang một bên để cô tự thử một lần, chỉnh sửa một chút rồi đuổi họ đi.

“Chú ơi, chú thật sự có tấm lòng y đức, lại còn rộng lượng, cởi mở và tốt bụng nữa.” Tô Du không ngờ ông ấy cho phép mình học lén đã đành, lại còn đích thân chỉ dạy một lần, đúng là một người tốt.

“Thôi dừng đi, lời hay ý đẹp không tốn tiền cũng không nên cứ mở miệng là nói, tôi không nghe những lời hư danh này đâu, cái lợi ích thực tế đạt được mới là thật, nửa năm sau nhớ đưa ông cụ nhà cô đến đưa tiền cho tôi đó.” Bây giờ đông y đang bị chèn ép rất nghiêm trọng, nếu không thì cô mua hai cuốn sách y học về xem, nhớ được đồ hình huyệt vị là cũng có thể tự mình làm được, không đáng để dạy một phương pháp mát xa mà đã khen ông ấy lên tận trời rồi.

“Mùa xuân năm sau cháu sẽ đến.” Tô Du cười hì hì vẫy tay chào tạm biệt.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »