Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 141
Người Đàn Ông Cứng Nhắc (1)

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, Tô Du đang làm món rau trộn, Tiểu Viễn lén lút đi tới, đứng cạnh thớt, nhướng mày nói: “Mẹ, tối qua Bình An đã khóc, khóc trong chăn ấy.”

“Con có an ủi nó không?”

“Con bảo anh ấy đừng khóc nữa, thế là anh ấy khóc càng to hơn, trốn trong chăn không thèm nói chuyện với con.” Tiểu Viễn nhặt cọng rau rơi trên thớt, hai tay vò nát cho ra nước, “Anh ấy còn chưa dậy, đợi anh ấy dậy thì mẹ an ủi đi, anh ấy nghe lời mẹ hơn.”

Tiểu Viễn bĩu môi, Bình An cứ thích so bì với nhóc, nhóc bảo mẹ đi an ủi cậu bé, chắc chắn sẽ hiệu quả hơn việc nhóc cứ nói khô cả nước bọt.

“Được thôi, hôm nay mẹ không đi làm.”

Cô vừa trộn rau xong thì Ninh Tân cũng mua quẩy chiên về, còn chủ động mua thêm trứng trà, anh vào nhà nhìn quanh một lượt, nhíu mày hỏi: “Thằng bé không dậy ăn sáng à?”

“Chưa dậy, tối qua khóc lâu nên ngủ muộn, cứ để thằng bé ngủ đi, cơm lát nữa hâm nóng, đợi thằng bé dậy rồi ăn.” Tô Du múc một bát cơm đưa cho anh, cô cũng ngồi xuống ăn.

Người đàn ông nhìn nhìn buồng ngủ bên phải, chần chừ một lát mới ngồi xuống cầm đũa bắt đầu lùa cơm, một bữa sáng không nói lời nào, ăn xong thì ngồi xổm ở trong sân, lát thì đi vườn rau nhổ cỏ dại vừa mới nhú lên, lát thì cầm cuốc đập xuống nền đất không bằng phẳng, tiếng “bốp bốp bang bang” cứ vang lên nhưng không ra khỏi nhà, người ở bên trong buồng ngủ dường như ngủ rất say, luôn không có ý định dậy.

“Anh dắt Tiểu Hắc ra ngoài đi vòng vòng đi, mang nó ra đập lớn tắm rửa, rồi phơi khô lông hẵng về.” Tô Du sắp xếp việc cho người đàn ông mặt càng ngày càng đen, đẩy anh ra cửa.

“Không phải mới tắm mấy ngày trước sao?” Miệng thì bất mãn nhưng tay anh vẫn nhanh nhẹn buộc dây vào con chó, Tiểu Hắc thấy hành động này liền biết sắp được ra ngoài hóng gió, dây vừa buộc xong liền kéo người đàn ông mặt đơ ra ngoài.

Tô Du đẩy cửa vào, ngồi bên giường nói với ụ chăn: “Bố đi ra ngoài rồi, con có dậy ăn cơm không?”

Chiếc chăn mỏng bị hất ra, Bình An ngồi dậy, tóc ẩm ướt, mắt sưng húp thành một đường, ngơ ngác nhìn người phụ nữ bên giường.

“Dậy ăn cơm đi, bố đã mua trứng luôn trà con thích ăn đấy, ngon lắm.” Tô Du đưa quần áo cho cậu bé, không nhắc đến chuyện tối qua.

Trong lúc cậu bé đánh răng rửa mặt, Tô Du bưng cháo đậu xanh, quẩy chiên, trứng trà và một quả trứng rán lên bàn. Tiểu Viễn đứng giữa sân không biết nói gì, nhóc muốn ra ngoài nhưng lại không muốn, không ra ngoài không nói chuyện lại giống như thằng ngốc, thỉnh thoảng liếc nhìn đôi mắt sưng húp của Bình An, Tiểu Viễn nhặt chiếc xẻng nhỏ mà bố đã vứt trên đất trước đó, ra vườn rau xới đất.

Bình An im lặng ăn cháo, ăn hết một bát cháo mà những thứ khác vẫn không động đến, Tô Du bóc vỏ trứng trà bỏ vào bát cậu bé, nói: “Cái này là của con, ăn không hết thì hời cho Tiểu Hắc rồi, mau ăn đi.”

“Vâng.” Cậu bé đáp một tiếng, cắn một miếng trứng trà, lúc nuốt xuống thì như bị nghẹn, nước mắt từ khe mắt chảy ra, rơi vào bát.

“Hu…” Cậu bé ném đũa bịt mặt, lúc người phụ nữ vỗ lưng thì cậu bé khóc òa lên, miếng trứng chưa nuốt hết rơi xuống đất.

“Mẹ, mẹ có trách con không? Mẹ có nghĩ con là đứa trẻ hư không?” Cậu bé lúng búng hỏi, tay che mắt, không dám nhìn cô.

“Không trách con, cũng không thấy con là đứa trẻ hư.”

Tay che mắt di chuyển sang hai bên, Bình An mở to mắt nhìn khuôn mặt người phụ nữ, nước mắt tràn ra làm nhòe tầm nhìn, cậu bé lau đi, nghiêm túc nhìn cô, lại hỏi lại: “Thật không?”

“Thật mà, mẹ chưa từng trách con.” Tô Du nói nghiêm túc, mắt nhìn thẳng cậu bé, chứng minh mình không nói dối.

Bình An nghi ngờ tối qua cô không nghe thấy lời cậu bé nói, nhất thời mừng thầm, tiềm thức muốn lấp liếm qua loa, nhưng nhớ đến trận đòn tối qua và lời bố nói, cậu bé cụp mắt thú nhận: “Có phải do tối qua mẹ không nghe rõ lời con nói không? Chuyện mẹ kế của Tiểu Đản là con cố tình nói đấy, từ đầu con đã không muốn mẹ sinh con t, nhưng không dám nói. Bố nói là con đang tính kế mẹ, con rất ích kỷ, còn vô lương tâm nữa.” Nói đến cuối, cậu bé cắn môi trong, căng chặt khuôn mặt khó chịu để nước mắt hổ thẹn không chảy ra nữa.

“Mẹ nghe rõ được, lời hai người nói tối qua mẹ đều nghe thấy hết, con cũng không phải vô lương tâm, nếu con vô lương tâm và ích kỷ, hôm nay sẽ không khóc nữa, cũng sẽ không cảm thấy ngại khi gặp mẹ.”

Tô Du ngồi trên ghế, nhìn thẳng vào cậu bé, rất bình tĩnh hỏi: “Con có oán bố đánh con không?”

Bình An lập tức lắc đầu.

“Vậy bố đánh con con có thấy oan ức không? Bố có đánh sai con không?”

Bình An lắc đầu rồi lại chần chừ gật đầu, “Con sẽ không vì cãi nhau mà hận mẹ với Tiểu Viễn, Lưu Tuyền nói với con chuyện ở thôn ông ta có bà vợ kế cuối cùng bị đuổi ra ngoài rồi bệnh chết, con cũng không nghi ngờ mẹ đâu, con đã nói rồi nhưng bố không tin.” Rồi còn bắt cậu bé quỳ, cứ đánh vào tay cậu bé.

“Ừ, bố đánh sai con rồi thì mẹ sẽ bảo bố xin lỗi con, mẹ tin con sẽ không vô lương tâm đến thế, con tuy còn nhỏ nhưng cũng có khả năng phán đoán.” Tô Du xoa hai tay, những lời tối qua đã nghĩ dường như trở thành một mớ bòng bong, cô cố gắng nói một cách có hệ thống hơn, “Nhưng chuyện này cũng có lý do từ con, nếu con không lấy chuyện mẹ kế của Tiểu Đản ra để thăm dò, dù con có trả lời chậm hơn, rồi giải thích rõ ràng thì bố cũng sẽ lập tức tin con. Giống như một tên trộm vậy, hắn đi qua vườn cây ăn quả, sau khi hắn đi thì quả bị mất, mọi người đầu tiên sẽ nghi ngờ hắn, nhưng nếu hắn là một người trong sạch và chính trực, hắn nói không phải hắn trộm, phần lớn mọi người sẽ tin, và người thân của hắn sẽ chọn tin lời hắn, tuyệt đối không nghi ngờ.”

“Con hiểu ý mẹ chứ?” Tô Du khô khan hỏi.

“Hiểu ạ, là con đã làm sai trước, còn nói dối nữa, nên khi con nói thật bố mới không tin con.”

“Chà, thông minh quá.” Tô Du vui vẻ xoa đầu tóc rối bù của cậu bé, “Trước đây khi chúng ta nhặt vỏ ốc, con cũng nghe thấy lời mẹ nói với Tiểu Viễn rồi đấy, chúng ta là một gia đình, mỗi ngày sống cùng nhau, có gì thì cứ nói thẳng, đừng thăm dò.” Câu này Tô Du nói mà bản thân cũng thấy chột dạ, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục: “Bố con một mình nuôi con sáu bảy năm, không chê con phiền phức, bố ăn bánh ngô cũng phải cho con ăn thứ ngon, vất vả mệt mỏi cũng không than vãn, chỉ mong con luôn vui vẻ, hạnh phúc. Bố yêu con nhiều như vậy, chắc chắn sẽ không vì có thêm con mà không thích con đâu, bố chủ yếu là giận con không thẳng thắn, bụng dạ hẹp hòi.”

Bình An có chút đỏ mặt, khóe môi khẽ cong lên, cậu bé chưa bao giờ nghe thấy từ “yêu” này, bố yêu cậu bé kìa.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »