Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 187
Bị Nghi Ngờ (1)

❊ ❊ ❊

Dưới sự vận hành của Khâu Phú Lực, bài báo về việc Tô Du ghép được một cây ra hai hoặc nhiều loại quả đã được đăng trên chuyên mục nông nghiệp của báo, ở một đất nước nông nghiệp, chuyện trồng trọt rất được quan tâm, người theo dõi đông nên người sinh ra sự nghi ngờ đối với cô cũng nhiều.

Trong thời đại vẫn còn lo chuyện ăn mặc này, việc đủ ăn đủ mặc là đáng quan tâm nhất, còn chuyện theo đuổi sự khác biệt nhỏ về khẩu vị giữa cùng một loại trái cây thì nhiều người tỏ ra không coi trọng, nói nhiều quá thậm chí còn bị gán cho cái mác tác phong tư sản.

Thậm chí có những người có chuyên môn cũng bàn tán về chủ đề này, nói kỹ thuật ghép cành không có gì lạ, ở nước ta từ thời cổ đại đã có ghi chép về việc này, chẳng qua là người nông thôn ít hiểu biết nên mới đem kỹ thuật mà tiền nhân đã nghiên cứu đến thành thục này lên báo.

Đặc biệt là Tô Du mới chỉ tốt nghiệp cấp hai, công việc và sự nổi tiếng trên báo của cô khiến nhiều người ghen tị, trong lúc nhất thời không ít người viết thư mắng cô là làm giả, lừa dối…, vườn cây ăn quả được nhắc đi nhắc lại trên báo chính là địa chỉ nhận thư, Khâu Phú Lực không ngờ định mượn gió gây dựng thanh thế để lập công không thành, ngược lại còn bị mắng là nông cạn, cố làm ra vẻ huyền bí.

Mấy cái thư này sau này cứ trực tiếp mang đốt luôn, chẳng có gì đáng xem cả, Khâu Phú Lực cầm một xấp thư chửi bới: “Đúng là lũ hẹp hòi, mồm loa mép giải, bản thân không có bản lĩnh lại không muốn thấy người khác tốt đẹp, bọn họ mà có bản lĩnh này thì đến xin việc tôi cũng nhận.”

Tô Du nhận lấy, cười nói: “Thế để tôi mang về làm mồi nhóm bếp vậy.”

“Cô vẫn còn cười được à?” Khâu Phú Lực ngạc nhiên, nếu ông ta mà ngày nào cũng nhận được một xấp thư chửi rủa thế này, ông ta chắc sẽ đứng trên đỉnh núi chửi từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn mất.

“Chứ không thì sao chứ? Tôi lại phải khóc à?” Cô nhét xấp thư vào túi, thản nhiên nói: “Dù sao họ có không phục thì cũng chỉ biết viết thư mắng mỏ thôi, tôi cũng chẳng thèm đọc, họ chỉ tổ tốn tiền tem.”

“Cô nghĩ thoáng được vậy là tốt rồi.” Không cần an ủi Tô Du, Khâu Phú Lực mới tạm thở phào một hơi, ông ta thì không có tâm thái tốt như vậy, không biết đứa nào khơi mào mà giờ vườn cây ăn quả của họ bị mắng đến nổi tiếng luôn rồi, ý định tạo danh tiếng tích lũy thâm niên của ông ta lại tan thành mây khói, giờ đi họp hành ở đâu cũng bị hỏi thăm xem có phải bị ai xúi giục hay không.

Haiz, chính ông ta là người xúi giục Tô Du mà, nếu không phải ông ta nôn nóng muốn lập công rồi bảo Tô Du viết bài thì làm gì có đống chuyện rắc rối này.

“Thở ngắn than dài làm chi? Có ai chạy đến đánh anh đâu, lãnh đạo cũng không khiển trách, hơn nữa rất nhiều người tìm đến anh hỏi về việc ghép quả, tính ra mình cũng không lỗ, chỉ là không được hoàn hảo như dự kiến thôi.” Tô Du không nhận lấy cái rắc rối bất ngờ này về mình, chỉ cần cô không thừa nhận thì người khác cũng chẳng thể đổ tội lên đầu cô được.

“Thì cũng chỉ đành thế thôi.”

Những người viết thư còn dễ giải quyết, chỉ là vài chục người cực đoan, chửi bới mà không được phản hồi thì rồi cũng sẽ xót tiền tem thôi, chỉ là khi thư nhận được ngày càng ít đi thì sự nghi ngờ của những người xung quanh lại tăng lên, đặc biệt là những người cùng tốt nghiệp cấp hai như cô, ai cũng bảo hồi cấp hai chưa từng học qua loại kiến thức này.

Khi một người nói rồi một đám người phụ họa, thành quả ghép cây của Tô Du liền dẫn đến sự nghi ngờ, hôm đó cô còn vô tình thấy có người hỏi Du Viễn An về chuyện này.

“Kỹ viên Du này, chuyện ghép cây đó có phải là anh dạy cho kỹ viên Tô hay không?”

“Không phải, tôi còn đang phải học cô ấy đây, cô ấy ghép cành ra hoa rồi tôi mới biết, chuyện này chẳng có gì phải nghi ngờ cả, cô ấy đã bảo là tình cờ thử nghiệm thành công thôi, có ý tưởng, có thiên phú lại thêm may mắn nữa, vả lại cổ nhân cũng có ghi chép rồi, ghép cây không quá khó đâu.” Du Viễn An nhíu mày nhìn người trước mặt, ông ta nhớ thanh niên này là con nhà ai đó trong thôn, hình như tốt nghiệp cấp ba rồi mà không tìm được việc nên cứ ở nhà ăn không ngồi rồi, ông ta lười tiếp chuyện nên vội vàng bỏ đi.

“Xì, oai cái nỗi gì, bị một con đàn bà đè đầu cưỡi cổ rồi.” Hắn ta nhổ một bãi nước bọt về phía Du Viễn An vừa đi khuất.

Tô Du nhìn tên ma cà bông béo như lợn ỉ kia rời đi, thầm nhủ rằng cãi nhau với loại ma cà bông này chỉ làm hạ thấp giá trị bản thân, lại còn dễ bị hạng tiểu nhân đó để bụng, giống như Lưu Tuyền vậy, cứ thích làm trò gây ghê tởm, sơ hở một chút là sẽ bị loại dòi bọ này cắn cho một miếng, làm hỏng hết cả tâm trạng.

Đợi người đó đi xa cô mới rời đi, khi về đến nhà thì thấy trong nhà lộn xộn như vừa bị cướp, Ninh Tân và hai đứa trẻ đang dọn dẹp.

“Có chuyện gì thế?” Tô Du đẩy con chó đang vướng chân ra để bước vào nhà.

“Người của Ủy ban Cách mạng đến, bảo là có người tố cáo em xem sách cấm, xem sách nước ngoài, lục tung từ trong ra ngoài một lượt, ngay cả ruột chăn bông cũng bị xé toạc ra.” Anh căm hận chửi rủa: “Chẳng biết là cái thứ chó má nham hiểm độc địa nào đã tố cáo nữa.”

Tô Du nhìn về phía hai đứa trẻ, hỏi: “Cuốn Tây Du Ký các con xem không bị lục ra đấy chứ?”

“Không có, nếu mà bị lục thấy thì em có về cũng chẳng còn thấy người đâu nữa.” Ninh Tân ôm lấy Tiểu Viễn, chuyển giận thành vui, khen ngợi: “Tiểu Viễn lanh lợi, lúc người ta ập đến nó lại đang ở trong phòng, bao nhiêu sách tranh đều nhét hết vào trong quần rồi, đám Tiểu Hồng Binh đến chỉ lục soát được mấy cuốn sách giáo khoa cấp ba em xem, rơm rạ trong chuồng chó cũng bị bọn họ rẩy tung lên, không tìm được gì nên lại bỏ đi rồi.”

“Khá lắm nhóc con.” Tô Du bóp bóp vai Tiểu Viễn, nói: “Sau này xem sách cẩn thận một chút, xem xong thì thu dọn giấu cho kỹ, phòng hờ có người lại đến nữa.”

Ủy ban Cách mạng đến một chuyến, ngoài việc quấy nhiễu làm nhà cửa chẳng còn ra hình thù gì, thì mối quan hệ láng giềng hòa thuận khó khăn lắm mới gây dựng được cũng bị cắt đứt, cả nhà Tô Du ngay đến con chó ra cửa cũng bị người ta liếc xéo, chỉ sợ dính dáng quan hệ rồi đến lúc Tô Du bị tống xuống chuồng bò thì bọn họ cũng bị lôi đi theo.

Nhưng việc này cũng có một cái lợi, không còn ai lôi kéo Tô Du để dò hỏi xem cô đã học kỹ thuật ghép cây như thế nào nữa, rất ít người tin rằng cô chỉ vì có ý tưởng, có thiên phú và chút vận mệnh may mắn mà thử mù quáng ra được kết quả này, thậm chí có người còn truy hỏi tại sao ban đầu cô lại đi làm ở vườn cây ăn quả, người ở vườn cây ăn quả sao có thể nhận một người mới tốt nghiệp cấp hai như cô về làm kỹ thuật viên được.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »